Tình Khúc Thứ Năm-Nếu Ngày Mai Ấy

17 Tháng Tư 20182:19 SA(Xem: 831)

Chant d'amour 5- Lamartine
(Tình Khúc Thứ Năm-Nếu Ngày Mai Ấy)

violon-music
Mình hãy kiếm bóng đêm về đồng loã

Cho đến khi hoa đoá hết lả lơi
Bóng chiều tà mệt mỏi muốn nghỉ ngơi
Sao anh hiện trên vùng trời em đó

Em hãy vén màn cho trời sáng tỏ
Bằng mắt em đôi cửa sổ tâm hồn
Cứ thở than, nhảy, mơ mộng cỏn con
Nhìn anh sẽ hết bồn chồn nét mặt

Để anh lấy hoa hồng đem sắp đặt
Làm nệm êm để thảng hoặc nằm, đi
Anh ngồi bên gót đỏ chẳng phân ly
Em mệt ngủ mà anh thì tỉnh táo

Sung sướng cho công viên em bước dạo
Điểm màu bông trên hoà thảo xanh tươi
Cầm chồi hoa thắm ép mỉm môi cười
Sánh như cảnh chín mười ong giỡn nhụy

Nếu nhỡ huệ em hái đà héo quị
Nếu xác cây từng bị em hái hoa
Theo gió bay về anh tự chốn xa
Nếu em hết thiết tha hôn vờn má

Hết đùa khoé môi anh cào cho đã
Nếu thở hơi em rời rã nhẹ rung
Anh sẽ run hãi chuyện đã tận cùng
Chỉ còn thấy không trung toàn chim quạ

Em vẫn nhớ phút giờ như phép lạ?
Phước thần linh về giáng hạ ban anh
Đã dẫn em đến để kết duyên lành
Từ phút ấy tơ tình nhanh trói buộc

Và trôi chảy bao ngày đều như một
Chẳng khác chi bát nước ngọt thơm đầy
Mà môi anh với sức hút dẻo dai
Lấy em tuổi thơ ngây và tình ái

Hay vào lúc tấm thân này nghiêng ngả
Vì ốm đau hay tuổi đã cao niên
Anh sẽ nằm trên bộ ngực lành yên
Nhờ lắc chuyển tim em hiền ru ngủ

Thái Huy Long


Như tôi đã hân hạnh dẫn nhập trong TK1, Lamartine trong giờ phút hạnh phúc an bình với vợ đẹp, vẫn lo âu đến lúc người thương yêu sẽ cũng lìa bỏ mình như những người tình cũ yểu mệnh, đớn đau

Titre : Chant d'amour (V)
Poète : Alphonse de Lamartine(1790-1869)
Recueil : Nouvelles méditations poétique (1823).
Viens, cherchons cette ombre propice
Jusqu'à l'heure où de ce séjour
Les fleurs fermeront leur calice
Aux regards languissants du jour.
Voilà ton ciel, ô mon étoile !
Soulève, oh ! soulève ce voile,
Éclaire la nuit de ces lieux ;
Parle, chante, rêve, soupire,
Pourvu que mon regard attire
Un regard errant de tes yeux.

Laisse-moi parsemer de roses
La tendre mousse où tu t'assieds,
Et près du lit où tu reposes
Laisse-moi m'asseoir à tes pieds.
Heureux le gazon que tu foules,
Et le bouton dont tu déroules
Sous tes doigts les fraîches couleurs !
Heureuses ces coupes vermeilles
Que pressent tes lèvres, pareilles
Aux frelons qui tètent les fleurs !

Si l'onde des lis que tu cueilles
Roule les calices flétris,
Des tiges que ta bouche effeuille
Si le vent m'apporte un débris,
Si ta bouche qui se dénoue
Vient, en ondulant sur ma joue,
De ma lèvre effleurer le bord ;
Si ton souffle léger résonne,
Je sens sur mon front qui frissonne
Passer les ailes de la mort.

Souviens-toi de l'heure bénie
Où les dieux, d'une tendre main,
Te répandirent sur ma vie
Comme l'ombre sur le chemin.
Depuis cette heure fortunée,
Ma vie à ta vie enchaînée,
Qui s'écoule comme un seul jour,
Est une coupe toujours pleine,
Où mes lèvres à longue haleine
Puisent l'innocence et l'amour.

Ah ! lorsque mon front qui s'incline
Chargé d'une douce langueur,
S'endort bercé sur ta poitrine
Par le mouvement de ton coeur...
Alphonse de Lamartine.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chant d'amour VI-Lamartine (Tình Khúc Thứ Sáu-Hương Lửa Ba Sinh) Ngày mai ấy thở hơi em lạnh giá Vì thời gian ghen phá một đời hoa Môi vẫn tươi mà tay gửi nhạt nhoà Sớm dứt sữa nụ hôn thời xuân thắm
Viết thay cho những người Vợ Có Chồng có người Yêu đang bị lao tù vì Lý Tưởng Tự Do ...... Anh đã chọn gông cùm vì Lý Tưởng Chọn đóng đinh cho Dân Tộc sống còn
Xin anh đừng là mây bay Suốt đời em không với tới Xin anh đừng là con suối Bởi nguồn sẽ đổ về sông Xin anh đừng là vừng đông Cho em chói loà đôi mắt
Lầm lũi tháng Tư nỗi buồn di tản Bao năm rồi tưởng quên lãng bóng hình? Tìm tự do kẻ vượt biển tử sinh Người ở lại giam linh hồn địa ngục
CHẾT CŨNG CHỈ NHƯ GIẤC NGỦ Không than vãn, lòng chẳng hề hối tiếc Nắm tro tàn. Thôi thế, đã là xong! Cũng chỉ như giấc ngủ mơ màng Đời sống vậy, đủ rồi! Em yêu mến. Nghiệp đã làm xong, chẳng còn chi vương vấn Tình cũng tàn năm tháng kiếp phôi pha Thì em ơi! Ta nằm xuống dưới mồ Thanh thản chết, có gì đâu phải nghĩ. Hồn thi sĩ xin mang thơ gửi đời làm tri kỷ Chốn trần gian sẽ ngợp áng thơ ta Chỉ chia tay có thân xác thôi mà Tình yêu ta còn muôn đời bất tử! Cõi thế gian: âu cũng kiếp đoạ đầy phận số Tiếc làm chi? Sống mãi chỉ mệt thân Mãn nguyện rồi, cần chi nữa phân vân Ta nằm xuống hoá mình vào “kinh thánh”! Ta đã yêu em suốt đời trong hư ảnh Dù có thời cũng sung sướng, đê mê Nhưng tình em khác gì những chiếc lá bay kia Để năm tháng dài ta hoang ru nơi bến lạnh. "Tình và tiền"! Tiếng nói đó làm trái tim đàn bà hưng phấn Phụ nữ cả thế giới này, họ quí như nhau…
Từ buổi em đi mang cả nụ cười Tôi đứng bên sông chờ ai quay lại Quê nhà thôi đã hết ngày vui Mấy mươi năm một mình tôi đợi mãi . Người có về không chiều nay đầy gió Không gian xưa bảng lảng cuối trời
Dòng đời – Thơ Xuân Phong - Ngọn gió đời đang mát Bỗng hóa thành bão giông Dòng sông đời phẳng lặng Bỗng dậy sóng ào ầm Đôi khi tôi lặng lẽ Riêng ngọn đèn hắt hiu
Ngày em đi Gò Công trời trở gió Cây sầu đâu lá úa rụng bên sân Tháng Mười Hai hoa sứ trắng bâng khuâng Có bước chân ngập ngừng qua lối nhỏ Ngày em đi con sông xưa vẫn nhớ Cô lái đò bỏ bến bước sang ngang
Chant d'amour 4-Lamartine (Tình Khúc Thứ 4-Bóng Ngã Về Tây) Đừng nhìn thấu vào tâm hồn anh nữa Anh chết chìm trong cõi lửa tình chân Đứng dậy em mình tay khoác kề gần
anh cho em mùa xuân nụ hoa vàng mới nở chiều đông nào nhung nhớ đường lao xao lá đầy chân bước mòn vỉa phố
Bảo Trợ