Bố Muốn Đem Người Đàn Bà Khác Vào Mỹ!

18 Tháng Ba 20184:44 CH(Xem: 686)
  • Tác giả :

Bố muốn đem người đàn bà khác vào Mỹ!

blank
(Hình minh họa: Matt Cardy/Getty Images)

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.com.

 

Thưa cô, cháu ở chung với mẹ, bố cháu đã về Việt Nam sống hơn chục năm nay.

Cách nay 10 năm, mẹ cháu vì quá thương em gái, nên đã ly dị với bố, để bố cháu về cưới cô em gái của mẹ đem qua. Ban đầu bố cháu không chịu, nói là làm vậy kỳ cục, nhưng mẹ thuyết phục một hồi, bố phải nghe theo. Hồi đó, anh em cháu có cản, nhưng không mạnh mẽ vì cũng thương dì, nên cứ để cho bố mẹ ly dị.

Sau đó, qua sự thúc hối của mẹ, bố cháu cũng làm đủ thủ tục hành chánh, tức là thư từ, gửi tiền về Việt Nam thăm viếng, đi chơi, đi ăn, chụp hình chụp ảnh. Để che mắt thiên hạ, bố cháu dọn qua ở với anh cháu, cuối tuần thì về với mẹ. Mẹ vui và hy vọng, chờ đợi ngày em gái qua.

Theo “báo cáo” của bố thì mọi chuyện rất suôn sẻ, chỉ chờ gọi đi phỏng vấn là xong. Mẹ cháu và tụi cháu không dám liên lạc với dì, vì sợ người ta dèm pha nói này nói kia. Trong khi đó bố cháu thì về Việt Nam nhiều hơn, ngày trước một năm về một lần, nay nói rằng phải về nhiều hơn để phỏng vấn có bằng chứng mà trưng ra.

Chờ rồi chờ, một năm, hai năm, rồi ba, bốn năm, mẹ cháu đi hỏi văn phòng lo về di trú, thì họ nói diện hôn nhân rất nhanh. Mẹ cháu làm liều gọi cho dì thì dì trả lời, mọi chuyện bố cháu lo hết, dì cũng đang chờ.

Đến năm thứ năm thì tụi cháu hiểu ra mọi thứ. Bố cháu đã làm hôn thú, nhưng không phải với dì mà là với một người đàn bà xa lạ. Mẹ cháu đổ bệnh sau khi biết sự thật, từ đó bố cháu cũng ở luôn Việt Nam không về lại Mỹ. Gia đình cháu coi như không có bố từ đấy. Tụi cháu không liên lạc, không gửi tiền, bố cháu có gọi qua thì không ai nhấc điện thoại, nếu lỡ nghe thì cúp máy ngay. Bố cháu bị bao vây tài chánh như vậy khá nhiều năm.

Năm nay bố cháu 72 tuổi, mẹ cháu muốn tha thứ cho bố vì nghe phong thanh bố bị tai biến hai lần, nay yếu lắm, đi phải chống gậy. Tụi cháu có liên lạc với bố để truyền đạt ý của mẹ, nhưng bố ra điều kiện, nếu bố qua một mình thì để bố chết ở Việt Nam, còn không thì bố muốn đem người đàn bà mà nay là vợ của bố qua Mỹ.

Tụi cháu không nói ý của bố cho mẹ. Thưa cô, tụi cháu không thể chiều ý bố, vì khi qua với người đàn bà kia, bố sẽ ở với cô ta, dù rằng như thế tụi cháu yên tâm có người lo lắng cho bố, nhưng rồi mẹ cháu sẽ ra sao! Tụi cháu thật rối trí, thưa cô. Cô giúp ý kiến cho chúng cháu nha cô.

*Góp ý của độc giả:

-Kimchi Nguyen
Theo tôi thì em nên để bố em ở lại Việt Nam, vì ông có thể về lại Mỹ được (by himself). Nếu ông có khả năng mang bà vợ sau qua, thì ông tự mang. Em không phải giúp đỡ. Em đừng nên nói cho mẹ em biết ý định của ông. Nếu ông chọn ở lại Việt Nam và chết tại đó là do bố em muốn, đừng làm mẹ em đau lòng thêm lần nữa.

-Thu Le
Loại trừ chuyện mẹ em đã sai trong việc ly hôn giả, để đem dì em qua, đó là phạm tội, nếu di trú biết được sẽ rất phiền. Tuy nhiên trên phương diện tình cảm thì chuyện này có thể thông cảm cho mẹ em. Phần bố em, ông lợi dụng chuyện này để làm điều sai quấy nếu không muốn nói là lừa gạt gia đình. Bố em phạm hai tội, tội thứ nhất là ly hôn giả để kết hôn giả (ý định ban đầu là kết hôn với dì em). Tội thứ hai là lừa gạt mẹ em, để kết hôn và sống với người đàn bà khác.

Suốt bao năm trời yên ấm với cô vợ mới và hưởng tiền trợ cấp của gia đình, bố em làm vậy mà làm được thì tôi cũng phục bố em. Nay tuổi già sức yếu lại kêu gào lòng thương của gia đình, đúng là:

Chán phở ta lại về nhà
Món ăn truyền thống vẫn là ăn cơm

Đã thế còn ra điều kiện này nọ, tôi nghĩ, em đừng chiều ông, kệ ông đi, vì ông đã quá đáng. Đáng ra ông phải xin lỗi mẹ em và gia đình vì làm điều sai trái. Ông đã lợi dụng lòng tin của vợ để phản bội lòng tin của mẹ em.

Nếu những ngày ông còn khỏe ông sống được ở Việt Nam, thì nay ông phải trả giá, đâu có thể khi thân tàn ma dại thì chạy qua Mỹ. Em phải để cho ông trả giá cho những việc em làm. Mẹ em đâu có tội mà bắt mẹ em gánh. Đúng không?

-Tính
Cô nói với bố cô, đi qua một mình thì ok, còn đi với ai khác thì tự lo, vì cô đâu có trách nhiệm gì phải lo cho người đàn bà kia.

*Vấn đề mới:

Thưa cô, mấy hôm nay em ngủ không được vì hậu quả một việc làm tào lao của mình.

Em có một cô bạn, bạn em nghèo, em thương nó lắm, cứ muốn giúp đỡ vun xới cho bạn. Nhưng bạn em lại tự ái tràn người, nó không bao giờ muốn nhận sự giúp đỡ của bất cứ ai, kể cả em. Mỗi lần muốn tặng cho con nó món gì thì phải trăm mưu ngàn kế mới tặng được. Nhiều khi em nghĩ, em quỡn quá! Nhưng em vui khi giúp bạn.

Hiện gia đình nó đang share phòng, hai vợ chồng và hai con chui rúc trong một căn phòng nhỏ, bếp thì được ra nấu chung với chủ nhà. Nấu xong, vợ chồng con cái dọn cơm trong phòng. Thấy bạn quá tội nghiệp, em có rủ bạn về nhà em, nhưng nó cương quyết từ chối. Nó nói ăn nhiều chứ ở có bao nhiêu, hai vợ chồng đi làm suốt ngày, con thì đi học, tối mới về ngủ, một ngày ở trong nhà có bao nhiêu tiếng đâu, cần gì phải chỗ cho rộng. Thêm nữa người chủ nhà cũng rất dễ thương. Nó viện đủ lý do để từ chối qua nhà em, mà em nào phải đùm đề chồng con, em độc thân, ở có một mình, nếu có gia đình nó càng thêm ấm cúng.

Phải nói là em rình rập để mong mang nó ra khỏi nơi ở đó, thì may quá cơ hội đã đến. Chủ nhà có con từ Việt Nam sắp qua nên muốn lấy lại phòng. Bạn em bắt buộc phải dọn đi. Nhân cơ hội này, em bịa chuyện với bạn, một người cùng sở với em đang có cái garage bỏ không (thật ra đâu có bạn gì, em đọc báo Người Việt tìm nhà cho nó đó mà), chồng lại mới mất, ở một mình sợ nên muốn có người khác đến ở. Bạn em bằng lòng dọn đến garage. Em thấy cái garage cũ quá, nên nói riêng với người cho thuê garage, em sẽ bỏ tiền ra làm thêm toilette, sơn phết lại với điều kiện phải hạ giá cho thuê xuống. Người kia thấy cũng hợp lý nên thay vì cho thuê 800 đã xuống 600. Khi garage sửa xong, bạn em đến nói chuyện, nghe giá chỉ 600/tháng, bạn em rất mừng, và người mừng hơn là em.

Nhưng câu chuyện không dừng ở đó, người cho thuê nhà không biết ăn nói sao, đã khiến cho bạn em biết chuyện bí mật này. Và bạn em nổi tam bành, nó nhất định không thuê nữa và không nhìn mặt em. Nó chỉ nhắn tin ngắn gọn, “Làm ơn đừng xen vào đời sống của người khác”.

Em tìm đủ cách nhưng không sao đến gần nó, không sao liên lạc, nó block facebook, email và số phone của em. Trong khi đó, em liên lạc với người chủ cho thuê garage thì họ nói, sửa cái garage là do em tự ý, họ không yêu cầu, nên họ không thể trả lại tiền cho em.

Thưa cô Nguyệt Nga, em đâu có tội, em chỉ thương bạn, vậy mà nó cư xử với em như vậy? Tại sao thiếu công bằng quá vậy? Em giận thì giận nhưng thương vẫn thương, vẫn muốn bên hắn. Cô ơi! Có cách nào làm cho hắn dịu và chơi lại với em không? Về số tiền mất, thật ra nó cũng lớn, nhưng mất bạn, đối với em, lớn hơn nhiều.

Kim Lan

________

  • Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi: conguyetnga@gmail.com
Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Facebook Bây giờ đa số ai cũng chơi Facebook. Facebook phổ biến đến nỗi người già, người trẻ ai cũng có riêng một trang FB. Thói quen hay bệnh mê FB đến một cách tự nhiên đầy quyến rũ làm điên đảo con người. Buổi sáng vội vã vào FB xem một lượt có gì mới không, like cho bạn bè vài cái. Buổi trưa trong giờ nghỉ ngơi vừa ăn vừa bấm FB, gửi vài cái hình góp mặt bạn bè. Buổi tối "lướt phây", messenger bấm bấm chuyện trò say sưa quên cả thời gian. Nấu món gì ngon trước khi cho chồng cho con ăn, cho FB ăn trước. Trang trí cho thật mỹ thuật, chụp vài tấm hình gửi ngay vào FB rồi chốc chốc mở xem bạn bè có comment gì không để trả lời. Có ai khen bấm "Thank you" kèm cái hình có con vật nhảy nhảy, cái bông lắc lư hoặc cái mặt cười rạng rỡ.
Nói đến tuổi già thì ai mà không băn khuăn, lo nghĩ. Già có nghĩa là ốm yếu, bệnh hoạn, xấu xí, mất năng lực, không còn hữu dụng, mất khả năng, phải trong cậy vào người khác, nghèo khó, buồn nãn, cô đơn trong căn phòng hiu quạnh ngày nầy qua ngày nọ để chờ đến lúc ra đi theo ông theo bà...
Đời người dài ngắn cũng chỉ có trăm năm. Trên hành trình ấy, 20 tuổi là sống với thanh xuân, 30 tuổi là sống cùng sự nghiệp, 40 tuổi thì sống bằng trí tuệ, còn 50 tuổi mới thực sự là cuộc sống đích thực của mỗi người. Đàn ông tuổi 50… Đối với nam giới, bước vào tuổi 50 là bước vào độ tuổi có phong thái trọn vẹn nhất. Thấu hiểu và sâu lắng, chín chắn lại điềm nhiên, trên nét mặt của họ thường mang nét ung dung, khoáng đạt, thể hiện sự trưởng thành sau khi đã vượt qua trăm điều cay đắng của đời người. Chỗ đứng của người đàn ông là sự nghiệp. Nếu công việc có thể thử thách năng lực, thể nghiệm sự tài hoa, tôn vinh giá trị của bản thân, và khiến họ phải một mình gánh vác mọi trọng trách, vậy thì công việc ấy chính là nơi họ gửi gắm trọn vẹn tinh thần, là toàn bộ vốn liếng và là một phần trong cuộc đời của họ.
Vợ tôi còn 69 ngày , 96 tiếng nữa là gia nhập Hội người cao tuổi, nhưng mụ bảo không thích vào cái Hội ấy vì mụ nghĩ mình còn trẻ.Tôi và mụ đã có cháu nội, cháu ngoại, con dâu , con rể đầy đủ. Cả tôi và mụ cũng không còn trẻ trung gì, cả một đời mụ vất vả vì chồng con nên nhan sắc cũng tàn tạ theo tháng ngày…Vả lại mụ không phải là típ người giữ được dung nhan “vượt thời gian”, nhìn cũng thương! Con người ta có nhiều cách để níu kéo thanh xuân nhưng cách của mụ thì không thể chấp nhận được… Mới đây, con gái tặng mụ một chiếc xờ-mát-phôn rất hiện đại, nó còn cài đặt cả phần mềm chỉnh sửa ảnh rất chuyên nghiệp, khỏi nói mụ vui như thế nào, mụ cười toe toét… Từ ngày có cái xờ-mát-phôn mới, mụ xao nhãng nhà cửa. Buổi sáng, mụ đi tập thể dục quanh hồ với hội bạn già đến tận trưa mới về vì các mụ bận seo-phì.
Hôm trước, trở trời, bị cúm nặng, ê mình. Thế là mình tự than thở: ôi, già tới nơi rồi! Nói nhỏ, nhõng nhẽo với bà xã một tí. Chúng ta, ai cũng già. Tôi cố tình bỏ đi chữ “sẽ”, vì đó là sự thật hiển nhiên không thể tránh khỏi. Một sự thật khác, hầu hết mọi người đều không thừa nhận…sự thật về tuổi già,
Nhiều người Việt Nam và Tàu (Trung Quốc) có cùng một suy nghĩ giống nhau: Đó là hay cười nhạo người Tây phương ngu ngốc, không hiểu chuyện đời, “não không có nếp nhăn, ” và bản thân họ lấy làm tự mãn. Vậy rốt cuộc thông minh theo kiểu người Việt Nam và Tàu Trung Quốc là như thế nào? (HN) (*) Tác giả bài này là một người đang sống trong nước cho nên quý vị đọc sẽ thấy nhiều chữ hơi “lạ”! (TVG)
Người Mễ tánh tình cởi mở và thân thiện, gặp là Como esta Senõr rối rít cả lên. Họ dù có giấy tờ hợp lệ hay không đều chịu khó làm những công việc vất vả nặng nhọc, mà các sắc dân khác không ai thèm làm kể cả người da đen. Tôi không thể tưởng tượng được nếu không có người Mễ thì xứ Mỹ này ra sao .....31 Tháng Năm 2012 (Xem: 4368) Tân Ngố
11 Tháng Sáu 2012 (Xem: 5279) Thứ Năm là Ngày Của Lá Cờ Mỹ, một ngày lễ không chính thức để đánh dấu việc chấp nhận lá cờ sao sọc làm cờ của quốc gia, mà ý nghĩa của nó vẫn còn nhiều người Mỹ chưa biết.
Nhân chuyến về Việt Nam, gặp cô em cũng về chơi. Tôi mua một Iphone7 giá 10 triệu đồng của cô em, con người cô ruột. Lúc đem về Mỹ, cháu tôi cầm chơi không biết sao đó, phone bị khóa. Tôi đem phone tới Apple Store, họ cho biết cần ID mới mở khóa được, hoặc nếu có số điện thoại sử dụng máy thì khả năng tìm ID là 50%. Nếu có receipt cũng được. Tôi liên lạc với cô em bán phone, mới hay rằng phone đó không phải của cô ta, mà cô ta mua lại của một người khác (người này lại là bạn của bạn cô ta.)
“Giữa trưa nghe vọng tiếng gà, Bỗng dưng nhớ quá quê nhà xa xôi.” (Khiếu Long) Maurice là tên một con gà trống đang sống trên một hòn đảo mang tên Oléron, ngoài khơi bờ biển phía Tây nước Pháp. Maurice bị ra trước “vành móng ngựa” vì tội cất tiếng gáy mỗi buổi sáng, làm phiền đến một đôi vợ chồng già mới dọn đến nghỉ hưu ở đây, nên họ đã đâm đơn “thưa kiện.” Corinne Fesseau, chủ của gà trống Maurice, đã trình bày tại phiên tòa rằng từ lâu nay, không một ai phàn nàn về tiếng gáy của con gà trên hòn đảo, trừ một đôi vợ chồng khó tính này. Nếu tòa ra phán quyết chống lại Maurice, chủ của con gà sẽ có 15 ngày để chuyển con gà trống đi nơi khác hoặc phải tìm cách làm cho nó im lặng. Chủ nhân đã làm đủ mọi cách để cho Maurice ngưng tiếng gáy, nhưng làm sao để cho một con gà trống thôi gáy khi mặt trời bắt đầu ló dạng ở phương Đông được?
Bảo Trợ