Ấm Nồng

06 Tháng Tư 20184:20 SA(Xem: 601)


Ấm Nồng


yeu-loveXin anh đừng là mây bay
Suốt đời em không với tới
Xin anh đừng là con suối
Bởi nguồn sẽ đổ về sông

Xin anh đừng là vừng đông
Cho em chói loà đôi mắt
Xin anh đừng là khoảnh khắc
Để rồi tan biến hư vô

Anh đừng là ngôi nhà to
Để em đi qua ngần ngại
Anh đừng là bờ, là bãi
Đổi thay dâu bể cuộc đời.

Anh cứ là anh, thế thôi
Ấm nồng vòng tay thân thiết
Nơi em gục vào quên hết
Khổ đau cơ cực đời thường.

Đỗ Thị Thanh Bình

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Anh cầu nguyện tâm mình luôn thanh tịnh Niệm Phật sát na, hy vọng mỗi ngày Giữa thế giới còn quá nhiều bất định Mặt trời lên mặt trời lặn bến này Nghe tiếng khóc của vầng trăng trốn chạy Nụ tầm xuân vừa hé đã vội tàn
RÉT BÂN NHỚ MẸ - NGÀY 8 THÁNG 3 * RÉT BÂN NHỚ MẸ . Rét Bân vương má con hạt mưa Kiểu mưa Bân này dễ ho, mẹ ạ Chân mẹ ấm không / rét Đài sương giá? Tay mẹ cóng không / rét Lộc buốt tê? . Mẹ ơi! Từ hồi Mẹ đi quanh con hơ hoác trống. .
CHÙM THƠ TÌNH NĂM ẤY - Phạm Ngọc Thái - Em xưa đó ... Tình tao khang tha thiết Anh không thể tìm ở bóng xuân nay Cánh chim hải hồ ta lang thang bay Anh lại gọi ? Nghe không, em yêu quí !
Xuân đã về đây khắp nẻo đường Sao lòng thổn thức mãi vấn vương Nhớ trời quê cũ xa xôi thẳm Cách biệt ngàn khơi biển chập chùng Trời cao cao vút ngó mông lung
Mùa xuân – em chải tóc Môi ngọt thơm hồng đào Tôi nhìn sao mới mọc Mơ – một ngày có nhau. Ngày em – trăng mười sáu Mắt xanh màu ngây thơ. Tình trổ ngồng hoa cải Vàng bến sông đợi chờ.
Chen chúc trước ngôi Tam Bảo Tiền lẻ giăng khắp mọi ban Gài cả trong tay Đức Phật Ồn ào khấn vái, cầu xin. Đi buôn, cầu mua được rẻ Cầu bán đắt như tôm tươi Kẻ trót đam mê cờ bạc Cầu sao trúng số đổi đời. Khoá sinh cầu xin đỗ đạt Nam thanh nữ tú cầu duyên Hiếm muộn cầu xin con cái Chữ Tâm liệu có ai xin?
Áo biếc xưa về qua bến tạnh Ngày xuân tóc mới chớm ngang vai Chị đi thoáng chút hương xoan muộn Sóng sánh nghiêng lòng bao gã trai.... Mường Mán
Bức tường quen thuộc mọi người đều thấy, Chung quanh tư gia xây chắn rào tường, Giữ yên ổn cho đời sống bình thường, Tránh những kẻ gian đột nhập phá hoại. Bao người giàu có lại càng lo ngại, Ông to bà lớn dinh thự khang trang,
Anh đừng nhìn em nữa Hoa xanh đã phai rồi Còn nhìn em chi nữa Xót lòng nhau mà thôi . Người đã quên ta rồi Quên ta rồi hẳn chứ
Bảo Trợ