Chương 11 - 12

03 Tháng Ba 20187:53 SA(Xem: 536)

Chương 11

 
Đã được một tuần rồi, tin vui trong gia đình chủ nhân trại mía Ngọc-San được toàn thể công nhân tiếp nhận một cách vui vẻ vô cùng. Họ thành thực sung sướng với hạnh phúc của chủ nhân. 

Khi được Cúc báo tin mừng, Hinh đã tức tốc chạy đến ngay. Chị Dung, khi mới được nghe tin Nguyễn Ngọc Trung ‘’sống lại’’ đã ngẩn người ra không nói nên lời. Mãi một lúc sau, biết rằng đó là sự thực hiển nhiên, chị lại đấm ngực la lối om sòm, cười vui như pháo nổ. Còn cậu con trai của gia đình ! Trung có cảm tưởng như đang sống trong một giấc mơ, một giấc mơ quá đẹp. Chị vú Tô-Lách đã thú tội trước mặt ông Ngọc-San. Hai cụ đồ Khải cũng được mời tới, cho biết ngày tháng năm lượm được đứa bé tại bờ biển Nha-Trang. Thời gian trùng hợp nhau hết sức chính xác. 

Mụ Rát-Gia sau khi cảnh sát hỏi cung ngay tại bệnh xá nhà giam, đối chất với Tô-Lách đã tỏ lộ rõ rệt là bị bệnh cuồng tâm loạn trí. Đôi môi run rẩy của mụ không ngớt lẩm bẩm : Thằng bé chết rồi ! Thằng bé chết rồi ! Thần linh muốn thế ! Thần linh muốn thế ! Hừ… 

Gô-Ban, đã thề sống thề chết là không biết một chút gì về chuyện ấy. Mọi người tính lại thì thấy Gô Ban cũng cùng tuổi với Trung nên đồng ý ngay không nghi ngờ gì nữa. Hơn hai mươi năm về trước, lúc đó, gã cũng hãy còn ngậm vú mẹ nằm nôi… 

Trong cảnh đoàn tụ gia đình, hạnh phúc mới, Trung quyết định xin nghỉ dạy học quay về trông coi hoạt động kinh doanh điền địa giúp cha, thay thế cho các em gái. Ông Ngọc-San, với kinh nghiệm già dặn, đã cùng các con và sự phụ lực của mấy chuyên viên sở Địa chất tổ chức chu đáo việc đào bới kho tàng. Kết quả: kho báu vật gồm trân châu bảo ngọc, vàng thoi nhiều vô số chất đầy hai bao lớn đã về tay ông, khiến ông trở thành đại phú gia địch quốc. Kho của báu vĩ đại rồi đây sẽ biến đổi hẳn mức sống của gia đình ông. Một gia đình gồm toàn những kẻ có lòng nhưng định mạng bắt phải trải qua những cuộc thử thách gớm ghê, hết tai nạn nọ đến rủi ro kia. Phải chăng, những thử thách ấy, trời phật bắt gánh chịu trước để thừa trừ vào phần hạnh phúc vẹn toàn sẽ ban thưởng cho trong những ngày mai sáng tươi sắp tới. 

Chỉ một tiếng đồng hồ sau khi kho vàng được đem về, toàn thể công nhân trong trại đã được biết hết mọi sự. Tin vui do chị Dung, cái miệng bô bô phát ngôn, lan nhanh như một giây thuốc pháo.

Chương 12

 
Một buổi trưa ông Ngọc-San đang nằm nghỉ tại hàng ba trong biệt thự thì chị Dung hốt hoảng chạy vào báo tin ông Mộng Bảo tạ thế sau một cơn đau tim nặng. 

Tin bất ngờ khiến người cha vô cùng ngạc nhiên và các con bàng hoàng sửng sốt. Nhất là Mai, Cúc, hai cô nhỏ bạn thiết của Hinh. Hai em liền nhờ anh Trung chở xe gắn máy, cấp tốc chạy sang trại Mộng Bảo hỏi tin tức. Quả thật ông Mộng Bảo đã từ trần sau khi tim nổi cơn đau dữ dội suốt mấy tiếng đồng hồ liền. Bác sĩ có tới nhưng cũng không kịp phản ứng. 

Hải từ Saigon về chịu tang cha. Chàng bác sĩ tương lai, trong cơn đau buồn cùng cực, lại được vững tâm hết sức khi các em cho biết là hai người quyết định sẽ thay cha tiếp tục khai thác trại mía, xưởng nấu đường. Ba anh em, nhận thấy lão Khu-Ma-Ra không làm việc gì ích lợi chung của công ty mà chỉ chăm chú hoạt động để thủ lợi riêng, liền quyết định mua lại cổ phần của lão. Nhưng có một trở ngại : họ không có tiền. Hai nữa, nếu lão Khu lại đòi bán với giá thật cao thì sao ? 

Huy cho biết : Khu-Ma-Ra không dám đặt giá cao vì, từ khi dính líu vào mấy việc làm ám muội nhằm gia hại ông Ngọc-San, tên tuổi lão đã bị cảnh sát theo dõi gắt lắm. Tên Gô-Ban, khi bị hỏi cung, đã khai thật hết. Lời thú tội của Gô-Ban đã tố cáo lão Khu rõ rệt. Do đó, lão ta cũng có ý muốn rời bỏ nơi đây, về xứ sở làm ăn. 
phiendahoacuong
Thành thực mà nói, ông Mộng Bảo vốn không phải là người xấu. Đồng bào nội khu Đức Trọng ai cũng thương mến ông. Người ta chỉ trách ông là đã lầm lạc đi cộng tác với một người nham hiểm lọc lừa là lão Khu. Hầu hết các chủ gia đình tại địa phương đều đưa ông tới nơi an nghỉ cuối cùng. Ông Ngọc-San trong hoàn cảnh không thể di chuyển được ân hận lắm, cho các con hay là ông có ý muốn gặp ba anh em Hải, Huy, Hinh sau khi đám tang hoàn tất. Cúc sốt sắng chạy sang mời ba người qua trại Ngọc-San. 

Gặp ba anh em, ông Ngọc-San ngỏ lời chia buồn, đồng thời cho biết là ông rất tán thành ngợi khen ý chí của mấy người khi quyết định nối nghiệp cha kinh doanh điền địa. Đề cập đến việc mua lại cổ phần của Khu-Ma-Ra, ông cho biết là sẽ mua lại cổ phần ấy tặng cho Hinh để tỏ lòng biết ơn, nhớ đến công lao của Hinh khám phá bí mật trong lời di ngôn của cụ Lầm. 

Trong buổi chuyện trò thân mật đầy ân tình cảm động ấy, Hải đề cập đến bệnh trạng của ông Ngọc-San và cho biết vị bác sĩ thầy học của anh hiện có bệnh viện tư tại Saigon. Ông rất giỏi về khoa chữa trị thần kinh xương sống lưng. Hải đề nghị đem xấp phim chụp xương ông Ngọc-San về Saigon cho ông thày học xem. 

Thế rồi, hai tuần lễ sau đó, Trung, khi nhận được thơ của Hải, thu xếp cho cha về Saigon nằm điều trị tại bệnh viện của bác sĩ Lê Mẫn, vị chỉ huy của Hải. Huệ được đi theo để săn sóc cho cha ! 

Bệnh trạng của ông Ngọc-San ngày một thuyên giảm mau chóng, sức khỏe tiến triển rất khả quan, nhất là sau ngày giải phẫu xương sống lưng.

 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường - Bình Giã cũng là một vùng quê yên bình, với ruộng đồng lúa bắp ngô khoai, với bao người chung sống ôn hoà. Và một trong những nét đẹp của quê hương Bình Giã mình là những cô gái vui tươi, dù chân lấm tay bùn nhưng vẫn có nụ cười rạng rỡ, dù dãi nắng dầm sương nhưng vẫn có vẻ đẹp hồn nhiên của tuổi thanh xuân.
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Nguồn: Mary Gold sưu tầm, scan & N' Nguyên Vỹ, Vantrinh Tran đánh máy -------------------- Sông nước Tiền Giang - Loại Hoa Tím Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh /post 20 Tháng Ba 2018 (Xem: 664)/
Nhà Xuất Bản Sống Mới 1957 Giới thiệu ngắn Người viết văn thành danh trước khi đất nước bị chia cắt, sau sự hụt hẩn về những đổi thay của chánh trị và văn nghệ mà cầm bút lại sớm nhất và viết với chủ đề mang tính cách xây dựng là Thẩm Thệ Hà. Cùng thời với Hoa Trinh Nữ người khác viết Rừng Thẳm Bể Khơi, Tiếng Suối Sao Leng… đầy rẫy cảnh trai gái tình tứ nhạy cảm thì Thẩm Thệ Hà chọn đề tài nói lên điều xấu của giới trẻ trong trường nội trú: tình cảm đồng phái tính. Ông dùng tệ trạng đó làm nền để nói điều cần nói là phải chửa lại cái tâm lý tình cảm lệch lạc khiến thành vô cảm của những người trẻ nầy, hướng dẫn họ đi vào con đường ích lợi cho xã hội. Thời đó những nhóm nữ sinh CTY, YTC bắt cặp với nhau đã thành bệnh, tiếng nói nhẹ nhàng của Hoa Trinh Nữ có thể coi là một trong những nguyên nhân làm xẹp đi phong trào nầy. Văn trao chuốt, gợi cảm, quyển sách sẽ có giá trị hơn nếu phần đầu không qua kéo dài đến thành loãng.. (NVS-2008)
TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA ĐỎ : truyện phiêu lưu, mạo hiểm, trinh thám /post 29 Tháng Chín 2015 (Xem: 1054)/
Bảo Trợ