Tình Khúc Thứ Năm-Nếu Ngày Mai Ấy

17 Tháng Tư 20182:19 SA(Xem: 1857)

Chant d'amour 5- Lamartine
(Tình Khúc Thứ Năm-Nếu Ngày Mai Ấy)

violon-music
Mình hãy kiếm bóng đêm về đồng loã

Cho đến khi hoa đoá hết lả lơi
Bóng chiều tà mệt mỏi muốn nghỉ ngơi
Sao anh hiện trên vùng trời em đó

Em hãy vén màn cho trời sáng tỏ
Bằng mắt em đôi cửa sổ tâm hồn
Cứ thở than, nhảy, mơ mộng cỏn con
Nhìn anh sẽ hết bồn chồn nét mặt

Để anh lấy hoa hồng đem sắp đặt
Làm nệm êm để thảng hoặc nằm, đi
Anh ngồi bên gót đỏ chẳng phân ly
Em mệt ngủ mà anh thì tỉnh táo

Sung sướng cho công viên em bước dạo
Điểm màu bông trên hoà thảo xanh tươi
Cầm chồi hoa thắm ép mỉm môi cười
Sánh như cảnh chín mười ong giỡn nhụy

Nếu nhỡ huệ em hái đà héo quị
Nếu xác cây từng bị em hái hoa
Theo gió bay về anh tự chốn xa
Nếu em hết thiết tha hôn vờn má

Hết đùa khoé môi anh cào cho đã
Nếu thở hơi em rời rã nhẹ rung
Anh sẽ run hãi chuyện đã tận cùng
Chỉ còn thấy không trung toàn chim quạ

Em vẫn nhớ phút giờ như phép lạ?
Phước thần linh về giáng hạ ban anh
Đã dẫn em đến để kết duyên lành
Từ phút ấy tơ tình nhanh trói buộc

Và trôi chảy bao ngày đều như một
Chẳng khác chi bát nước ngọt thơm đầy
Mà môi anh với sức hút dẻo dai
Lấy em tuổi thơ ngây và tình ái

Hay vào lúc tấm thân này nghiêng ngả
Vì ốm đau hay tuổi đã cao niên
Anh sẽ nằm trên bộ ngực lành yên
Nhờ lắc chuyển tim em hiền ru ngủ

Thái Huy Long


Như tôi đã hân hạnh dẫn nhập trong TK1, Lamartine trong giờ phút hạnh phúc an bình với vợ đẹp, vẫn lo âu đến lúc người thương yêu sẽ cũng lìa bỏ mình như những người tình cũ yểu mệnh, đớn đau

Titre : Chant d'amour (V)
Poète : Alphonse de Lamartine(1790-1869)
Recueil : Nouvelles méditations poétique (1823).
Viens, cherchons cette ombre propice
Jusqu'à l'heure où de ce séjour
Les fleurs fermeront leur calice
Aux regards languissants du jour.
Voilà ton ciel, ô mon étoile !
Soulève, oh ! soulève ce voile,
Éclaire la nuit de ces lieux ;
Parle, chante, rêve, soupire,
Pourvu que mon regard attire
Un regard errant de tes yeux.

Laisse-moi parsemer de roses
La tendre mousse où tu t'assieds,
Et près du lit où tu reposes
Laisse-moi m'asseoir à tes pieds.
Heureux le gazon que tu foules,
Et le bouton dont tu déroules
Sous tes doigts les fraîches couleurs !
Heureuses ces coupes vermeilles
Que pressent tes lèvres, pareilles
Aux frelons qui tètent les fleurs !

Si l'onde des lis que tu cueilles
Roule les calices flétris,
Des tiges que ta bouche effeuille
Si le vent m'apporte un débris,
Si ta bouche qui se dénoue
Vient, en ondulant sur ma joue,
De ma lèvre effleurer le bord ;
Si ton souffle léger résonne,
Je sens sur mon front qui frissonne
Passer les ailes de la mort.

Souviens-toi de l'heure bénie
Où les dieux, d'une tendre main,
Te répandirent sur ma vie
Comme l'ombre sur le chemin.
Depuis cette heure fortunée,
Ma vie à ta vie enchaînée,
Qui s'écoule comme un seul jour,
Est une coupe toujours pleine,
Où mes lèvres à longue haleine
Puisent l'innocence et l'amour.

Ah ! lorsque mon front qui s'incline
Chargé d'une douce langueur,
S'endort bercé sur ta poitrine
Par le mouvement de ton coeur...
Alphonse de Lamartine.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển Đưa tôi về Lao Bảo, Khe Sanh Để đêm nghe vang dội khúc quân hành Ôi! Lính chiến một thời kiêu hãnh quá. Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển Đưa tôi về Ben Het, Dakto Nơi bạn bè tôi, xây mộng sông hồ Nguyện trấn giữ dãy Trường Sơn yêu quý. Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển Đưa tôi về Bình Giả, Chiến Khu D Cho hồn tôi siêu thoát với lời thề Thân chiến sĩ, nguyện xin đền nợ nước. Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển Đưa tôi về Cái Nước, Đầm Dơi Đêm U Minh, nghe tiếng thét vang trời Mừng chiến thắng để dâng về tổ quốc. Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển Trả tôi về với dân tộc Việt Nam
Trong lòng ích kỷ có mầm sự dữ- Trong sự ganh tỵ đã ươm hạt hằn thù- Trong tính tham lam nảy chồi chiếm đoạt- Trong cách sống sa đoạ hồn rợp bóng âm u!-... Chúa ơi! Giữ gìn con, - Đừng để lòng con chiều theo cám dỗ /16 Tháng Hai 2014(Xem: 2622) Sa Mạc Hồng/
Có tốt với tôi thì hãy tốt bây giờ đừng đợi đến lúc tôi qua đời đừng đợi đến khi tôi phải ra đi và tất cả… thì đã muộn mất rồi Có tha thứ cho tôi thì tha thứ bây giờ đừng đợi đến lúc tôi nhắm mắt lại đừng đợi đến khi tôi không còn hơi thở tôi nói được lời xin lỗi với ai đây? Có thương tôi thì hãy thương bây giờ đừng đợi đến khi tôi nằm xuống bơ vơ hồn phiêu dạt không nơi nương tựa Có bao dung tôi thì bao dung bây giờ đừng đợi đến lúc tôi xa lìa thế giới đừng đến khi tôi thành mây thành khói cát bụi làm sao có thể mỉm cười? Có vui với tôi thì vui bây giờ đừng đợi đến khi nuối tiếc ngày xưa
Tình đầu nho nhỏ thuở còn thơ Cũng khiến con tìm đến dại khờ Ngày ấy ,tôi vừa tròn tuổi lính Còn em vừa mới chớm niềm mơ Thời gian lặng lẽ cứ dần trôi Tôi bước chân đi viết sử đời Xa cách từ đây người mỗi ngã Tình đầu nho nhỏ giấu tim thôi! Trải mấy thu tàn ,thu lại thu Quyết tâm giữ nước trước quân thù Cầu mong quê Mẹ yên bình sớm Để lối xưa về ngọt tiếng ru
Mẹ tôi! Chân lấm tay bùn, Nuôi con răn dạy lớn khôn thành người. Mẹ tôi! Luôn nở nụ cười, Dù bao sóng gió cuộc đời đắng cay.
Mùa xuân vạn thuở điểm trang Nàng mai thanh thoát dịu dàng xinh tươi Đào hồng sắc thắm rạng ngời Non xanh nước biếc trao lời yêu thương PHAN HẠNH (28/02/2018) MÙA XUÂN CÒN ĐÓ 2 Mùa xuân còn đó không anh Hoa xinh trước ngõ tươi xanh sắc màu Con đò tách bến đi đâu Diêu bông sao vội nên câu ân tình Mùa xuân trong sáng lung linh Dư hương khơi gợi ảnh hình xa xưa Trải bao năm tháng gió mưa Lá vàng bón đất đón đưa trăng ngà Mùa xuân sẽ chẳng phôi pha Cánh đồng lúa chín mẹ cha cấy cày Đào mai mơ ước đổi thay Lòng son nuôi dưỡng từng ngày chớ quên PHAN HẠNH (14/12/2020)
Thời gian ơi ! xin đừng trôi vội quá Để cho ta thông thả kịp bước theo Vì đường đời còn khúc khủy ngoặc nghèo Có đôi khi ta leo trèo té ngã. Thời gian ơi ! Hãy từ từ thông thả Đừng vội vàng xô ngã bước chân ta Hãy dìu nhau qua nắng gió phong ba Chớ bỏ lại mình ta mà tội lắm.
Chúa cho con làm người- Rồi đem con vào đời- Với hồng ân nguồn sống - Dưới bầu trời an vui- -Chúa cho con làm người- Cho điạ cầu xanh tươi- Cho hồn con sống mãi- Đến muôn thuở muôn đời!- =/01 Tháng Ba 2014(Xem: 2242) Sa Mạc Hồng/
Tôi khóc không phải vì tôi thất cử, Mà tôi thương nước Mỹ sắp điêu linh, Những kẻ ngu đem của cải dân mình, Để dâng hiến cho ngoại bang vừa dạ. Tôi khóc không vì tôi mất cả Vì tôi thương dân Mỹ sẽ xác xơ, Ánh hào quang nước Mỹ sẽ lu mờ Chỉ còn lại bãi đầm lầy nước đọng . Tôi khóc vì tôi đang còn sống Với tình yêu tổ quốc cháy trong tim, Mà tôi đành thúc thủ chịu đứng yên Nhìn vận nước suy tàn không thể cứu. Tôi khóc vì bản thân có đủ: Nào gia đình, sự nghiệp thành công Nhưng tôi mong dân Mỹ cũng như mình: Đều được sống ấm no và hạnh phúc. Tôi khóc bởi vì đã đến lúc, Tôi phải rời lý tưởng của riêng tôi Lý tưởng kia ấp tủ đã lâu rồi Vì nước Mỹ tôi mong ngày thực hiện. Tôi khóc vì tôi mong dân hiến Chút lực tàn cho đất nước tôi yêu. Dù chịu bao oan ức đắng cay nhiều, Miễn cứu lại quê hương tôi hùng mạnh Tôi khóc cả sau khi tôi chết Mà biết rằng những kẻ đến sau tôi
Bảo Trợ