Tản Mạn Đầu Xuân

24 Tháng Hai 20184:06 CH(Xem: 164)


Năm nay trời thiếu mưa, và sương mù cũng không nhiều như những năm mới đến cư ngụ tại thủ phủ Sacramento, bang California. Khác hơn mọi ngày, sáng nay sương mù dày đặc và dự báo thời tiết sẽ có nắng, nhưng vẫn cảm thấy lạnh. Chúng tôi có lần viếng thăm Đà Lạt, nhưng có lẽ cái lạnh của Đà Lạt thì mát và lãng mạn hơn so với mùa đông lạnh giá xứ người. Cái sương mù sáng nay làm ta có cảm giác lạnh lẽo và cô quạnh hơn nhiều. Tự nhiên, thèm một buổi sáng dạo quanh Đà Lạt hoặc Pleiku hay trên Đồi Trại Thủy với quý Thầy hoặc quý pháp hữu. Thản nhiên tôi làm một loạt thơ Lục Bát 3 câu để đón chào những ý tưởng đang đến. Đây là bài thơ đầu:
chim mua xuan

LỤC BÁT BA CÂU

Mênh mông sương trắng ngút ngàn
Nắng mai vừa hé nhẹ nhàng tử sinh
Thời gian vỗ cánh bình minh

Mà nhanh thật, mới đó chúng tôi đã sống ở Sacramento đúng 20 năm tròn, nhiều hơn thời gian sinh sống tại Việt Nam. Chúng tôi sinh ra và lớn lên trên miền thùy dương cát trắng, Nhơn Lý, nơi sóng biển hòa với trăng thanh, gió hòa cùng biển bạc. Xa quê hương cội nguồn, nhưng cũng lắm lúc nghĩ về nơi chôn nhau cắt rốn. Nhìn quê hương thân yêu, ai trong chúng ta cũng muốn tìm về dĩ vãng hay mộng ước tương lai. Chúng tôi cũng không ngoại lệ - đã tìm về, giúp đỡ và cống hiến. Nhưng mọi việc cũng đâu vào đó, “vũ như cẩn.” Có còn chăng là tình người, tình pháp lữ, tình yêu quê hương dân tộc giống nòi mà chúng tôi vẫn hằng tin là Việt Nam sẽ rộng lượng hơn, tử tế hơn, và nhân bản hơn. Xin ôm ấp và hy vọng vậy:


VẪN THẾ (MỘT GIẤC MƠ)

Buổi sáng sương giăng
Tàn cây hỏi đá lạnh không
Hơi thở bỗng thành khói thuốc
Cõi u linh, nỗi cô đơn mênh mông

Đông Tây lạnh cháy bình minh
Vun xới rác rưới để mưu sinh
Thân gầy thôi thúc, đìu hiu gió bụi
Nghe tim mình thổn thức giấc ly hương

Nỗi đơn côi trầm lặng muôn trùng
Lây lất tờ lịch cũ xa xăm
Giấc mơ riêng hay cõi tình chung
Tay rung gót mỏi vai gầy ung dung!

Những gì chúng ta làm được, hãy cứ làm. Những gì chúng ta chưa làm được thì hãy cố gắng gìn giữ và tưới tẩm để hy vọng sau này hạt giống đó được đâm hạt nẩy mầm. Quả thật, thời gian luôn trôi đi biền biện và không đợi một ai bao giờ. Chư tổ thường dạy, quán chiếu mọi sự là vô thường trong thế gian này cũng nằm trong hàm ý đó. Mọi sự rồi cũng thay đổi và trôi qua, cả thể xác này, suy tư và cảm thọ này.

Ah, thì ra chúng tôi đang thèm một hơi thở dài và sâu để nhận chân một sự tương quan ràng buộc. Thôi thì, hãy cùng thực hành vậy. Hãy sống với giây phút hiện tại nhiệm mầu.

Thở vào, tôi biết mình thở vào.
Thở ra, tôi đang biết mình thở đang ra.
Vào… Ra…
Thở vào, tôi biết quê hương Việt Nam vẫn còn đó
Thở ra, tôi biết quê hương Việt Nam vẫn còn đây!
Việt Nam…. Việt Nam…
Thở vào, tôi biết mình thở vào.
Thở ra, tôi đang biết mình thở đang ra.
Vào... Ra….

Sacramento, một buổi sáng sương mù!
Tâm Thường Định

Tòa Soạn VOA: Bài viết trên được đăng với sự đồng ý của Tâm Thường Định. Xin đăng tải dưới đây một bài thơ khác của tác giả, cả hai phiên bản Anh ngữ và Việt ngữ, nhân dịp Xuân về.

TẾT LẠI VỀ

Rải thơ giữa cõi thiên nhiên
Thu trong khóe mắt nắng nghiêng đợi chờ
Bánh chưng bánh tét vần thơ
Làng xưa lối cũ đò quê xế chiều,

Tử-sinh phách lạc hồn xiêu
Hơ lòng rượu đắng đìu hiu chất chồng
Tha hương lạnh buốt chiều đông
Tết về cô quạnh bếp hồng vắng ai?

Thở sâu, cười cõi bồng lai!
Nhận chân tài sắc tàn phai héo mòn
Đi-về sống-chết cỏn con
Gia-tài di-sản vàng son hạnh lành!

Mắt xưa sâu rộng tinh anh
Bình tâm tĩnh lặng long lanh ánh vàng!

ONCE AGAIN, THE LUNAR YEAR IS COMING

Spreading poetry in nature
Hoarding in the depth of the eyes the sun’s waited for rays
The Chưng and Tét cakes in the lunar New Year are so rhymes
Our ancient village, the old boat also still waiting in the sunset’s ray.

Why are so many of us afraid of Life and Death?
Just warming our hearts with these dark wines
Living in a foreign land, it’s freezing cold in the winter afternoon
And Lunar New Year's holiday kitchen is so empty?

Taking deep breathing, laughing at this earthly realm!
Realizing that our beauty, prestige, and fame are fading
Coming and going, life and death are as beautiful as a child
Our heritage, culture, and way of life is as golden as our kind virtues

The ancient eyes are as wide and wise as the beginning
Our peaceful heart is calm, at ease—as glitter as the truth.

Theo VOA
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Họ là một đôi vợ chồng bắt đầu hôn nhân trong tình yêu như bao nhiêu đôi vợ chồng khác trên trần gian này. Họ từng trải qua hẹn hò, nhớ nhung, chờ đợi, khao khát, thèm muốn nhau. Ngỡ là tri âm, tri kỷ. Ngỡ là trọn đời bên nhau. Rồi đứa con trai đầu lòng ra đời. Rồi theo sau nhiều bất bình, hệ lụy.
‘Người Việt nhưng không phải Người Việt’ Huy Phương September 16, 2018 Tuổi trẻ Việt trên đại lộ Bolsa, Little Saigon, miền Nam California. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt) Câu nói này có khó hiểu hay không? Vì sao người Việt nhưng không phải là người Việt? Đây là nhan đề một bài báo của Bác Sĩ Trần Văn Tích, một nhân sĩ ở Đức Quốc đã lên tiếng kêu gọi chính quyền và quần chúng địa phương xác định rõ ràng rằng cộng đồng tỵ nạn ra đi từ miền Nam Việt Nam không dính dáng gì đến những tội hình và tội hộ do người Việt gốc gác ở miền Bắc gây ra trên đất Đức. Câu chuyện khởi đi từ một việc xảy ra cách đây vài năm tại một thành phố nhỏ, Andernach, nước Đức. Đó là câu chuyện về con mèo Mungo. Một người Việt tên Trần Quý, gốc gác từ miền Bắc Việt Nam, đã bắt một con mèo của một người cao niên hàng xóm, đốt nó bằng một ngọn đèn xì hiệu benson, để nhậu nó với nước mắm, nước cốt chanh, rau thơm và tỏi, vì “nhớ hương vị quê hương!” Tin tức tai tiếng này được loan tải trên nhiều tờ báo c
Là chuyện chó, đang rộn lên gần chục ngày rồi. Chính quyền Hà Nội đặt mục tiêu: sau 3 đến 5 năm nữa, dân thủ đô sẽ không ai ăn thịt chó. Bước đầu là vận động, nhưng nghe vẻ quyết liệt lắm. Tuyên bố đến 2021 cấm tiệt các hàng quán thịt chó trong nội thành.
Thưa cô, tôi hiện ở Sài Gòn, cũng rất hay theo dõi mục của cô trên mạng. Tôi rất thích vì qua đó biết được đời sống con người thật muôn màu muôn vẻ. Hôm nay tôi mạnh dạn gửi thư để chia sẻ một tình huống của gia đình mình. Gia đình chồng tôi đông con, đến 9 anh chị em. Vì chồng tôi là con trai trưởng nên cha mẹ dốc túi cho lên Sài gòn để học. May mắn, chồng tôi thành công, làm ăn khấm khá. Để trả hiếu, vợ chồng tôi hứa sẽ lần lượt nuôi ăn học 6 em trai còn lại. Cứ chú nào vừa xong lớp 12 thì khăn gói lên ở với anh chị, ở ăn học cho đến khi tốt nghiệp và có công ăn việc làm mới ra riêng.
Thưa cô, chúng tôi, một nhóm bạn cùng trang lứa, ngày xưa học cùng trường, giờ qua đây chúng tôi hay hẹn hò gặp mặt ôn lại những kỷ niệm xưa, hát hò, party… Nhóm chúng tôi có một “nàng.” Nàng lớn tuổi, đang độc thân, nàng không có xe, mà lại hay có việc để phải đi đây đó, nên thường “làm phiền” những thành viên đàn ông trong nhóm.
Được tin nhắn mẹ tôi vào bệnh viện cấp cứu sau một chuyến đi xa về. Mẹ tôi tuổi đã cao nhưng vẫn thường xuyên đi du lịch đây đó, lúc đi thăm con cháu, lúc cùng những người bạn già đi hành hương hay dự các khóa tu v.v… Tôi rất vui khi tuổi mẹ đã cao nhưng còn đi đứng khỏe mạnh, vui vẻ sống trong chuỗi ngày xế bóng.
Người ta bảo nhân ngày Vu Lan, nhớ về Cha Mẹ. Tôi, ngày này cũng như các ngày khác, vẫn nhớ về Cha mẹ mình, dù rằng Cha Mẹ vẫn bên cạnh tôi hàng ngày. Giỗ em, về quê thăm mộ, thương em một, thương Cha Mẹ 10. Khi làm Cha rồi mới thấy mất con là đau đớn như thế nào. Làm Cha rồi mới hiểu tại sao Cha Mẹ mình, suốt mấy chục năm qua lại hy sinh vì mình ghê gớm như vậy.
Thưa cô, tôi đã có hai con, chồng tôi chưa lập gia đình bao giờ. Chúng tôi yêu nhau rồi kết hôn với nhau. Nhưng vẫn giấu gia đình, phần vì gia đình ảnh không ưa con họ lấy một người đã từng có chồng con như tôi, phần khác vì gia đình sắp đi định cư nên họ không muốn con trai họ kết hôn, sợ ảnh hưởng đến ngày đi của toàn gia đình. Vậy là chồng tôi ra đi và tôi ở lại với cái thai mấy tháng.
Tôi có một khúc mắc trong cuộc sống, tha thiết mong quý độc giả góp ý dùm. Tôi là tín đồ Công Giáo sống trong một gia đình bao đời tin Chúa. Vậy mà mấy năm nay tôi đã phạm điều răn thứ 9: “Chớ muốn vợ của người ta”. Tôi đã yêu một phụ nữ có gia đình. Chúng tôi gặp nhau trong một đám cưới người bạn. Thú thật tôi chưa từng nghĩ đến chuyện gá nghĩa với ai, bởi tôi không muốn vướng bận vào hôn nhân.
Một Mùa Hè Khó Quên Tại Montréal, Canada. - Tuỳ bút Caroline Thanh Hương- Canada là một đất nước hiền hoà ở châu Mỹ, đẹp với cái đẹp hùng vĩ của một thiên nhiên khắc nghiệt khi đông về. Nhớ lại thời xa xưa , ba mươi bảy năm về trước, có phải chăng có lúc nào đó, tôi có sự băn khoăn để lựa chọn mình sẽ ở tại nước pháp hay qua bên kia bờ đại dương định cư... -
Bảo Trợ