Thần Học Về Diaconatus Chương I Từ Diaconia Của Chúa Kitô Đến Diaconia Của Các Tông Đồ

06 Tháng Ba 20181:39 SA(Xem: 254)

THẦN HỌC VỀ DIACONATUS

 

thanhocCHƯƠNG I

TỪ DIACONIA CỦA CHÚA KITÔ ĐẾN DIACONIA CỦA CÁC TÔNG ĐỒ

 

I.  Diaconia của Chúa Kitô và cuộc sống kitô hữu

Qua cuộc nhập thể của Ngôi Lời, Đấng là Thiên Chúa và nhờ Người muôn vật được tạo thành (x. Ga 1,1-18), một cuộc cách mạng không thể tưởng tượng nổi đã diễn ra. Vị Chủ tể (kyrios) trở nên kẻ phục vụ (diaconos) tất cả mọi người. Vị Chúa Tể trời đất đến gặp gỡ chúng ta nơi Người Tôi Tớ của Ngài là Đức Giêsu-Kitô, Con độc nhất của Thiên Chúa (Rm 1,3), Đấng tuy mang hình hài Thiên Chúa (morphe theou), nhưng đã “không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy hình hài tôi tớ (morphe doulou), trở nên giống phàm nhân … Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự” (Pl 2,6-8).

Như thế, yếu tính của một kitô hữu có thể nắm bắt trong một viễn ảnh của Đức Kitô. Cuộc sống của người kitô hữu là tham dự vào sự phục vụ (diaconia), mà chính Thiên Chúa đã thực thi đối với con người; nó cũng đưa đến việc hiểu biết sự thành tựu của con người. Theo mẫu gương của Chúa Kitô, là người kitô hữu có nghĩa là phục vụ người khác cho đến độ từ bỏ và trao ban chính mình, vì tình yêu.

Bí tích Thánh tẩy ban cấp khả năng phục vụ (diaconein) cho mọi kitô hữu; nhờ tham dự vào diaconia (phục vụ), leiturgia (phụng vụ) và martyria (làm chứng) của Hội Thánh, họ cộng tác với Đức Kitô vào việc phục vụ ơn cứu độ loài người. Quả thế, vì là thành phần của Thân Thể của Chúa Kitô, mọi người phải trở nên tôi tớ cho nhau nhờ những đặc sủng mà mình đã lãnh nhận được để xây dựng Giáo Hội, và xây dựng anh chị em trong đức tin và đức mến : “Nếu ai phục vụ, thì hãy phục vụ bằng sức mạnh  do Thiên Chúa ban” (1 Pr 4,11-12; x. Rm 12,8; 1 Cr 12,5).

Việc diaconia (phục vụ) của các Kitô hữu đối với nhau có thể diễn tả dưới nhiều hình thức của tình bác ái, qua việc phục vụ các bệnh nhân về thân xác hay tâm hồn, những người nghèo túng, các tù nhân (Mt 25); qua việc tương trợ các giáo đoàn (Rm 15,25; 1 Tm 5,3-16); hay qua những hình thức trợ giúp các tông đồ khác nhau, như ta có thể nhận thấy nơi các cộng tác viên thánh Tông đồ Phaolô, khi gởi lời chào thăm họ (Rm 16,3-5; Pl 4,3).

II.Diaconia của các Tông đồ

Bởi vì là doulos (tôi tớ) khi thực hiện ý định cứu độ của Chúa Cha trong sự vâng phục trọn vẹn, Đức Giêsu Kitô đã trở thành Chúa của mọi tạo thành. Người trở nên khí cụ cho Thiên Chúa thực hiện quyền thống trị, bằng cách trao ban cuộc sống mình: "Con Người đã đến không phải để được phục vụ nhưng để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc cho nhiều người" (Mc 10,45). Tương tự, Đức Giêsu đã thiết lập Nhóm Mười Hai "để ở với Người, và để Người sai họ đi rao giảng, mang lại cho họ sức mạnh để xua đuổi ma quỷ" (Mc 3,14-15). Trong cách thức đối lập hoàn toàn với các thủ lãnh và những người cai trị của thế gian này- những người lạm dụng quyền lực của mình để đàn áp và bóc lột người khác-, người môn đệ phải sẵn sàng để trở thành diaconos và doulos của tất cả (Mc 10,42-43).

Diaconein (phục vụ) là đặc tính thiết yếu của tác vụ các Tông đồ. Các Tông đồ là những cộng tác viên và là các tôi tớ của Thiên Chúa (x. 1 Tx 3,2; 1 Cr 3.9; 2 Cr 6,1), "những người phục vụ Chúa Kitô và những người quản lý các mầu nhiệm của Thiên Chúa" (1 Cr 4,1). Họ là những người "phục vụ một giao ước mới" (2 Cr 3: 6) và phục vụ Tin Mừng (x. Cl 1,23; Ep 3,6 tt), "phục vụ của Lời" (Cv 6,4). Trong chức năng Tông Đồ, họ là những "người phục vụ Giáo hội" để chuyển giao Lời của Đức Kitô cách trọn vẹn đến cho các tín hữu (x. Cl 1,25), và để tổ chức việc xây dựng Giáo Hội, Nhiệm Thể Chúa Kitô, trong tình yêu (x. Ep 4,12). Vì Đức Kitô, các Tông Đồ trở thành những tôi tớ của các tín hữu, vì chưng họ không rao giảng về bản thân mình nhưng rao giảng về Đức Giêsu Kitô, Đức Chúa (2 Cr 4,5). Họ được sai đi nhân danh Đức Kitô, Lời được chuyển trao cho họ để họ có thể công bố Lời trong việc phục vụ sự hòa giải. Nhờ họ, chính Thiên Chúa khuyên bảo và hoạt động trong Thánh Linh và trong Chúa Giêsu Kitô, Đấng đã hòa giải thế giới với Ngài (x. 2 Cr 5,20).

III.Diaconia của những cộng sự viên của các tông đồ

Trong các cộng đồng của Phaolô,- cùng thời với hoặc cũng có thể sau thánh Phaolô, thánh Phêrô và mười một Tông Đồ khác (xc. 1 Cr 15,3-5; Gl 2)-, người ta thấy các cộng tác viên trực tiếp của thánh Phaolô trong tác vụ tông đồ (ví dụ, Sylvanô, Timôthê, Titô, Apôlô) cũng như nhiều người thân hữu trong hoạt động tông đồ và phục vụ các Giáo Hội địa phương (2 Cr 8,23); đó là trường hợp của Êpáprôditô (Pl 2,25), Êpápra (Cl 4:12) và Ackhíppô (Cl 4:17), những người được đặt tên là các tôi tớ của Chúa Kitô. Trong lời mở đầu của thư gửi tín hữu Philípphê (khoảng năm 50 Công nguyên), thánh Phaolô gửi một lời chào đặc biệt đến "giám sát và diaconi của họ" (Pl 1,1). Đây hẳn gợi nhớ các tác vụ đang hình thành trong Giáo Hội.

Tất nhiên, các thuật ngữ ám chỉ các tác vụ vẫn chưa được cố định. Ta đọc thấy các proistamenoi (Rm 12,8) "kẻ được đặt làm đầu trong Chúa và khuyên bảo anh em", và kẻ mà các tín hữu Thessalônica hãy lấy "tình bác ái mà hết lòng tôn kính, vì công việc họ làm" (1 Tx 5,13); ta cũng thấy các nhà lãnh đạo (hegoumenoi), "những kẻ đã loan báo lời của Thiên Chúa cho anh em"; thư gửi tín hữu Hípri thêm: "Hãy vâng phục các nhà lãnh đạo của anh em và hãy ngoan ngoãn đối với họ" (13,7.17; xc. 13,24; xc. 1 Clem 1,3; 21,6); và ta cũng thấy "những kẻ được sai đi" hướng dẫn cộng đoàn (xc. Cv 15,22), các Tông đồ, các ngôn sứ, và thầy dạy (xc. 1 Cr 12,28; Gl 6,6; Cv 13,1; 4,14), và các "người loan báo Tin mừng, hoặc các mục tử và thầy dạy" (Ep 4,11). Thánh Phaolô nói về Stêphanô, Photunatô và Akhaicô như là "hoa quả đầu mùa của xứ Akhaia", "những kẻ dấn thân vào việc phục vụ các thánh" (1 Cr 16,15); và ông khuyên các tín hữu Côrintô: "Hãy tỏ lòng kính trọng những người như vậy, và những người cùng vất vả cộng tác với họ" (1 Cr 16,16).

Hoạt động được diễn tả trong các hạn từ này chỉ ra các chức danh chính thức sẽ được đúc khuôn về sau. Từ những bản văn này, thật rõ ràng là Giáo Hội sơ khai quy gán sự hình thành của các tác vụ khác nhau cho hoạt động của Chúa Thánh Thần (1 Cr 12,28; Ep 4,11; Cv 20,28) và cho sáng kiến của các Tông Đồ, là những người được sai đi thi hành sứ vụ bởi Đấng Tối cao và Chúa tể của thế giới này, và là những người gắn kết chặt chẽ vai trò của mình trong giữ gìn Giáo Hội với quyền năng mà họ đã nhận được từ Người (Mc 3,13-19; 6,6-13; Mt 28,16-20; Cv 1,15-26; Gl 1,10-24).

Diaconein (phục vụ) được xem như một định nghĩa căn cốt của cuộc sống kitô hữu, được biểu lộ qua nền tảng bí tích của sự hiện hữu Kitô giáo, của việc xây dựng Giáo Hội bằng các đặc sủng, và cũng như của việc các Tông Đồ được sai đi truyền giáo và qua sứ vụ khởi đi từ hoạt động tông đồ, của việc rao giảng Tin Mừng, và của sự thánh hóa và cai quản các Giáo Hội.
Xem thêm:


Học Viện Đaminh

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Đặng Tự Do - Một giám mục ở tiểu bang New Mexico đã đưa ra một bản báo cáo cập nhật về cuộc điều tra của giáo phận liên quan đến một bức tượng Đức Mẹ dường như tiếp tục chảy nước mắt trong nhiều tháng qua.
TRUYỀN THÔNG KITÔ GIÁO TRONG VIỆC QUẢNG BÁ VÀ THỰC HÀNH HỌC THUYẾT XÃ HỘI CÔNG GIÁO Thuyết trình viên: Lm. Phêrô Tạ Anh Vũ 1. Những Khái Niệm Cơ Bản 1.1 Truyền Thông Để giải quyết một vấn đề chúng ta trước hết phải biết gọi tên vấn đề đó, sau đó chúng ta phải có khả năng hiểu được vấn đề. Với cách thức này chúng ta tiếp cận vấn đề được đặt ra và tìm tòi những phương cách để giải quyết nó. Vì thế, trước hết chúng ta cần có một định nghĩa về truyền thông. Trên phương diện xã hội học, có rất nhiều nhà nghiên cứu đưa ra những định nghĩa khác nhau về truyền thông tùy thuộc vào bối cảnh và góc độ các nhà nghiên cứu đó
Đức Phanxicô dành một phần lớn trong triều giáo hoàng của mình để tố cáo nạn giáo quyền trong Giáo hội. Nhưng chính xác chủ nghĩa giáo quyền là gì? Sau các vụ lạm dụng của các giáo sĩ bị tai tiếng nặng nề, chúng ta thấy rất nhiều câu trả lời cũng như suy nghĩ của giáo sĩ cũng như giáo dân, kể cả của Đức Giáo hoàng. Trong thư gởi Dân Chúa về cơn khủng hoảng hiện nay, thêm một lần nữa, Đức Phanxicô tố cáo một trong các yếu tố chính của cơn khủng hoảng này: nạn chủ nghĩa giáo quyền. Đây là một trong những từ mà trong các câu chuyện ở nhà thờ người ta hay nhắc đến.
DÀN BÀI - Phá thai chọn lọc [avortement sélectif]: một tai họa ngày càng phổ biến tại Việt Nam - Thế tục hóa xã hội Việt Nam và việc đẩy lùi những giá trị truyền thống - Sự phân định (discernement) về trách nhiệm cá nhân và trách nhiệm tập thể - Đức Gioan-Phaolô II: Phá thai hay việc kẻ mạnh thống trị người yếu - Lời chất vấn của Đức Gioan-Phaolô II đối với nạn phá thai chọn lọc - Cuộc tranh luận về tế bào gốc phôi : Phôi, biểu tượng của những gì dễ bị tổn thương nhất - Phôi đã trở thành biểu tượng của những điều dễ bị thương tổn nhất - Những phân biệt phải có trước khi đề cập đến đề tài nghiên cứu về tế bào phôi? - Những lưu ý về phương pháp của nhà thần học luân lý công giáo - Đâu là những giá trị chúng ta sẽ cùng chia sẻ để thực hiện những phân biệt đó ?
Giáo hội cần đón tiếp các đôi chuẩn bị hôn nhân và đồng thời trình bày quan điểm rõ ràng về bí tích này. ĐHY Vicent Nichols, Giám mục Westminster, Anh quốc, đã nhấn mạnh điều này trong bài thuyết trình tại đại hội các gia đình thế giới.
Chân phước Anna Maria Taigi người bảo trợ các bà mẹ và gia đình là bằng chứng cho thấy hôn nhân là một con đường dẫn đến sự thánh thiện. Anna Maria Taigi tin rằng hôn nhân là một trong những nhiệm vụ vĩ đại nhất đến từ Thiên Chúa
Công đồng Vaticanô II, được gọi là Công Đồng của Chúa Thánh Thần. Công đồng được Thánh Giáo Hoàng Gioan XXIII triệu tập trong bối cảnh Giáo Hội đang ở trong sự “an toàn” của một cơ cấu phẩm trật “cứng nhắc”; trong khi thế giới thì đang xảy ra những cuộc chiến tranh tàn khốc, cũng như con người chưa được nhìn nhận đúng với nhân phẩm của mình…
Peter N.V. Hai Tóm tắt: Bài này khảo sát khuôn mẫu của các mô hình Giáo hội học được Liên Hội Đồng Giám Mục Á Châu (FABC) đề nghị như một cách thức hiện diện mới mẻ cho Giáo hội tại Á Châu. Nó cũng khảo cứu những nền tảng thần học và những nét đặc trưng đáng lưu ý của Giáo hội học của Liên Hội Đồng Giám Mục Á Châu, và đưa ra lượng định về những điểm mạnh cũng như các giới hạn của nó. Nguồn: “Models of the Asian Church”. Australian ejournal of Theology 18.1 (April 2011). Nguyễn Hoàng Vinh dịch.
Lập trường luân lý của thánh Tôma Aquinô được đặc biệt khuyến khích bởi huấn quyền của Giáo hội, đặc biệt cho việc đào tạo trở thành linh mục. Những nguyên lý chính yếu của nền luân lý này cũng đã được hội nhập vào giáo huấn chung của đức tin, như từng thấy ngày nay trong sách Giáo Lý của Giáo hội Cong giáo. Mới đây người ta còn tái khám phá trong các môi trường đại học của giáo dân mối quan tâm về một nền luân lý các nhân đức làm cân bằng lại nền đạo đức vụ luật như kiểu luân lý của triết gia Kant[1].
Trong thời gian gần đây, khi nói về việc sống đạo hay nói một cách khác việc thực hành đạo của các Kitô hữu ở châu Âu chúng ta thường nghe nói về con số người Kitô hữu đến nhà thờ giảm sút; tình trạng những người đã lãnh nhận Bí tích Rửa tội nhưng không bao giờ tham gia vào các nghi lễ phụng vụ, không thuộc những lời kinh đơn giản, nội dung giáo lý căn bản của đạo, nói chung là họ chỉ mang danh là Kitô hữu trên giấy tờ, chỉ ở mặt hình thức
Bảo Trợ