Kỷ Niệm Hồng - Chương 1 & 2

08 Tháng Tư 20183:08 SA(Xem: 10)
Chương 01

Thoại đứng trước cửa nhà ngó ra đường. Trời mùa hạ nóng ghê gớm mà Thoại vẫn phải đứng đó – Không, Thoại làm nư, chờ anh Hùng ra dỗ. Chỉ tại sáng nay, anh Hùng gặp Thoại lang thang ngoài phố với mấy nhỏ bạn mà quả quyết Thoại cúp cua, Thoại tức đến phát khóc. Bình thường thì Thoại rất dễ thương, nhưng đến lúc “sùng” và giận thì Thoại bướng nhất nhà. Phân trần mãi anh Hùng không tin, Thoại giận dỗi bỏ đi, không thèm ăn cơm, cũng không thèm thay áo và ra đứng trước hiên. Nắng đã bắt đầu chiếu xiên vào nhà.
- Này, bỏ hộ tấm sáo xuống cái coi, nắng hắt vào chói mắt quá, nhỏ kia !
Câu nói đó càng làm Thoại tức hơn, và Thoại ghì mạnh sợi dây. Soạt ! Tấm sáo rơi xuống thật nhanh. Có tiếng chân lại gần và giọng anh Hùng :
- Vào thay áo đi chứ ! Làm nư một tí đã nhức đầu chưa ?
- …
- Nói thế chứ vào thay áo rồi ăn cơm đi Thoại, không cúp cua thì thôi chứ việc gì phải…
- Ai bảo anh cứ quả quyết rằng người ta cúp cua ? Đã bảo không có cơ mà !
- Không có sao giờ đó lang thang ?
- Nghỉ bất tử chớ bộ, ai thèm cúp cua. Muốn đi chơi thì xin phép mẹ đàng hoàng, ta chả thèm lén lút như…
- Như ai ?
- Như ai thì biết lấy !
- Hay nhỉ ? !...
Thoại đi vào trong, anh Hùng vẫn nheo nhéo đằng sau lưng thật đáng ghét :
- Thôi ăn cơm đi, kẻo ốm thêm mấy kí thì lại mất công mẹ đưa đi “đốc tờ” !
Rồi như không biết, anh Hùng lẹp xẹp đôi dép xuống nhà bếp :
- Chị Thục còn chừa cơm cho Thoại không ? Tội nghiệp Thoại quá, chắc Thoại đói lắm – Anh dọn cơm cho Thoại, nhé Thoại ? !
Trong phòng, Thoại mỉm cười. Anh Hùng có cách làm hoà khiến cho Thoại vừa tức, vừa vui và lại cười khi anh Hùng quay đi (chỉ cười len lén thôi !). Lát tối thế nào cũng phải phạt anh Hùng dẫn Thoại và Thanh đi ăn kem. Chỉ tội một nỗi là bây giờ đã 10 tây, sợ anh Hùng cạn túi, không đủ để bao tụi Thoại một chầu vì còn phải cà phê, cà pháo buổi sáng, buổi trưa cho đến 20 tây.
Từ ngày trượt phần hai, anh Hùng “hận” nên đi lính, được thể, cứ mang cái lính ra doạ người ta ! Thoại và Thanh không kém, mỗi đầu tháng anh Hùng có lương thì phải một chầu, trừ trường hợp ngoại lệ như chọc giận, nhờ vả thì phải kèm theo một chầu đáp lễ.
- Kỳ nầy phải cho anh Hùng chết luôn mới được, dám bảo người ta cúp cua đi chơi ! Bộ hồi xưa anh ấy không cúp cua dài dài hay sao ? Mà giờ lên mặt ghét thế không biết !
Ăn cơm xong, Thoại lò dò qua phòng học tìm Thanh. Thấy Thanh đang học bài, Thoại nhủ thầm :
- Gớm, con nhỏ siêng tệ ! Trưa nóng nực gần cháy luôn mà gạo vạn vật.
Thoại rón rén đi lại gần rồi la thật lớn :
- Hù !
- Oái !... Xời ơi ! Làm cái chi mà ác thế ? Chữ nghĩa bay bổng hết rồi.
- Thôi dẹp đi ! Nực gần chết mà gạo mãi.
- Gần đệ nhị lục cá nguyệt rồi, không học mẹ la cho chết hả ?
Ngừng một chút, Thanh tiếp :
- Ừ nhỉ, nực quá ! Phải chi bây giờ có cái gì lạnh lạnh uống thì thích biết mấy nhỉ.
Thoại cốc vào đầu em :
- Có muốn uống đá lạnh thì bảo ! Làm bộ hoài !
Nói xong, Thoại đi vào lấy nước. Thanh tì tay lên bàn, miệng “lá la” một bản nhạc không nhớ tên và nghĩ thầm:
- Luật trả vay ! Ai bảo làm cao cho anh Hùng dỗ thì giờ phải dỗ lại ta, rồi mai mốt ta có em… ý, mà mẹ đâu sanh nữa nhỉ ? !
Nghĩ đến đó, tự nhiên Thanh thấy xót xa, băn khoăn. Ba mẹ Thanh xa nhau từ Thanh còn 9 tuổi, bây giờ đã 5 năm rồi. Không biết chị Thoại và anh Hùng thế nào, nhưng với Thanh, dường như vẫn có một khoảng trống không thể lấp đầy, nên Thanh rất sợ những lần chợt nhớ như thế nầy…
- Nè, ta có một kế hoạch hay, tối nay… ủa… sao buồn xo vậy mi ?
- Không, em nghĩ đến bài vạn vật !
- Chắc sáng nay bị cô giáo thân tặng hột vịt rồi giờ “hận” nên “tích trữ” gạo đó chớ gì ? !
- Chị nói tầm bậy không hà ! Người ta sợ bài thi chớ bộ ! Mà thôi, Kế hoạch hay gì nói em nghe !
- Tối nay sẽ có một chầu kem !
- Thế à ?
Thoại mất hứng khi hai tiếng “thế à” của Thanh thật hờ hững, nhưng vẫn kiên nhẫn, Thoại tiếp :
- Ta sẽ cho anh Hùng chết luôn, mi công ty với ta ?
- Sao lại giết anh Hùng ?
- Mi biết không, anh ấy bảo ta cúp cua, có sùng không ?
- À, chuyện cãi cọ nãy giờ đó chớ gì !
- Ừ, anh ấy xin hàng với ta rồi. Ta sẽ bắt anh ấy chuộc tội một chầu kem ! Nếu chỉ mình ta đi thì không thể được, tại bụng ta bé quá, ăn không nhiều. Kèm thêm mi cho anh ấy tiêu luôn há ! Chịu không ?
- Sao cũng được.
Thoại hơi cáu :
- Mi làm ta bực quá. Một là chịu, hai là không, sao lại “cũng được” là gì ? Mi dấu ta chuyện chi nè, phải không?
Thanh cười cười, giọng nửa đùa, nửa thật :
- Chớ không phải sợ anh Hùng không bao nổi rồi đâm ra bực và sợ em theo phe anh Hùng hả ?
- Xí, còn lâu ! Mình ta cũng đủ bắt nạt anh ấy rồi.
- Tài quá há. Tiếng của anh Hùng.
Thoại và Thanh cùng quay lại. Thoại hỏi :
- Ủa, anh Hùng đi đâu mà diện thế ?
- Thứ bảy mà !
- Không dễ đâu nhé. Nếu có đi thì phải móc “rờ mọt” kéo tụi nầy đi theo nữa đấy.
- Rồi, tụi mi lại tính chuyện gì nữa đây ? Con nít cũng bày đặt.
- Một chầu !
- Tụi mi làm như ta giàu lắm ấy. 10 tây rồi cưng ạ.
- Ai bảo anh chọc giận em chi ? Vậy thì phải tạ lỗi một chầu !
- Đứa nào muốn đi thì cứ đi. Ta sẵn sàng móc “rờ mọt” kéo tụi mi theo, nhưng tụi mi liệu lấy ! Tụi mi chịu hết mọi chuyện, cả chuyện cái bao tử của ta nữa !
Thoại và Thanh nhao nháo lên :
- Còn lâu !
- Anh phải chịu hết mọi sở phí !
- Ta không chịu ! Anh Hùng nói.
Thoại nghiêm giọng :
- Được, ta có cách, nếu không chịu đừng hòng ta “bóng gió” với chị Ni ở lớp 12 A cho đâu !
Anh Hùng hơi “ngơ ngẩn” và im lặng. Trong khi đó, hai đứa em cứ bấm nhau cười. Anh Hùng tiếp :
- Thí dụ ta làm lì, ta không chịu thì sao ?
- Thì tụi này không công ty với anh nữa, anh tự mà liệu !
Thoại tiếp lời :
- Thoại vừa biết một chuyện về chị Ni, hơi bất lợi cho anh, chịu thì em “mách nước” cho, không thì thôi !
Thanh phá lên cười, Thoại cười và anh Hùng cũng phải bật cười, nhưng nụ cười méo xệch. Nghe tiếng cười, mẹ hỏi :
- Gì mà vui vậy ?
Anh Hùng vội đỡ :
- Con chọc tụi nó đó mẹ.
Thanh và Thoại càng cười to hơn, mẹ không hiểu gì, nhưng cũng cười rồi đi thẳng. Thoại cố nhịn cười đánh thêm một đòn :
- Không chịu ta sẽ nói cho mẹ hay, cho chị Thục hay. Chừng đó mẹ sẽ hỏi thăm kỹ lưỡng. Thấy chưa ? Chọc ta là chết !
Thanh về phe Thoại :
- Ừ, nói cho mẹ nghe, mẹ sẽ hỏi thăm ngay.
Giọng anh Hùng khổ sở :
- Trời ơi, tao khổ với tụi bây quá. Thôi tao chịu thua cái áp lực ngàn tấn của tụi mi rồi đó. Ta xí cô hồn mấy trăm bạc cho yên thân !
- Nói vậy tụi nầy không thèm. Nói hết cho mẹ nghe ngay.
Anh Hùng xuống nước nhỏ :
- Thôi, anh chìu mấy cô. Chịu chưa ? Khổ ơi là khổ !
Thoại và Thanh cùng cười. Thế là anh Hùng thua cuộc. Thoại tiếp, giọng chọc tức :
- Bẩy giờ tối nhé anh Hùng ! ?
- Vâng ! 10 giờ khuya cũng đi nữa !
Thanh làm giọng sửng sốt :
- Anh sợ chị Thoại thế à ?
- Ơ… ai sợ hồi nào ? Ta chỉ sợ nó nhè !
- Ghê ! Làm bộ ! Em tha cho đó, 7 giờ tối nhé !
- Ừ ! Bây giờ ta đi đây chút.
- Nhớ đúng hẹn, không thì em cho mẹ biết tự sự đó nghe.
Anh Hùng không đáp, đi ra cửa. Thoại nhìn theo đắc ý :
- Có thế chứ !
Thanh đứng lên :
- Chị ngồi đó mà đắc ý, em đi chỗ khác học bài. Tại chị mà em quên hết rồi đó.
- Tại ta ?
- Chứ tại ai nữa ? Khi không người ta đang học bài chạy lại “hù”.
- Thôi, ta chúc nhà ngươi mau thuộc để ăn hột vịt !
Thanh quay lại “xí” rồi bỏ đi. Còn lại một mình Thoại đứng lên lấy cây đờn và quyển tự học của Lê Thu.
- Đàn hoài mà còn chậm quá, tức ghê !
Thoại tiếp tục đưa những ngón tay lên phím đàn, những nốt nhạc rời rạc vang lên.
Bên ngoài có tiếng người con trai nói :
- Ủa, ai đàn vậy Hùng ?
- Em tao đó.
Vừa nghe xong, Thoại biết ngay là có bạn anh Hùng đến, hoảng hốt treo nhanh cây đàn toan bỏ vào trong thì anh Hùng và người bạn đã vào tới. Anh Hùng đoán biết, nhìn Thoại nheo mắt trêu tức nói :
- Đây là Phan, bạn anh.
Quay sang Phan :
- Thoại, em gái tao và đồng thời là người… “mát” nhất nhà.
Thoại chỉ gật đầu chào rồi biến vào trong nhưng không quên liếc xéo anh Hùng một cái.

* * *

Anh Hùng bảo Thoại lúc nầy hay thẫn thờ, Thoại thấy cũng có lý, nhưng không hiểu vì sao bỗng dưng mình ưa để tâm hồn đi xa, bềnh bồng theo từng đám mây trắng bông gòn trôi. Còn nhớ một lần, trên trang giấy nháp, Thoại viết ngoằn ngoèo hai câu thơ không vần, không luật :
Em thả chiếc bong bóng nầy lên cao, buộc đằng sau là chân dung nỗi buồn –
Xin gió mang nỗi buồn em đi thật xa, thật xa 

Anh Hùng đọc được, từ đó hay trêu Thoại :
- Con bé đã biết buồn !
Ừ nhỉ, Thoại hay mơ và còn hay buồn, nhất là những buổi trưa ngủ dậy. Nằm nhìn ra cửa sổ mở rộng, âm thanh lắng xuống chỉ còn tiếng lao xao của hàng tre bên vườn hàng xóm, Thoại thấy buồn, buồn kỳ lạ.
- Gì mà thờ thẫn vậy ?
Thoại giật mình, thấy anh Phan đang nhìn, Thoại lí nhí đáp nhỏ :
- Có gì đâu ? ! !
- Gần tới rồi đấy nhé ! Sửa soạn “chương trình” đi là vừa.
- Anh làm như tụi nầy tham ăn lắm ! Thanh nói.
- Ừ, không tham ăn, nhưng không bao giờ hai nhỏ mi chịu ăn một ly kem !
- Hai đứa mà một ly ?
- Không, hai đứa hai ly chứ !
Thoại bảo nhanh :
- Thôi, mi cãi với anh ấy um sùm kỳ lắm.
- Ừ, ngoài đường không thèm cãi với anh.
- Ấy, vậy là tao sắp chết đến nơi rồi Phan ạ.
Vào quán, Thoại không như mấy hôm trước mà thật ngoan, anh Hùng phát biểu :
- Sao hôm nay ngoan thế Thoại ?
Thoại không trả lời cho anh Hùng, cũng không biết tại sao Thoại lại khác hẳn mọi khi. Đó cũng là điều thắc mắc của Thoại.
- Ê, mi biết làm sao không ? Anh Hùng vừa cười vừa quay sang hỏi Thanh.
Thanh :
- Không !
- Thoại không đùa nghe !
- Úi chà, hôm nay Thoại người lớn quá !
Anh Phan xen vào :
- Thoại học lớp mấy nhỉ ?
- Dạ, đệ tam.
- Thoại có học chung với Khánh không ?
- Kim Khánh phải không ạ ?
Phan gật đầu. Thoại lí lắc :
- Bộ… em bé của anh hả ?
Thoại bấm Thanh cười cười. Hiểu ý, Phan cải chính :
- Ấy chết, em gái của anh đó nhá, đừng nghĩ bậy !
Anh Hùng chen vô :
- Nhỏ nầy lúc nào đầu óc cũng không được sáng sủa.
Thoại tức câu nói đó, chỉ dám gườm anh Hùng chứ không dám phản đối mạnh, sợ anh Hùng “quê” tội nghiệp.
- Thoại học lớp kế bên nên biết Kim Khánh, chứ không học chung.
Được một lát, Thanh giục :
- Em còn phải lo bài mai đi học, với lại còn tuần nữa thì thi đệ nhị lục cá nguyệt rồi.
- Thanh siêng nhỉ ? Thoại với Thanh, ai siêng hơn ?
Câu hỏi thật khó trả lời, Thoại bảo :
- Thoại không biết nữa !
- Sao vậy ?
- Ơ… làm sao Thoại so sánh được ?
- Thôi, mầy tha nó đi, nó bắt đầu sắp nhè rồi. Anh Hùng nói.
Anh Phan cười cười :
- Anh về nhé.
- Dạ, anh về..
Chờ Phan đi khuất, Thoại bắt đầu mở máy :
- Ỷ có người lạ rồi ăn hiếp người ta há !
- Kỳ chưa ? Ai nhát thì chịu ấy chứ. Bình thường to miệng lắm mà !
- Người ta sợ anh quê với bạn, nên không cãi lại chứ nhát hồi nào ? Mai mốt có bạn anh, đây không thèm đi chung.
- Thì thôi ! Khỏi tốn !
- Anh nói vậy đó hả ?
- Chứ nói làm sao bây giờ ?
Cổ họng nghẹn lại, Thoại bỏ về trước, mặc anh Hùng và Thanh gọi theo rối rít…

Ky niem hong

Chương 02

Hôm nay là Chủ Nhật. Chưa có một ngày Chủ Nhật nào Thoại buồn và lẻ loi như thế. Anh Hùng đi mất, Thoại phải trông nhà cho mẹ đi họp việc công tác xã hội, còn Thanh đi picnic. Thoại buồn và mong có một đứa bạn nào đến chơi.
Ngày xưa, khi Thoại còn học lớp nhất, những ngày Chủ Nhật có ba, ba hay đưa tụi Thoại đi chơi và quê hương Thoại sinh ra cũng không phải nơi này. Thuở đó, Thanh mới học lớp ba nên ba gọi đùa Thanh là “ba Thanh”, còn Thoại, ba không cho biệt danh nhưng Thoại biết ba cũng cưng Thoại như Thanh.. Thoại còn nhớ ba đã hứa cho Thoại chiếc đồng hồ đeo tay nếu Thoại đậu vào đệ thất. Nhưng… chiếc đồng hồ tay đã không có và những buổi đi dạo với ba cũng không còn có nữa. Ba và mẹ xa nhau, Thoại không hiểu gì, chỉ nhớ hôm dọn nhà đến đây với mẹ, Thanh đã khóc hết nước mắt bấu lấy tay ba, miệng mếu xệch !
Hình ảnh đó không bao giờ mờ nhạt trong lòng Thoại. Những ngày vui êm đềm đã mất hút. Dù bên Thoại có mẹ, nhưng Thoại cũng cần có ba, nhất là Thanh. Ngày vui ấu thơ của Thanh mất sớm, Thanh hay khóc mỗi lần giở lại cuốn album cũ. Tấm ảnh làm Thoại nhớ ba nhiều nhất là tấm ảnh Thoại chụp lúc vừa đi học vỡ lòng. Ba đưa Thoại đi. Trên đường, Thoại sợ quá nên khóc thút thít, ba phải bế Thoại. Tội nghiệp bộ quần áo của ba, giày của Thoại làm áo ba bê bết sình, ba không rầy Thoại. Lúc tan học về ba bảo Thoại đứng lại nơi cửa lớp ba chụp cho một “pô”. Giờ tấm ảnh còn đó, mà không biết ba của Thoại ở đâu rồi. Lúc xưa, cứ mỗi năm, đến Trung Thu ba về với tụi Thoại một lần, và chỉ được hai Trung Thu. Bẵng đi từ đó ba năm, ba không về, Thoại không biết tin ba. Có lẽ… ba có vợ khác và đã có… em khác nên không còn nhớ đến tụi Thoại nữa.
Ngày xưa, ba hay vẽ vời trong đầu óc Thoại một mộng ước thật đẹp. Thoại sẽ vào đệ thất, Thoại sẽ mặc áo dài, rồi Thoại lớn lên, Thoại thi tú tài, Thoại sẽ làm ba vui lòng bằng những phần thưởng cao ngất mỗi năm. Nhưng bây giờ thì Thoại đã mặc áo dài gần năm năm rồi đó ba, phần thưởng Thoại cũng đã ôm về năm lần, lần nào Thoại cũng nhớ đến ba nhưng Thoại không dám nói cho mẹ nghe, Thoại sợ nét mặt ưu tư của mẹ. Ba có biết tại sao từ năm ngoái Thanh học nhiều không ba ? Thoại nói với Thanh ba muốn các con học giỏi mà từ đệ thất đến đệ lục Thanh chưa có một phần thưởng nào nên Thanh cố gắng học. Hy vọng mùa Trung Thu ba về, sẽ khoe ba gói phần thưởng còn mới nguyên chưa mở, nó sẽ được ba gọi đùa là “ba Thanh” như ngày xưa và ba sẽ dẫn tụi Thoại đi chơi như thuở nào. Nhưng ba ơi ! Thanh và con đều buồn, đợi ba hết một mùa Trung Thu rồi trời đổi lạnh và Tết đến một lần nữa hy vọng ba về cũng tan thành mây khói hết. Hai gói giấy vàng cất thật kỹ đã mở ra, Thanh khóc, nó nhớ ba, Thoại cũng nhớ ba mà sao ba không về, ba ơi ?
Ba xa tụi Thoại mấy năm rồi, không biết ba còn thương tụi Thoại không hay ba thương “em mới” hả ba ? Anh Hùng đi lính rồi giống ba lúc ba chưa giải ngũ, anh ấy cũng buồn. Còn chị Thục sắp lấy chồng. Không lẽ ngày đám cưới con gái lớn của ba mà ba không về sao hả ba ? Nhưng biết ba ở đâu mà nhắn bây giờ ? Chị Thục bảo ngày vui của chị vẫn có một nỗi tức tưởi vì không có ba. Thoại muốn đi tìm ba, nhưng vì Thoại là con gái làm sao dám làm chuyện đó ? Dù ý nghĩ đó chỉ mới nhen nhúm cũng đủ làm Thoại thấy nôn nao, nhưng hình dung đến cảnh ba đưa “em của Thoại” đi dạo, gặp Thoại, ba nhìn không ra, làm Thoại tủi thân quá ba ơi ! Bây giờ, Thoại chỉ còn trong lòng nỗi mong đợi thật mong manh rằng ba sẽ về, dù ngày nào, ba ơi ! Ba của Thoại ơi !
Thoại cúi đầu, mi chớp nhanh. Những giọt nước mắt rơi xuống môi mằn mặn… Thoại khóc cho nỗi bất hạnh của mình.
Tiếng xe đỗ trước ngõ, Thoại lau nhanh nước mắt đứng lên. Bóng một người đàn ông, Thoại hơi run… nhưng không phải, một người lạ.. Ông ta hỏi :
- Má có nhà không cháu ?
- Thưa không. Mẹ cháu bận việc ạ !
- Bao giờ mẹ cháu về ?
- Dạ cháu cũng không biết. Có việc chi ông đến vào buổi chiều, mẹ cháu có nhà.
- À, vậy thôi bác về. Nhớ nói lại với mẹ dùm bác là có bác đến tìm nhé.
- Vâng ạ.
Thoại trở vào nhà. Thiếp đi một lúc mãi đến khi nghe tiếng Thanh gọi, Thoại mới ra mở cửa. Thanh cằn nhằn :
- Chị ở nhà sao lại khoá cửa ?
- Ta ngủ !
- Khiếp, mới 10 giờ sáng mà ngủ ! Bao giờ mẹ về ? Còn cơm nước thì sao ?
- Mẹ bảo chừng 10 rưỡi mẹ về, mẹ đem thức ăn về làm cơm luôn.
Nói đến đó, Thoại mới chợt nhớ lúc nãy mình vừa trả lời với ông khách là không biết bao giờ mẹ về. Rõ lẩm cẩm !
Thấy Thanh yên lặng, Thoại tiếp :
- Đi chơi vui không ?
- Không đi nên nửa chừng Thanh mới về đó !
- Sao thế ?
- Giờ chót nhỏ Tuyết đạp phải miểng chai nên không ai đưa tụi nầy sang vườn nó hết.
- Xui nhỉ ?
- Ừ… À chị Thoại ơi !
- Gì đó ?
- Hồi nãy Thanh gặp anh Phan.
- Rồi sao ?
- Thì có sao đâu ? Gặp thì về nói chị nghe vậy thôi.
- Sao lại nói với chị ? Với anh Hùng chứ !
Thanh không trả lời, chợt giọng Thanh chùng xuống :
- Chị coi album hả ?
Thoại luống cuống :
- Ừ… ừ chị mới xem.
Thanh không nói gì, ngồi xuống giở lại cuốn album đã quen đến thuộc lòng từng tấm ảnh, giọng Thanh buồn thiu :
- Album nhiều hình đẹp mà…
Thoại muốn cất đi :
- Đưa chị cất ! Thay áo đi đã !
- Không, em muốn ngồi đây.
- Thanh…
Thanh ngẩng lên :
- Gì chị ?
- ….
- ….
- Thôi dẹp đi, buồn quá à !
Thanh gấp quyển album lại, đến ngồi bên Thoại, mắt không rời vuông cửa sổ :
- Gần hè rồi, chị có phần thưởng không ?
- Làm sao trả lời được ?
- Biết chứ ! Cả năm mình phải đoán được kết quả chứ !
- Có lẽ !
- Thanh không thích lãnh thưởng nữa !
- Sao vậy ?
- Ba đâu mà khoe ?
- …
- …
Thoại cố gắng vớt vát :
- Nhưng còn mẹ. Bộ Thanh muốn mẹ buồn à ?
- Nhưng không có ba, vẫn thiếu một cái gì !
- Dầu ba không về, mình vẫn phải cố chứ ! Rủi hè nầy ba về thì sao ?
- May chứ rủi à ? Mà không chắc lắm. Tự nhiên Thanh linh cảm ba không về nữa… Tụi mình… vậy hoài !
- Đừng nghĩ bậy. Ba sẽ về.
- Bao giờ ?
- Lâu lắm.
Thanh quay lại, Thoại khóc tự bao giờ.
- Chị…
Thanh cũng khóc. Cả hai đều khóc. Trong nước mắt Thoại vẫn nghĩ “Ba đâu biết được cảnh nầy “.
Hai đứa khóc một lúc, Thoại an ủi :
- Thôi nín đi Thanh. Khóc hoài coi chừng mẹ về thì không vui đâu.
Thanh vẫn khóc, giọng tức tưởi :
- Sao ba và mẹ xa nhau kỳ vậy ?
- Làm sao chị biết ? Chị không dám hỏi mẹ, sợ mẹ buồn !
- Anh Hùng không biết sao ?
- Có lẽ !
Thoại đứng lên :
- Chết ! Mẹ về kìa Thanh ! Vào đi ! Vào đi !
Thanh ù té chạy vào trong, mẹ mỉm cười hỏi lớn :
- Nhỏ Thanh làm gì gặp mẹ mà chạy dữ vậy ?
- Con đố mẹ ? !
- Mẹ chịu thua đó !
- Nó vừa khóc.
- Lại khóc ! Con chọc em nữa phải không ?
- Đâu có ! Con bảo nó cù lần cái… nó khóc.
- Tụi bây phá phách mãi ! Hết thằng Hùng đến con Thoại !
Mẹ cao giọng gọi Thanh :
- Thanh ơi !
Không có tiếng trả lời, Thoại tiếp :
- Chắc nó tắm rồi mẹ ạ. Nó mới vừa về đấy. Cơm trưa lắm rồi nghe mẹ.
- Trưa nay mẹ có hai người bạn đến dùng cơm đấy !
- Đàn ông hay đàn bà thế mẹ ?
Mẹ cười, cốc vào đầu Thoại :
- Mầy làm như mẹ không biết ý mầy vậy. Một ông bạn và một bà bạn.
Thoại reo lên :
- A, con biết ông bạn của mẹ rồi. Phải ông hơi hói đầu mà cao cao đấy phải không mẹ ?
Mẹ ngạc nhiên :
- Sao con biết ?
- Ông ấy tới đây hồi nãy nè !
- Thế hả ? Ông ấy có nói gì không ?
- Ông ấy đến tìm mẹ, con bảo mẹ đi vắng, thế là ông ấy về.
- À, vậy chắc không có gì quan trọng. Thôi vào làm cơm với mẹ đi con.
Chờ mẹ và chị Thoại đi khuất, Thanh thơ thẩn bỏ ra vườn. Giàn hoa giấy tím đã nở nhiều hơn một chút.
Thanh trở vào tìm chiếc chiếu trải trên khoảng cỏ nhỏ xíu rồi ngả mình xuống. Bứt mấy chiếc lá vò vò trong tay, Thanh nhớ ngày xưa, Thanh hay chơi nhà chòi với chị Thoại và cũng hay chơi vào những buổi sáng như thế nầy. Thoại ưa làm món bánh bò bằng cát ướt. Lần nào in vỡ, Thanh hay bị chị Thoại la. Đôi khi ức quá Thanh la lên :
- Ai muốn nó vỡ đâu ?
- Tại mầy làm không khéo !
Bị chê là không khéo, Thanh “hận” lắm, bèn ra lấy cát chơi một mình, không thèm chơi chung với chị Thoại nữa. Thanh lại rủ thêm được mấy đứa hàng xóm. Chị Thoại bị bỏ một mình nên ngồi khóc rồi mách với mẹ. Những lần như vậy, ba phải xử kiện thay mẹ vì mẹ bận làm cơm. Ba năn nỉ Thanh hết lời, Thanh mới thèm chơi lại với chị Thoại.
- Bây giờ ba chia công nhé ! Chị Thoại làm bánh khéo thì con để chị thoại làm, còn con nhồi bột. Bột có khéo thì bánh mới tốt, mà bánh tốt thì không phí bột, chịu chưa ?
- Nhưng…
- Cái nào bể thì ba mua cái bể đó cho !
Và lúc nào ba cũng mua bằng tiền thật. Đôi khi sau một buổi, chị em Thanh có đến bốn, năm chục đồng. Biết vậy, nên tụi Thoại hay “đóng tuồng” giận nhau cho ba dỗ và cứ như thế tha hồ mà mua bò bía của ông già Tàu đẩy xe ngang mỗi buổi chiều. Mẹ hay phản đối ba, mẹ bảo tụi Thoại ăn thế chiều lại bỏ bữa cơm. Ba chỉ “cười trừ”.
Bây giờ Thoại và Thanh đều lớn. Trò chơi xưa không còn và ba cũng không còn ở với chị em Thanh. Đôi khi Thanh muốn biết tại sao, nhưng có một cái gì đó không hiểu, khiến Thoại và Thanh không thể hỏi mẹ.
Nắng lên cao dần, hắt vào mắt Thanh những tia chói chang. Thanh bỏ vào nhà thì gặp lại anh Hùng.
- Rồi, mi lây bệnh của nhỏ Thoại rồi !
- Bệnh gì ?
- Bệnh vẩn vơ !
- Anh dóc. Người ta đang có chuyện buồn chớ bộ !
- Ghê thế à ?
Thanh ngoe nguẩy bỏ đi. Anh Hùng chạy theo :
- Thôi anh đùa. Có gì buồn nói anh nghe đi bé.
- Biết chi ? Nghe chi ?
- Thôi mà ! Giỏi anh cưng.
- Sao không đùa nữa đi ?
- Bộ mi lây bệnh nhỏ Thoại thật rồi sao cà ?
Thanh bật cười trước câu nói ngớ nhẩn của anh Hùng.
- Gần hè rồi anh Hùng há ?
- Ừ. Nhưng gần hè sao lại buồn. Xa trường hả ?
- Không phải vậy ! Gần hè thì Thanh gần lãnh thưởng rồi.
Giọng anh Hùng khổ sở :
- Vậy thì vui chứ sao buồn ?
- Nhưng…
- Nhưng sao ?
- Không có ba !
- …
- Tại vậy mà Thanh buồn. Anh có biết… tại sao… mẹ với ba…
- Thanh còn bé, đừng hỏi chuyện đó.
- Nhưng em lớn rồi.
- Thế nào ba cũng về mà.
- Thanh mong ba hoài. Anh nói cho Thanh nghe đi.
- Ừ… hôm nào đã… À, Thanh đi picnic vui không ?
- Anh kiếm chuyện nói lảng phải không ? Không thèm !
Nói xong, Thanh đứng dậy bỏ đi. Đằng sau lưng, anh Hùng khẽ thở dài rồi cũng lững thững theo sau.
- Sợ không gặp mầy, mầy chưa đi sao ?
Anh Phan tươi cười đi vào.
- Chưa. Mầy đi với tao không ?
- Đi thì đi !
- Ừ, nhưng ăn cơm rồi hãy đi nghe. Ở lại đây ăn cơm với tao đi.
- …
- Chẳng có gì ngại hết. Thoại ơi ! Cho anh cái gì uống đi cưng. Anh Hùng tiếp :
- Ở lại mà thưởng thức tài nấu ăn của nhỏ “mát”. Nó nấu nướng cũng độc đáo lắm !
- Thôi, Thoại xin, giới thiệu gì nghe ghê quá !
- Có gì đâu mà ghê ? Anh thích có em gái như vậy, Nhưng khổ nỗi con Khánh không biết gì hết !
- Các anh gặp ai cũng kêu là em mình xấu. Coi chừng Thoại méc Kim Khánh đó !
- Phan nó khỏi sợ Kim Khánh như ta sợ mi đi. Thấy ta chìu, mi làm tới !
- Thôi, không cãi với anh nữa.
Thoại bỏ vào bếp, anh Phan nhìn theo :
- Kể ra thì Thoại cũng lý lắc.
- Tại nó lý lắc mà tao sợ nó.
- Sợ thật ?
- Ừ !
Cả hai cùng cười. Mùi chiên xào bay lên thơm phức làm anh Hùng xuýt xoa mấy lượt.

***

Buổi chiều, Thoại đang vẩn vơ bên tờ giấy nháp định tìm mấy “vần thơ” thì nghe có tiếng chân rào rạo trên lối đi trước nhà. Thoại ngẩng lên. – Anh Phan ! Thoại nghe chính lòng mình gọi tên anh Phan bằng cung điệu thật thánh thót, ngọt ngào. Tại sao Thoại lại vui mừng khi anh Phan đến ?
- Ơ kìa, làm gì mà đứng ngẩn ngơ vậy Thoại ?
Thoại giật mình :
- Dạ có gì đâu ? Anh Hùng đi từ sáng, Thoại không biết anh ấy đi đâu nữa.
- Thế thì anh về. Thằng Hùng về bảo nó đến anh gấp nghe !
- Dạ !
Bước chân anh Phan theo gió ra cửa, Thoại đứng lại ngẩn ngơ. Không biết sao Thoại lại ao ước anh Phan quay lại ngồi chờ anh Hùng, mặc dù anh Phan chỉ ngồi đó, ngắm vẩn vơ mấy bức tranh trên tường. Còn Thoại, như không một mảy may chú ý, Thoại sẽ bỏ vào trong để anh Phan mặc ý. Nhưng không, bóng anh Phan khuất dần theo ngõ quẹo. Từ hôm vô tình đi chơi chung với anh Phan, Thoại biết có một thay đổi nào đó trong tâm hồn mình. Thoại không dám nghĩ tiếp.
Cũng từ đó, thoáng buồn len qua tâm hồn, đọng lại trong mắt Thoại. Cô bé 16 giờ biết nghĩ đến một cậu con trai, có gì đáng chê trách không ? Mẹ biết được mẹ có giận Thoại không ? Và nhất là ba, có một lúc nào đó tình cờ, tình cờ như một phép lạ nhiệm mầu, ba Thoại sẽ trở về, ba sẽ nghĩ như thế nào khi biết Thoại chểnh mảng việc học vì cái “bóng hình” đó cứ quấn quít lấy Thoại ? Nhưng dù sao, Thoại cũng không thể chối cãi được rằng ở anh Phan có nhiều nét nghệ sĩ, còn Thoại thì nghệ sĩ từ khuya ! (Lời nhỏ Thanh).
Rất có thể anh Hùng đã đọc được những ý nghĩ đó của Thoại nên bảo :
- Có một lúc nào đó, các cô thấy cần phải đeo đẳng một cái gì để có việc mà ngồi mộng mơ, kẻo không tụi tôi chết mất vì thất tình sao ?
Những lúc anh Phan không đến chơi, Thoại hơi buồn buồn. Mất tăm đôi mắt đó, Thoại hay ngẩn ngơ và đôi khi chợt nghĩ : “Những giờ rỗi rảnh, anh Phan không đến đây, rất có thể anh ấy sẽ hộ tống một tà áo khác đến trường.” (như anh Hùng vẫn hay lặng lẽ hộ tống chị Ni ngày hai lượt), mà nghe mi mắt cay cay. Thoại nghĩ lang bang như vậy rồi chợt xấu hổ.
Thoại ! Mi không là cái chi của anh Phan hết, ngược lại, anh Phan cũng không là cái chi của mi hết !
Thoại vẫn nhủ thầm như vậy, nhưng cứ mỗi lần chào Thoại ra về, anh Phan nhìn Thoại bằng cái nhìn… như thế nào ấy, là Thoại tối tăm mặt mũi cả ngày. Và bằng rất nhiều cách, nhưng Thoại cũng đã đầu hàng cái đầu óc vớ vẩn của mình và còn đáng “quê” hơn nữa là Thoại tập đàn bản “Nỗi lòng” làm anh Hùng thắc mắc mãi, Thoại đính chánh không được, bèn ăn vạ anh Hùng mới chịu thôi.
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Kỷ Niệm Hồng - Loại Hoa Tím Tủ sách Tuổi Hoa -1972 Nguồn: ĐÈN BIỂN sưu tầm và đánh máy....
Truyện Tuổi Hoa‎ - Trên Đồi Cỏ - Loại Hoa Đỏ - - Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 - Chương 1 - Mai ơi! Đưa anh xem cái hộp đi? - Thôi chết! Mai để quên rồi! - Cái gì Mai cũng quên hết à! Tuấn càu nhàu khó chịu. Tuấn không hiểu tại sao Mai, em gái nó, có thể quên cái hộp quan trọng đó được. Mọi khi Mai nhớ dai lắm. Mai tinh nhanh và luôn luôn hữu ích bên đứa anh chỉ hơn nó hai tuổi. Tuấn thắc mắc: - Thế Mai quên nó ở đâu? Ở trên gác xép hay ở chỗ nào thì nói cho anh biết để anh đi lấy cho. Mai quay lại khẽ bĩu môi xì một cái tỏ vẻ không tin lời nói của anh. Phải, nếu Tuấn biết cái hộp đó để ở đâu chắc Tuấn đã không dám mạnh miệng như vậy.
Nguồn: Mary Gold sưu tầm, scan & N' Nguyên Vỹ, Vantrinh Tran đánh máy -------------------- Sông nước Tiền Giang - Loại Hoa Tím Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Phiến Đá Hoa Cương - Loại Hoa Đỏ Tủ sách Tuổi Hoa - 1973 Nguồn: NGUYỄN NGỌC sưu tầm, scan & TỊNH LIÊN, GOCTROIPARIS đánh máy ------------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh MOBI EPUB Chương 1 Tiếng bước chân chạy rầm rập trên hàng ba trước cửa phòng làm việc của ông Ngọc San. Chớp mắt, bốn cô gái, cô nọ đẩy lưng cô kia, đã tông cửa, chạy ùa vào trong phòng, ào ào như một trận phong ba. Tiếng reo, tiếng cười nổi lên như chợ vỡ: - Ba! Ba! Ba yêu quý của chúng con. Hí Hí! Nhà trồng tỉa đặt mạnh cây viết máy xuống bàn. Sắc mặt ông lộ vẻ phẫn nộ, nhưng trong ánh mắt nhìn lại thoáng bóng một nụ cười. Rốt cuộc, vẫn như từ bao giờ, lòng thương yêu con cái lúc nào cũng trội hơn tất cả. Ông Ngọc San đành trút sự bực bội vào hai nắm tay đập mạnh xuống mặt bàn: - Các con hư quá! Ba đã cấm không được quấy
Còn Dấu Chân Người - Loại Hoa Tím Tủ sách Tuổi Hoa sắp phát hành vào tháng 4 - 1975... Nguồn: Tác giả Cam Li Nguyễn thị Mỹ Thanh gửi tặng Chú thích của Tủ sách Tuổi Hoa: 1- Đây là tác phẩm cuối cùng của tác giả Cam Li Nguyễn thị Mỹ Thanh viết cho Tủ sách Tuổi Hoa trước năm 75 và sắp sửa được xuất bản vào tháng 4 - 1975 . 2- Hình bìa do họa sĩ ViVi mới vẽ tặng tác giả Cam Li và Tủ sách Tuổi Hoa ngày 21 tháng 8 năm 2008.
Truyện Tuổi Hoa‎ > ‎ Mùa xuân của Lam - Loại Hoa Tím - * Nguồn: Mary Gold sưu tầm - Mary Gold, Vantrinh Tran, Dien Tranthi & Thien Nguyen đánh máy
Ghềnh Đá Cheo Leo - Loại Hoa Xanh - Tác giả Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 (Truyện phóng tác)
Bóng Người Dưới Trăng - Loại Hoa Đỏ - Tác giả Nguyễn Trường Sơn - (Hình bìa: ĐÈN BIỂN sưu tầm) Tủ sách Tuổi Hoa - 1967
Giọt Sương Tan Của Tác Giả Ngọc Phương.........
"310 triệu người Mỹ nên bắt đầu nghe những gì Peter Navarro và Greg Autry viết trong Chết dưới tay Trung Quốc - về việc 1,3 tỷ người dân Trung Quốc dưới sự chỉ đạo của một chế độ độc tài toàn trị đang hủy hoại kế sinh nhai của họ như thế nào. Tiếng chuông tự do của cuốn sách này nên đánh thức các nhà lãnh đạo Mỹ ...
Bảo Trợ