Kỷ Niệm Hồng - Chương 9-10 & 11 (hết)

08 Tháng Tư 20183:16 SA(Xem: 79)

Kỷ Niệm Hồng - Chương 9-10 & 11 (hết)

Chương 09

- Tôi nói cho anh biết, không phải chúng tôi nhận tiền của ba anh rồi anh muốn làm gì thì làm, anh hiểu chưa ? Chị tôi không ưa anh đâu, cả mẹ tôi, mẹ tôi cũng không thèm ưa ba anh ! Tại sao các người ỷ giàu, ỷ có tiền rồi phách lối vô lý vậy ? Gia đình tôi đang túng ngặt, các người đem đồng tiền ra giúp đỡ với dụng ý ! Tôi biết mà ! Nhất là anh ! Anh đừng tưởng chị em tôi ăn tiền của gia đình anh là sợ anh đâu ! Từ bây giờ chúng tôi không cần sự giúp đỡ của ba anh, của những con người chỉ biết lợi dụng ! Và cũng từ bây giờ, tôi cấm anh, cấm cả ba anh đến đây hoặc đến bệnh viện thăm mẹ tôi, anh nghe rõ chưa ?
- Cô đừng hỗn hào ! Ba tôi và tôi đến thăm mẹ cô vì lòng tốt chứ tôi cũng không cần !
Thanh gằn mạnh :
- Lòng tốt ! Hừ ! Lòng tốt của anh chỉ xứng đáng với một xu mà thôi ! Với anh thì phải đem tiền ra mà so sánh cho anh biết lòng tốt của anh to đến mức nào ! Cả ba anh nữa !
- Tôi cấm cô hỗn hào với ba tôi !
- Tôi cũng cấm anh nói đến chị tôi bằng cách hỏi thăm sức khoẻ mẹ tôi ! Anh tìm chị tôi chứ chẳng phải anh đến vì muốn tỏ “lòng tốt” với gia đình tôi. Cũng như lúc nãy, anh hỏi chị Thoại, tôi bảo chị ấy không có ở nhà, anh tỏ vẻ hách dịch cho rằng tôi nói dối, làm ra cái điều rằng anh đến thì chị em tôi phải luôn luôn hết sức niềm nở với anh. Xin lỗi ! Chị em tôi niềm nở với anh chỉ vì lịch sự, chị em tôi cóc sợ ! Hơn nữa, anh là bạn anh Hùng tôi mới im lặng đến ngày nay, không thì đừng có hòng ! Đó, lòng tốt của anh là như vậy đó ! Đừng tưởng tôi nhận tiền của ba anh rồi anh làm tới !
Thoại ôm cặp bước vào vừa vặn để nghe câu nói chót và nét mặt giận dữ của Thanh, có cả ông Chánh cùng vào. Thoại sửng sốt :
- Thanh ! Chuyện gì vậy ? Em điên rồi sao mà la hét om sòm vậy ?
Thanh giận dữ :
- Không điên gì hết ! Đâu phải nhờ sự giúp đỡ của họ rồi sợ họ !
Thoại cuống quít, nói làm sao với ông Chánh đây ? Ông Chánh dường như đoán biết được sự việc, bước đến nói với Thanh :
- Cháu đừng nóng ! Bác hiểu chuyện rồi.
Và quay sang Ái :
- Ái ! Đi ra xe !
Ái trước khi bỏ ra xe còn hậm hực quay lại nhìn Thanh, nhưng vì nể ba, Ái đi thẳng..
Thanh bước ra đóng cửa cái rầm, giọng chưa hết bực tức :
- Ra sao thì ra ! Ở đợ cũng được !
Trở vào bàn, Thanh ôm đầu ngồi khóc “Tôi cấm cô hỗn hào với ba tôi !” Người ta thương ba người ta, Thanh cũng biết thương ba của Thanh. Vì thương ba mà Thanh đã làm to chuyện, bây giờ… Thanh gào to :
- Ba ơi ! Ba đâu rồi ! Ba ơi !
Và lại gục đầu xuống bàn. Nước mắt mặn và sao chua chát quá !
Thoại bước đến :
- Như vậy là mầy muốn giết mẹ rồi đó Thanh ! Chuyện gì ?
- Chị sắp sửa bênh vực nữa rồi phải không ? Biết mà…
- Biết gì ? Mầy là con nít, không biết gì cả ! Tao hết lời để nói với mầy, mầy vẫn như vậy, cả anh Hùng mầy cũng không nghe. Tao kể cho mầy nghe câu chuyện đêm Noel, tưởng mầy hiểu, không ngờ mầy cứ cứng đầu ! Ngày mai mẹ xuất viện rồi, sao mầy không để mẹ yên ? Mầy thương mẹ như vậy và bằng cách đó hả ? Mầy làm vậy mẹ có xấu hổ với người ta rằng mẹ có đứa con hỗn hào, ngỗ nghịch không ? Mầy làm, chỉ biết có mầy, mầy không nghĩ đến ai cả !
- Chị đừng đổ tội cho em. Thằng Ái nó xấc xược lắm ! Chịu làm sao nổi, hay chị không còn thương ba nữa ? Phải không ? Vì, có lẽ như vậy chị mới bênh người khác !
- Tao không bênh ai hết. Tao biết anh Ái như vậy lâu rồi, nhưng mầy phải hiểu anh ấy là con của người ơn của gia đình mình. Bây giờ, mình chưa thể trả ơn cho họ được thì mình phải nhịn họ. Nhịn họ như vậy không có nghĩa là sợ họ, cũng không có nghĩa là sợ đồng tiền của họ !
Thanh yên lặng. Bây giờ cơn giận của Thanh lắng xuống và thanh mới thấy lời chị Thoại là có lý. Nhưng câu chuyện đã xảy ra, ngày mai, khi mẹ hay được, làm sao mẹ còn dám nhìn mặt ông Chánh nữa ? Phải, nếu không có ông Chánh, mẹ chưa khỏi bệnh được. Còn câu chuyện đêm Noel có thật không hay chị Thoại bịa ra để bênh vực ông Chánh vì anh Phan ? Thanh khóc to hơn vì hối hận…
Buổi tối, hay được chuyện đó, anh Hùng lẳng lặng không nói chỉ nhìn Thanh. Thanh lại bỏ vào phòng nằm khóc, Thoại định vào dỗ, thì anh Hùng gọi lại :
- Để nó khóc ! Anh chưa biết làm thế nào bây giờ, Thanh nó nông nổi quá !
- Thoại vừa về, thấy nó phùng mang trợn mắt với anh Ái, Thoại lặng cả người ! Bây giờ, anh nên đến gặp ông Chánh. Hy vọng ông ấy hiểu, còn anh Ái thì có lẽ không hiểu được đâu !
- Ừ, có lẽ chỉ còn mỗi cách đó !
Hai anh em đem ghế ra trước hiên nhà ngồi. Thoại than :
- Nhà mình sao dạo nầy gặp chuyện gì đâu !
Anh Hùng không đáp, hỏi Thoại :
- Thoại có thích thằng Phan không ?
- Sao anh hỏi vậy ?
- Anh chỉ hỏi vậy thôi. Trả lời cho anh đi !
Thoại ngập ngừng :
- Dạ… có !
- Anh không rầy hay cấm Thoại, nhưng hãy để những tình cảm đó thật đẹp, Thoại hiểu anh nói gì không ?
Thoại gật đầu, tiếp :
- Thoại buồn quá !
- Sao buồn ?
- Những lúc nầy phải chi có ba !
- Anh tin có một ngày nào đó ba trở lại !
- Anh lạc quan quá không ?
- Rất có thể. Nhưng dầu gì sự lạc quan cũng giúp mình rất nhiều. Có những hoàn cảnh rất bi đát nhưng không cho phép mình bi quan. nếu mình bi quan, tất cả sẽ hỏng.
- Anh lý luận gì kỳ !
- Sao mà kỳ ? Chẳng hạn như gia đình mình bây giờ, nếu đâm ra bi quan thì có chết không ? Nhất là Thoại với Thanh, nếu bi quan chán nản thì coi như hết học !
Anh Hùng rất có lý khi nói như vậy. Thoại bảo :
- Thoại cũng đồng ý với anh chuyện đó. Nhưng vụ ông Chánh vừa xảy ra, theo anh thì nên bi quan hay lạc quan
- Bình thường thôi ! Anh tin tưởng ông Chánh sẽ hiểu Thanh, hiểu hoàn cảnh mình hơn !
- Anh nên đến ông Chánh, càng sớm càng tốt.
- Ừ, nhưng ngượng ngùng khó nói quá !
Sáng hôm sau, sau khi bác sĩ khám bệnh, mẹ được về nhà. Ông Chánh cũng có mặt và lo mọi thủ tục giấy tờ cho mẹ. Đến nay, mẹ đã lành hẳn nhưng chưa khoẻ lắm, cần phải tĩnh dưỡng một thời gian.
Mẹ vịn lấy vai Thoại bước vào nhà. Nhà đóng hết các cửa, phần vì mới ở ngoài sáng vào, nên mẹ không thấy gì cả.
- Đứa nào đi mở cửa sổ đi, tối quá !
Những cánh cửa sổ mở ra, mẹ đứng yên nhìn khắp căn phòng rồi thở dài không nói. Anh Hùng tiến lại :
- Con nói với mẹ rồi, mẹ đừng buồn gì hết ! Mẹ bình phục thế nầy là vui rồi.
Bắt đầu từ hôm đó, không thấy Thanh nói gì đến ông Chánh. Mọi việc đã được dàn xếp ổn thoả, nhưng gia đình Thoại hãy còn túng ngặt. Mẹ chưa thể đi dạy được dù vết thương đã lành và không cần kiêng cữ gì cả, nhưng vì mất máu quá nhiều nên mẹ không thể làm việc như trước. Túi tiền của gia đình vẫn là mối bận tâm của mẹ. Thoại hay thấy mẹ thở dài. Từ lúc biết được câu chuyện không đẹp xảy ra hôm nọ, mẹ không nhận sự giúp đỡ của ông Chánh nữa. Việc nhận tiền của ông Chánh để lo cho mẹ cũng là mối khổ tâm cho cả ba anh em, nhưng đã không thể cắn răng mãi được rồi có lúc phải nhận và những câu chuyện không đẹp tiếp tục xảy đến…
Hơn một tuần nay, Thoại nghe mẹ nói đến việc đi dạy lại, anh Hùng phản đối :
- Dù có đói thật, nhưng chúng con chịu được. Nhưng mẹ không thể đi dạy để có bề gì, chúng con chịu côi cút hay sao ? Mẹ hãy nghĩ lại điều đó và thương tụi con một chút mẹ ạ !
- Nếu mẹ không thương các con, mẹ không sợ các con đói !
Thoại cướp lời :
- Tụi con đói tình thương chứ không đói cơm, đói cháo. Bây giờ thì gia đình vẫn có thể sống bằng tháng lương của anh Hùng. Ba đã bỏ tụi con, giờ mẹ cũng muốn bỏ tụi con nữa sao ?
Khuôn mặt mẹ chợt buồn. Thoại biết, Thoại đã vô tình khơi lại dĩ vãng, những chuyện mẹ cố quên để tìm quân bình cho đời sống. Mẹ đã buồn, bây giờ còn buồn hơn. Thoại nắm tay mẹ :
- Thôi mẹ đừng buồn. Chuyện chỉ có như vậy, con sẽ không nói gì nữa đâu, nhưng mẹ đừng đi dạy, mẹ hứa với con đi !
- Ừ, mẹ hứa !

Ky niem hong

Chương 10

Buổi trưa, cả nhà đều ngủ yên. Thoại vẫn thức mãi. Bây giờ, mẹ đã bình phục. Thoại có đủ thì giờ để mơ mộng như ngày xưa. Hôm qua, anh Phan lại đến. Câu chuyện không có gì đáng kể, nhưng Thoại lại thấy vui vui, cũng không biết tại sao lại kỳ quặc vậy nữa ! Thoại hay hỏi mình như từ trước Thoại vẫn thường hay tự hỏi : Tại sao Thoại lại nghĩ đến anh Phan ? Tuy thắc mắc như vậy, nhưng Thoại vẫn thích có được một chút thì giờ để ngồi nhớ. Vậy là mâu thuẫn rồi đó !
Thoại bước đến bên cửa sổ. Giàn hoa giấy trổ bông tím ngát cả một khoảng sân và bên dưới, hoa tím cũng rụng đầy, nhưng hoa đã héo úa vì hơi nóng từ nền xi măng hắt lên. Thoại toan trở vào phòng đem chổi ra thu dọn cái sân, thì chợt có tiếng xe lôi dừng lại trước cổng. Trên xe, một người đàn ông hành lý chĩu chịt bước xuống. Ông ta đưa tay đẩy cánh cửa cổng. Thoại tò mò đứng yên nhìn. Ông ta đội chiếc nón dạ đen, cả cái áo choàng cũng đen. Thoại lấy làm ngạc nhiên, trời nầy tuy gần Tết, nhưng không lạnh đến nỗi người đàn ông phải mặc chiếc áo dầy như thế. Loay hoay mãi không mở được, ngẩng lên, thấy Thoại đang nhìn, người đàn ông đưa tay vẫy ra hiệu nhờ Thoại mở cửa dùm. Thoại đi ra cổng mở cửa.. Người đàn ông lột cái mũ trên đầu xuống, Thoại kêu lên sững sờ :
- Ba !
Rồi ôm chầm lấy người đàn ông. Người đàn ông đó là ba Thoại. Nắng mưa dạn dày và thời gian đã để lại những nếp nhăn trên mặt ba. Ba của Thoại sau mấy năm xa cách trở về đây mà Thoại nhìn không ra. Phép lạ Thượng Đế ban cho Thoại thật tình cờ mà Thoại không biết. Lâu lắm rồi, Thoại mới được ba ôm trong tay, vòng tay người cha sao ấm êm dịu ngọt, vòng tay người cha sao thương mến vô bờ, vậy mà bấy lâu nay Thoại đã mất.
- Mẹ hết chưa con ?
- Ơ… sao ba biết ?
- Ba biết chớ ! Mẹ bị thương nặng lắm phải không ?
Thoại đi từ ngạc nhiên nầy sang ngạc nhiên khác. Ba bảo :
- Thôi, vào nhà đi con !
Thoại bỏ mặc ba loay hoay với mớ hành lý, ù té chạy vào trong reo ầm nhà :
- Ba về ! Ba về ! Thanh ơi ! Dậy ! Ba về !
Thanh bật dậy, giọng hốt hoảng :
- Hả ? Thật không ? Thật không ?
- Ra ngõ mà xem !
Hai chị em định chạy ra ngõ, ba đã vào đến nơi. Thanh ôm chầm lấy ba và chỉ kêu được một tiếng :
- Ba !
Nước mắt Thanh trào ra. Ba ơi ! Ba về với con đây sao ? Ba ơi ! Thanh kêu nhỏ và cố gắng nhìn thật kỹ mọi vật chung quanh để biết rằng mình đang có hạnh phúc trong tay, hạnh phúc bây giờ không còn là bóng mây xa tăm tắp. Thanh khóc to vì vui sướng.
Giọng của ba ấm ấm vỗ về đứa con gái đang khóc vùi trong ngực áo ba ;
- Thôi, đừng khóc nữa, Thanh !
Anh Hùng đứng gần đó bước đến :
- Ba về, con mừng quá !
Và xách những túi hành lý của ba vào trong. Mẹ đứng ở ngạch cửa lặng lẽ nhìn ba, Thoại thấy tay mẹ run run, ba cũng nhìn mẹ. Ba và mẹ đều lặng yên. Bất giác, nước mắt mẹ trào ra rồi lăn từ từ xuống đôi má hóp sau những ngày nằm bệnh viện. Lâu lắm ba mới mở lời :
- Tôi hay tin gia đình mình bị pháo kích nên trở về.
Mẹ mỉm cười. Một giọt nước mắt theo cử động của đôi môi rơi nhanh xuống. Có lẽ trong nụ cười mẹ đã nếm được vị mặn của nước mắt. Sau 5 năm trời, mẹ khóc trước mặt ba.
Mọi người vào nhà, Thanh tíu tít :
- Ba về chừng nào ba đi ? Thôi ba ở với tụi con nghe ba ? !
Ba yên lặng không đáp.
- Nghe ba !... Ba…
Thanh quay đi. Ba hỏi :
- Sao con lại khóc ?
- Ba không trả lời con. Ba muốn đi hoài !
Để tránh sự khó xử cho ba, anh Hùng xen vào :
- Nhỏ Thanh nãy giờ mở máy nhè nhiều rồi nghe.
Thanh xấu hổ dấu mặt vào ngực áo ba. Tụi Thoại huyên thuyên kể chuyện cho ba nghe, trừ việc ông Chánh. Mẹ cũng có vẻ vui nhiều. Ba đứng dậy :
- Ba đi tắm, một tí ba có quà cho các con !
- A, sướng quá ! Thât nghe ba ! Thanh reo.
- Ừ.
Buổi tối, gia đình ấm lại. Sự có mặt của ba như một tia mặt trời thật nồng nàn chiếu vào căn nhà đã lâu năm khép kín, rong rêu. Anh Hùng thong thả kể chuyện cho ba nghe, cả chuyện bị pháo kích.
- Còn một điều con chưa nói bây giờ. Lát tối con sẽ nói với ba sau.
Thoại đưa mắt nhìn Thanh lo ngại, sợ anh Hùng nói cả ra ba sẽ buồn, nhưng Thanh không hay vì cứ mãi ôm cứng lấy ba mà tỉ ti hát. Thoại muốn chạy đến cốc vào đầu nhỏ một cái thật đau, nhưng sợ ba rầy. Thoại đang tức giận, chợt mẹ đến. Tất cả đều ngưng lại, mẹ ngồi trên chiếc ghế gần Thoại. Hôm nay mẹ mặc áo vàng. Ba lên tiếng :
- Hôm nọ đọc báo, tôi hay tin tỉnh mình bị pháo kích và lại rơi ngay vào con đường này. Tôi cố gắng thu xếp công việc để về sớm. Sau lại nhờ một người quen có chân trong hội “Mẹ cô nhi” cho hay, tôi phải bỏ hết để về.
- Ai nhỉ ? Có một chị vừa xuất ngoại gần hai tháng nay thôi chứ đâu có ai đi xa ?
- Đúng rồi, bà Thân đó !
Thoại xen vào :
- Sao ba hay, ba không về sớm !
- Ba ở Pháp con ạ ! Về còn phải lo công việc, giấy tờ nữa chứ.
- À, vậy ra ông đi Pháp !
- Tôi có quà cho các con, cho… cả bà nữa !
Đôi mắt mẹ thoáng lên một niềm vui. Thoại và Thanh cùng vỗ tay :
- Hoan hô ba ! Hoan hô ba !
Thoại được ba cho chiếc đồng hồ và Thanh được nguyên một bộ búp bê bày trong chiếc hộp to, có 6 con búp bê nhỏ nhắn đang học bài, đang khâu vá và đang làm bếp. Chao ơi là lạ ! Còn mẹ chỉ độc nhất một tấm cạt. Trên tấm cạt, một người đàn ông khoác chiếc măng tô đứng giữa khu rừng tịch mạc, lá vàng rơi đầy. Dáng điệu người đàn ông thật buồn, như tưởng nhớ một cái gì. Đằng sau có một hàng chữ Pháp có nghĩa là “Tha nhân và mùa thu”.
Mẹ nhìn tấm cạt rồi nhìn ba không nói. Thoại hiểu mẹ vẫn còn thương ba và ba cũng hãy còn thương mẹ lắm ! Đó là điều đáng mừng cho Thoại, cho Thanh. Thoại sống lại những ngày còn bé của 5 năm về trước. Vẫn căn nhà nầy, vẫn những khuôn mặt nầy thật thân yêu, nhưng giờ chỉ thiếu ánh trăng thu. Nói làm sao cho hết nỗi vui mừng của gia đình Thoại !
Thật khuya, Thoại rón rén nhìn ra, anh Hùng hãy còn ngồi ngoài hiên nhà nói chuyện với ba. Lâu lâu, khuôn mặt ba hồng lên qua đầu đỏ của điếu thuốc. Ba có vẻ tư lự, ba bây giờ có vẻ phong trần hơn ngày xưa nhiều. Thoại chỉ sợ anh Hùng nói với ba những điều về ông Chánh. Không thể kiên nhẫn đứng nhìn mãi, Thoại lại rón rén trở về giường, vẫn nơm nớp lo âu.

***

Sáng thứ bảy, cả nhà đi ăn sáng với ba. Ba hỏi về biến cố những ngày qua thật kỹ. Đến lúc về, cả ba đứa đều đi cả, để ba và mẹ ở phòng khách. Tiếng ba đều đều :
- Chúng nó lớn cả rồi. Về nhìn thấy chúng nó, tôi không muốn đi, nhưng chỉ tại…
Ba ngập ngừng, giây lát mẹ tiếp :
- Ngày hôm nay tôi còn sống là vì chúng nó. Lắm lúc cũng muốn chết đi cho rồi.
Thoại nhìn Thanh, giọng vui hẳn :
- Mi nghe không ? Ba với mẹ nói vậy là ba với mẹ hãy còn thương tụi mình đó !
Thanh cười to :
- Chị lãng xẹt ! Mẹ với ba không thương mình thì thương ai ?
Thoại vội bụm miệng em lại :
- Biết rồi mà, cười nhỏ nhỏ thôi. Lỡ ba biết được tụi mình bị đòn đó !
Nhưng niềm vui đó ở lại không lâu. Sau buổi cơm trưa, ba nói giọng buồn buồn :
- Sáng mai ba đi !
- … ! ? !
- … ! ? !
- Thật hả ba ? Anh Hùng hỏi.
Ba lẳng lặng gật đầu. Thanh ôm choàng lấy ba khóc mướt :
- Không ! Ba ở lại với tụi con ! Ba ơi !
Tất cả những niềm vui nằm xuống, giờ chỉ còn cơn trốt xoáy của nỗi buồn làm Thoại quay quắt đến không chịu được.
- Ba không thương tụi con sao ba ! Hay… ba có em khác rồi phải không ba ?
Ba sửng sốt :
- Sao con nói kỳ vậy ?
- Nếu không sao ba đòi đi ? Tụi con khổ như vầy chưa đủ sao ba ? Ba thấy không, gia đình như thế nầy, ba bỏ đi, tụi con bơ vơ lắm ba ơi !
Thoại khóc nức nở, Thanh càng khóc to hơn, anh Hùng lẳng lặng cúi đầu, mẹ bỏ vào trong. Ba ngồi im lặng thật lâu.
Nhưng rồi, sáng hôm sau ba không ra đi. Ba cũng không nói gì về việc đó, nhưng trông ba có vẻ suy nghĩ nhiều và ít nói, cả mẹ cũng vậy. Bầu không khí gia đình đột nhiên đặc lại. Thanh cứ ngồi vào một xó thút thít khóc, anh Hùng quanh quẩn với mấy tờ báo, thỉnh thoảng chuyện trò với ba, còn Thoại thì phải làm cơm tiếp với mẹ. Bữa cơm, câu chuyện không còn ròn rã như những ngày đầu ba về. Ăn xong, ba gọi mẹ ra phòng khách. Ngồi đối diện với mẹ thật lâu, ba ngập ngừng :
- Tôi sẽ ở lại, tôi sẽ vì các con, tôi và mình sẽ bỏ hết chuyện cũ… nếu mình bằng lòng thì hứa đi !
Mẹ ấp úng, giọng nghẹn lại :
- Tôi… tôi hứa !
Thoại và Thanh kêu lên một tiếng. Tiếng kêu phát xuất từ những trái tim bé nhỏ lạc lõng, giờ tìm lại được bến bờ trú ngụ.

Chương 11 (hết)

Thoại đến vào lúc Quyên hãy còn ngủ trưa. Trong khi chờ Quyên rửa mặt, Thoại ra chiếc xích đu ngồi một mình. Quyên bước ra :
- Làm gì mà buồn xo vậy ?
- Ta đến từ giã mi, mai ta đi !
Quyên sửng sốt :
- Đi đâu ?
- Đi Sàigòn với cả gia đình. Đi luôn !
Quyên ngẩn ngơ :
- Vậy chuyện mi nói mấy hôm nay giờ thành sự thật rồi hả ?
Thoại gật đầu. Quyên yên lặng không nói. Thật lâu, Quyên mới hỏi :
- Mai mấy giờ mi đi ?
- Đi chuyến xe sớm nhất !
Dường như không tin, Quyên hỏi lại :
- Mi đi thật hả ?
- Ta đâu nói gạt mi làm chi !
Quyên nói, giọng muốn khóc :
- Ta mừng cho mi tìm lại được ba, nhưng mi đi, ta buồn quá ! Rồi đi học, ai nói chuyện với ta ? Lớp mình ta không thân với ai được hết !
- …
- Mi đi, nhớ viết thư về cho ta lẹ lẹ nghe !
- Ừ, mà mi viết cho ta nữa nghe !
- Ừ.
Rồi hai đứa ngồi nhắc với nhau về những kỷ niệm thuở nhỏ, càng nhắc, càng buồn. Thoại xua tay :
- Thôi đừng nhắc nữa mi ơi !
- Mi không muốn nghe hả ?
- Ừ.
Quyên nói lẫy :
- Mi không thích thì thôi !
- Không phải ! Mi nhắc làm ta buồn, đi không được !
Bao nhiêu lần Thoại đứng lên định đi về, nhưng đi không được. Lần nầy, Thoại cố gắng đứng dậy :
- Thôi ta về. Mai ta đi nghe Quyên !
Quyên nắm tay Thoại, mắt đỏ hoe nhìn xuống đất :
- Ừ, mai mi đi. Chắc ta nhớ mi lắm Thoại ơi ! Lên đó có bạn mới, nhưng mà đừng quên viết thư cho ta nghe !
- Ừ, ta viết mỗi tuần một lá !
- Mi nói thật nghe ! Ta mong dữ lắm đó !
- Ta nói thật mà !
Thoại gỡ tay mình ra khỏi tay Quyên và chợt cảm thấy bàn tay Quyên lạnh ngắt. Thoại bước mau ra cổng và cắm cúi đi. Đến cuối con đường nhìn lại, Quyên vẫn còn đứng đó nhìn theo. Hình ảnh Quyên mờ đi qua mắt Thoại. Thoại vừa đi, vừa khóc. “Thôi mai ta đi thật rồi ! Thương mi quá, Quyên ơi !”
Về đến nhà, nằm khóc một lúc, mẹ gọi dậy đi từ giã ông Chánh. Có cả ba, cả anh Hùng và Thanh. Lần nầy thì Thanh không còn bực bội khi gặp mặt ông Chánh. Thoại ngồi yên nghe ba nói chuyện với ông Chánh :
- Nếu trong chuyện rủi ro vừa rồi không có anh, chắc gia đình tôi cũng khốn đốn lắm. Thật ơn của anh chưa biết phải đền đáp thế nào cho xứng đáng.
- Có gì đâu mà anh nói vậy ! Tôi giúp chị và các cháu vì thấy việc đó đáng làm và nên làm. Vậy thôi.
Thoại chỉ nghe từng đó rổi thơ thẩn bỏ ra ngoài. Ngồi trên chiếc băng đá một lúc, chợt linh cảm như có ai đang nhìn mình, Thoại quay lại : anh Phan đứng ở bậc tam cấp yên lặng nhìn Thoại. Thấy Thoại quay lại, anh Phan cố mỉm cười :
- Mai Thoại đi hả ? Có ba là vui rồi nhé !
- Dạ, mai Thoại đi. Thoại đến từ giã bác và anh.
Anh Phan im lặng. Thoại cũng im lặng.
- Thoại !
- Dạ.
Anh Phan mấp máy đôi môi như muốn nói với Thoại điều gì rồi thôi.
- Anh gọi Thoại gì ?
- Lên đó, bao giờ đi nghe nhạc thì nhớ anh nghe !
- …
- Cả những lúc hát khi người ta đàn nữa nghe Thoại !
- Thoại sẽ nhớ !
Anh Phan lặng lẽ đi vào, còn lại mỗi mình Thoại đứng đó, nước mắt cứ chực trào ra. Nói làm sao với anh đây, anh Phan ơi !
Khi cả nhà ra về, Thoại nhìn lại đằng sau, anh Phan đưa tay lên vẫy giã từ và cũng như Quyên, anh Phan đứng nhìn theo cho đến khi bóng Thoại không còn đổ dài trên con đường vàng võ ánh đèn đêm…

Sagiang 18-02-72 

  THU DUNG 
Tủ Sách Tuổi Hoa

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Con Tàu Bí Mật - Loại Hoa Đỏ Tủ sách Tuổi Hoa - 1970 Nguồn: vnthuquan & NGUYỄN TUẤN sưu tầm, đánh máy chương 8 đến hết. YÊN CHI đánh máy truyện phụ. ----------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Thầm Lặng - Loại Hoa Tím...Nguồn: Ngọc Trong Đá sưu tầm và Ti Cô Nương, MHN Nguyễn Học, Ct.ly (VNTQ) đánh máy ------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Nhân Chứng Cuối Cùng - Loại Hoa Đỏ - Chương 1 Lễ sinh nhật thứ 52 của ông Lê Mai, một vị chánh án hồi hưu được tiếng là thanh liêm trong ngành tư pháp, được tổ chức thật long trọng tại biệt thự Hồng Hoa, tư thất của ông Lê Mai. Buổi dạ hội hóa trang tối hôm đó được sự tham dự của rất nhiều bạn bè, mỗi người hóa trang một cách, và khéo léo đến nỗi không còn nhận ra nhau nữa. Không khí ồn ào, vui vẻ lan tràn trong bữa tiệc và nổi bật nhất là tiếng đàn dương cầm của chủ nhân, tiếng đàn vui tươi, dồn dập trước sự tán thưởng của mọi người.
PHAN NHẬT NAM MÙA HÈ ĐỎ LỬA bút ký chiến tranh -1.Mùa Hè đỏ lửa Mùa Hè, những cơn mưa bất chợt ùn ùn kéo đến, ào ạt chụp xuống núi rừng Kontum, Pleiku… Trời thoắt trở lại xanh, cao khi mưa dứt, nắng hanh vàng ấm trong không khí gây gây lạnh, những đồi cỏ xanh dọc Quốc Lộ 14 bắt đầu óng mượt, cánh cỏ non lớn dài phơi phới dưới sau trận mưa đầu mùa và thung lũng xa vàng rực hoa hướng dương. Không khí, gió, trời mây và cỏ cây thay đổi hẳn, mới mẻ toàn khối, toàn sắc, vùng cao nguyên lộng lẫy, triền miên với từng hạt nắng vàng ối tan vỡ trên đồng cỏ xôn xao gió thổi… Mùa Hè, gió Lào miền Quảng Trị, Thừa Thiên thổi từng luồng, từng chập, đưa”con trốt” chạy lừng lững trên cánh đồng cát chói chang, những đồi hoa sim, hoa dủ dẻ rung rinh bốc khói dưới mặt trời hạ chí. Giòng nước sông Hương, sông Đào, sông Bồ, Mỹ Chánh, Thạch Hãn đục hơn, thẫm màu hơn, lăn tăn từng sợi sóng nhỏ len lỏi khó khăn qua kẽ đá, bãi cát, chầm chậm chảy về phía Tam Giang, cuốn trôi theo đám lá tre
Nguyễn Nhật Ánh - Bồ Câu Không Đưa Thư - Chương 1 Thục săm soi tờ giấy trên tay. Nó phân vân lật tới lật lui, chưa biết tính thế nào. Chiều hôm qua, lúc thò tay vào ngăn bàn, nó tình cờ phát hiện ra tờ giấy này. Trong đó chỉ vẻn vẹn có mấy dòng, được viết bằng lối chữ in hoa. Đọc thoáng qua, Thục bất giác đỏ bừng mặt: "Cho mình làm quen với. Mình ở lớp buổi sáng, ngồi cùng chỗ với bạn đấy. Nếu không nỡ từ chối, bạn viết cho mình vài chữ.
Thẩm Thệ Hà Bài Học Thương Nhau
Khách Lạ Đêm Khuya - Loại Hoa Đỏ- Thấy chẳng nên làm cho chị chúng nó bực mình thêm nữa, một đứa bèn chuồn ra lối cửa trước, còn một đứa thì leo qua cửa sổ nhảy ra ngoài. Hai đứa đi khỏi rồi, căn phòng trở lại yên tĩnh. Ba Huy hy vọng viết xong được lá thư còn dở và Khải cũng ước mong đọc xong được cuốn truyện trinh thám đang tới chỗ gây cấn. Bỗng nhiên, từ dưới bếp, tiếng của chị Tư vọng lên :
TRONG VÙNG MÙ SƯƠNG - Loại Hoa Tím - Giòng họ Công Tằng mấy đời làm quan lớn trong Triều. Ông ngoại Quế Trân sống trong giai đoạn Pháp thuộc với chức Tri Phủ - chán nản trước cảnh a dua, xu nịnh của một số quan trong triều đối với người Pháp, ông cáo quan về vui với vườn tược. Cảm kích trước sự liêm khiết đó, dân trong thành phố vẫn kính cẩn gọi ông là « Cụ Phủ » Quan liêu mãi mãi là một bức thành kiên cố, đóng khung những con người bảo thủ trong cuộc sống khép kín.
Nguồn: BD sưu tấm và đánh máy ----------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Giấc Điệp Triền Miên - Loại Hoa Đỏ Tủ sách Tuổi Hoa - 1973 Nguồn: ĐÈN BIỂN sưu tầm và đánh máy. --------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh MOBI EPUB Chương 1 - Lan à, từ nãy giờ chỉ thấy em miệt mài bên đám dụng cụ đó thôi. Bao giờ em mới làm bài ? Mai đã phải góp rồi, không sợ cô la hay sao ? Hai chị em Huệ và Lan là nội trú trong một trường nữ trung học tại Đàlạt. Hôm nay trong phòng chỉ có hai chị em cô ngồi học. Đã một lúc lâu, Lan chỉ quanh quẩn bên một chiếc máy kỳ lạ, lúc thì vặn lại một con ốc, lúc thì lấy búa gõ chỗ này chỗ kia. Nghe chị hỏi, Lan bật cười : - Bài của em còn đợi được chứ không như sáng kiến của em đâu vì nó rất quan hệ, em không thể bỏ rơi nó lúc này được. Em mới có một sáng kiến hay ho tuyệt vời cơ. - Sáng kiến của cô ! Huệ vừa nói vừa đưa mắt nghi ngờ nhìn chiếc máy gồm toàn lò xo, đòn bẩy, dây điện và phím đàn
Bảo Trợ