Phụng Vụ Lời Chúa: Chúa Nhật Lễ Lá - Năm B

23 Tháng Ba 201812:10 SA(Xem: 1047)

Phụng vụ Lời Chúa: Chúa Nhật Lễ Lá - năm B

blank
CHÚA NHẬT LỄ LÁ NĂM B
(Is 50, 4-7; Pl 2, 6-11; Mc 14,1 – 15,47)
NGƯỜI TÔI TRUNG
 
“Cha ơi, Cha làm được mọi sự, xin cất chén này xa con.
Nhưng xin đừng làm điều con muốn, mà làm điều Cha muốn”  (Mc 14,36)
I. CÁC BÀI ĐỌC
 
1. Bài đọc 1:
 
Đứng trước những chống đối kịch liệt của địch thủ, ngôn sứ Isaia phác họa chân dung của vị ngôn sứ như là người Tôi Trung, luôn lắng nghe và nói lời Thiên Chúa, đồng thời can đảm đón nhận mọi điều sỉ nhục vì tin rằng luôn có Chúa bênh đỡ.
 
Trước hết, người Tôi Trung là người lắng tai nghe và nói lời Thiên Chúa như một người môn đệ, nghĩa là lắng nghe cách chăm chú và nói lại cách trung thành. Thật vậy, là người Tôi Trung của Thiên Chúa, ngôn sứ phải thường xuyên lắng nghe và nói lời Thiên Chúa, lắng nghe cách thường xuyên (mỗi sáng), và nói những lời an ủi, “biết lựa lời nâng đỡ ai rã rời kiệt sức”. Lời ngôn sứ là lời phát xuất từ Thiên Chúa, lời đem lại sự ủi an cho những người mỏi mệt, chán nản, thất vọng. Là người Tôi Trung, ngôn sứ như trung gian mang lời Thiên Chúa đến cho những ai đang cần sự ủi an, nâng đỡ (x. Is 50,4-5).
 
Sau nữa, người Tôi Trung là người sẵn sàng chấp nhận những thù nghịch, chống đối, vì trung thành với sứ mạng được giao, với xác tín rằng Thiên Chúa luôn ở bên mà bênh đỡ. Bị đánh đòn, nhục mạ, khinh bỉ, người Tôi Trung không chống lại, không tự vệ, không cảm thấy hổ thẹn, vì tin chắc rằng có Đức Chúa là Chúa Thượng phù trợ nên sẽ không phải thẹn thùng (x. Is 50,6-7). Trong mọi hoàn cảnh khó khăn của sứ vụ, người Tôi Trung hoàn toàn tín thác nơi Thiên Chúa.
 
2. Bài đọc 2:
 
Đoạn thư thánh Phaolô gởi tín hữu Philípphê là một bài ca tuyệt đẹp, vừa đề cao hành động tự hạ của người Tôi Trung Giêsu, vừa làm nổi bật hành động của Thiên Chúa khi tôn vinh danh thánh Giêsu, Đấng Cứu Độ.
 
Trước hết, bài ca làm nổi bật hành động của Đức Giêsu Kitô (Pl 2,6-8). Đức Giêsu Kitô, người Tôi Trung của Thiên Chúa, đã chấp nhận hạ mình đến tận cùng để thánh ý Chúa nên trọn. Từ vị thế của Thiên Chúa, Người khước từ vinh quang thần linh và chấp nhận làm người và sống như muôn người trên trần thế. Hơn nữa, Người còn hạ mình để chấp nhận thân phận của kẻ nô lệ, của người “đến để phục vụ, chứ không phải để được phục vụ”, tự hạ “vâng lời” cho đến nỗi “sẵn lòng chịu chết” (Pl 2,8), mà “hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người” (x. Mt 20,28; Mc 10,45). 
 
Sau nữa, bài ca còn làm nổi bật hành động của Thiên Chúa (Pl 2,9-11). Vì người Tôi Trung Giêsu tự hủy mình ra không, nên Thiên Chúa tôn vinh Người và ban cho danh hiệu “Giêsu”, Đấng Cứu Thế, danh hiệu trổi vượt tất cả. Quả vậy, sự tôn vinh Thiên Chúa dành cho người Tôi Trung chính là sự thừa nhận và đề cao vai trò “cứu thế” của Người; điều Người đã thực hiện khi tự hạ, hiến dâng mạng sống “làm giá chuộc muôn người”. Danh hiệu “Giêsu, Đấng Cứu Thế” thật cao cả đến nỗi mọi tạo vật, dù trên trời, dưới đất hay trong âm phủ đều cung kính bái thờ và tuyên xưng căn tính thần linh của Người, rằng Đức Giêsu Kitô chính là Chúa.
 
3. Bài Tin Mừng:
 
Tin Mừng Máccô khắc họa chân dung Đức Giêsu trong những giờ phút cuối cùng trên trần gian để hoàn tất kế hoạch yêu thương của Thiên Chúa. Như người Tôi Trung của Thiên Chúa, dù bị đối xử tệ bạc, đau đớn, cô đơn trên thập giá, Đức Giêsu vẫn một mực trung thành với Thiên Chúa.
 
Trước hết, trong những giờ phút cuối cùng, dù bị đối xử cách tàn tệ, bị nhạo báng, chê cười, bị kết tội cùng với hai tên trộm, bị liệt vào hạng phạm pháp (Mc 15,29-32), nhưng người Tôi Trung Giêsu không thốt ra một lời than vãn, biện hộ, hay trách móc ai. Trong lúc hoàn toàn đơn độc, những người thân tín nhất, không ai hiểu được Người; những kẻ tưởng gần gũi, thấu hiểu và chia sẻ với Người lại bỏ Người mà chạy trốn hết (Mc 14,50); không ai chia sẻ với Người nỗi cô đơn tột cùng khi phải đối diện với án tử, đến nỗi cảm thấy như thể Người đang bị chính Thiên Chúa bỏ rơi (Mc 15,34). Mọi người đều lo cho sự an toàn của mình, để lại một mình Đức Giêsu. Dẫu vậy, người Tôi Trung Giêsu vẫn chỉ muốn làm theo ý Cha (Mc 14,36), trung tín với Thiên Chúa cho đến hơi thở cuối cùng.
 
Sau nữa, sự trung tín của người Tôi Trung đem lại ý nghĩa lớn lao, hoàn tất chương trình nhiệm mầu của Thiên Chúa. Bức màn trong Đền Thờ, ngăn cách Nơi Thánh và Nơi Cực Thánh, ngăn cách Thiên Chúa thánh thiện và con người tội lỗi, bị xé ra làm đôi ngay khi Chúa Giêsu tắt thở trên thập giá (Mc 15,37-38). Quả vậy, qua cái chết của người Tôi Trung Giêsu, Thiên Chúa đã chạm đến con người tội lụy và thánh hóa con người để họ được trở nên con cái Thiên Chúa. Con người được giao hòa và trở nên con Thiên Chúa nhờ sự trung tín cho đến chết của người Tôi Trung của Thiên Chúa, Đức Giêsu, Con Thiên Chúa, như lời tuyên xưng của viên đại đội trưởng: “Quả thật, người này là Con Thiên Chúa” (Mc 15,39).
 
II. GỢI Ý ÁP DỤNG:
 
1/ Ngôn sứ Isaia khắc họa hình ảnh người Tôi Trung là người nhạy cảm để lắng nghe, đón nhận và rao truyền lời Thiên Chúa. Dù gặp khó khăn, thử thách, người Tôi Trung vẫn kiên vững vì tin rằng luôn có Thiên Chúa ở cùng. Sứ mạng làm ngôn sứ của người Kitô hữu cũng đòi buộc một thái độ lắng nghe tiếng Chúa và trung thành rao truyền lời Người. Đứng trước những khó khăn, thách đố của sứ mạng ngôn sứ, người Kitô hữu không nao núng vì tin rằng luôn có Chúa ở cùng (x. Mt 28,20).
 
2/ Thư Philípphê ca tụng người Tôi Trung Giêsu, Đấng mang thân phận thần linh, nhưng lại hạ mình làm người, làm nô lệ, đến nỗi chấp nhận cái chết, nên được Thiên Chúa tôn vinh là Đấng Cứu Độ mà muôn loài phải bái thờ. Người Tôi Trung Giêsu thực hiện trọn vẹn thánh ý Thiên Chúa khi khiêm hạ hủy mình ra không, để rồi được Thiên Chúa tôn vinh, là mẫu mực cho đời sống Kitô hữu.
 
3/ Tin Mừng Máccô làm nổi bật sự trung tín cho đến cùng của người Tôi Trung Giêsu. Dù bị những người thân cận xa lánh, bị người đời nhục mạ, nhạo báng, và cảm thấy như bị chính Thiên Chúa bỏ rơi, người Tôi Trung Giêsu vẫn trung thành thực hiện thánh ý Thiên Chúa. Trung tín với Thiên Chúa ngay trong những gian nan, thử thách; từ bỏ ý riêng và trung thành thực hiện thánh ý của Thiên Chúa là ơn gọi của mọi Kitô hữu.
 
III. LỜI NGUYỆN CHUNG:
 
Chủ tế: Anh chị em thân mến! Hôm nay phụng vụ tung hô Chúa Kitô khải hoàn vào thành Giêrusalem, đồng thời mời gọi chúng ta tiến bước theo Người trên con đường thập giá. Trong tâm tình thờ lạy, ngợi khen và tín thác, chúng ta cùng tha thiết dâng lời nguyện xin.
 
1. Thiên Chúa đã biểu dương sức mạnh trong sự vâng phục và tự hạ của Đức Giêsu. Chúng ta cùng cầu xin cho mọi thành phần trong Hội Thánh luôn biết làm sáng danh Chúa bằng thái độ mau mắn chu toàn thánh ý Người, và khiêm tốn phục vụ tha nhân.
 
2. Người Do Thái tung hô Đức Giêsu là Đấng nhân danh Thiên Chúa mà đến. Chúng ta cầu xin cho nhiều người, nhiều dân tộc trên thế giới được ơn nhận biết và qui phục vương quyền của Thiên Chúa, luôn hướng lên Người như lẽ sống và cùng đích của cuộc đời.
 
3. Cuộc vượt qua của Chúa Kitô đem lại ơn giải thoát toàn diện cho con người. Xin cho những ai đang đau khổ vì bệnh tật, bạo lực hay bất công xã hội ở khắp nơi, tìm được niềm an ủi nơi cuộc khổ nạn và phục sinh của Chúa, luôn sống trong hy vọng và bình an đích thực.
 
4. Thập giá là con đường duy nhất và chắc chắn đưa tới vinh quang. Xin Chúa cho mỗi người trong cộng đoàn chúng ta, biết nỗ lực sống các giá trị Tin Mừng, và can đảm đón nhận thập giá trong đời sống hằng ngày, để xứng đáng được dự phần vinh quang với Chúa Kitô.
 
Chủ tế: Lạy Thiên Chúa là Cha rất nhân từ, cuộc Vượt Qua của Đức Giêsu Kitô Con Chúa đã đổ tràn hồng ân cứu độ cho nhân loại. Xin nhậm lời chúng con cầu nguyện, và giúp chúng con luôn vững bước theo Người trên con đường thập giá, để xứng đáng chia sẻ vinh quang phục sinh cùng với Người. Người hằng sống và hiển trị muôn đời.
Tgpsaigon.net

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BẢN VĂN BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ TUẦN XII THƯỜNG NIÊN – NĂM C NĂM PHỤNG VỤ 2018 – 2019 (Nguồn: UBPV/HĐGMVN, ấn bản 1973) 23/06/2019 – Thứ Chúa Nhật XII Thường Niên Năm C Mình Máu Thánh Chúa BÀI ĐỌC I: St 14, 18-20 “Ông mang bánh và rượu tới”. Trích sách Sáng Thế. Trong những ngày ấy, Menkixêđê là vua thành Salem, đem bánh và rượu tới, vì ông là thượng tế của Thiên Chúa Tối Cao, ông chúc phúc cho Abram rằng: “Xin Thiên Chúa Tối Cao và Đấng tạo thành trời đất chúc phúc cho Abram, và đáng chúc tụng thay Thiên Chúa Tối Cao, vì nhờ Người che chở, quân thù đã rơi vào tay ông”. Và Abram dâng cho ông một phần mười tất cả chiến lợi phẩm. Đó là lời Chúa.
Trích sách Châm Ngôn. Đây sự Khôn Ngoan của Thiên Chúa phán: “Chúa đã tạo thành nên ta là đầu sự việc của Người, trước cả những sự việc Người đã làm rất xa xưa. Ta đã được thiết lập tự thuở đời đời, ngay tự đầu tiên, khi địa cầu chưa sinh nở. Ta đã được sinh thành khi chưa có vực sâu, khi chưa từng có những dòng suối nước. Trước khi Chúa củng cố những ngọn núi cao, trước khi có những quả đồi, ta đã sinh ra rồi. Khi Người chưa tạo tác địa cầu, đồng ruộng, cũng chưa tạo nên hạt bụi đầu tiên của cõi trần ai.
“Ta hãy xuống coi và tại đó Ta làm cho ngôn ngữ chúng lộn xộn”. Trích sách Sáng Thế. Lúc bấy giờ toàn thể lãnh thổ có một tiếng nói duy nhất và một ngôn ngữ như nhau. Khi con cháu ông Noe từ phương đông tiến đi, họ đã gặp một cánh đồng tại đất Sinêar và họ cư ngụ ở đó. Những người này nói với nhau rằng: “Nào, bây giờ chúng ta đi làm gạch và đốt lửa để nung”. Và họ dùng gạch thay thế cho đá và nhựa thay thế cho xi măng. Họ còn nói: “Nào, bây giờ chúng ta hãy xây một thành với một cây tháp mà ngọn nó chạm tới trời. Và chúng ta hãy tạo cho ta một tên tuổi, để chúng ta khỏi bị tản lạc ra khắp mặt địa cầu”.
BẢN VĂN BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ LỄ THĂNG THIÊN và TUẦN 7 PHỤC SINH – NĂM C NĂM PHỤNG VỤ 2018 – 2019 (Nguồn: UBPV/HĐGMVN, ấn bản 1973) CHÚA NHẬT VII PHỤC SINH – CHÚA THĂNG THIÊN Bài đọc I: Cv 1, 1-11 “Trước sự chứng kiến của các ông, Người lên trời”.
26/05/2019 – Chúa Nhật VI Mùa Phục Sinh BÀI ĐỌC I: Cv 15, 1-2. 22-29 “Thánh Thần và chúng tôi xét rằng không nên đặt thêm gánh nặng nào khác ngoài mấy điều cần kíp”. - Trong những ngày ấy, có mấy người từ Giuđêa đến dạy bảo các anh em rằng: “Nếu anh em không chịu cắt bì theo luật Môsê, thì không được cứu độ”. Do đó, Phaolô và Barnaba đã tranh luận gắt gao với họ. Bấy giờ người ta quyết định là Phaolô, Barnaba và một ít người khác thuộc phe họ, lên Giêrusalem gặp các Tông đồ và niên trưởng, để xin giải quyết vấn đề này.
BẢN VĂN BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ TUẦN 5 PHỤC SINH – NĂM C NĂM PHỤNG VỤ 2018 – 2019 (Nguồn: UBPV/HĐGMVN, ấn bản 1973) 19/05/2019 – Chúa Nhật V Mùa Phục Sinh BÀI ĐỌC I: Cv 14, 20b-26 (Hl 21-27) “Các ngài thuật lại những gì Thiên Chúa đã làm với các ngài”.
Trích sách Tông đồ Công vụ. Trong những ngày ấy, Phaolô và Barnaba sang qua Perghê và đến Antiôkia xứ Pisiđia; ngày Sabbat, các ngài vào ngồi trong hội đường. Có nhiều người Do-thái và tòng giáo theo các ngài, được các ngài khuyên bảo bền đỗ trong ơn nghĩa Chúa. Đến ngày Sabbat sau, hầu hết cả thành đều đến nghe lời Thiên Chúa. Các người Do-thái thấy đám đông dân chúng, thì đâm ghen tương, nói lộng ngôn, chống lại các điều Phaolô giảng dạy. Phaolô và Barnaba can đảm nói rằng:
05/05/2019 – Chúa Nhật III Mùa Phục Sinh BÀI ĐỌC I: Cv 5, 27b-32. 40b-41 “Chúng tôi là chứng nhân các lời đó cùng với Thánh Thần”. Trích sách Tông đồ Công vụ. Trong những ngày ấy, thầy thượng tế hỏi các tông đồ rằng: “Ta đã ra lệnh cấm các ngươi nhân danh ấy mà giảng dạy. Thế mà các ngươi đã giảng dạy giáo lý các ngươi khắp cả Giêrusalem; các ngươi còn muốn làm cho máu người đó lại đổ trên chúng tôi ư?
“Số người tin vào Chúa ngày càng gia tăng”. Trích sách Tông đồ Công vụ. Khi ấy, các Tông đồ làm nhiều phép lạ và nhiều việc phi thường trong dân, và tất cả mọi người tập họp tại hành lang Salômôn; nhưng không một ai khác dám nhập bọn với các tông đồ. Nhưng dân chúng đều ca tụng các ngài. Số những người nam nữ tin vào Chúa ngày càng gia tăng, đến nỗi họ mang bệnh nhân ra đường phố, đặt lên giường chõng, để khi Phêrô đi ngang qua, ít nữa là bóng của người ngả trên ai trong họ, thì kẻ ấy khỏi bệnh. Đông đảo dân chúng ở những thành phụ cận Giêrusalem cũng tuôn đến, mang theo bệnh nhân và những người bị quỷ ám. Mọi người đều được chữa lành. Đó là lời Chúa.
Trích sách Tông đồ Công vụ. Trong những ngày ấy, Phêrô lên tiếng nói rằng: “Như anh em biết điều đã xảy ra trong toàn cõi Giuđêa, khởi đầu từ Galilêa, sau khi Gioan rao giảng phép rửa: ấy là Chúa Giêsu thành Nadarét. Thiên Chúa đã dùng Thánh Thần và quyền năng mà xức dầu cho Người. Người đi khắp nơi, ban bố ơn lành và chữa mọi người bị quỷ ám, bởi vì Thiên Chúa ở cùng Người. Và chúng tôi, chúng tôi là chứng nhân tất cả những gì Người đã làm trong nước Do-thái, và tại Giêrusalem, Người là Đấng người ta đã giết treo Người trên thập giá.
Bảo Trợ