Đục Bia Rồi Đục Luôn Cả Thơ

18 Tháng Hai 20184:33 SA(Xem: 231)

Đục bia rồi đục luôn cả thơ

Nguyễn Anh Tuấn
Bia Khánh Khê bị đục dòng chữ "quân Trung Quốc xâm lược"
Bia Khánh Khê bị đục dòng chữ "quân Trung Quốc xâm lược"
blank Courtesy Báo Thanh Niên

Nhiều người hẳn đã quen thuộc với hình ảnh cột bia Khánh Khê ở Lạng Sơn dưới đây [ghi nhận sự hi sinh của 650 chiến sĩ thuộc sư đoàn 337 trên biên giới phía Bắc cản bước quân thù năm 1979] cách đây vài năm được báo chí phát hiện là đã bị đục bỏ dòng chữ "quân Trung Quốc xâm lược" - một hành vi không chỉ xảo trá với lịch sử, vô ơn với chiến sĩ mà còn đớn hèn và nhục nhã về chính trị.

Và, trong nỗ lực xóa bỏ ký ức tập thể về sự kiện này, người ta đã không chỉ đục bia, mà còn đục cả thơ.

Hôm nay tình cờ thấy người bạn đăng bài thơ 'Gửi em ở cuối sông Hồng' như bên dưới:

"Anh ở Lào Cai 
Nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt 
Tháng Hai, mùa này con nước 
Lắng phù sa in bóng đôi bờ

Biết em năm ngóng, tháng chờ 
Cứ chiều chiều ra sông gánh nước 
Nên ngày ngày cùng bạn bè lên chốt 
Anh lại xuống sông Hồng cho thoả nỗi em mong

Đài báo gió mùa, em thương ở đầu sông 
Đỉnh đồi cao chiến hào anh gặp rét 
Biết mùa màng đồng quê chưa cấy hết 
Tay em ngập dưới bùn, lúa có thẳng hàng không?

Giá chúng mình còn cái thuở dung dăng... 
Anh thả lá thuyền xuôi về dưới ấy 
Em ra sông chắc em sẽ thấy 
Chỉ nỗi nhớ chúng mình đủ ấm mọi mùa đông. 
...
Thì hỡi em yêu ở cuối sông Hồng
Nếu gặp dòng sông ngàu lên sắc đỏ
Là niềm thương anh gửi về em đó
Qua màu nước sông Hồng, em hiểu chiến công anh." 
(Dương Soái)

Đây là phiên bản phổ biến của bài thơ hiện nay, được báo chí nhà nước sử dụng mỗi khi nhắc đến, kèm cả dấu 3 chấm (...) ngay trước khổ cuối cùng. [1]

Chưa bàn đến chuyện hay dở của phiên bản này, nhưng đọc lên thấy ý hiển ngôn của nó như thể tâm sự của một thanh niên đi nghĩa vụ quân sự làm lính biên phòng phía Bắc nhớ thương về người yêu ở vùng quê nào đó ở hạ lưu sông Hồng. Cả bài chỉ nhớ, thương, và kỷ niệm, chứ hoàn toàn vắng bóng sự ác liệt của chiến tranh. Bởi vậy đọc câu cuối nghe rất gượng gạo, vì sao cô gái thấy dòng sông ngàu lên sắc đỏ lại hiểu được chiến công của chàng trai? Chiến công gì ở đây, khi mà những đoạn phía trên thấy chàng trai toàn là 'lên chốt', 'xuống sông thả lá', 'gặp rét trên đỉnh đồi cao'? Nghe như một anh chàng tân binh đang 'nổ' với người yêu vậy.

Ý tứ bài thơ như thế, do đó, vừa rất thường, vừa kém tự nhiên.

Nhưng hóa ra không phải vậy, bài thơ đã bị buộc phải trở nên gượng gạo như thế. Những nhát búa của chế độ kiểm duyệt đã đục đi mất phần lịch sử bi hùng được nhắc đến trong bài thơ. Và, trong khi dấu tích cột bia Khánh Khê bị đục dễ dàng nhận ra bằng mắt thường, thì với bài thơ của Dương Soái ở trên dấu vết ấy chỉ còn lại ba chấm (...).

Mời đọc lại phiên bản đầy đủ của bài thơ 'Gửi em ở cuối sông Hồng' dưới đây, hôm nay, 17-2, không chỉ để hiểu vì sao cô gái nhìn sông Hồng ngàu lên sắc đỏ lại có thể hiểu được chiến công của chàng trai (ấy là vì nghìn xác giặc Trung Quốc đã bị hạ gục máu loang ố nơi đầu nguồn), mà còn là để nhớ tới những gì không được phép quên, dẫu bất kỳ ai, quyền cao chức trọng tới đâu, phương cách thô lậu tệ hại thế nào, luôn muốn chúng ta quên.

Gửi em ở cuối sông Hồng
(Dương Soái)

"Anh ở Lào Cai
Nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt
Tháng Hai, mùa này con nước
Lắng phù sa in bóng đôi bờ

Biết em năm ngóng, tháng chờ
Cứ chiều chiều ra sông gánh nước
Nên ngày ngày cùng bạn bè lên chốt
Anh lại xuống sông Hồng cho thoả nỗi em mong

Đài báo gió mùa, em thương ở đầu sông
Đỉnh đồi cao chiến hào anh gặp rét
Biết mùa màng đồng quê chưa cấy hết
Tay em ngập dưới bùn, lúa có thẳng hàng không?

Giá chúng mình còn cái thuở dung dăng...
Anh thả lá thuyền xuôi về dưới ấy
Em ra sông chắc em sẽ thấy
Chỉ nỗi nhớ chúng mình đủ ấm mọi mùa đông.

Nhưng thơ ngây đâu còn ở chúng mình
Khi Tổ quốc trao anh lên tuyến đầu chặn giặc
Khi biên cương trong anh đã trở thành máu thịt
Đạn lên nòng anh giữ trọn nguồn sông

Nỗi nhớ cho em chưa viết được đôi dòng
Đạn quân thù bỗng cuồng điên vào thị xã
Xe tăng thù nghiến mặt sông êm ả
Nhịp cầu thù chặt đứt chờ mong

Bão lửa này mang sức mạnh hờn căm
Phá cầu thù, xé vụn xe tăng giặc
Giữa dòng sông nghìn xác thù ngã gục
Máu giặc loang ố cả một vùng

Thì hỡi em yêu ở cuối sông Hồng
Nếu gặp dòng sông ngàu lên sắc đỏ
Là niềm thương anh gửi về em đó
Qua màu nước sông Hồng, em hiểu chiến công anh.

Lào Cai, 1979"

* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do
Theo RFA

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ông Trần Đại Quang đã chết vào sáng 21.09.2018...Tin từ UB bảo vệ sức khỏe TƯ nói rất mập mờ: 'đồng chí đã mắc loại virus hiếm và độc hại, trên thế giới chưa có thuốc chữa', đưa về cái chết của ông trước khi nhà nước tung ra cáo phó.- Miếng 'virus hiếm':
Tổng Liên đoàn Ngáo Đá Việt Nam, đại diện cho các đồng chí ngáo đá cả nước, nhiệt liệt hoan nghênh sự quan tâm, lo lắng, thương yêu quá độ của các lãnh đạo UBND Tp. Hà Nội đã ưu ái dành cho thành phần sốc ma tuý, mê ngáo đá chúng tôi. Đặc biệt là đồng chí Phó Chủ tịch Ngô Văn Quý đã cùng tuỳ tùng trực tiếp đến thăm hỏi, động viên, không những chỉ yêu cầu các bác sĩ phải tập trung nhân lực, tận tình chữa trị, mà còn đưa phong bì tặng quà cho những anh em con nghiện của chúng tôi.
Không thể tưởng tượng được, tôi đã có cảm giác choáng ngợp, kinh hoàng khi gặp cảnh tượng này dù trong hành trình 3 tuần nay tôi đã gặp các nới ô nhiễm vì rác thuộc dạng khủng lắm rồi. - Đó là ấn tượng đầu tiên của tôi khi đến với vùng ven biển của xã Chí Công, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận (cách Phan Thiết khoảng 80 km). Một bãi biển dài cả km toàn rác và rác, chủ yếu là rúi ni lông, nhựa, quần áo, rác thải sinh hoạt…
Quan trọng là có lôi ra cho vô lò hết những quan tham không hay thôi. Chứ còn ông này hay cỡ ông Nguyễn Hữu Tín cũng chỉ là dạng thí chốt trước. Việt Nam nói là làm, còn cái lưng quần cũng đánh, vậy mà để cho những kẻ nhân danh công quyền chà đạp lên sự hy sinh của biết bao thế hệ đi trước. Độc ác và tàn phá còn hơn thời thực dân, đế quốc.
Herbert Philbrick - Trần Quốc Việt - 1. Người cộng sản tin cá nhân phải bị hy sinh vì lợi ích của quần chúng; người tự do rất tôn trọng giá trị và tánh ngay thẳng của cá nhân. 2. Người cộng sản hiểu và hiểu sai lịch sử vì mục đích riêng của mình; người tự do nghiên cứu lịch sử một cách trung thực để học hỏi từ lịch sử.
theo tôi, tới lúc này Trung quốc mới nhận ra điều này thì cũng là kém nhạy. Nhẽ ra Trung quốc phải bỏ cuộc từ vòng đàm phán trước thì mới đúng. Nhưng tôi nghĩ cũng như Việt Nam, nhóm cố vấn cao cấp của lãnh đạo Trung quốc không phải là tinh hoa của Trung quốc mà phần lớn là con cha cháu ông, kiến thức không nhiều kiểu như ông giáo sư tiến sĩ Đinh Trọng Thịnh vậy đó nên đánh giá tình hình không chuẩn xác.
Quan chức Hà Nội nhận định: Việc kinh doanh, giết mổ, sử dụng thịt chó, mèo gây ra những hình ảnh phản cảm đối với du khách quốc tế và người nước ngoài đến làm việc, sinh sống tại Hà Nội, làm ảnh hưởng đến hình ảnh thủ đô văn minh hiện đại. CÒN ĐÁNH CHẾT NGƯỜI THÌ KHÔNG ẢNH HƯỞNG GÌ?
NAM ĐỊNH, Việt Nam (NV) – Một cựu thiếu tướng quân đội CSVN bị người sử dụng mạng xã hội gọi là ‘trọc phú’ và nhiều từ ‘nặng nề’ khác khi hình ảnh của ông và căn ‘biệt phủ’ núp bóng ‘Bảo tàng Đồng Quê’ ở tỉnh Nam Định bị tung lên mạng
Cộng đồng mạng đã chỉ rõ những sơ sót, sai lầm của sách “tiếng Việt lớp 1 tiểu học, CNGD” khó tránh né mà tôi chưa thấy một bản đính chính, chuẩn bị cho đợt xuất bản sắp ra? Sao đã hơn 40 năm mà chưa thấy Bộ Giáo dục và Đào tạo, hay chính nhóm chủ trương đứng ra tổ chức thẩm định một cách khoa học, khách quam vô tư?
Gia đình chúng tôi khẩn thiết gửi thư này để lên tiếng kêu gọi trước tình hình cực kỳ căng thẳng, liên quan đến tính mạng con trai tôi là Trần Huỳnh Duy Thức hiện đang giam tại trại giam số 6,huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An.
Bảo Trợ