Anh Còn Nợ Em Một Mối Tình!

14 Tháng Tư 20183:02 SA(Xem: 71)

ANH CÒN NỢ EM MỘT MỐI TÌNH!


Viết thay cho những người Vợ
Có Chồng có người Yêu đang bị lao tù vì Lý Tưởng Tự Do


phunu_vnAnh đã chọn gông cùm vì Lý Tưởng
Chọn đóng đinh cho Dân Tộc sống còn
Chọn quên mình vì Tổ Quốc điêu linh
Em chọn cùng Anh hai Chữ Hy Sinh

Nơi song sắt bao giờ Anh có nghĩ!
Anh còn nợ em! một mối tình không?
Còn nợ em da diết nỗi nhớ mong
Còn nợ em niềm đau chín cõi lòng

Anh còn nợ em! tiếng gào kêu thảm thiết
Nhân loại ơi! hãy cứu chồng tôi
Còn nợ em! niềm nhung nhớ anh ơi!
Đau nào hơn ta mất nhau rồi!

Từ ngày Anh, lao tù tăm tối
Từ ngày em, chiếc lá tả tơi
Biết không Anh! em “ Ngàn Giọt Lệ Rơi”?
Muôn bão giông vây kín cuộc đời

Dầu bất cứ hoàn cảnh nào Anh nhỉ!
Dầu Tử Sanh có kề đến thân mình
Lúc sa cơ khí tiết phải vẹn gìn
Lúc thái lai chớ quên ngày bĩ cực

Vẫn còn đây một mối tình son sắt
Chờ đợi anh đến nhan sắc tàn phai
Chờ đợi anh dầu tháng rộng năm dài
Đợi chờ Anh dẫu muôn ngàn đắng cay

Em sẽ hoạ bức tranh “ Hòn Vọng Phu” thời đại
Hóa Đá chờ chồng trước vạn nẽo chông gai
Chữ thủy chung trĩu nặng đôi vai
Như nợ nước Anh hoài ôm ấp đó

Mai Anh về Cha Mẹ già không còn nữa
Đàn con thơ bỡ ngỡ gọi bố ơi!
Trước mắt Anh, em một lão bà rồi
Tóc bạc, tay run một mảnh đời rách nát

Nắm tay nhau chìm trong yên lặng
Mặc tình cho nước mắt tuôn rơi
Em chờ Anh mòn mỏi anh ơi!
Đường sơn khê vạn lý xa vời

Em chờ Anh! đời này và kiếp khác
Mộng ba sinh tận kiếp lai sinh
Đến thiên thu còn nguyên vẹn một bóng hình
Biết không Anh! Còn nợ em một mối tình?...

Trần Việt Lê Chân

Ngày 11/04/2018

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Cảm tạ hồng ân Chúa Ngài đã gọi con vào đời Cho con nhìn thấy ánh mặt trời Và muôn điều kỳ diệu Của địa cầu đầy sức sống Thật tuyệt vời Lời mời gọi của Ngài là hồng ân - Ngài chỉ cho con những con đường- Đàng sau những cánh cửa- Và con đã chọn lựa- Trong tình yêu thương- Trong hồng phúc lạ thường
Mình hãy kiếm bóng đêm về đồng loã Cho đến khi hoa đoá hết lả lơi Bóng chiều tà mệt mỏi muốn nghỉ ngơi Sao anh hiện trên vùng trời em đó
Xin anh đừng là mây bay Suốt đời em không với tới Xin anh đừng là con suối Bởi nguồn sẽ đổ về sông Xin anh đừng là vừng đông Cho em chói loà đôi mắt
Lầm lũi tháng Tư nỗi buồn di tản Bao năm rồi tưởng quên lãng bóng hình? Tìm tự do kẻ vượt biển tử sinh Người ở lại giam linh hồn địa ngục
CHẾT CŨNG CHỈ NHƯ GIẤC NGỦ Không than vãn, lòng chẳng hề hối tiếc Nắm tro tàn. Thôi thế, đã là xong! Cũng chỉ như giấc ngủ mơ màng Đời sống vậy, đủ rồi! Em yêu mến. Nghiệp đã làm xong, chẳng còn chi vương vấn Tình cũng tàn năm tháng kiếp phôi pha Thì em ơi! Ta nằm xuống dưới mồ Thanh thản chết, có gì đâu phải nghĩ. Hồn thi sĩ xin mang thơ gửi đời làm tri kỷ Chốn trần gian sẽ ngợp áng thơ ta Chỉ chia tay có thân xác thôi mà Tình yêu ta còn muôn đời bất tử! Cõi thế gian: âu cũng kiếp đoạ đầy phận số Tiếc làm chi? Sống mãi chỉ mệt thân Mãn nguyện rồi, cần chi nữa phân vân Ta nằm xuống hoá mình vào “kinh thánh”! Ta đã yêu em suốt đời trong hư ảnh Dù có thời cũng sung sướng, đê mê Nhưng tình em khác gì những chiếc lá bay kia Để năm tháng dài ta hoang ru nơi bến lạnh. "Tình và tiền"! Tiếng nói đó làm trái tim đàn bà hưng phấn Phụ nữ cả thế giới này, họ quí như nhau…
Từ buổi em đi mang cả nụ cười Tôi đứng bên sông chờ ai quay lại Quê nhà thôi đã hết ngày vui Mấy mươi năm một mình tôi đợi mãi . Người có về không chiều nay đầy gió Không gian xưa bảng lảng cuối trời
Dòng đời – Thơ Xuân Phong - Ngọn gió đời đang mát Bỗng hóa thành bão giông Dòng sông đời phẳng lặng Bỗng dậy sóng ào ầm Đôi khi tôi lặng lẽ Riêng ngọn đèn hắt hiu
Ngày em đi Gò Công trời trở gió Cây sầu đâu lá úa rụng bên sân Tháng Mười Hai hoa sứ trắng bâng khuâng Có bước chân ngập ngừng qua lối nhỏ Ngày em đi con sông xưa vẫn nhớ Cô lái đò bỏ bến bước sang ngang
Chant d'amour 4-Lamartine (Tình Khúc Thứ 4-Bóng Ngã Về Tây) Đừng nhìn thấu vào tâm hồn anh nữa Anh chết chìm trong cõi lửa tình chân Đứng dậy em mình tay khoác kề gần
anh cho em mùa xuân nụ hoa vàng mới nở chiều đông nào nhung nhớ đường lao xao lá đầy chân bước mòn vỉa phố
Bảo Trợ