Lòng Em Nguội Ngắt Nguội Ngơ

14 Tháng Tư 20183:33 CH(Xem: 178)

Lòng em nguội ngắt nguội ngơ

blank
(Hình minh họa: Getty Images)

LTS: Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.com.

Dạ thưa cô, em cũng chẳng biết phải tính như thế nào, nên cứ gõ nhiều cửa, mong rằng sẽ có cánh cửa mở cho mình.

Cách nay ba năm, em đến clean răng tại một văn phòng nha sĩ. Trong lúc khám bệnh, người nha sĩ hỏi em đôi ba câu chuyện, em trả lời rất thành thật hoàn cảnh của mình: Mới qua, đã xong đại học, đang vừa đi học vừa đi làm cho một pharmacy… Em nghĩ đó chỉ là những câu hỏi thông thường có tác dụng làm cho bịnh nhân bớt căng thẳng. Nhưng không ngờ nó lại là những chỉ dấu đưa em đến một cuộc tình buồn nhiều hơn vui.

Em và người nha sĩ dần dần thân thiết hơn. Anh nói với em, anh có thưa với cha mẹ xin hỏi cưới em, nhưng gia đình chưa đồng ý, lấy lí do, để cho em học ra trường, có công ăn việc làm vững chắc rồi tính đến cưới hỏi, đâu còn có đó không mắc chi mà phải vội vàng. Em nghe và biết vậy, cũng không tìm hiểu thêm, mà có muốn biết thêm cũng vô phương. Anh có nhà riêng, nên em dọn về ở chung. Em bỏ job ở pharmacy, để về phụ với anh tại phòng mạch. Chúng em sống với nhau như vợ chồng, và khá hạnh phúc, ngoại trừ những lần nhắc đến cưới hỏi và về gia đình anh. Biết vậy sau này em không nhắc đến nữa, sống bên nhau được ngày nào hay ngày ấy.

Em muốn có con, anh thì không, nói rằng tụi mình chưa vững về tài chánh, em thì còn đang đi học… thế là hai đứa có thêm đề tài để xích mích. Nhưng rồi em cũng thực hiện được niềm mơ ước của mình.

Em có bầu! Khi nghe em báo, ảnh tức điên người lên, bắt em đi phá thai. Anh cho rằng em đã đặt bẫy để ảnh rơi vào, ảnh nói, em đẻ thì em nuôi, anh không dính dáng, và báo cho em biết là không được cho gia đình anh hay. Ảnh còn nói điều này nữa, em thu xếp nơi ở lúc sanh xong, vì ảnh sẽ thay ổ khóa, anh báo trước để em lo liệu.

Dù nói vậy, nhưng ảnh vẫn tiếp tục sống với em, vẫn đưa em đi khám thai, vẫn theo dõi và vui mừng khi xem hình ảnh của baby trong những lần utra sound. Những tháng baby lớn, anh không cho em đến phòng mạch nữa, bắt em ở nhà nghỉ ngơi. Em thấy ảnh có thay đổi và không nhắc gì đến chuyện “tống cổ” em ra khỏi nhà.

Nhưng cô ơi! lòng em nó nguội ngắt nguội ngơ khi bên anh. Em toan tính bao nhiêu thứ không hay trong đầu. Tai em vẫn nghe những tiếng reo mừng của anh khi thấy hình ảnh con, mắt em vẫn thấy những việc tốt đẹp anh làm cho con chưa ra đời. Nhưng đầu em thì đầy rẫy những dự định, toan tính cho tương lai của một single mom. Em liên lạc với bạn bè, và đã tìm được nơi tá túc sau khi sanh. Cũng may ông trời không đóng hết mọi cửa, có cặp vợ chồng không con, họ vui mừng vô kể khi em đến ở cho vui cửa vui nhà. Cũng có một cousin chồng mất, muốn em về ở chung. Em không thiếu nơi tá túc, nhưng vấn đề là em có nên tin vào những thay đổi của anh không? Vì dù gì nhà anh vẫn là nơi tốt nhất cho em và con em, phải không cô?

Em Hồng Hoa

*Góp ý của độc giả

-Bích Ly:

Em là cô gái nhẹ dạ, nhưng lại không đáng trách, tôi đoán rằng đây là tình yêu đầu đời của em. Em mới qua Mỹ, lại gặp được một người yêu mình có sự nghiệp, có công danh, có một tương lai sáng lạn. Em ngã lòng là đúng, ai trong hoàn cảnh em cũng ngã lòng, tôi tin chẳng có một ai từ chối một chỗ dựa ngon lành như vậy. Tuy nhiên em đáng khen ở chỗ biết nhìn sự việc, đắn đo suy nghĩ để tìm cho mình một con đường đi tốt trong tương lại. Những nơi em có thể tá túc, đúng là trời thương mà đưa đến cho em. Nhưng nó vẫn không có gì chắc chắn đâu em ạ.

Tốt nhất là em phải tự thân vận động để vững vàng khi bất trắc có thể xảy ra, ai biết được điều gì xảy ra trong những ngày tới. Bất trắc có thể xảy ra từ phía anh ấy nếu em chọn ở lại, và bất trắc cũng có thể xảy ra bên phía cho em tá túc. Đâu có điều gì bảo đảm là em sẽ được tá túc bên họ lâu dài, cặp vợ chồng già và người cousin của em.

Em nên nhắm một nơi để đi làm sau khi sanh, dù là em ở lại hay phải ra đi. Em tìm một chỗ gửi con để yên tâm đi làm, em nên dành dụm ngay từ bây giờ để có gì thì vẫn có cái vốn để xoay xở. Thôi ráng lên em, chẳng có ai trên đời là không có điều lo lắng phiền não. Nếu cuộc đời mà êm ả, phẳng lặng thì ông Nguyễn Công Trứ đã không thơ rằng:

“Thoạt sinh ra thì đà khóc chóe,

Trần có vui sao chẳng cười khì.”

Mong em sớm ổn định.

-Diana L.

Người ta nói, đàn bà tha thứ nhưng không quên. Đúng thế em à, tôi suy từ bản thân mình. Tôi tha thứ những lỗi lầm của chồng, nhưng chưa bao giờ quên. Nếu không muốn nói, bất cứ lúc nào có chuyện gì xảy ra liên quan đến, là lỗi lầm kia hiển hiện ra trước mắt. Nó dày xéo tâm can tôi và tôi phải cố hết sức để đừng đay nghiến dằn vặt. Những điều em kể về người yêu của em thật đau lòng. Tôi chỉ hy vọng rằng nếu em ở lại thì thời gian sẽ là liều thuốc mầu nhiệm khiến nỗi đau dần dần phai nhạt.

Đúng như lời em nói, em ở lại thì tốt cho con em nhiều lắm, cháu có cả cha lẫn mẹ, phần em cũng chưa chắc em khổ vì có thể anh ấy sẽ yêu con mà tốt với em, bằng chứng bây giờ đã tốt rồi đó. Đàn ông họ cạn lòng lắm em ơi! Và họ cũng rất thương con cái. Nên em cứ ở lại, nếu sau này có gì thì em bỏ đi cũng chưa vội. Tội nghiệp em quá!

-Oanh:

Chị ở lại đi, dù gì ảnh cũng là cha của con chị. Trước đây vì bất ngờ nên ảnh nói như vậy, sau đó ảnh đã thay đổi. Con người ta ai cũng có những giây phút lỗi lầm, chị ghim trong bụng làm gì cho mệt mình. Lấy hiện tại làm niềm vui đi chị ơi. Vả lại chưa chắc hai chỗ kia đã mãi mãi là chỗ tốt cho chị tá túc.

*Vấn đề mới

blank
(Hình minh họa: Getty Images)

Thưa cô,

Tôi với người bạn thân hay nhắn tin qua lại với nhau. Vì là bạn của nhau lâu đời nên nói chuyện thường lan man từ chuyện nọ xọ chuyện kia, phần nhiều là nhắc những buồn vui trong quá khứ. Mới đây nó nhắn tin:

-Mày nhớ anh Cang không, ảnh là tài xế của chú Lưu, người yêu của mầy đó, Sau này ảnh gặp tao ảnh thú nhận là hồi đó ảnh mê thầm cả hai đứa mình.

Một tin nhắn khác nó nói: Không chỉ anh Cang yêu thầm mày mà còn một người nữa cũng yêu thầm nhớ trộm mày, nhưng tao chưa bao giờ tiết lộ cho mày biết. Hắn ta hay chuyện trò với mày nên mê mày luôn mà mầy không ngờ hay có biết mà giả lơ.

Nghe nó nói tôi tò mò quá, hỏi ai thì nó trả lời: Ai trồng khoai đất này nữa?

Câu trả lời của nó khiến tôi nghĩ, đây phải là một người rất thân của hai đứa. Ai vậy?

Nó trả lời: Huy chứ ai. Ha ha ha!

-Huy nào?

Tôi rất thành thật khi hỏi vì không biết ai thật. Tôi có nghĩ thoáng qua là chồng nó vì chồng nó tên Huy, nhưng tôi gạt ngay ra khỏi đầu.

Sau đó tôi thấy nó nói qua chuyện khác thì lại càng thấy nghi ngờ của mình là đúng. Tôi cũng lờ đi coi như không đọc mẫu tin nhắn nầy, và tiếp tục nói tào lao đủ thứ như thường lệ.

Nhưng đêm đó tôi ngủ không được vì lời bạn. Tôi nghĩ đây không phải là chuyện quá khứ kể lại cho vui, mà là chuyện nghiêm trọng của bạn, bạn tôi đã ray rứt dữ lắm. Vì chơi với nhau hơn 40 năm mà đến giờ nó mới nói điều này ra.

Thưa cô Nguyệt Nga, thật lòng mà nói thì câu nhắn tin của bạn khiến tôi bị sốc dữ lắm! Chưa bao giờ tôi thấy hay mơ hồ xa gần rằng chồng nó có tình ý với tôi. Anh ấy là người đàng hoàng, đứng đắn, yêu vợ con. Phần tôi, nhất định là không có chuyện đó rồi, chẳng cần nói nhiều. Tôi phân vân giữa việc, nên nói rõ cho nó biết để nó đừng để trong đầu, hay là nên lơ luôn như nó đã lơ? Mà khó chịu quá cô Nguyệt Nga ơi!

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi: conguyetnga@gmail.com
Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Họ là một đôi vợ chồng bắt đầu hôn nhân trong tình yêu như bao nhiêu đôi vợ chồng khác trên trần gian này. Họ từng trải qua hẹn hò, nhớ nhung, chờ đợi, khao khát, thèm muốn nhau. Ngỡ là tri âm, tri kỷ. Ngỡ là trọn đời bên nhau. Rồi đứa con trai đầu lòng ra đời. Rồi theo sau nhiều bất bình, hệ lụy.
‘Người Việt nhưng không phải Người Việt’ Huy Phương September 16, 2018 Tuổi trẻ Việt trên đại lộ Bolsa, Little Saigon, miền Nam California. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt) Câu nói này có khó hiểu hay không? Vì sao người Việt nhưng không phải là người Việt? Đây là nhan đề một bài báo của Bác Sĩ Trần Văn Tích, một nhân sĩ ở Đức Quốc đã lên tiếng kêu gọi chính quyền và quần chúng địa phương xác định rõ ràng rằng cộng đồng tỵ nạn ra đi từ miền Nam Việt Nam không dính dáng gì đến những tội hình và tội hộ do người Việt gốc gác ở miền Bắc gây ra trên đất Đức. Câu chuyện khởi đi từ một việc xảy ra cách đây vài năm tại một thành phố nhỏ, Andernach, nước Đức. Đó là câu chuyện về con mèo Mungo. Một người Việt tên Trần Quý, gốc gác từ miền Bắc Việt Nam, đã bắt một con mèo của một người cao niên hàng xóm, đốt nó bằng một ngọn đèn xì hiệu benson, để nhậu nó với nước mắm, nước cốt chanh, rau thơm và tỏi, vì “nhớ hương vị quê hương!” Tin tức tai tiếng này được loan tải trên nhiều tờ báo c
Là chuyện chó, đang rộn lên gần chục ngày rồi. Chính quyền Hà Nội đặt mục tiêu: sau 3 đến 5 năm nữa, dân thủ đô sẽ không ai ăn thịt chó. Bước đầu là vận động, nhưng nghe vẻ quyết liệt lắm. Tuyên bố đến 2021 cấm tiệt các hàng quán thịt chó trong nội thành.
Thưa cô, tôi hiện ở Sài Gòn, cũng rất hay theo dõi mục của cô trên mạng. Tôi rất thích vì qua đó biết được đời sống con người thật muôn màu muôn vẻ. Hôm nay tôi mạnh dạn gửi thư để chia sẻ một tình huống của gia đình mình. Gia đình chồng tôi đông con, đến 9 anh chị em. Vì chồng tôi là con trai trưởng nên cha mẹ dốc túi cho lên Sài gòn để học. May mắn, chồng tôi thành công, làm ăn khấm khá. Để trả hiếu, vợ chồng tôi hứa sẽ lần lượt nuôi ăn học 6 em trai còn lại. Cứ chú nào vừa xong lớp 12 thì khăn gói lên ở với anh chị, ở ăn học cho đến khi tốt nghiệp và có công ăn việc làm mới ra riêng.
Thưa cô, chúng tôi, một nhóm bạn cùng trang lứa, ngày xưa học cùng trường, giờ qua đây chúng tôi hay hẹn hò gặp mặt ôn lại những kỷ niệm xưa, hát hò, party… Nhóm chúng tôi có một “nàng.” Nàng lớn tuổi, đang độc thân, nàng không có xe, mà lại hay có việc để phải đi đây đó, nên thường “làm phiền” những thành viên đàn ông trong nhóm.
Được tin nhắn mẹ tôi vào bệnh viện cấp cứu sau một chuyến đi xa về. Mẹ tôi tuổi đã cao nhưng vẫn thường xuyên đi du lịch đây đó, lúc đi thăm con cháu, lúc cùng những người bạn già đi hành hương hay dự các khóa tu v.v… Tôi rất vui khi tuổi mẹ đã cao nhưng còn đi đứng khỏe mạnh, vui vẻ sống trong chuỗi ngày xế bóng.
Người ta bảo nhân ngày Vu Lan, nhớ về Cha Mẹ. Tôi, ngày này cũng như các ngày khác, vẫn nhớ về Cha mẹ mình, dù rằng Cha Mẹ vẫn bên cạnh tôi hàng ngày. Giỗ em, về quê thăm mộ, thương em một, thương Cha Mẹ 10. Khi làm Cha rồi mới thấy mất con là đau đớn như thế nào. Làm Cha rồi mới hiểu tại sao Cha Mẹ mình, suốt mấy chục năm qua lại hy sinh vì mình ghê gớm như vậy.
Thưa cô, tôi đã có hai con, chồng tôi chưa lập gia đình bao giờ. Chúng tôi yêu nhau rồi kết hôn với nhau. Nhưng vẫn giấu gia đình, phần vì gia đình ảnh không ưa con họ lấy một người đã từng có chồng con như tôi, phần khác vì gia đình sắp đi định cư nên họ không muốn con trai họ kết hôn, sợ ảnh hưởng đến ngày đi của toàn gia đình. Vậy là chồng tôi ra đi và tôi ở lại với cái thai mấy tháng.
Tôi có một khúc mắc trong cuộc sống, tha thiết mong quý độc giả góp ý dùm. Tôi là tín đồ Công Giáo sống trong một gia đình bao đời tin Chúa. Vậy mà mấy năm nay tôi đã phạm điều răn thứ 9: “Chớ muốn vợ của người ta”. Tôi đã yêu một phụ nữ có gia đình. Chúng tôi gặp nhau trong một đám cưới người bạn. Thú thật tôi chưa từng nghĩ đến chuyện gá nghĩa với ai, bởi tôi không muốn vướng bận vào hôn nhân.
Một Mùa Hè Khó Quên Tại Montréal, Canada. - Tuỳ bút Caroline Thanh Hương- Canada là một đất nước hiền hoà ở châu Mỹ, đẹp với cái đẹp hùng vĩ của một thiên nhiên khắc nghiệt khi đông về. Nhớ lại thời xa xưa , ba mươi bảy năm về trước, có phải chăng có lúc nào đó, tôi có sự băn khoăn để lựa chọn mình sẽ ở tại nước pháp hay qua bên kia bờ đại dương định cư... -
Bảo Trợ