Quốc tế cần đặt nhà cầm quyền Việt nam ra ngoài vòng pháp luật

13 Tháng Tư 20183:17 SA(Xem: 71)
  • Tác giả :

Tin tổng hợp truyền thông trong và ngoài Việt Nam cho hay vào lúc 7 giờ tối giờ địa phương ngày 5-4-2018, một tòa án ở Hà Nội đã tuyên các bản án nặng nề cho sáu nhà hoạt động của Hội Anh Em Dân chủ, trong đó có Luật sư Nguyễn Văn Đài lãnh án nặng nhất là 15 năm tù, tổng cộng lên tới 66 năm tù về tội danh “âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 của Bộ luật Hình sự Việt Nam. Các bản án đã gây bất bình và phẫn nộ của công luận quốc tế cũng như người Việt Nam trong và ngoài nước.

Phải chăng như chưa đủ cường độ trấn áp, nên nhà cầm quyền đã phải ra lệnh cho Tòa án chuyển đổi điều luật truy tố các nhà dân chủ từ Điều 88 “Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” qua Điều 79 “Tội hoạt động nhằm lật độ chính quyền nhân dân” để có khung hình phạt cao hơn, nặng nề hơn? 

Mặc dầu trước ngày diễn ra phiên xử, Liên Hiệp Quốc và các tổ chức Theo dõi Nhân quyền, Ân xá Quốc tế, đã bày tỏ sự quan ngại, lên tiếng mạnh mẽ cảnh báo và kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam hủy bỏ mọi cáo buộc đối với các nhà vận động nhân quyền Nguyễn Văn Đài, Lê Thu Hà, Nguyễn Bắc Truyển, Nguyễn Trung Tôn, Nguyễn Văn Đài, Phạm Văn Trội và Trương Minh Đức, đồng thời phóng thích họ ngay lập tức, vô điều kiện.

Bởi vì, trong một thông cáo, ông Brad Adams, Giám đốc Ban Á châu của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) viết rõ: Tội duy nhất mà những nhà hoạt động nói trên phạm phải là đã vận động không mệt mỏi cho một nền dân chủ và bảo vệ các nạn nhân bị vi phạm nhân quyền. Chính quyền Việt Nam đáng lẽ cần cảm ơn họ vì những nỗ lực cải thiện tình hình đất nước, thay vì bắt giữ và đem họ ra xử…”.

Thế nhưng kết quả thực tế cho thấy, với bản án nặng nề nhất là 15 năm tù và 5 năm quản chế đối với luật sư Nguyễn Văn Đài, một trong những nhà sáng lập Tổ chức Anh Em Dân Chủ; bản án thấp nhất cũng lên đế 7 năm tù dành cho Kỹ sư Phạm Văn Trội… Sự thể này cho thấy nhà cầm quyền Việt Nam đã bất chấp tất cả, thách thức công luận quốc tế khi tiếp tục đưa ra những bản án nặng nề đối với các nhà bất đồng chính kiến, với các hoạt động đấu tranh ôn hòa, thể hiện các quyền dân chủ, dân sinh, nhân quyền. Việc làm này không chỉ là vi phạm chính Hiến pháp chế độ đương quyền đã ghi nhận. Đồng thời, các bản án nặng nề cũng đã vi phạm luật pháp quốc tế, với các công ước qui định về các quyền chính trị và dân sự mà nhà cầm quyền Việt Nam đã ký kết và phải có nghĩa vụ thực thi….

Đứng trước thực tế trên cho thấy, nhà cầm quyền Việt Nam đã coi thường luật pháp quốc tế, áp dụng tùy tiện luật pháp quốc nội, coi luật pháp chỉ là công cụ của nhà cầm quyền để trấn áp bất cứ người dân nào giám có lời nói hay hành động xúc phạm hay trái với ý muốn của họ; dù những lời nói và hành động ấy thực sự không “lật đổ” được vị thế thống trị độc tôn trong chế độ độc tài toàn trị hiện nay tại Việt Nam.

Thật vậy, theo Tổ chức Ân xá Quốc tế, các thành viên của “Hội Anh Em Dân Chủ”, trong đó có 6 người vừa bị kết án tù nặng nề, đã tổ chức các khóa tập huấn không chính thức về xã hội dân sự, nhân quyền và dân chủ, các kỹ năng như an toàn và an ninh mạng Internet. Đồng thời, các thành viên Hội Anh em Dân chủ còn tham gia các cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược và bảo vệ môi trường, và các hoạt động nhân đạo như giúp đỡ các nạn nhân bị thiên tai hay thương phế binh. Hội trợ giúp về pháp lý cho một số nhà hoạt động bị bắt và truy tố về các hoạt động dân chủ, và cùng ký các kiến nghị kêu gọi dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam. Họ đi thăm các gia đình tù nhân và can phạm chính trị để bày tỏ tình đoàn kết.Cả sáu nhà hoạt động đã tham gia nhiều công việc liên quan tới nhân quyền, như vận động cho các nạn nhân, giảng bài về tiêu chuẩn nhân quyền, vận động cho tự do tôn giáo, và hỗ trợ các tù nhân chính trị và gia đình họ…

Với tôn chỉ, mục đích và các hoạt động của 6 thành viên “Hội Anh Em Dân chủ” như thế mà lại qui vào “Tội hoạt động nhằm lật độ chính quyền nhân dân” theo điều 79 Bộ Luật Hình sự Việt Nam được sao? Không lẽ với các lực lượng quân đội, công an hùng hậu bảo vệ cái gọi là “Nền chuyên chính vô sản (cuội)” mà nhà cầm quyền lại sợ các hoạt động đấu tranh ôn hòa cho các quyền hợp pháp, chính đáng của người dân đến độ phải dùng thêm nhà tù, pháp trường để trấn áp? Và vì thế, phải chăng như chưa đủ cường độ trấn áp, nên nhà cầm quyền đã phải ra lệnh cho Tòa án chuyển đổi điều luật truy tố các nhà dân chủ từ Điều 88 “Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” qua Điều 79 “Tội hoạt động nhằm lật độ chính quyền nhân dân để có khung hình phạt cao hơn, nặng nề hơn?

Vậy thì, trước sự lộng hành, ngày càng tỏ ra coi thường và thách thức công luận quốc tế qua các bản án nặng nề dành cho các nhà đồng chính kiến đấu tranh ôn hòa cho dân chủ bao lâu nay của nhà cầm quyền trong chế độ độ độc tài đảng trị hay toàn trị tại Việt Nam, không lẽ quốc tế đành bó tay? Không lẽ Liên Hiệp Quốc, các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế chỉ biết đưa ra những sự quan ngại, tố cáo, lên án, đòi hỏi suông đối với nhà đương quyền Việt Nam mà không đưa ra được một biện pháp chế tài hữu hiệu nào được sao?

Chúng tôi đề nghị, quốc tế nói chung, các chính phủ và nhân dân các nước dân chủ, Liên Hiệp quốc, các tổ chức theo dõi và bảo vệ nhân quyền nói riêng, cần đồng loạt lên tiếng, thông qua một ngị quyết đặt nhà cầm quyền Việt Nam ra ngoài vòng pháp luật,với các biện pháp ứng xử phù hợp, có hiệu quả nhiều mặt, nhất là kinh tế, chính trị, ngoại giao song phương cũng như đa phương, trên bình diện quốc gia; và những biện pháp chế tài gây thiệt hại nhãn tiền đối với cá nhân những kẻ cầm quyền vi phạm các quyền dân chủ, dân sinh, nhân quyền, để buộc được nhà đương quyền Việt Nam phải nghiêm chỉnh chấp hành luật pháp quốc tế, nếu không sẽ bị loại ra khỏi sân chơi quốc tế trên mọi lãnh vực và bị cô lập hoàn toàn trên trường quốc tế.

Thiện Ý VOA

Houston, ngày 6-4-2018

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Sự việc này đã gây tranh cãi rất nhiều trên các mạng xã hội với phe ủng hộ Tổng thống Rodrigo Duterte cho rằng đây là một trò chống phá của Đảng Tự do thuộc phe đối lập. Tuy nhiên phe đối lập khẳng định rằng đó không phải là một trò đùa khi mà ông Duterte đã có lời bông đùa Philippines 'từng là một tỉnh của Trung Quốc trong quá khứ".
Điều đáng sợ nhất của một quốc gia, một dân tộc là sự nhảm nhí, tính xảo trá, lộng ngôn phát triển và soán ngôi của sự nghiêm túc. Mức độ “mẫu mực” và lan rộng, phổ biến của sự nhảm nhí nhanh đến độ nó trở thành một kiểu ứng xử mới để đi đến chính thống và người ta dùng nó như một thước đo văn hóa hay quyền lực. Điều đó đã xảy ra tại Việt Nam, lúc này.
Việt Nam đổi mới kinh tế, mở cửa thị trường từ năm 1986, rồi gia nhập tổ chức Thương Mại Thế Giới (WTO) năm 2007. Nhưng cho tới nay (2018) cương lĩnh chính trị của nhà cầm quyền Hà Nội vẫn khăng khăng chủ trương “kinh tế thị trường định hướng XHCN.” Dẫn tới việc Việt Nam có song song hai “hệ điều hành” – Tạm gọi là “hệ Tư Bản” và “hệ Cộng Sản”…
Le Figaro hôm nay 13/07/2018cho biết « Bắc Kinh tăng cường đô hộ Tây Tạng », mà điển hình là việc cưỡng chế giải tỏa tu viện Phật giáo Lạc Nhược Hương (Larung Gar). Hàng ngàn tăng ni đã bị trục xuất khỏi quần thể tu viện bị giám sát nghiêm ngặt.
Trung Quốc có sử dụng vũ lực hay cưỡng chế ở Biển Đông hay không ? Đối với người Việt nhất là ngư dân mưu sinh trên biển, thì đây là một câu khẳng định chứ không phải ở thể nghi vấn. Tuy nhiên theo phân tích của tiến sĩ Constantinos Yiallourides (*) trên The Diplomat, sức nặng của từ ngữ là rất đáng kể.
Dự luật thành lập ba đặc khu kinh tế (Vân Đồn-Quảng Ninh, Bắc Vân Phong-Khánh Hòa, Phú Quốc-Kiên Giang) đang gây chú ý không chỉ bởi yếu tố thời hạn cho thuê đất có thể lên đến 99 năm mà là sự lo lắng về một cuộc đổ bộ của Trung Quốc, cát cứ ba vị trí ảnh hưởng an ninh quốc gia. Mở rộng ảnh hưởng và bành trướng chủ nghĩa thực dân kiểu mới bằng lá bài “đặc khu kinh tế” là chủ trương Bắc Kinh. Thử xem Trung Quốc đang làm gì với những “đặc khu” ở các nước khu vực…
Khi tranh cử ông Trump liên tục dùng cụm từ “America First” tạm dịch là “Nước Mỹ Trên Hết” có người cho rằng đây là khẩu hiệu tranh cử, người khác cho rằng đó là chính sách ngoại giao. Khi thắng cử các quyết định của ông Trump lại liên tục thay đổi gây nhiều thắc mắc: Chiến lược của ông là gì? Ông sẽ đưa nước Mỹ và thế giới đi về đâu? Và làm sao ông có thể thực hiện được chiến lược này?
Autry: Điều trước hết là chúng ta cần phải xem xét lại một vấn đề cơ bản. Đó là Trung Quốc không phục vụ cho Trung Quốc mà Trung Quốc phục vụ cho Đảng Cộng Sản Trung Quốc.
« Trung Quốc đã lừa Mỹ và châu Âu như thế nào ở Tổ Chức Thương Mại Thế Giới ? » Đây là câu hỏi lớn được nhật báo kinh tế Les Echos đặt ra trong chuyên mục « Ý kiến & Bình luận » trong số ra ngày 09/07/2018.
Bắc Kinh tự xưng là « quốc gia gần Bắc Cực », trong khi Trung Quốc thực ra ở gần đường xích đạo hơn. Bắc Cực và Nam Cực được xác định là « viễn cảnh chiến lược mới » trong luật an ninh quốc gia năm 2015 của Trung Quốc. Trong những năm gần đây, Trung Quốc là nước chi tiền nhiều hơn bất cứ quốc gia nào khác cho cơ sở hạ tầng ở địa cực.
Bảo Trợ