'Tuyên bố chủ quyền TQ ở Trường Sa đến từ lỗi dịch thuật

09 Tháng Tư 201811:58 CH(Xem: 283)

'Tuyên bố chủ quyền TQ ở Trường Sa đến từ lỗi dịch thuật'

STR/AFP/Getty Images
Trung Quốc ngày nay vẽ bản đồ và tuyên bố chủ quyền với phần lớn diện tích Biển Đông dựa theo 'đường chữ U' được dựng từ cách diễn giải, dịch thuật sai lầm, theo tác giả Bill Hayton

Biển Đông là nơi nguy hiểm, bởi nơi đây có những tranh giành, tranh cãi chồng chéo giữa các nước.

Tình trạng tranh giành xảy ra đối với các nguồn tài nguyên biển. Tình trạng tranh giành xảy ra trong việc giữ thế cân bằng quyền lực trong khu vực.

Thế nhưng nằm bên dưới tất cả những thứ đó là việc tranh chấp chủ quyền quốc gia đối với hàng trăm hòn đảo, bãi đá nhỏ xíu.

Nếu nhìn vào mức độ chú ý đối với các cuộc tranh chấp hiện nay, thì quả rất đáng ngạc nhiên là không mấy ai chú tâm đến vấn đề gốc rễ.

 

Các chính phủ thì thích vờ như các tuyên bố chủ quyền của họ đối với các đảo, các bãi đá trên biển là có tính lịch sử và logic.

Tuy nhiên, sau nhiều năm nghiên cứu vấn đề, tôi thấy rõ rằng điều này không hề đúng.

Hiện hầu hết các rắc rối ở Biển Đông tập trung vào khu vực Quần đảo Trường Sa và một ít thực thể ngầm gần sát với bờ biển của Việt Nam và Borneo.

Đây là những điểm nằm rất xa phần Trung Hoa lục địa, và Trung Quốc chưa bao giờ làm rõ nguồn gốc chính xác làm cơ sở cho tuyên bố của mình đối với các điểm này.

Theo nghiên cứu riêng của mình, tôi đi đến kết luận rằng tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc chỉ mới nổi lên, phát sinh từ việc biên dịch tồi và những đánh dấu không đúng trên bản đồ hồi thập niên 1930.

Kết luận của tôi là tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc đối với Quần đảo Trường Sa thực ra là một sai lầm.

Tuyên bố chủ quyền đầu tiên

Trung Quốc tuyên bố chủ quyền tại Biển Đông bắt đầu từ năm 1907, từ chuyện người ta phát hiện ra là có một thương gia Nhật Bản hoạt động tại đảo Pratas (nằm giữa Hong Kong và Đài Loan).

Nishizawa Yoshiji khi đó đang khai thác phân chim tại đảo, và những lời đồn đại đã lan đến tận nước Mỹ.

Chính phủ Mỹ thông báo cho nhà Thanh vào cuối 1907, nhưng phải tới hơn một năm sau Bắc Kinh mới gửi một tàu ra điều tra.

Vào tháng Ba 1909, tin đồn được xác nhận là chính xác.

HOANG DINH NAM/AFP/Getty Images
Việt Nam từng tổ chức triển lãm, trưng bày các bản đồ cổ để chứng minh chủ quyền đối với các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa

Điều này làm dấy lên các cuộc phản đối tại miền nam Trung Quốc. Chính phủ Nhật Bản đồng ý đàm phán, cuối cùng dẫn tới việc Nhật thừa nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với Pratas.

Tuy nhiên, cùng lúc, giới chức ở miền nam Trung Quốc biết về sự tồn tại của Quần đảo Hoàng Sa và bắt đầu lo rằng Nhật có thể sẽ chiếm khu vực này.

 

Điều này dẫn tới một cuộc thám hiểm vào tháng Năm và tháng Sáu 1909, qua đó Trung Quốc chính thức lần đầu tiên tuyên bố chủ quyền đối với Quần đảo Hoàng Sa.

Các tàu Trung Quốc đã trú lại quần đảo chỉ trong ba ngày trước khi quay về.

Chính quyền sau đó hoàn toàn không quan tâm đến nữa, và đã không quay trở lại cho tới thập niên 1920.

Nhầm lẫn

Một vụ việc quan trọng xảy ra sau đó đã dẫn đến sự nhầm lẫn, mà ảnh hưởng của nó vẫn còn ở Biển Đông ngày nay.

Vào tháng Mười Hai 1931, Pháp tuyên bố chủ quyền đối với Quần đảo Hoàng Sa. Chín tháng sau đó, Trung Quốc phản đối.

Tháng Bảy 1933, trong lúc chính phủ hai nước vẫn đang tranh cãi về Quần đảo Hoàng Sa, Pháp tuyên bố sáp nhập thêm sáu đảo thuộc Quần đảo Trường Sa.

HOANG DINH NAM/AFP/Getty ImagesBản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM/AFP/GETTY IMAGES

Điều này khiến Trung Quốc rất bối rối.

Dựa trên các văn bản chính thức và báo chí thời đó, ta có thể thấy rằng giới chức Trung Quốc không hề biết về sự khác biệt giữa Trường Sa và Hoàng Sa.

Họ nghĩ rằng các đảo mà Pháp vừa sáp nhập vào thì chính là các đảo mà Trung Quốc đã tuyên bố chủ quyền hồi 1909.

 

Phải mất đến nhiều tuần điều này mới được làm sáng tỏ.

Trong các cuộc thảo luận, hải quân Trung Hoa Dân Quốc gửi điện tín cho Bộ Ngoại giao, xác quyết rằng Quần đảo Trường Sa không tồn tại! Cuối cùng, chính phủ Trung Hoa Dân Quốc không phản đối các hành động của Pháp nữa.Tuy nhiên, sự bối rối nhầm lẫn này khiến cho Ủy ban Nghiên cứu Bản đồ Lãnh thổ và Lãnh hải của Trung Quốc tiến hành điều tra.

Trong số các nhiệm vụ của ủy ban có việc điều tra và diễn giải các bản đồ để thể hiện đâu là Hoàng Sa, đâu là Trường Sa.

Ủy ban cũng đặt tên tiếng Hoa cho các quần đảo, nhưng đơn giản chỉ là dịch thuật hoặc chuyển ngữ.

Bãi đá North Danger Reef (có nghĩa là bãi đá nguy hiểm ở phía bắc) được dịch sang tiếng Hoa thành Bắc Hiểm Tiêu (北險礁 ).

Quần đảo Trường Sa trở thành Tư Ba Lạp Thoát Đảo (斯巴拉脫島) (chuyển ngữ từ tên của vị thuyền trưởng người Anh, Richard Spratly), còn cụm bãi cạn Luconia được chuyển ngữ thành Lô Khang Ni Á Than (盧康尼亞滩).

Tuy nhiên, trong quá trình điều tra, ủy ban đã có một số sai lầm. Cơ quan này có vẻ đặc biệt lẫn lộn trong việc hiểu nghĩa các thuật ngữ hàng hải trong tiếng Anh, từ 'bank' (bãi ngầm) và từ 'shoal' (bãi nông).

GREG BAKER/AFP/Getty Images
Một bản đồ của Trung Quốc trong đó thể hiện đường chữ U trên biển Đông

Cả hai từ này đều có nghĩa là một khu vực nước nông trên biển. Từ 'bank' mô tả một diện tích đất trồi lên từ đáy biển, trong lúc từ 'shoal' là cách mô tả trong hàng hải, bắt nguồn từ tiếng Anh cổ, có nghĩa là 'nông'.

Tuy nhiên, ủy ban đã chọn dịch cả hai chữ này thành 'than' (灘), là cách dịch xa xôi để chỉ 'bãi cát', một thực thể có thể nằm trên hoặc dưới mặt nước.

Ủy ban đã đặt tên cho một thực thể dưới nước, James Shoal (bãi ngầm James), cái tên Trung Quốc là Tằng Mỗ Than (曾姆滩), và một nơi khác, Vanguard Bank (bãi Tư Chính), cái tên Tiền Vệ Than (前衛滩).

Tằng Mỗ là chuyển ngữ từ 'James', và Tiền Vệ Than là dịch từ chữ 'vanguard', tức tiên phong, còn chữ Than là dịch chung cho cả hai từ 'bank' và 'shoal'. Việc dịch thuật như vậy đã tạo ra những hậu quả nghiêm trọng mà chúng ta sẽ thấy.

Vào năm 1936, Bạch Mi Sơ (白眉初), người sáng lập ra Hiệp hội Địa lý Trung Quốc, đã dùng các thông tin của ủy ban để xuất bản tập bản đồ Trung Quốc mà ông soạn, Trung Hoa Kiến thiết Tân đồ (中華建設新圖).

Dựa vào bản dịch của ủy ban, ông đã tạo ra sai phạm to lớn: Ông vẽ bãi ngầm James và bãi Tư Chính thành các đảo.

TED ALJIBE/AFP/Getty ImagesTuyên bố chủ quyền đối với đường lưỡi bò của Trung Quốc khiến các nước láng giềng tức giận, đặc biệt là Việt Nam và Philippines

Sau đó, ông thêm một đường hình chữ U ở Biển Đông, với điểm xa nhất về phía nam là bãi ngầm James, và điểm xa nhất về phía tây nam là bãi Tư Chính.

Ý định của ông Bạch là hoàn toàn rõ ràng - đường vẽ này đánh dấu sự hiểu biết "khoa học" của ông về lãnh thổ hợp pháp của Trung Quốc.

Do sai phạm này của ông mà bãi ngầm James và bãi Tư Chính sau đó trở thành giới hạn tuyên bố chủ quyền lãnh thổ của Trung Quốc ở Biển Đông.

Đó là lần đầu tiên đường chữ U được vẽ trên một tấm bản đồ Trung Quốc. Tuy nhiên, đó không phải là một tài liệu của nhà nước mà chỉ là sản phẩm của một cá nhân đơn lẻ.

Tuyên bố chủ quyền của nhà nước

Tuy nhiên, sau Đệ nhị Thế chiến, hai đệ tử của ông Bạch là Phó Giác Kim (傅角今) và Trịnh Tư Ước (鄭資約) được Bộ Nội vụ Trung Hoa Dân Quốc thuê tư vấn về biên giới lãnh thổ.

Hai người này đã vẽ các bản đồ cho chính phủ vào năm 1946 và 1947, dẫn đến việc Trung Quốc chính thức tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông.

Các ông Phó và Trịnh đã dùng bản đồ của ông Bạch cùng 'đường chữ U'. Do vậy, Trung Quốc đã tuyên bố chủ quyền với cả các thực thể ngầm dưới nước là bãi ngầm James và bãi Tư Chính.

Điều này hoàn toàn vô lý, trừ phi bạn hiểu được phần kỳ quặc này của lịch sử. Tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc được đưa ra là kết quả của một loạt những sai lầm.

Dẫu chính quyền Trung Quốc ngày nay (CHND Trung Hoa) muốn nói rằng họ có quyền từ xưa và chủ quyền lịch sử đối với các bãi ngầm, bãi đá ở Biển Đông, nhưng việc nghiên cứu chi tiết các bằng chứng cho thấy thực sự điều này mới chỉ xảy ra vào nửa đầu thế kỷ 20 mà thôi, và nó cũng thay đổi trong khoảng thời gian 40 năm. Triều nhà Thanh lần đầu tiên tuyên bố chủ quyền đối với Quần đảo Hoàng Sa vào năm 1909, nhưng không hề tuyên bố gì đối với Quần đảo Trường Sa cho đến tận 1948, và toàn bộ quá trình này chứa đựng nhiều nhầm lẫn và hiểu sai.

Trên đây là nội dung tóm tắt một bài nghiên cứu của tác giả Bill Hayton, phóng viên BBC đồng thời là học giả tại Viện nghiên cứu Chatham House tại London, Anh Quốc, sẽ đăng trên tạp chí 'Modern China' với tiêu đề 'The Modern Origins of China's South China Sea Claims: Maps, Misunderstandings, and the Maritime Geobody'.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Bà Khổng Lâm Lâm là phóng viên của truyền hình nhà nước Trung Quốc và đang thường trú tại London vào lúc xảy ra vụ tấn công bạo lực mà bà bị cáo buộc thực hiện hồi tháng 9/2018. Một lệnh bắt giữ đã được một tòa án tại Birmingham, Anh quốc ban hành tuần này nhắm vào một phóng viên truyền hình Trung Quốc do không xuất hiện trước tòa sau khi được thẩm phán yêu cầu.
Một video clip đăng trên mạng xã hội ngày 19 Tháng Tư, 2019, quay lại việc cảnh sát giao thông ở quận 12, chĩa súng, đánh đá tới tấp hai người đang bị tai nạn giao thông khiến dư luận phẫn nộ. Theo báo Thanh Niên, vào khoảng 9 giờ 53 phút tối 18 Tháng Tư, người dùng Facebook tên P.L đưa lên mạng xã hội dòng trạng thái (status) có nội dung “Ngay lúc này trên quốc lộ 1A, Q.12, CSGT đánh người,” kèm theo là clip dài khoảng 30 giây. Theo nội dung từ clip, lúc 9 giờ 42 phút tối 17 Tháng Tư, hai người đi trên một xe gắn máy chạy ngược chiều trong làn xe máy trên quốc lộ 1 với tốc độ rất nhanh thì bất ngờ tông vào một xe gắn máy đang đi đúng chiều.
thí sinh này còn có môn ngoại ngữ từ 1,2 điểm được nâng lên 9.6 điểm. Thậm chí, thí sinh M.V.T. “Thủ khoa” Học Viện Kỹ Thuật Quân Sự được “tặng” đến 25.2 điểm. Kinh ngạc hơn, thí sinh N.H.Q. của Hòa Bình bị điểm 0 hai môn, môn còn lại điểm 1, thế nhưng thí sinh này vẫn đậu vào Trường Sĩ Quan Lục Quân 1 và còn thuộc Top 3 thí sinh cao điểm nhất.
Một nhóm hơn chục người Trung Quốc đã lén lắp đặt bộ thiết bị kích sóng thông tin di động nhằm gây nhiễu loạn các mạng thông tin di động của Việt Nam tại thành phố Móng Cái.
Một người dân sống gần nhà nạn nhân cho biết, Thương mồ côi bố mẹ từ nhỏ được ông Nguyễn Trọng Đoàn, xã đội trưởng Cẩm Dương, cậu ruột đem về nuôi từ lúc 6 tuổi. Do nghi ngờ Thương lấy cắp 200,000 đồng, trong lúc nóng giận ông Đoàn đã dùng dao chém vào mặt, lấy thớt gỗ đánh vào đầu.
Là một thánh đường Công Giáo, nhưng ngay khi bị trận hỏa hoạn ngày 15/04/2019 tàn phá đáng kể, Nhà Thờ Đức Bà Paris đã nhận được những thông điệp yêu thương và trân trọng từ khắp mọi giới, từ mọi nước trên thế giới, không phân biệt tôn giáo, châu lục. Đó là vì Nhà Thờ Đức Bà Paris đã đi vào tâm thức mọi người như là một biểu tượng văn hóa, không riêng gì của người Pháp, mà là của cả nhân loại.
“Biến cố Đồng Tâm” xảy ra đến nay tròn 2 năm. Ngày 14/4/2019, dân đang sống an bình, tự nhiên Cảnh sát cơ động (CSCĐ) kéo về Đồng Tâm với vũ khí trang bị như chống khủng bố, chẳng khác gì coi dân như giặc. Dân kéo ra ghi hình và truy hỏi: Các anh về đây làm gì? Dân đang yên bình, có cần các anh về đâu? Ai cử các anh về đây?
Mạng xã hội hôm 15 Tháng Tư dấy lên sự bất bình trước tin dưa hấu ở huyện Phú Ninh phải dán tem có chữ Trung Quốc thì mới được thương lái thu mua. Báo Tuổi Trẻ dẫn lời một người trồng dưa hấu ở xã Tam Phước cho biết trong vụ dưa năm nay, giá thương lái mua khoảng 5,000–6,000 đồng ($0.22–0.26/kg) và các trái dưa ‘phải được dán tem này thì mới xuất qua thị trường Trung Quốc được’.
Trong những năm gần đây, ngành công nghiệp thực phẩm mang đi “take away” ở Trung Quốc vô cùng phát triển, tuy nhiên báo chí đại lục phát hiện, những đồ chứa đựng thức ăn thức uống của loại hình này được tái chế từ những ống truyền dịch còn chứa máu và nước tiểu trong bệnh viện, theo CCTV. Thực phẩm “take away” đang trở thành xu hướng phát triển kinh tế mới ở Trung Quốc, vì tiết kiệm thời gian, và mang đến một số tiện lợi cho thực khách. Lượng tiêu thụ thực phẩm “take away” ở Trung Quốc đã đạt 243 tỷ nhân dân tệ (gần 841 nghìn tỷ đồng) vào năm ngoái, khiến ngành công nghiệp bao bì đóng gói sản phẩm cũng liên đới “hốt bạc”.
CHÍNH PHỦ VIỆT NAM CHÍNH THỨC THUA KIỆN ÔNG TRỊNH VĨNH BÌNH – CÁI TÁT VÀO MỘT THỜI VÔ PHÁP VÔ THIÊN - 35,5 triệu USD bồi thường và 7,9 triệu USD án phí Việt Nam phải trả chưa phải là lớn so với các vụ thất thoát hay tham nhũng, cái lớn hơn đó là tiền mồ hôi nước mắt của nhân dân phải chi ra và tòa án quốc tế vạch trần rõ sự mông muội, sự man ri, sự vô pháp vô thiên một thời của Việt Nam mà nay chưa chắc khắc phục được nhiều.
Bảo Trợ