Tình Khúc Thứ Hai - Tỉnh Giấc Trao Lời

25 Tháng Hai 20184:32 CH(Xem: 147)


Alphonse de Lamartine, thuộc Hàn Lâm Viện Pháp 1829, là thi sĩ lừng danh mở đầu cho trường phái lãng mạn mới ở Pháp. Thông thạo Anh và Đức ngữ, ông cũng là chính trị gia có lập trường vững vàng và thức thời, viết tiểu thuyết, lịch sử, soạn kịch có tài. Tận tâm, yêu nghề nghiêp, văn thơ, sùng đạo, yêu thiên nhiên, rất yêu thương trân quý vẻ đẹp đàn bà và những mối tình tha thiết nhiều màu sắc đã đi qua đời ông.

Sáu bài tình khúc Chant d’ Amour 1-6 nằm trong tuyển tập Nouvelles Meditations Poétiques ra đời vào năm 1823, lúc Lamartine đã yên bề gia thất bên người vợ Anh Mary Ann Elisa Birch, sau nhiều cơn bão tình.

Có vẻ là Lamartine tuy sống đầm ấm với vợ đẹp nhưng trong tâm tưởng lúc nào cũng phảng phất nổi bất an nghĩ đến hình bóng những người tình trước và cái vô thường của đời người cùng cảnh sắc. Puppy love với cô gái Pháp không vẹn, với người đẹp Ý Antoniella (tiểu thuyết Graziella) vắn số, và nhất là với sự ra đi của người tình muôn thuở trong lòng Madame Julie Charles, đoản mệnh.

Những bài Le Lac, L’Automne, L’isolement..trong tập Meditations Poétiques đầu tiên 1820 thì đã có vài bản dịch VN vì quá nổi tiếng. Nhưng tôi nghĩ là những bài Chant d’ Amour lại có phần chín chắn hàm súc, nghiệm ra vài suy nghĩ ưu tư hoài nghi về dòng đời với nhiều bất trắc của định mênh để san sẻ với người đã và sẽ đồng hội đồng thuyền. Lamartine cũng vì âu lo nên ước là nếu kiếp này tình nghĩa gắn bó có bề nào thì kiếp sau xin làm đôi chim tung cánh giữa trời mây nước rồi chiều cùng về tổ ấm bên nhau ! (Tình Khúc Thứ 6)

Chant d’ amour 2-Lamartine
(Tình Khúc Thứ Hai-Tỉnh giấc trao lời)

sleep - dream

Trên vừng trán vòng tay yên lành tuột
Cổ thon tròn trắng nuột áp tay kia
Tựa bồ câu nhấc đôi cánh ven bìa
Che hờ mắt đêm chầy khuya ngái ngủ

Thoáng rên nhẹ đài trang lồng ngực thở
Nhẹ thanh âm về ngỡ sóng xa ngàn
Đôi hàng mi khua bóng vẫy gió sang
Đi vào mộng dần mơ màng hiển hiện

Ôi giấc ngủ chim lành mơ thánh thiện
Tiếng thở dài âm nhẹ quyện nhấp nhô
Dẫu ánh trăng vờn sóng trở hư vô
Êm đềm sánh cơ hồ thua rồi đó

Cho anh hít thở môi hồng thơm đỏ
Ôi ...làm em thức, xin bỏ lỗi nghe
Vùng trời xanh e lệ dưới mi về
Một bề kiếm mắt anh mê nhìn ngắm

Và sau đó chỉ nhìn nhau sâu thẳm
Tia mắt mình giao hưởng đắm vào nhau
Để đôi tim sưởi ấm lửa dạt dào
Trong tâm tưởng thêm giàu tình yêu ấy…

Màn nước mắt bỗng tràn mi về quấy
Tựa phù du làn mây lấy ánh dương
Giống ban mai một cảnh sắc thiên đường
Mà Thu đã tắm sương vòm trời sáng

Nói đi nhé, từ lâu anh đã nán
Đợi em lời viên mãn trọn thanh âm
Dẫu vào tai rồi tan biến sóng ngầm
Thính giác chuyển vào tâm như đền vọng

Chỉ hơi thở cỏn con rồi lắng đọng
Đủ cho hồn anh tỉnh mộng ba sinh
Hiểu trọn lời đứt quãng muốn trao tình
Như bờ cỏ hiểu mình đang chờ sóng

Dù cười mỉm hay đôi lần em nóng
Anh hiểu ngay dù bóng bẩy đến đâu
Mình vào đời là đã buộc với nhau
Như gió nhẹ huyền cầm trao vần điệu

Thái Huy Long

Titre : Chant d'amour (II)
Poète : Alphonse de Lamartine (1790-1869)
Recueil : Nouvelles méditations poétiques (1823).
Un de ses bras fléchit sous son cou qui le presse,
L'autre sur son beau front retombe avec mollesse,
Et le couvre à demi :
Telle, pour sommeiller, la blanche tourterelle
Courbe son cou d'albâtre et ramène son aile
Sur son oeil endormi !

Le doux gémissement de son sein qui respire
Se mêle au bruit plaintif de l'onde qui soupire
À flots harmonieux ;
Et l'ombre de ses cils, que le zéphyr soulève,
Flotte légèrement comme l'ombre d'un rêve
Qui passe sur ses yeux !

.................................................

Que ton sommeil est doux, ô vierge ! ô ma colombe !
Comme d'un cours égal ton sein monte et retombe
Avec un long soupir !
Deux vagues que blanchit le rayon de la lune,
D'un mouvement moins doux viennent l'une après l'une
Murmurer et mourir !

Laisse-moi respirer sur ces lèvres vermeilles
Ce souffle parfumé !...Qu'ai-je fait ? Tu t'éveilles :
L'azur voilé des cieux
Vient chercher doucement ta timide paupière ;
Mais toi, ton doux regard, en voyant la lumière,
N'a cherché que mes yeux !

Ah ! que nos longs regards se suivent, se prolongent,
Comme deux purs rayons l'un dans l'autre se plongent,
Et portent tour à tour
Dans le coeur l'un de l'autre une tremblante flamme,
Ce jour intérieur que donne seul à l'âme
Le regard de l'amour !

Jusqu'à ce qu'une larme aux bords de ta paupière,
De son nuage errant te cachant la lumière,
Vienne baigner tes yeux,
Comme on voit, au réveil d'une charmante aurore,
Les larmes du matin, qu'elle attire et colore,
L'ombrager dans les cieux.

.................................................

Parle-moi ! Que ta voix me touche !
Chaque parole sur ta bouche
Est un écho mélodieux !
Quand ta voix meurt dans mon oreille,
Mon âme résonne et s'éveille,
Comme un temple à la voix des dieux !

Un souffle, un mot, puis un silence,
C'est assez : mon âme devance
Le sens interrompu des mots,
Et comprend ta voix fugitive,
Comme le gazon de la rive
Comprend le murmure des flots.

Un son qui sur ta bouche expire,
Une plainte, un demi-sourire,
Mon coeur entend tout sans effort :
Tel, en passant par une lyre,
Le souffle même du zéphyre
Devient un ravissant accord !
Alphonse de Lamartine.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Cảm tạ hồng ân Chúa Ngài đã gọi con vào đời Cho con nhìn thấy ánh mặt trời Và muôn điều kỳ diệu Của địa cầu đầy sức sống Thật tuyệt vời Lời mời gọi của Ngài là hồng ân - Ngài chỉ cho con những con đường- Đàng sau những cánh cửa- Và con đã chọn lựa- Trong tình yêu thương- Trong hồng phúc lạ thường
Chant d'amour VI-Lamartine (Tình Khúc Thứ Sáu-Hương Lửa Ba Sinh) Ngày mai ấy thở hơi em lạnh giá Vì thời gian ghen phá một đời hoa Môi vẫn tươi mà tay gửi nhạt nhoà Sớm dứt sữa nụ hôn thời xuân thắm
Mình hãy kiếm bóng đêm về đồng loã Cho đến khi hoa đoá hết lả lơi Bóng chiều tà mệt mỏi muốn nghỉ ngơi Sao anh hiện trên vùng trời em đó
Viết thay cho những người Vợ Có Chồng có người Yêu đang bị lao tù vì Lý Tưởng Tự Do ...... Anh đã chọn gông cùm vì Lý Tưởng Chọn đóng đinh cho Dân Tộc sống còn
Xin anh đừng là mây bay Suốt đời em không với tới Xin anh đừng là con suối Bởi nguồn sẽ đổ về sông Xin anh đừng là vừng đông Cho em chói loà đôi mắt
Lầm lũi tháng Tư nỗi buồn di tản Bao năm rồi tưởng quên lãng bóng hình? Tìm tự do kẻ vượt biển tử sinh Người ở lại giam linh hồn địa ngục
CHẾT CŨNG CHỈ NHƯ GIẤC NGỦ Không than vãn, lòng chẳng hề hối tiếc Nắm tro tàn. Thôi thế, đã là xong! Cũng chỉ như giấc ngủ mơ màng Đời sống vậy, đủ rồi! Em yêu mến. Nghiệp đã làm xong, chẳng còn chi vương vấn Tình cũng tàn năm tháng kiếp phôi pha Thì em ơi! Ta nằm xuống dưới mồ Thanh thản chết, có gì đâu phải nghĩ. Hồn thi sĩ xin mang thơ gửi đời làm tri kỷ Chốn trần gian sẽ ngợp áng thơ ta Chỉ chia tay có thân xác thôi mà Tình yêu ta còn muôn đời bất tử! Cõi thế gian: âu cũng kiếp đoạ đầy phận số Tiếc làm chi? Sống mãi chỉ mệt thân Mãn nguyện rồi, cần chi nữa phân vân Ta nằm xuống hoá mình vào “kinh thánh”! Ta đã yêu em suốt đời trong hư ảnh Dù có thời cũng sung sướng, đê mê Nhưng tình em khác gì những chiếc lá bay kia Để năm tháng dài ta hoang ru nơi bến lạnh. "Tình và tiền"! Tiếng nói đó làm trái tim đàn bà hưng phấn Phụ nữ cả thế giới này, họ quí như nhau…
Từ buổi em đi mang cả nụ cười Tôi đứng bên sông chờ ai quay lại Quê nhà thôi đã hết ngày vui Mấy mươi năm một mình tôi đợi mãi . Người có về không chiều nay đầy gió Không gian xưa bảng lảng cuối trời
Dòng đời – Thơ Xuân Phong - Ngọn gió đời đang mát Bỗng hóa thành bão giông Dòng sông đời phẳng lặng Bỗng dậy sóng ào ầm Đôi khi tôi lặng lẽ Riêng ngọn đèn hắt hiu
Ngày em đi Gò Công trời trở gió Cây sầu đâu lá úa rụng bên sân Tháng Mười Hai hoa sứ trắng bâng khuâng Có bước chân ngập ngừng qua lối nhỏ Ngày em đi con sông xưa vẫn nhớ Cô lái đò bỏ bến bước sang ngang
Bảo Trợ