Tình Khúc Thứ Năm-Nếu Ngày Mai Ấy

17 Tháng Tư 20182:19 SA(Xem: 1561)

Chant d'amour 5- Lamartine
(Tình Khúc Thứ Năm-Nếu Ngày Mai Ấy)

violon-music
Mình hãy kiếm bóng đêm về đồng loã

Cho đến khi hoa đoá hết lả lơi
Bóng chiều tà mệt mỏi muốn nghỉ ngơi
Sao anh hiện trên vùng trời em đó

Em hãy vén màn cho trời sáng tỏ
Bằng mắt em đôi cửa sổ tâm hồn
Cứ thở than, nhảy, mơ mộng cỏn con
Nhìn anh sẽ hết bồn chồn nét mặt

Để anh lấy hoa hồng đem sắp đặt
Làm nệm êm để thảng hoặc nằm, đi
Anh ngồi bên gót đỏ chẳng phân ly
Em mệt ngủ mà anh thì tỉnh táo

Sung sướng cho công viên em bước dạo
Điểm màu bông trên hoà thảo xanh tươi
Cầm chồi hoa thắm ép mỉm môi cười
Sánh như cảnh chín mười ong giỡn nhụy

Nếu nhỡ huệ em hái đà héo quị
Nếu xác cây từng bị em hái hoa
Theo gió bay về anh tự chốn xa
Nếu em hết thiết tha hôn vờn má

Hết đùa khoé môi anh cào cho đã
Nếu thở hơi em rời rã nhẹ rung
Anh sẽ run hãi chuyện đã tận cùng
Chỉ còn thấy không trung toàn chim quạ

Em vẫn nhớ phút giờ như phép lạ?
Phước thần linh về giáng hạ ban anh
Đã dẫn em đến để kết duyên lành
Từ phút ấy tơ tình nhanh trói buộc

Và trôi chảy bao ngày đều như một
Chẳng khác chi bát nước ngọt thơm đầy
Mà môi anh với sức hút dẻo dai
Lấy em tuổi thơ ngây và tình ái

Hay vào lúc tấm thân này nghiêng ngả
Vì ốm đau hay tuổi đã cao niên
Anh sẽ nằm trên bộ ngực lành yên
Nhờ lắc chuyển tim em hiền ru ngủ

Thái Huy Long


Như tôi đã hân hạnh dẫn nhập trong TK1, Lamartine trong giờ phút hạnh phúc an bình với vợ đẹp, vẫn lo âu đến lúc người thương yêu sẽ cũng lìa bỏ mình như những người tình cũ yểu mệnh, đớn đau

Titre : Chant d'amour (V)
Poète : Alphonse de Lamartine(1790-1869)
Recueil : Nouvelles méditations poétique (1823).
Viens, cherchons cette ombre propice
Jusqu'à l'heure où de ce séjour
Les fleurs fermeront leur calice
Aux regards languissants du jour.
Voilà ton ciel, ô mon étoile !
Soulève, oh ! soulève ce voile,
Éclaire la nuit de ces lieux ;
Parle, chante, rêve, soupire,
Pourvu que mon regard attire
Un regard errant de tes yeux.

Laisse-moi parsemer de roses
La tendre mousse où tu t'assieds,
Et près du lit où tu reposes
Laisse-moi m'asseoir à tes pieds.
Heureux le gazon que tu foules,
Et le bouton dont tu déroules
Sous tes doigts les fraîches couleurs !
Heureuses ces coupes vermeilles
Que pressent tes lèvres, pareilles
Aux frelons qui tètent les fleurs !

Si l'onde des lis que tu cueilles
Roule les calices flétris,
Des tiges que ta bouche effeuille
Si le vent m'apporte un débris,
Si ta bouche qui se dénoue
Vient, en ondulant sur ma joue,
De ma lèvre effleurer le bord ;
Si ton souffle léger résonne,
Je sens sur mon front qui frissonne
Passer les ailes de la mort.

Souviens-toi de l'heure bénie
Où les dieux, d'une tendre main,
Te répandirent sur ma vie
Comme l'ombre sur le chemin.
Depuis cette heure fortunée,
Ma vie à ta vie enchaînée,
Qui s'écoule comme un seul jour,
Est une coupe toujours pleine,
Où mes lèvres à longue haleine
Puisent l'innocence et l'amour.

Ah ! lorsque mon front qui s'incline
Chargé d'une douce langueur,
S'endort bercé sur ta poitrine
Par le mouvement de ton coeur...
Alphonse de Lamartine.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Mười Một 2013 (Xem: 3842) Xin tạ ơn Trời, Đấng tạo sinh, Thượng Đế - Đã cho con giòng nước mát, ánh mặt trời - Không khí trong lành, mặt đất đầy hoa trái - Đã cho con vào thế giới của loài người - Có trí khôn ngoan và Linh hồn bất diệt - Sống an hoà trong tinh thần hiểu biết
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Hết lòng cảm tạ Ơn Trên, Mỗi ngày được sống bình yên dưới trần Cho dù là kiếp phù vân Tôi như cây cỏ ân cần nở hoa. Tạ ơn Mẹ, Tạ ơn Cha, Đã cho con được sinh ra cõi đời Tạ ơn Thầy, dạy làm người Biết yêu thương, biết nụ cười bao dung. Tạ ơn Hiền Hữu thủy chung, Đồng hành, đồng hướng, lại cùng đồng tâm Tạ ơn Em, Bạn trăm năm, Cho anh Hạnh Phúc, như mâm cỗ đầy! Tạ ơn: Trăng, Nước, Cỏ, Cây, Từng đêm say đắm, từng ngày mộng mơ Tạ ơn cung Nhạc, dòng Thơ Để hồn lãng mạn, thẫn thờ đam mê. Xin tạ ơn mảnh Đất Quê, Sắt son vẫn một lời thề trong tim Cầu mong Vận Nước chuyển mình Tôi về hôn Đất, tạ tình Quê Hương! Trần Quốc Bảo
NHỚ QUÊ Lâu quá con không về quê thăm mẹ Còn nhớ nhiều bữa bên bụi tre Chiều chiều mẹ ra đứng chờ đón Con học về mỗi khi trời mưa Con nhớ lắm đám ruộng nước ngập xưa Mẹ còng xuống cây sâu từng bụi lúa Lúa reo lên cùng gió nhảy múa Con lớn lên trang sách trắng học trò Con nhớ lắm bao ngày mẹ tay mò Tìm con cua con cá sống đói no Con nhớ lắm ánh mắt mẹ nỗi lo Con trở bệnh miệng ho khan từng tiếng Con bỏ xứ đi xa gom vốn liếng Bao năm rồi vẫn còn số không Mẹ ơi mẹ! Trời đã vào Đông Ai sưởi ấm trái tim mẹ lạnh giá? Trần Ngọc Vinh 08/11/2018
Trên cánh đồng Flanders Giữa những hàng hàng bia mộ Hoa poppies nở Dập dờn Đánh dấu nơi chúng tôi yên nghỉ Trên trời Những con sơn ca vẫn can đảm hót Tiếng hót chợt vang lên đôi lúc Giữa tiếng đại pháo rền dưới kia Chúng tôi là những người vừa mới chết chỉ mấy ngày trước đây Nhưng chúng tôi vẫn sống để cảm nhận bình minh Thấy được ánh hoàng hôn Yêu và được thương yêu Và giờ đây Chúng tôi nằm yên nghỉ Trên những cánh đồng Flanders Hãy tiếp nhận cuộc chiến đấu của chúng tôi chống kẻ thù Từ những bàn tay buông xuôi Chúng tôi trao lại bó đuốc Để các bạn giương cao Ôi, nếu vì lẽ gì bạn quên lời thề, đập vỡ niềm tin Với chúng tôi những người đã chết Chúng tôi sẽ không bao giờ nhắm mắt Dẫu hoa poppies vẫn nở dập dờn Trên những cánh đồng Flanders John McCrae
Bầu Cử 2020 USA 1/ Cá Cược Bầu Cử Thế sự thăng trầm chơi cá cược Quốc gia vận mệnh cũng như đùa Hầu bao mặc cả hồn non nước Dám hỏi chi bằng chuyện được thua ? Thái Huy Long 2/ Thu 2020 Từng bước chân lạnh âm thầm Cuối thu trở gió lâm râm bồi hồi Hương xưa kỷ niệm lở bồi Quê hương dấu ấn chẳng thôi tìm về Nửa đêm chợt tỉnh cơn mê Nơi này tôi vẫn bên lề cuộc chơi Chập chờn thế sự ma trơi Cho tôi được phút ru hời à ơi Thái Huy Long
NGHĨA TRANG XƯA Chốn cũ hồn xưa vắng tịch trường Đêm tàn le lói bóng trăng sương Vi vu tiếng gió luồn bia mộ Eo ốc canh gà gọi ánh dương Lạnh lẽo khói hương chìm uất hận Âm thầm sông núi ngấm bi thương Nghĩa trang quân đội giờ hoang phế Chốn cũ hồn xưa vắng tịch trường Viễn Khách
Anh gởi qua mình hương hoa mai quế Cuối vườn trà, mùa đến trổ nhiều bông Nửa vầng trăng lưng chừng kinh Vĩnh Tế Cá lội từng đàn, mình có nhớ không? Anh gởi qua mình hương thơm bông bưởi… Đường về Biên Hòa lẩn tránh cơn mưa Chùm dâu Lái Thiêu ngọt môi thiếu nữ Kỷ niệm bên nhau nói mấy cho vừa! Anh gởi qua mình miếng thơm Bến Lức Một chút quà nghèo tình tự quê hương Củ ấu Cần Thơ, gạo thơm Cần Đước Cốm dẹp Vĩnh Bình, kẹo chuối Trung Lương Chiều nao tan trương nhìn nhau bở ngỡ Con đường Nguyễn Du râm mát bóng me Sài Gòn đài trang vùng trời thương nhớ Ngày xanh ơi! Ve phượng thắm nắng hè Anh gởi qua mình quê hương nhuộm đỏ Từ giặc tràn vào khốn khổ, điêu linh… Bản Giốc, Hoàng Sa, Trường Sa… ta đó Tàu cộng gian manh… lấn chiếm nước mình Anh gởi qua mình nỗi đau ruột thắt Ngu dân đảng trị, tuổi trẻ loạn cuồng… Giết người, cướp của, đảo chao… giăng mắc Thế sự, lòng người điên đảo thiện lương!
NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG Giao mùa phố vẳng tiếng chuông xa Tuyết đổ hoa bay trắng lụa là Chiều xuống lao xao làn gió thoảng Đêm về lất phất giọt mưa qua Dầu hao khắc khoải sầu cay xé Bấc lụn chờ mong lệ đắng nhòa Lửa nhớ tương tư hồng tháng Chạp Tàn tro kỷ niệm có phôi pha Tiểu Vũ Vi
Con nhớ lắm bao ngày mẹ tay mò Tìm con cua con cá sống đói no Con nhớ lắm ánh mắt mẹ nỗi lo Con trở bệnh miệng ho khan từng tiếng Con bỏ xứ đi xa gom vốn liếng Bao năm rồi vẫn còn số không Mẹ ơi mẹ! Trời đã vào Đông Ai sưởi ấm trái tim mẹ lạnh giá?
Bảo Trợ