Các Nhà Hoạt Động Dân Sự Đến Đồng Tâm Bị Xách Nhiễu - 30 Tháng 4 Và Câu Chuyện Về Đất

22 Tháng Tư 201812:24 SA(Xem: 574)
  • Tác giả :

Các nhà hoạt động dân sự đến Đồng Tâm bị xách nhiễu

RFA
Đoàn nhân sĩ trí thức thăm cánh đồng Sênh, xã Đồng Tâm, ngoại thành Hà Nội hôm 21/4
Đoàn nhân sĩ trí thức thăm cánh đồng Sênh, xã Đồng Tâm, ngoại thành Hà Nội hôm 21/4
blank Courtesy FB Le Anh Hung

Một nhóm gồm 7 nhân sĩ trí thức bị xách nhiễu khi đến thăm xã Đồng Tâm, ngoại thành Hà Nội vào ngày 21 tháng 4 nhân kỷ niệm 1 năm ngày Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung về Đông Tâm đối thoại với người dân. Tiến sĩ Nguyễn Quang A, người tham gia đoàn thăm Đồng Tâm cho đài Á Châu Tự Do biết như vậy vào tối ngày 21/4.

Ngày 22/4 năm ngoái, Chủ tịch Uỷ ban Nhân dân thành phố Hà Nội đã đích thân đến Đồng Tâm giải quyết vụ người dân bắt giữ con tin phản đối tình trạng lấy đất nông nghiệp và bắt giữ dân làng của chính quyền địa phương.

Theo Tiến sĩ Nguyễn Quang A, đoàn nhân sĩ trí thức khi đến cánh đồng Sênh, nơi diễn ra vụ tranh chấp đất giữa người dân và chính quyền địa phương vào năm ngoái, đã bị một xe công an đến chặn với lý do xe gây tai nạn giao thông. Tuy nhiên, sau đó phía công an đã không thể chứng minh được vụ tai nạn.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A cho biết sau khi đoàn nhân sĩ trí thức dời khỏi Đồng Tâm sang địa bàn xã khác, có hai thanh niên tóc dài, xăm trổ, đi xe máy lạng lách và ngăn cản xe của đoàn.

Đến hết xã Đồng Tâm, đi thêm khoảng 1 km, đến Phúc Lâm thì thấy một xe máy có hai cậu xăm trổ, tóc dài, đi trước xe láng liệng. Đi them một chút nữa thì có xe 4 chỗ chặn xe chúng tôi giữa xe láng liệng. Hai cậu đó quay sang ăn vạ và bảo là xe các bác láng liệng…. 5 phút sau nó để xe đổ xuống trước xe của bọn tôi, ăn vạ rồi gọi công an cảnh sát đến. “

Cho tới 9 giờ tối đoàn nhân sĩ trí thức mới được thả từ Uỷ ban Nhân dân xã Phúc Lâm nơi họ bị giữ lại để giải quyết vụ tai nạn mà họ cho là đã được dàn dựng.

Vào tối cùng ngày, ông Lê Đình Công, người dân xã Đồng Tâm đã phát live trên Facebook tố cáo công an huyện Mỹ Đức, công an thành phố Hà Nôi và an ninh luôn  gây khó dễ cho các đoàn đến thăm người dân xã Đồng Tâm.

Trong đoạn truyền trực tiếp Facebook, người dân xã Đồng Tâm cũng tố cáo công an thường dùng côn đồ dựng chuyện gây khó dễ cho người dân.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A nhận xét về cách làm quen thuộc này của công an như sau:

Nhiều lần họ làm kiểu như vậy. Tức là họ chặn không được thì họ vẽ ra chuyện hỏi như thế. Hỏi không được thì họ đưa côn đồ, làm thế này thế kia để tìm cách giữ mọi người, làm cho mọi người ngại sợ không đến thăm bà con nữa.”

Đây không phải là lần đầu tiên công an gây khó dễ cho người dân Đồng Tâm trong năm nay. Hồi tuần trước, người dân xã Đồng Tâm cũng tố cáo công an bao vây và gây khó dễ khi họ làm lễ kỷ niệm 1 năm xảy ra vụ việc Đồng Tâm.

Báo cáo của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Quốc tế hồi năm ngoái cũng tố cáo chính quyền Việt Nam đã gia tăng sử dụng xã hội đen để xách nhiễu những người hoạt động nhân sự. Theo báo cáo này từ tháng 1/2015 đến tháng 6/2017 đã có 36 trường hợp những người hoạt động dân sự bị những người mặc thường phục đánh đập, thậm chí gây thương tích nặng.

Vụ tranh chấp ở xã Đồng Tâm xảy ra vào ngày 15/4 năm ngoái khi chính quyền địa phương cho bắt 4 người dân địa phương phản đối việc lấy đất nông nghiệp để trao cho công ty Viettel của quân đội. Cụ Lê Đình Kình là một trong 4 người bị bắt đã bị thương. Người dân bức xúc đã bắt giữ 38 cán bộ, công an để phản đối. Sau đó, 3 người bị người dân bắt giữ đã tự giải thoát, người dân thả 16 người khác. 19 người còn lại được thả sau khi Chủ tịch UBND Hà Nội Nguyễn Đức Chung trực tiếp về Đồng Tâm và cam kết không truy tố người dân xã Đông Tâm, điều tra và xác minh vụ bắt và gây thương tích cho cụ Kình.
Theo RFA


30 tháng 4 và câu chuyện về đất

TTVN
Đất đai của những người đi kinh tế mới ngày càng thu hẹp
Đất đai của những người đi kinh tế mới ngày càng thu hẹp
blank RFA-30 tháng 4 và câu chuyện về đất

Xáo động về đất đai

Sở dĩ khi nhắc đến ngày 30 tháng 4, ngày mà với người Việt Nam Cộng Hòa ở phía Nam vĩ tuyến 17 là ngày quốc hận, quốc tang thì với người Cộng sản Bắc Việt, đây là ngày chiến thắng, ngày mỹ mãn nhưng với nhân dân Việt Nam, ngày 30 tháng 4 lại là cột mốc lịch sử đóng vai trò xuất phát điểm cho những xáo động về đất đai mãi đến ngày nay. Và càng ngày, sự xáo động về đất đai, về quyền làm chủ trên mảnh đất của người dân đang ngày càng trở nên báo động.

Nói về mức độ an tâm của người dân về nhà ở, đất ở dưới thời Việt nam Cộng Hòa, nhà thơ Đỗ Trung Quân chia sẻ: “Hồi đó là mọi thứ đều giấy tờ rõ ràng, không ai lo sợ về chỗ ở của mình hết vì mình có nhà có cửa là nó thuộc quyền sở hữu của mình rồi, về cảm giác hoang mang thì không có đâu tại vì mọi thứ đều có luật pháp hết, đâu có dễ mà như bây giờ. Nếu ai có gia đình, tài sản dù lớn dù nhỏ gì đều hợp pháp đều có giấy tờ, đều có luật pháp hết. Đơn giản ví dụ như ngày xưa nhà bán nhà này đi nhà khác, tức là bán nhà này rồi đi ở nhà khác, đổi chỗ ở là không bị lo âu là nhà kia có hợp pháp, hợp lệ hay không, có bị treo hay không, không có chuyện đó.”

Nhà thơ Đỗ Trung Quân chia sẻ thêm rằng thời đó, ông vẫn còn là một thiếu niên, dường như ông không để ý gì đến chuyện đất đai hay nhà cửa. Nhưng rõ ràng cảm giác an tâm và ổn định từ gia đình có tác động không nhỏ đến tâm hồn ông. Thời đó, ông chưa bao giờ chứng kiến cảnh người ta bị cưỡng chế nhà cửa hay đất đai như bây giờ.

Hồi đó là mọi thứ đều giấy tờ rõ ràng, không ai lo sợ về chỗ ở của mình hết vì mình có nhà có cửa là nó thuộc quyền sở hữu của mình rồi, về cảm giác hoang mang thì không có đâu tại vì mọi thứ đều có luật pháp hết, đâu có dễ mà như bây giờ. Nếu ai có gia đình, tài sản dù lớn dù nhỏ gì đều hợp pháp đều có giấy tờ, đều có luật pháp hết.
-Đỗ Trung Quân

Và với một thi sĩ, một nghệ sĩ, việc chứng kiến đồng loại bị cưỡng chế, bị đẩy ra đường là một vết thương khó tả. Trừ khi anh ngoảnh mặt làm ngơ hoặc đồng lõa với việc người khác bị hất ra đường như một hiển nhiên trong phép toán tư lợi của anh thì việc ấy bình thường, còn một khi anh còn nghĩ đến con người, anh còn biết rung động thì chắc chắn việc đồng loại bị hất ra đường hay việc lãnh thổ quốc gia bị ngoại bang cắt xén, giày xéo không thể làm anh ăn ngon, ngủ yên được.

Có thể nói rằng vấn đề đất đai hiện nay là một vấn đề nhức nhối của xã hội. Bởi quyền sở hữu đất đai từng có trước 30 tháng 4 năm 1975 đã bị hô biến thành quyền sử dụng đất lâu dài. Mà quyền sử dụng chỉ là một trong các thuộc tính của quyền sở hữu gồm: Chiếm dụng; Sử dụng và; Định đoạt. Một khi không có quyền sỡ hữu thì hai thuộc tính còn lại cũng mất, đây là kẽ hở pháp luật lớn nhất để những tay quan chức địa phương có thể lợi dụng làm càn.

Bởi người dân chỉ có quyền sử dụng lâu dài nhưng bị lấy mất quyền chiếm dụng và định đoạt. Nên mỗi khi có tập đoàn kinh tế hay công ty nào đó muốn chiếm dụng một diện tích đất nào đó mà người dân đã thụ đắc lâu năm, họ chỉ cần làm việc với chính quyền địa phương có tham nhũng để lên dự án có tính xã hội hóa, sau đó mượn tay chính quyền địa phương đó để chiếm dụng trên danh nghĩa thu hồi đền bù. Và người dân cũng không có quyền định đoạt nên giá trị đền bù do chính quyền địa phương định đoạt, áp giá rẻ rúng. Điều này kéo theo hệ lụy oan sai về đất triền miên.

Đòi lại công bằng

Ông Phan Xuân Lương, người đã nỗ lực đấu tranh đòi công bằng về đất đai lâu năm, hiện sống ở Buôn Ma Thuột, Đắc Lắc, chia sẻ:

 “Thì theo tôi thấy tình hình sử dụng đất đai của Việt Nam mình không ổn định được. Mỗi người dân chỉ có giấy quyền sử dụng đất thôi mặc dù là tùy đất có ghi sử dụng lâu dài nhưng mà điều luật họ ràng buộc lúc nhà nước cần sử dụng đất để làm gì đó theo luật thì người dân phải hiến đất đó cho nhà nước sử dụng. Tất nhiên là sự đền bù một mức độ nào đó nó không được sự thỏa mãn. Quyền sử dụng đất đai thời Việt Nam Cộng Hòa trước năm 1975 là quyền sở hữu cá nhân, quyền định đoạt mảnh đất của mình. Như Mỹ chẳng hạn, ví dụ như có công trình nào đó thì người ta đền cho chủ sở hữu mảnh đất đó gấp 4 lần nhưng nếu họ không chịu thì có thể kiện ra tòa nhưng ở Việt Nam thì khi nhà nước đưa ra rồi làm sao đó 80% người ủng hộ thì 20% còn lại buộc phải theo.”

Ông Lương chia sẻ thêm, hầu hết những oan sai về đất đai ở Tây Nguyên Việt Nam đều có dính đến chương trình kinh tế mới sau 30 tháng 4 năm 1975. Nghĩa là thời đó, những gia đình có nhà cửa ổn định, kinh tế tương đối vững ở đồng bằng đã hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước đi kinh tế mới, khai thác đất hoang ở Tây Nguyên để trồng trọt, tạo ra lương thực.

Các gia đình muốn có được lương thực thì phải phát hoang, tạo ra những nương rẫy rộng lớn trên vùng đất Tây Nguyên để trồng trọt, thu hoạch. Việc khai hoang, trồng trọt và thu hoạch được sự đồng viên, hỗ trợ từ nhà nước và tất cả quĩ đất khai hoang được mặc định là của các ông chủ, bà chủ “kinh tế mới”. Nhưng đùng một cái, chính sách Khoán 10, rồi chính sách thu hồi đất diễn ra liên tục, quĩ đất khai hoang của người dân teo tóp lại còn chưa được 10% so với trước. Bên cạnh đó, có hàng trăm nỗi hoang mang về đất đai đang ngày càng hiện rõ.

Thực tế tôi thấy nhiều cái còn rất bất cập, như tôi và nhiều gia đình ở đây từ khi vào đây theo chương trình kinh tế mới của nhà nước thì họ phát dọn lên nhưng bây giờ theo một hình thức nào đó mà bây giờ người ta đang mất dần quyền sử dụng đất, thì càng ngày càng có nhiều người mang đơn thư, biểu ngữ…
-Phan Xuân Lương


Nói về vấn đề các tập đoàn, công ty toa rập với chính quyền địa phương để lấy đất của dân, ông Lương chia sẻ: “Bây giờ thực tế là cho dù người dân nộp thuế quyền sử dụng đất đai rất cao nhưng không có quyền định đoạt mảnh đất của mình. Thực tế tôi thấy nhiều cái còn rất bất cập, như tôi và nhiều gia đình ở đây từ khi vào đây theo chương trình kinh tế mới của nhà nước thì họ phát dọn lên nhưng bây giờ theo một hình thức nào đó mà bây giờ người ta đang mất dần quyền sử dụng đất, thì càng ngày càng có nhiều người mang đơn thư, biểu ngữ…”

Được và mất

Có thể nói rằng sau cột mốc 30 tháng 4 năm 1975, người Việt Nam bước vào một trang sử mới, trong đó, có những điểm được như người miền Nam có thể bắt xe đò, mua vé máy bay, chạy xe gắn máy hoặc mua vé tàu lửa đi thẳng ra Hà Nội, Lào Cai mà không cần qua một cửa an ninh của chế độ khác, không gặp khó khăn nào. Nhưng, cũng từ sau cột mốc lịch sử này, vấn đề đất đai bị qui vào sở hữu toàn dân đã gây khó khăn không nhỏ cho nhân dân và bên cạnh đó là sự mọc ra ngày càng nhiều các nhóm giới chức địa phương lợi dụng kẽ hở của luật pháp.

Có một điều lấy làm lạ là đất đai qui vào sở hữu toàn dân dựa trên cơ sở kinh tế tập trung bao cấp, hợp tác xã. Và nền kinh tế đó đã chấm dứt trong lịch sử phát triển kinh tế Việt Nam từ năm 1986 của thế kỉ trước, thay vào đó là nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Nhưng cái lõi của kinh tế thị trường lại nằm ở quyền tư hữu và quyền định đoạt cá nhân.

Nhưng ở đây, một nền kinh tế thị trường mà ở đó, quyền lớn nhất trong vấn đề tư hữu là quyền sở hữu đất vẫn còn là điểm mờ và câu chuyện về đất đai vẫn là câu chuyện của thời kinh tế tập trung bao cấp, hợp tác xã. Có thể nói rằng với đà này, Việt Nam khó mà ổn định về kinh tế, chính trị cũng như xã hội. Bởi vấn đề quản lý nhà nước, tự thân nó đã có mâu thuẩn nội tại và hàm chứa những cái ổ gian lận ở cấp quản lý địa phương.

Nghĩa là sau gần 50 năm hai miền Nam – Bắc thống nhất, sự hoang mang trên đất nước hình chữ S này vẫn không hề dừng mà nó chuyển hóa từ hoang mang chiến tranh sang hoang mang chỗ ở.

Theo RFA

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
đây không phải là lần đầu tiên Bắc Kinh tỏ ra khinh thường các nước nhỏ. Năm 2010, trong cuộc họp ASEAN tại Hà Nội, sau khi nghe Ngoại Trưởng Mỹ Hillary Clinton tuyên bố bảo vệ quyền tự do hàng hải ở Biển Đông nước ta, Ngoại Trưởng Trung Cộng Dương Khiết Trì (Yang Jiechi, 杨洁篪) đã giận dữ phản đối, rồi lớn tiếng dạy ngoại trưởng Singapore rằng, “Trung Quốc là một nước lớn! Các nước khác là những nước nhỏ! Phải biết như thế!”
Ông Robertson nói: “Gia đình của Vy đều nói lên những gì họ suy nghĩ, họ đã thực thi quyền tự do ngôn luận, tự do hội họp, và đứng lên đòi hỏi các quyền của họ, hậu quả là họ đã bị chính quyền nhắm tới và bị đối xử tàn tệ. Việt Nam cần ngưng ngay những hành động sách nhiễu đối với gia đình này.”
Giáo Hội địa phương đang phản đối công trình xây dựng tại một trường học nhà nước trên đất của Giáo Hội ở thủ đô Hà Nội. Các lãnh đạo Tổng Giáo phận Hà Nội quan ngại về việc xây dựng tại Trường Tiểu học Tràng An của nhà nước trên đất thuộc quyền sở hữu của Giáo Hội, đối diện cổng chính Tòa Tổng Giám mục. Cha Anphongsô Phạm Hùng, Chánh Văn phòng Tổng Giáo phận Hà Nội, thông báo công nhân xây dựng và trang thiết bị đang có mặt tại công trình và họ đã dùng các tấm tôn dựng hàng rào quanh khu công trình. Vị linh mục khẳng định khu đất rộng 2.700 mét vuông nằm ở trung tâm thủ đô, thuộc quyền sở hữu của Tổng Giáo phận. Giáo Hội địa phương không hề hiến tặng, bán hay chuyển nhượng khu đất. Tổng Giáo phận sử dụng các tòa nhà cũ trên khu đấ
Ông Phil Robertson, Phó Giám đốc Ban Á Châu của tổ chức này cho hay, "Nhiều năm qua, chính quyền Việt Nam đã tìm mọi cớ để trừng phạt Huỳnh Thục Vy vì cô đã vận động không mệt mỏi cho nhân quyền và dân chủ, và trong cơn vùng vẫy tuyệt vọng, giờ đây họ bám lấy hành vi xịt sơn trắng lên một lá cờ.” Theo Human Rights Watch, Việt nam, cũng như nhiều quốc gia khác, đã đưa việc xúc phạm quốc kỳ vào một tội trong điều 276 Bộ Luật Hình sự. Người bị buộc tội phải đối mặt với bản án tù từ 6 tháng đến 3 năm. Ông Phil Robertson khẳng định việc: "Đặt nhu cầu bảo vệ một biểu tượng quốc gia lên trên nhu cầu bảo vệ quyền của quốc dân là một việc sai trái.”
Hai ông trùm cờ bạc trên mạng nói nhờ làm công ty bình phong cho CA nên yên ổn kinh doanh, lợi nhuận kiếm gần chục ngàn tỉ đồng trong khi gây đại họa cho xã hội. Trong phiên tòa tiếp diễn ở Phú Thọ với lời khai tiếp tục của các nghi can, lần đầu tiên, người ta được nghe lời khai của hai ông trùm cờ bạc trên mạng Phan Sào Nam và Nguyễn Văn Dương về mối quan hệ giữa họ với hai tướng công an Phan Văn Vĩnh (nguyên Tổng cục trưởng Tổng cục cảnh sát) và Nguyễn Thanh Hóa (nguyên cục trưởng Cục phòng chống tội phạm công nghệ cao của bộ Công an CSVN)
Vào thời gian chế độ Hà Nội phải giải trình về thi hành các điều khoản của Công Ước Quốc Tế Chống Tra Tấn và đối xử bạo ngược mà họ đã ký cam kết thi hành từ năm 2013, có thêm một người chết bất thường dù mới bị bắt tạm giam ở tỉnh Đắk Nông. Nạn nhân bị vu cho là “tự tử,” một cách giải thích quen thuộc để chối tội tra tấn chết người của công an CSVN. Hôm Thứ Sáu 16 Tháng Mười Một, 2018, báo điện tử VietNamNet có một bản tin ngắn cho hay “một nghi can vừa tử vong trong nhà tạm giữ của Công An huyện ở Đắk Nông” mà danh tính không được tiết lộ.
nguyên lý của chủ nghĩa Mác có nói rằng một quốc gia đi theo chủ nghĩa cộng sản là dứt khoác chỉ có một Đảng lãnh đạo thôi, cho nên chính vì độc quyền đó nên dẫn đến độc tài và độc tài nào cũng dẫn đến tha hóa cả. Thì lực lượng công an nhân dân ấy có thế lực rất là mạnh và chúng ta gọi nôm na là chế độ công an trị đấy, lực lượng công an được cho rất là nhiều quyền lực người dân rất là nghẹt thở, nó theo dõi rình rập bắt bớ vô cớ để duy trì cái quyền lực và bảo vệ nhóm chóp bu trung ương. Vì tình trạng công an trị nên nó mới lộng quyền như thế.”
Hôm 17-11, phiên tòa xử hai tướng công an CSVN Phan Văn Vĩnh, Nguyễn Thanh Hóa tiếp tục diễn ra với ưu đãi đặc biệt được luật sư đề nghị: được thường xuyên vào phòng y tế uống thuốc và truyền thông phải “tránh đưa thông tin bất lợi cho các bị cáo”. Phiên tòa dự kiến kéo dài 15 ngày được cho là phép thử về việc nhà cầm quyền CSVN có thật sự chống tham nhũng “không có vùng cấm, không có ngoại lệ” hay rốt cuộc chỉ “giơ cao đánh khẽ” với các quan chức lãnh đạo cao cấp của ngành công an.
Nói về những phát biểu ngô nghê của Đại biểu Quốc hội Việt Nam có lẽ phải viết riêng một cuốn sách phân tích về hiện tượng mà không một quốc gia nào trên thế giới có được. Dưới mắt người dân bây giờ ĐBQH chẳng qua là những người thích nói, nói không cần biết có đúng hay không và đúng tới mức nào. Trách nhiệm trong lời nói của họ gần như số không, bất cần phía sau những lời nói hoa hòe gượng ép ấy sẽ ảnh hưởng tới dư luận như thế nào. Khi Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng khóa trước vô tư tuyên bố rằng “Quốc hội tức là dân, dân quyết sai thì dân chịu chứ kỷ luật ai?” thì cả nước ngẩn cả mặt ra về cái tư duy vượt thời đại này.
Cho đến thời điểm này số đăng ký đủ điều kiện được DCCT chấp nhận đã lên đến 7000 người. Còn rất nhiều hồ sơ chưa được duyệt xét vì có vấn đề hay vì chưa đủ điều kiện hoặc vì vết thương loại 2 nhẹ nên không được chấp nhận. Họ là những người bị xã hội quên lãng và bỏ rơi, kiếm sống bởi nhiều công việc khác nhau, có người đi ăn xin sống qua ngày, có người đi bán vé số trên chiếc xe lăn hay trên đôi nạng gỗ, có người đi bán nhang kiếm tiền độ nhật, có người ngồi ở các vỉa hè để vá những lỗ thủng ruột xe và bơm xe cho khách qua đường.
Bảo Trợ