Ca Sĩ Trẻ Ở Little Saigon Phải Vừa Đi Làm, Vừa Đi Hát

10 Tháng Tư 20181:25 SA(Xem: 55)

Ca sĩ trẻ ở Little Saigon phải vừa đi làm, vừa đi hát

Trúc Linh/Người Việt

blank
Ca sĩ Brian Lee: "Nếu chỉ đi hát thì không đủ sống." (Hình: Brian Lee cung cấp)

WESTMINSTER, California (NV) – Ở Little Saigon, gần như ca sĩ nào cũng có công việc khác ngoài ca hát. Người thì làm chủ, người thì làm nhân viên, nhưng nói chung tất cả đều phải đi làm, đặc biệt là với các ca sĩ trẻ. Tại sao vậy? Vì đi hát không đủ sống hay vì lý do nào khác?

Ca sĩ trẻ ở Little Saigon khác ca sĩ ở Việt Nam như thế nào?

Ở Việt Nam, một ca sĩ, dù đã là “sao” hay chưa “sao” cũng đều có một ê kíp hùng hậu hỗ trợ. Nào là bầu show, chuyên lo về việc tìm show hát, thương lượng mức cát xê, “đối ngoại” như quan hệ với báo, đài, các nơi tổ chức; nào là người trang điểm, stylist chuyên lo về trang phục, người chụp ảnh.

Rồi bản thân người ca sĩ hằng ngày phải luyện thanh, tập vũ đạo, tập gym. Tất cả những công việc này tốn nhiều người thời gian và tiền bạc. Đầu tư vào ca hát cũng giống như đầu tư vào kinh doanh, bỏ tiền ra trước, nếu ca sĩ thành “sao,” sẽ hốt tiền lại. Còn nếu không thành “sao,” coi như đầu tư thất bại.

Nhưng ở Mỹ, chuyện đi hát của các ca sĩ trẻ gian nan hơn nhiều và tất cả đều “tự thân vận động.” Rất hiếm ca sĩ ở đây có bầu show riêng, lại càng không có chuyện mỗi khi ca sĩ đi ăn, shopping, ra sân bay đi đâu đó, đều có phóng viên theo chụp hình đưa lên báo. Lại càng không có chuyện ca sĩ lúc nào cũng trong những bộ cánh thật đẹp, giày cao gót, mỗi khi đi đâu là có tài xế đưa đón, một bước ra đường là người hâm mộ vây xung quanh chụp hình như tài tử Hollywood.

Một số ca sĩ Việt đang sinh sống tại Hoa Kỳ, dù nổi tiếng hay chưa nổi tiếng, phần lớn đều có công việc làm chính, có thể họ là chủ của một nhà hàng, quán cà phê, tiệm mỹ phẩm, tiệm tóc, tiệm nail… hay là nhân viên của một công ty nào đó. Nghĩa là họ vừa phải chăm sóc việc kinh doanh riêng, hay làm công việc của nhân viên và còn phải tự mình phát triển chuyện ca hát của mình.

Để có show hát, các ca sĩ, đặc biệt là các ca sĩ trẻ phải giới thiệu mình với các nơi tổ chức show, phải làm sao để các nhà tổ chức không quên mình. Cộng đồng người Việt tại Mỹ thì nhỏ, show ca nhạc chuyên nghiệp không có nhiều mà ca sĩ trẻ thì lại đông, nếu không có tài năng nổi bật, rất khó để các nhà tổ chức hay khán giả nhớ đến mình.

blank
Ca sĩ Ngô Khải Anh hiện là xướng ngôn của đài Việt Phố TV. (Hình: Ngô Khải Anh cung cấp)

Rồi ngay cả khi được mời đi hát, để xuất hiện hoàn hảo trên sân khấu, các ca sĩ phải có thời gian luyện thanh, tập hát, tập với ban nhạc, vũ đạo, rồi còn phải lo về stylist, trang phục, trang điểm. Trong khi đó, các ca sĩ không thể lơ là công việc riêng của mình bởi đó là thu nhập chính, là nguồn nuôi sống bản thân, gia đình để yên tâm theo đuổi đam mê ca hát.

Phải kinh doanh, đi làm mới đủ lo cho bản thân và gia đình

Ca sĩ Leyna Thanh Nga là chủ một tiệm nail, ca sĩ Brian Lee là chủ tiệm cắt tóc nam “i Barber,” ca sĩ Ngô Khải Anh là xướng ngôn viên của đài Việt Phố TV, ca sĩ Quang Ngọc chuyên bán máy cà thẻ… Những ca sĩ trẻ này mặc dù tuần nào cũng có show hát, đi diễn ở các tiểu bang khác, rồi Canada, Châu Âu, nhưng vẫn phải có công việc khác để nuôi bản thân mình, gia đình và để yên tâm đi ca hát.

Leyna Thanh Nga chia sẻ: “Thực sự là em rất bận, từ việc kinh doanh cho đến gia đình và chuyện ca hát. Ai đã từng làm chủ tiệm nail thì sẽ hiểu được người chủ tiệm bận rộn và vất vả như thế nào. Trừ những ngày đi show ở các tiểu bang khác, ngày nào em cũng có mặt ở tiệm từ lúc mở cửa cho đến đóng cửa. Tiệm đóng cửa thì về nhà lo cho con. Khi con ngủ thì em phải chạy đến trông coi nhà hàng của gia đình.”

blank
Ca sĩ Leyna Thanh Nga là chủ một tiệm nail. (Hình: Facebook Leyna Thanh Nga)

Ca sĩ Brian Lee cũng rất bận rộn với việc kinh doanh nên thời gian gần đây anh không còn đi hát nhiều như trước.

Brian Lee nói: “Mặc dù cũng muốn xuất hiện nhiều trên các sân khấu nhưng thời gian gần đây, tôi đi hát có chọn lọc chứ không phải ai mời cũng nhận lời vì thực sự là công việc riêng không cho phép. ‘i Barber’ của tôi may mắn có lượng khách hàng ổn định, trung thành nhưng tôi muốn phát triển hơn nữa.”

So với Leyna Thanh Nga và Brian Lee, công việc xướng ngôn viên của ca sĩ Ngô Khả Anh đỡ bận rộn hơn. “Chỉ đọc tin trên ti vi nên so với các anh chị làm kinh doanh, việc của Khải Anh nhẹ nhàng hơn. Khải Anh rất đam mê ca hát và xem ca hát là một nghề nên luôn đầu tư thời gian, công sức rất nhiều,” Khải Anh cho biết. Chàng ca sĩ “hot boy” này từng là ca sĩ của trung tâm Asia, đã ra mắt ba album và còn là gương mặt quen thuộc trên đài 57.10 của Việt Phố TV.

Sang Mỹ định cư năm 2015, tên tuổi ca sĩ Quang Ngọc có lẽ chưa được nhiều người Việt tại Mỹ biết đến, nhưng Quang Ngọc khá nổi tiếng trong giới “ca sĩ hát phòng trà” ở trong nước trước đây. Ca sĩ hát phòng trà là những ca sĩ hát hay, giọng đẹp, bởi phòng trà không chấp nhận ca sĩ hát “nhép.”

blank
Ca sĩ Quang Ngọc hài lòng với việc vừa đi hát, vừa bán máy cà thẻ. (Hình: Quang Ngọc cung cấp)

“Thời gian đầu sống ở Mỹ, tôi ‘sốc’ lắm, ‘sốc’ đủ thứ nhưng dần dần rồi cũng lấy được thăng bằng. Ca sĩ nào cũng phải đi làm để kiếm tiền lo cho mình và gia đình, bởi các show diễn chỉ có vào cuối tuần, nếu chỉ trông chờ vào đó, không thể sống được. Cũng may công việc bán máy cà thẻ của tôi có thể chủ động giờ giấc nên vẫn có thời gian đầu tư cho ca hát một cách nghiêm túc,” Quang Ngọc nói.

Hỏi có cảm thấy gì đó bất công trong chuyện đi hát, tìm show hay cát xê cho ca sĩ trẻ hay không, ca sĩ Ngô Khải Anh nói: “Nếu đã xem ca hát là một nghề thì không có gì là bất công cả. Nghề nào cũng vậy thôi, khi mới bắt đầu bao giờ cũng có khó khăn và mình phải nỗ lực thật nhiều để khẳng định mình. Dĩ nhiên cũng không thể đòi hỏi có thu nhập cao khi mới khởi đầu, nhưng dần dần khi mình làm tốt công việc hơn, lương của mình sẽ tốt hơn. Trước đây Khải Anh cũng vậy thôi.”

Còn Quang Ngọc cho biết, anh không cảm thấy điều gì bất công với bản thân mình vì các bầu show và đồng nghiệp biết anh như thế nào, nhưng nghĩ về phía khán giả, anh cảm thấy hình như khán giả đang bị bối rối với các chương trình ca nhạc kiểu mạnh ai nấy tổ chức như hiện nay.

Anh nói: “Ai có thể đứng ra tổ chức show, ai cũng có thể trở thành ca sĩ, mà nhiều người hát, nói thật như tra tấn khán giả. Quang Ngọc chỉ mong làm sao các show ca nhạc được tổ chức chuyên nghiệp hơn, chọn lọc ca sĩ hơn, mang đến cho khán giả món ăn tinh thần giá trị hơn.” (Trúc Linh)

——————–

Liên lạc tác giả: nguyen.truclinh@nguoi-viet.com

Nguoi-viet.com
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
WESTMINSTER, California (NV) – Sau hơn một năm làm công việc bán hàng trên Facebook, Lâm Bảo Như, đang sống ở Garden Grove, miền Nam California, không giấu được niềm vui khi cho rằng, “Phải cám ơn Ơn Trên đã dẫn dắt mình đến với công việc này. Nó cực kỳ thích hợp với mình, giúp mình vừa kiếm tiền, khiến mình vui, vừa có thời gian dành cho gia đình, chăm sóc con nhỏ.”
Cây cầu Kuandinsky bắc qua sông Vitim, ở khu vực Trans-Baikal, Nga được mệnh danh là một trong những cây cầu đáng sợ nhất thế giới, song nó vẫn trở thành điểm thách thức khả năng và độ can đảm của nhiều tài xế.
Cuối tuần vừa qua, người Khmer tại khu vực thủ đô Washington DC đã tổ chức Tết Chol Chnam Thmay. Đây là ngày tết cổ truyền của người Campuchia, Lào, Thái Lan, Myanma và Sri Lanka. VOA Việt ngữ đã có mặt tại một ngôi chùa Khmer nổi tiếng tại tiểu bang Maryland nằm cách Washington DC khoảng 20 phút lái xe để tham dự ngày Tết đặc biệt này.
Nhiệt độ lúc này là -2 độ C. Những ngọn cỏ đóng băng trải dài trên lối đi nằm uốn lượn xuyên qua khu rừng ở Ursvik thuộc ngoại ô Stockholm nằm ở ngoài rìa khu Kista, trung tâm khoa học và kỹ thuật của thủ đô Thụy Điển. - Ấy vậy mà bất chấp nhiệt độ giá lạnh, vẫn có tiếng bước chân đều đặn của những người đi bộ và chạy bộ ở ngoài trời vào giờ nghỉ trưa.
Giữa lòng thủ đô Hà Nội, nơi có những tô phở bò KoBe có giá gần một triệu đồng và đủ các loại dịch vụ siêu đắt đều có mặt, còn có một khu chợ người lao động, ở đó, món hàng mà người ta bán không có gì khác ngoài sức lao động.
WESTMINSTER, California (NV) – Nhiều người Việt sống ở Mỹ từ lâu có tâm lý e dè cà phê có xuất xứ từ Việt Nam vì nhiều cơ sở chế biến cà phê bẩn bị phát hiện. Mới đây, các nhà chức trách tỉnh Đắk Nông phát hiện hàng chục tấn cà phê bẩn, được nhuộm đen bằng lõi pin Con Ó. Vậy cà phê Việt Nam xuất cảng sang Mỹ có thực sự an toàn không? Và, người Việt uống cà phê Việt vì tin tưởng, vì thói quen hay vì lý do khác?
Chúng ta thường nghĩ rằng bò tót rất ghét màu đỏ nhưng thật sự ít người biết được nguyên nhân đằng sau là như thế nào, phải chăng màu đỏ “gây thù chuốc oán” với bò tót? Bò tót cứ thấy màu đỏ là nổi điên – đây là điều mọi người nghĩ đến đầu tiên khi nhắc tới bò tót, quan niệm này bắt nguồn từ những trận đấu bò tót sôi động từ đất nước Tây Ban Nha. Khi bắt đầu trận đấu, khi các đấu sĩ giương tấm vải đỏ và vung qua lại thì bò tót bắt đầu nổi điên, nó lao tới tấm vải đỏ như đang lao đến kẻ thù của mình để húc. Người võ sĩ vừa tránh vừa vẫy tấm vải đỏ, con bò càng tức giận và hung hãn lao vào đấu sĩ.
Cho đến nay sau 60 năm, kỉ lục chuyến hải trình dài nhất lịch sử của người đàn ông Đức vẫn chưa ai có thể phá vỡ, theo Daily Mail. Oskar Speck nhảy lên thuyền kayak từ Đức năm 1932 và chèo dọc sông Danube với hy vọng định cư ở đảo Síp. Lí do của hành động này là bởi Oskar muốn trốn thoát khỏi sự kìm kẹp của trùm phát xít Hitler và xây dựng một cuộc sống mới ở miền đất hứa
Những bức ảnh hiếm về các bộ tộc thổ dân sinh sống trong rừng Amazon thuộc Brazil nằm trong sách ảnh Thổ dân Brazil sẽ xuất bản năm 2018 của nhiếp ảnh gia người Brazil Ricardo Stuckert, 47 tuổi,
Xứ sở mặt trời mọc với nền văn hóa lâu đời đã mang đến thế giới một nét nghệ thuật truyền thống đặc sắc của người Nhật – nghệ thuật thưởng thức trà đạo. Người dâng trà và người uống trà đều mang dáng vẻ thành kính và nghi lễ trang trọng, những lễ tiết tưởng chừng nhỏ nhặt và phức tạp ấy, đã thể hiện tấm lòng thành giữa con người dành cho nhau.
Bảo Trợ