Tình Khúc Thứ 4 - Bóng Ngã Về Tây

18 Tháng Ba 20184:19 CH(Xem: 1133)

Chant d'amour 4 - Lamartine

(Tình Khúc Thứ 4-Bóng Ngã Về Tây)

yeu-5Đừng nhìn thấu vào tâm hồn anh nữa
Anh chết chìm trong cõi lửa tình chân
Đứng dậy em mình tay khoác kề gần
Trên thảm cỏ bâng khuâng đầy hoa dại

Hồ thu biếc đồi soi hình thoai thoải
Nghiêng nắng chiều dõi dõi vuốt ve thôi
Bóng lá cành chẳng yên phận ngừng trôi
Sóng thở nhẹ đổi ngôi tầng cao thấp

Sồi cổ thụ đôi cây như tràn ngập
Cành dây leo choàng lấp cả toàn thân
Làm sáng lên cây lá đã cỗi cằn
Rồi trang điểm bằng tràng hoa rạng rỡ

Trên tảng đá nhô ra là hang ổ
Chú bồ câu thích gù cổ gọi yêu
Sung dại nho rừng phủ tựa thảm thêu
Thời gian đếm bằng bước đều tia nắng

Đêm bóng mát riêng tư về hoang vắng
Để giữ gìn thêm ngọt đắng rụt rè
Của loài hoa tím nhạt chẳng dám khoe
Giọt nước mắt mi nhoè ai nông nỗi

Kìa ẩn hiện là ánh chiều vàng ối
Qua tấm màn xanh tiếp nối cỏ cây
Đôi cánh buồm chài lưới chẻ chân mây
Nhanh như thể chim bay vào trời sáng

Này thính giác mơ hồ đâu than vãn
Như nụ hôn dai dẳng đến thì thầm
Vào bờ tai hay gió nhẹ vang âm
Hoà điệu với sơn ca thầm rên rỉ

Chiều đã xuống sao ngày qua chóng nhỉ
Vách đá nào lại âm ỉ từ xa
Tưởng chừng đâu tiếng thở lúc chiều tà
Về tìm quyện với ta niềm than thở

Thái Huy Long

Titre : Chant d'amour (IV)
Poète : Alphonse de Lamartine (1790-1869)
Recueil : Nouvelles méditations poétiques (1823).

Pourquoi de tes regards percer ainsi mon âme ?
Baisse, oh ! baisse tes yeux pleins d'une chaste flamme :
Baisse-les, ou je meurs.
Viens plutôt, lève-toi ! Mets ta main dans la mienne,
Que mon bras arrondi t'entoure et te soutienne
Sur ces tapis de fleurs.

............................................

Aux bords d'un lac d'azur il est une colline
Dont le front verdoyant légèrement s'incline
Pour contempler les eaux ;
Le regard du soleil tout le jour la caresse,
Et l'haleine de l'onde y fait flotter sans cesse
Les ombres des rameaux.

Entourant de ses plis deux chênes qu'elle embrasse,
Une vigne sauvage à leurs rameaux s'enlace,
Et, couronnant leurs fronts,
De sa pâle verdure éclaircit leur feuillage,
Puis sur des champs coupés de lumière et d'ombrage
Court en riants festons.

Là, dans les flancs creusés d'un rocher qui surplombe,
S'ouvre une grotte obscure, un nid où la colombe
Aime à gémir d'amour ;
La vigne, le figuier, la voilent, la tapissent,
Et les rayons du ciel, qui lentement s'y glissent,
Y mesurent le jour.

La nuit et la fraîcheur de ces ombres discrètes
Conservent plus longtemps aux pâles violettes
Leurs timides couleurs ;
Une source plaintive en habite la voûte,
Et semble sur vos fronts distiller goutte à goutte
Des accords et des pleurs.

Le regard, à travers ce rideau de verdure,
Ne voit rien que le ciel et l'onde qu'il azure ;
Et sur le sein des eaux
Les voiles du pêcheur, qui, couvrant sa nacelle,
Fendent ce ciel limpide, et battent comme l'aile
Des rapides oiseaux.

L'oreille n'entend rien qu'une vague plaintive
Qui, comme un long baiser, murmure sur sa rive,
Ou la voix des zéphyrs,
Ou les sons cadencés que gémit Philomèle,
Ou l'écho du rocher, dont un soupir se mêle
À nos propres soupirs.
Alphonse de Lamartine.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Có tốt với tôi thì hãy tốt bây giờ đừng đợi đến lúc tôi qua đời đừng đợi đến khi tôi phải ra đi và tất cả… thì đã muộn mất rồi Có tha thứ cho tôi thì tha thứ bây giờ đừng đợi đến lúc tôi nhắm mắt lại đừng đợi đến khi tôi không còn hơi thở tôi nói được lời xin lỗi với ai đây? Có thương tôi thì hãy thương bây giờ đừng đợi đến khi tôi nằm xuống bơ vơ hồn phiêu dạt không nơi nương tựa Có bao dung tôi thì bao dung bây giờ đừng đợi đến lúc tôi xa lìa thế giới đừng đến khi tôi thành mây thành khói cát bụi làm sao có thể mỉm cười? Có vui với tôi thì vui bây giờ đừng đợi đến khi nuối tiếc ngày xưa
Tình đầu nho nhỏ thuở còn thơ Cũng khiến con tìm đến dại khờ Ngày ấy ,tôi vừa tròn tuổi lính Còn em vừa mới chớm niềm mơ Thời gian lặng lẽ cứ dần trôi Tôi bước chân đi viết sử đời Xa cách từ đây người mỗi ngã Tình đầu nho nhỏ giấu tim thôi! Trải mấy thu tàn ,thu lại thu Quyết tâm giữ nước trước quân thù Cầu mong quê Mẹ yên bình sớm Để lối xưa về ngọt tiếng ru
Mẹ tôi! Chân lấm tay bùn, Nuôi con răn dạy lớn khôn thành người. Mẹ tôi! Luôn nở nụ cười, Dù bao sóng gió cuộc đời đắng cay.
Mùa xuân vạn thuở điểm trang Nàng mai thanh thoát dịu dàng xinh tươi Đào hồng sắc thắm rạng ngời Non xanh nước biếc trao lời yêu thương PHAN HẠNH (28/02/2018) MÙA XUÂN CÒN ĐÓ 2 Mùa xuân còn đó không anh Hoa xinh trước ngõ tươi xanh sắc màu Con đò tách bến đi đâu Diêu bông sao vội nên câu ân tình Mùa xuân trong sáng lung linh Dư hương khơi gợi ảnh hình xa xưa Trải bao năm tháng gió mưa Lá vàng bón đất đón đưa trăng ngà Mùa xuân sẽ chẳng phôi pha Cánh đồng lúa chín mẹ cha cấy cày Đào mai mơ ước đổi thay Lòng son nuôi dưỡng từng ngày chớ quên PHAN HẠNH (14/12/2020)
Thời gian ơi ! xin đừng trôi vội quá Để cho ta thông thả kịp bước theo Vì đường đời còn khúc khủy ngoặc nghèo Có đôi khi ta leo trèo té ngã. Thời gian ơi ! Hãy từ từ thông thả Đừng vội vàng xô ngã bước chân ta Hãy dìu nhau qua nắng gió phong ba Chớ bỏ lại mình ta mà tội lắm.
Chúa cho con làm người- Rồi đem con vào đời- Với hồng ân nguồn sống - Dưới bầu trời an vui- -Chúa cho con làm người- Cho điạ cầu xanh tươi- Cho hồn con sống mãi- Đến muôn thuở muôn đời!- =/01 Tháng Ba 2014(Xem: 2242) Sa Mạc Hồng/
Tôi khóc không phải vì tôi thất cử, Mà tôi thương nước Mỹ sắp điêu linh, Những kẻ ngu đem của cải dân mình, Để dâng hiến cho ngoại bang vừa dạ. Tôi khóc không vì tôi mất cả Vì tôi thương dân Mỹ sẽ xác xơ, Ánh hào quang nước Mỹ sẽ lu mờ Chỉ còn lại bãi đầm lầy nước đọng . Tôi khóc vì tôi đang còn sống Với tình yêu tổ quốc cháy trong tim, Mà tôi đành thúc thủ chịu đứng yên Nhìn vận nước suy tàn không thể cứu. Tôi khóc vì bản thân có đủ: Nào gia đình, sự nghiệp thành công Nhưng tôi mong dân Mỹ cũng như mình: Đều được sống ấm no và hạnh phúc. Tôi khóc bởi vì đã đến lúc, Tôi phải rời lý tưởng của riêng tôi Lý tưởng kia ấp tủ đã lâu rồi Vì nước Mỹ tôi mong ngày thực hiện. Tôi khóc vì tôi mong dân hiến Chút lực tàn cho đất nước tôi yêu. Dù chịu bao oan ức đắng cay nhiều, Miễn cứu lại quê hương tôi hùng mạnh Tôi khóc cả sau khi tôi chết Mà biết rằng những kẻ đến sau tôi
Một tờ Giấy khai sinh Đời bắt đầu từ đó Khổ, vui.. rình lấp ló Theo gót ta vào đời. Rồi suốt bao năm trời Miệt mài cùng sách vở Phấn đấu cả một thời Được mảnh bằng, ná thở! Kế, nên chồng nên vợ Một tờ giấy kết hôn Từ đó xác lẫn hồn Trói trăn vào ngục thất. Xuôi dòng đời tất bật Tranh đấu cùng bon chen, Nhọc nhằn biết bao phen Một tờ tiền '' xỏ mũi '' Phải ra lòn, vào cúi Mới được tờ '' thăng quan '' Muốn ngó dọc, nhìn ngang Phải bao lần khúm núm. Bằng khen, ôi hí hửng Danh dự được là bao! Chút hư vinh sóng trào Ai vỗ tay hoài mãi. Tuổi chiều đời bải hoải Đến phòng mạch mới hay. Cầm giấy bịnh trên tay Thở dài, từ nay khổ..
Khoảng cuối tháng 1 /2015 - có một bài thơ "Mai tôi đi " không đề tên tác giả được phổ biến khắp nơi - khiến nhiều người đọc sững sờ, về những lời tác giả sáng tác trong bài thơ, thấy buồn muốn khóc ! Vì tác giả biết trước sự ra đi của mình trong nay mai nên đã sáng tác bài thơ này bằng Tiếng Anh và cũng chính tác giả đã chuyển sang Việt Ngữ, phổ biến trên Facebook . Nay tôi được biết tác giả là: Thái Thúc Hoàng Minh (quay phim) - con ruột của cố đạo diễn Thái Thúc Nha (Alfa Film) trước 1975 - Nay tác giả đã qua đời : Ngày 13 tháng 2 năm 2015-Tại Đà lạt - Tác giả Thái Thúc Hoàng Minh là Cậu ruột của nữ ca sĩ & tài tử Thanh Lan (hiện ở Cali) - Ngoài ra, tôi được biết Thái Thúc Hoàng Minh đã từng sinh sống ở Nam Cali - Không hiểu tại sao lại bỏ Nam Cali về sống ẩn dật tại Đà lạt , khoảng 9 năm trước khi chết.
Bảo Trợ