Mẹ Có Người Đàn Ông Khác

01 Tháng Tư 20184:13 CH(Xem: 120)

Mẹ có người đàn ông khác

blank
(Hình minh họa: Getty Images)

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.com.


Con chào cô.


Con vô tình được biết mục “Biết Tỏ Cùng Ai” qua trang báo Người Việt trên Facebook.

Gia đình con có 4 người, ba mẹ và 2 chị em tụi con. Tụi con là chị em cùng mẹ khác cha, người cha hiện tại là cha dượng của con. Tính ra đến nay gia đình con đã ở Mỹ được gần 2 năm.

Trước đây mẹ con cũng từng nói: “Mẹ ở với ba chỉ vì ba lo được cho tụi con chứ mẹ đã cạn tình lâu lắm rồi”. Con cũng phần nào hiểu được tình cảnh của mẹ con. Con cũng không trách ai, chỉ trách bản tính con người thật là khó thay đổi.

Cho tới khi gia đình con qua Mỹ, ba con vẫn cố gắng đi làm, dù lương không cao lắm, nhưng vẫn lo được cho 4 người thuê cái nhà 1600 mỗi tháng. Cứ tưởng đâu rồi sẽ vào đó, nhưng mà con đã yên tâm quá sớm! Con hiểu mẹ cũng cần người đầu ấp tay gối của mình chia sẻ bớt công việc nhà, ít ra là nhờ ba đi lấy đồ vào mỗi lần mẹ đem đi giặt.

Đỉnh điểm lên cao trào khi mẹ con đi làm và quen với một người đàn ông khác, sau khi biết ba cũng quen một người đàn bà khác chung chỗ làm. Người đàn ông mới quen rất chìu chuộng, rất thương yêu mẹ con, quan tâm, lo lắng, chăm sóc từng li từng tí. Những điều này mẹ con chưa bao giờ nhận được từ ba. Rồi thì, cái gì đến cũng phải đến, sau nhiều lần cãi vả, mẹ đòi li dị. Mẹ cho con biết, ông ấy nói với mẹ, ông đủ sức lo cho mấy mẹ con. Tuy nhiên con suy nghĩ, liệu có ai tốt tới mức chỉ mới quen biết vài tháng mà đã muốn làm đám cưới với người đàn bà đang ôm hai đứa con như mẹ con? Mẹ con nói mẹ đã khổ mấy chục năm ở với ba rồi, mẹ thật sự cần niềm vui. Con hiểu ai cũng cần niềm vui, nhưng con không chắc đâu là hướng đúng bây giờ nữa. Bảo ly dị thì thật tội cho ba, mặc dù không là ba ruột, nhưng con cũng nhận được từ ba nhiều chăm sóc, lo toan. Còn nếu cứ sống thế này thì mẹ cũng chẳng vui vẻ gì.

Cảm ơn cô đã nghe con chia sẻ.

KT

*Góp ý của độc giả

-NB

Đọc thư cháu tôi nhận ra mẹ cháu là một người rất lãng mạn. Bà luôn mong muốn có người đàn ông giỏi lo toan, để có thể lo cho bà và các con, đồng thời cũng phải biết thăng hoa, ngọt ngào, tán tỉnh đối với bà.

Chia tay người chồng đầu tiên (là ba ruột của cháu) dù đã có con với nhau, mẹ cháu lấy người đàn ông thứ hai (là ba dượng của cháu) có thêm con nữa. Thế nhưng bà vẫn thất vọng vì ba dượng chỉ biết cần cù làm việc lo cho gia đình. Có lẽ ông có bề ngoài cục mịch, cù lần, không hào hoa phong nhã. Chán chồng nhưng bà vẫn phải cố chịu đựng sống cùng mấy chục năm, vì bà chưa kiếm được ai khác thay thế ông, để lo cho bà và các con. Khi gia đình cháu đến Mỹ, cuộc sống thay đổi nhưng ba mẹ cháu vẫn không thay đổi. Ba dượng cháu tiếp tục cần cù làm việc (có lẽ còn căng thẳng hơn) để lo cho gia đình, mẹ cháu tiếp tục mộng mơ một cuộc sống khác. Bà không cần biết rằng mình cần phải gắn bó cùng chồng mới mong cải thiện cuộc sống gia đình hạnh phúc hơn.

Rồi cũng đến lúc cuộc sống hôn nhân của ba mẹ cháu đối mặt với sự thật phũ phàng, lấy cớ chồng quen người phụ nữ khác nơi sở làm (dù có thể chỉ là một quan hệ đồng nghiệp), mẹ cháu muốn lấp liếm, biện minh cho hành động mình là đã ngã lòng với người đàn ông khác. Gặp được người khôn khéo ngọt ngào săn sóc tán tỉnh hứa hẹn đủ điều, người đàn ông này biết nói những lời có cánh, mẹ cháu đã cảm thấy lâng lâng hạnh phúc bay lên chín tầng mây. Mẹ cháu gạt bỏ đi tất cả những ân tình công sức ba dượng đã làm cho gia đình, bà tin rằng mình đã gặp được người trong mộng, dù mới quen nhau được vài tháng. Bà đang là con thiêu thân lao vào mối quan hệ mới không ai có thể cản được.

Cháu không thể làm được gì vì cháu là con và cũng chưa có kinh nghiệm hôn nhân trong đời, lời nói của cháu chẳng có sức nặng nào đối với mẹ cháu. Cháu chỉ có thể cầu mong mẹ gặp may mắn được hạnh phúc như ý muốn, nếu như bồ của mẹ cháu chỉ là kẻ lừa bịp thì mẹ cháu cũng học được bài học kinh nghiệm tình trường, mẹ cháu sẽ tỉnh mộng.

Việc của cháu bây giờ là tập trung vào học hành và làm việc để thích nghi với cuộc sống mới nhiều cơ hội tốt để phát triển nhưng cũng có rất nhiều cạm bẫy xấu xung quanh mình. Cháu cần học tính độc lập để có thể tự lập lo cho mình, cho em và phần nào cho gia đình.

Chúc cháu luôn vui và may mắn trên quê hương mới.

-Nguyễn Ly

Thật tội nghiệp cho cháu, tuổi đời còn bé nhưng đã biết nghĩ suy, cháu đã thấy được tấm lòng của cha dượng mình. Cháu cũng đã nghi ngờ người đàn ông mới của mẹ, cháu cũng biết đắn đo là làm thế nào mà yêu thương nhanh chóng, mà sẵn sàng cưu mang người đàn bà hai con. Cháu giỏi lắm!

Cô không biết tiếng nói của cháu có tầm ảnh hưởng thế nào trên mẹ cháu. Tuy nhiên ít nhiều thì con gái cũng dễ tâm tình với mẹ. Bây giờ thì quá sớm để kết luận người đàn ông mới kia có thật lòng hay không. Thật ra lý luận về ông ta của cháu rất khả tín, nhưng mình cũng đừng vội, ông bà mình có nói “thức khuya mới biết đêm dài…” Vậy thì theo cô, cháu nên lựa những lúc mẹ vui, dễ tâm tình, rồi thì cháu nói với mẹ, cháu hoàn toàn thông cảm mẹ, cháu hiểu những buồn khổ của mẹ, tuy nhiên mẹ nên khoan quyết định vội, khoan ly hôn đã, em còn nhỏ, mình cũng mới qua, mẹ để cho mình vững vàng đã. Tình yêu vẫn còn đó, nó chỉ bền vững hơn theo thời gian nếu nó thật sự. Cháu hãy xin mẹ vì cháu vì em mà hoãn lại. “Hoãn” thôi. Cháu nhớ đừng chống đối mẹ, sẽ phản tác dụng. Cháu chỉ nên hoãn binh, vì nhiều phần theo kinh nghiệm của cô, thì ông ta sẽ chán sẽ bỏ khi phải chờ đợi.

-Emy Lê

Thưa chị KT, nhắm mắt em cũng có thể khẳng định với chị là cuộc tình của mẹ chị với người đàn ông mới chẳng đi đến đâu. Nói chị đừng buồn, chứ nếu hậu quả chia tay có xảy ra thì phần lỗi lớn nằm ở mẹ chị. Bà quá lãng mạn, mơ mộng hão huyền… Bà thích những lời ong bướm, bà thích nghe tán tụng, bà thích người ta tặng hoa, làm thơ cho bà.

Em thấy chị hãy lo thân chị và cứu lấy gia đình, bằng cách chuẩn bị đời sống tự lập. Nếu chị thấy thương ba dượng, thì chị có thể nói với mẹ rằng, mẹ đi đâu thì đi, con và em ở lại với ba. Để cho mẹ chị ta bà, em tin rồi chẳng có người đàn ông nào mà bà gắn bó lâu dài. Người đàn ông mới này cũng chỉ đẹp mơ mộng trong thời gian đầu thôi. Tại họ chưa được nhau, đến khi là của nhau thì trăm thứ phơi bày, khi ấy ê chề lắm đó.

*Vấn đề mới

Thưa cô Nguyệt Nga, con khẩn khoản xin cô giúp con, vì ở đây con không thể tâm sự chuyện này với ai.

Con qua Mỹ được 6 năm, con sống với chồng được 2 năm, sau khi sinh con, thì chúng con ly dị. Anh ấy được giữ con vì lúc đó con mới qua không biết tiếng Anh và luật lệ Mỹ. Anh ấy là người hiền lành, siêng năng, nhưng lại là người không cầu tiến, đối với vợ, ảnh lạnh lùng ít quan tâm đến vợ. Ảnh là người an phận, trong khi con thì muốn vươn lên, muốn làm ăn, dành dụm để mua nhà, mua tiệm… Ảnh cho rằng con trèo cao. Con đã chứng minh cho anh thấy anh sai. Sau khi ly hôn, con đã vươn lên, ghi tên đi học, trả hết tiền xe, mua được nhà. Con cho thuê nhà và vẫn ở apartment cũ để tiết kiệm tiền. Vì anh giữ đứa con nên con nói anh hãy thuê căn nhà của con, có sân rộng cho con chơi, để chiều chiều con ghé nhà thăm và chăm sóc con trai. Ban đầu anh không chịu nhưng con thuyết phục rằng, tiền thuê nhà đó con sẽ bỏ vào saving cho con vào đại học sau này, thì ảnh đồng ý.

Ảnh ở với con trai và hai người cháu.

Câu chuyện phức tạp xảy ra từ đây. Hằng ngày con ghé nhà chồng cũ để chăm sóc con trai. Những khi con cần người giúp đỡ thì người cháu chồng (K.) rất tận tình. Lâu ngày chúng con đã đi quá giới hạn “thím cháu”. Con có kể chuyện này với gia đình con, thì không ai tán đồng, tất cả đều mắng con là đã làm chuyện đồi bại. Chính vì vậy mà con cảm thấy cô đơn không biết tâm sự và hỏi ý kiến ai.

Sau khi mua nhà, con dành dụm được khoảng 80 ngàn, con muốn hùn với K. để mua một tiệm nail. Nhưng khi nghe K. nói sẽ cho em gái làm và bao lương $1,000, thì con không đồng ý. Vì em gái K. rất tiểu thư, không chịu khó, tiêu xài hoang phí, tay nghề lại kém. Con quan niệm, tình cảm là tình cảm nhưng khi làm ăn phải minh bạch rõ ràng. Cuối cùng K. đã mua tiệm một mình và con làm công cho K.

Từ ngày con về làm cho K. thì bao nhiêu chuyện phiền muộn xảy đến. Vì em gái biết chuyện con dan díu với K., nên lúc nào K. cũng mang mặc cảm tội lỗi và sống co lại. Mặc dù thương con nhưng K. luôn luôn phải che giấu, nhất là luôn luôn tỏ ra đứng về phía em gái, vì cho rằng mình có lỗi với em. Từ đó cô em tha hồ tung hoành, phần con cũng phải sống thu lại vì mặc cảm. Cuộc sống cứ như thế khiến con quá bị stress, con muốn công khai hóa chuyện con và K. Nhưng K. không đồng ý vì cho rằng liên hệ chú cháu quá gần. Tuy không đồng ý nhưng vẫn không muốn xa con, nhiều lần con bỏ tiệm đi nơi khác thì hai anh em lại năn nỉ ở lại. Con lại mềm lòng mà ở lại. Họ lại đối xử không công bằng với con. Cuộc sống cứ thế, nó khiến con nghĩ, hay là K. chỉ muốn lợi dụng con, vì con là thợ giỏi, tiệm mới mở, nếu không có con sẽ không có khách.

Cuộc sống cứ yên lành vài bữa thì lại nghi kỵ nhau, nó cứ như quanh quẩn trong một cái rọ, chui ra thì không muốn vì con yêu K., mà ở lại cũng không xong.

Con xin cô cho con một lời khuyên, một lời góp ý để con biết đâu là xử sự đúng đắn. Con cũng xin mọi người thông cảm cho con vì con đã đi ngược với đạo đức của xã hội. Nếu ai đã từng ở bang lạnh, không gia đình, không người thân, sẽ mở lòng tha thứ cho con hơn.

Ng Tina

______

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi: conguyetnga@gmail.com

Nguoi-viet.com
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Sau lần ăn cưới con gái của người bạn, trong cuộc sống của vợ chồng chúng tôi bỗng xuất hiện một bóng hồng. Cô ấy không trẻ, không đẹp, không cao, không thấp… nhưng nhìn chung, cô bắt mắt, ăn nói lưu loát, sắc diện tươi vui, miệng cười duyên dáng, con mắt có đuôi (cái này mới ớn!).
Tôi ly hôn đã 20 năm, đã có vợ khác và theo gia đình vợ mới đi định cư tại Mỹ 15 năm nay. Người vợ cũ của tôi vẫn còn ở Việt Nam. Khi ra đi tôi dẫn theo ba đứa con của tôi với người vợ cũ, đứa tám tuổi, đứa năm tuổi và đưa hai tuổi. Tôi may mắn khi các con đều học hành tử tế và sống rất bình an bên người phối ngẫu mới. Cả ba đứa đều coi người vợ mới của tôi như mẹ đẻ, có lẽ phần lớn là do chúng tôi không có con với nhau, và chúng về ở chung khi còn quá nhỏ.
Thưa năm nay tôi đã trên 70 tuổi, tôi không được khỏe, phải ngồi xe lăn khi di chuyển, vấn đề vệ sinh cần có người vịn đỡ vì nếu làm một mình tôi có thể bị té. Năm ngoái cũng vào tháng này, ỷ mình còn khỏe nên bước một bước dài cũng hơi quá sức, do đấy tôi trợt chân ngã trong phòng tắm và từ đó không đi lại được.
Vào những năm 1950, Sài Gòn là một thành phố đẹp thanh lịch, là Hòn Ngọc Viễn Đông. Vẻ thanh lịch của Sài Gòn được thấy rõ nếu khách vào thăm những khu vực trung tâm thuộc Quận Nhứt, với những phố Catinat, Bonard, Charner… Thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm, những đường này được đổi tên thành Tự Do, Lê Lợi, Nguyễn Huệ, và Sài Gòn tiếp tục giữ nguyên vẻ diễm lệ của một thành phố phương Đông pha trộn với nét thanh tân và cổ điển của phương Tây.
“Cha dượng.” Hai từ đó có lẽ rất khó chấp nhận đối với mỗi người chúng ta và tôi cũng không ngoại lệ. Ba mẹ tôi cưới nhau vì tình yêu nhưng lại không được gia đình nhà nội tôi vun vén. Ba tôi là con độc đinh của một gia đình giàu có, còn mẹ tôi chỉ là cô bé giúp việc trong gia đình nhà nội tôi. Thế nên cho dù mẹ tôi có cố gắng
Brahma Chellaney viết trên The Project Syndicate (12/2017) rằng Vành đai và Con đường (BRI) đang đẩy cửa để Trung Quốc vào khai thác thị trường, tài nguyên và nhân khẩu của nhiều nước Á Phi. Vì thế không lạ khi đã có phản ứng của giới trí thức bản địa lo ngại những khoản cho vay với lãi suất thị trường từ BRI là một thứ gông cùm kinh tế kiểm mới. Nếu không tự cường được, các nước yếu kém, tham nhũng sẽ phải 'nộp cảng' vì nghiện Reminbi như nha phiến thời Lâm Tắc Từ.
Mạ hiền lắm. Mạ có năm người con mà chưa từng đánh đứa nào bao giờ. Có một lần duy nhất cũng bắt chước ba đánh con nhưng cây roi của mạ là cái gối ôm. Mấy chị em đâu có sợ , nằm sấp trên
Các bạn thường hỏi tại sao lá cờ Việt Nam mà em chào mừng không giống lá cờ treo ở Thế Vận Hội hay lá cờ tìm thấy trong danh sách emoji. “Quốc kỳ Việt Nam đã thay đổi sau cuộc chiến,” là câu trả lời gần sự thật nhất cho họ. Cắt nghĩa dài dòng quá có thể khiến họ ngao ngán vì họ đâu cần nghe một câu chuyện. Họ chỉ cần một lời giải đáp đơn giản đủ thoả mãn. Một câu trả lời rườm rà sẽ đẩy họ đi mất, nhưng ngược lại, một câu trả lời quá ngắn gọn là một phản bội đối với lương tâm bản thân.
Đêm khuya nghe gọi: Mình ơi Dậy em nhờ tí, Mình ơi, Mình à Giật mình như thể gặp ma Mồ hôi nó toát như là tắm mưa Bài thì mới trả buổi trưa Giờ mà trả nữa te tua tuổi già Vui xuân kẻo hết Mình ơi, Mình à Người ta bảo lúc
Miền Nam bị Cộng Sản cai trị đã 43 năm. Người cựu tù nhân chính trị được cứu vớt theo diện nhân đạo của chính phủ Hoa Kỳ đến Mỹ, người đến sớm nhất tính cũng đã hai mươi tám năm. Hai mươi tám năm là một đoạn đường dài đủ cho một đứa trẻ sinh ra, lớn lên, học hành thành đạt, lập gia đình và có những đứa con.
Bảo Trợ