Đảng CSVN khiêu khích người miền Nam

16 Tháng Hai 201812:17 SA(Xem: 78)

Đảng CSVN khiêu khích người miền Nam

Ngô Nhân Dụng

Đảng Cộng Sản Việt Nam tổ chức linh đình kỷ niệm “Tổng tiến công và nổi dậy” Tết Mậu Thân là cố ý khiêu khích tất cả người Việt ở miền Nam và cố ý chia rẽ đồng bào Nam, Bắc.

Nguyễn Phú Trọng cố ý khơi lại những nỗi đau thương tang tóc mà người dân miền Nam cũng muốn quên. Giống như chọc lưỡi dao lên một vết đạn cũ đang thành sẹo, cho thương tích bật máu. Và  nước mắt lại trào ra khi nhớ lại những tang tóc, oan khiên, thù hận. Đây là một thủ đoạn “trắng trợn” và “xảo quyệt.” Những chữ này báo Nhân Dân đã viết năm 1968.

Nửa đêm mồng Một Tết năm đó, cộng quân tấn công cùng một lúc khắp các thành thị miền Nam. Quân đội miền Nam bị đánh bất ngờ. Vì ai cũng tưởng đang ngưng bắn để ăn Tết, như hai bên vẫn thỏa thuận từ những năm trước. Chính quyền miền Nam hỗn loạn, ông tổng thống không biết ở đâu, ông phó tổng thống phải xuất hiện để trấn an. Dân Sài Gòn còn tưởng có “đảo chính!” Cho đến khi súng nổ mãi, mới nhớ lại đêm trước Tết, Cộng Sản nằm vùng đã tổ chức ca nhạc, múa điệu “nông tác vũ” của Trung Cộng, và hát những câu hô hào “kháng chiến,” “đuổi giặc xâm lăng,” “Như ngày xưa Quân Vua đang vào thành!” Nghe một lần, ai cũng nhận ra đây là giọng điệu “chống Mỹ cứu nước.”

Cộng Sản đã mượn danh nghĩa sinh viên tổ chức ca hát, nhảy múa để kích thích lần chót các thanh niên sắp lao vào chỗ chết! Cảnh sát Quốc Gia biết mặt những tay nằm vùng đột nhiên xuất hiện cùng một nơi, ngay trong sân Học Viện Quốc Gia Hành Chánh; nhưng không bắt ai hết. Không ra lệnh giải tán đêm “ca vũ sinh viên,” sợ ngày Tết mất vui! Khi Cộng quân nổ súng, bấy giờ mới biết chúng đã chuẩn bị “xuất quân” ngay trước mắt chính quyền miền Nam, trong sân một trường đào tạo các công chức!

Ngày hôm sau, báo Nhân Dân ở Hà Nội in một tựa đề lớn, trên cao nhất nằm ngang cả trang báo, viết: “Mỹ và tay sai trắng trợn phá hoại ngày Tết của nhân dân ta.” Dưới những lời gian trá “vừa đánh trống vừa ăn cướp” này còn một tựa đề khác, “Bộ mặt tráo trở xảo quyệt của Mỹ Ngụy…” Người dân miền Bắc lúc đó chắc đa số không biết rằng họ đang bị lừa bịp! Họ không biết rằng thủ đoạn lừa bịp cả người Bắc lẫn người Nam đó sẽ đưa tới một hậu quả sau này: Ném bom Hà Nội để trả đũa!

Nếu năm đó người miền Nam được đọc báo Nhân Dân thì phải lắc đầu: Đúng là đảng Cộng Sản! “Tráo trở! Xảo quyệt!” và “Trắng trợn!” Chúng nó vô địch! Sau năm 1975 tất cả đồng bào miền Bắc cũng đồng ý! Thí dụ, Dương Thu Hương năm 1975 và Cấn Thị Thêu ngay bây giờ.

Hãy nghe bà Cấn Thị Thêu nói với bà con Dương Nội ngày 11 Tháng Tám, 2017, sau khi ra khỏi nhà tù, “Hôm nay, tôi đã… ra khỏi nhà tù nhỏ, trở về nhà tù lớn, nơi hàng triệu bà con dân oan đang ngày đêm rên xiết dưới ách thống trị của đảng Cộng Sản Việt Nam… Phải bắt chúng chịu trách nhiệm về tất cả những tội ác mà chúng đã gây ra cho nhân dân chúng tôi…”

Một tội ác lớn nhất mà “đảng Cộng Sản gây ra cho nhân dân chúng tôi” là đã đẩy hàng triệu thanh niên miền Bắc đi vào Nam, giết đồng bào và bị bắn chết, trong một cuộc chiến tranh vô nghĩa, vô ích, chỉ để thỏa mãn tham vọng cộng sản hóa vùng Đông Nam Á của Nga Xô và Trung Cộng. “Chúng ta đánh miền Nam là đánh cho Nga Xô, cho Trung Quốc,” Lê Duẩn đã nói.

Tính tráo trở xảo quyệt và trắng trợn của đảng Cộng Sản bây giờ càng hiện rõ khi họ ra lệnh khắp nước kỷ niệm cái họ gọi là “Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968,” hãnh diện khoe khoang thành tích đã gây ra cuộc tàn sát đó.

Bài diễn văn kỷ niệm 50 năm Tết Mậu Thân mới đọc ở Sài Gòn viết, “Đảng ta đã lựa chọn và nắm bắt đúng thời cơ, thúc đẩy và tận dụng thời cơ; thực hiện và từng bước đạt được mục tiêu chiến lược của cuộc kháng chiến, như tinh thần Nghị quyết Hội nghị lần thứ 14 Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng khoá 3 đã xác định…”

Bản nghị quyết nêu trên đã được Lê Duẩn đưa ra từ Tháng Mười Hai năm 1967, sau một năm chuẩn bị, cho cán bộ lén lút đưa vũ khí vào trong các thành phố, cất giấu để chuẩn bị đánh lén. Sau khi súng nổ, báo Nhân Dân mồm loa mép giải nói dối đồng bào miền Bắc rằng, “…ngày 17 Tháng Mười Một tuyên bố ngừng tiến công quân sự bảy ngày nhân dịp Tết Nguyên Đán để nhân dân miền Nam Việt Nam được tổ chức ngày Tết của mình và nhân viên ngụy quyền ngụy quân được về đoàn tụ với gia đình theo đúng phong tục lâu đời của Việt Nam…” Sau ngày 30 Tháng Tư năm 75, những “ngụy quyền ngụy quân” bị đánh lừa líu ríu kéo nhau vào tù, không ai còn được “được về đoàn tụ với gia đình theo đúng phong tục lâu đời của Việt Nam…”

Nói dối “trắng trợn” vô liêm sỉ đến như thế, không có ai có thể so tài với đảng Cộng Sản!

Một điều dối trá trắng trợn khác mà đến bay giờ cộng sản vẫn còn lập lại, khi dùng chữ “nổi dậy!”

Tất cả các nhân chứng còn sống có thể xác nhận rằng trong hai đợt tấn công của Cộng quân năm đó (cũng như trong các năm sau), quân họ tiến tới đâu, dân chúng đều bỏ chạy về phía quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Không hề có một người dân nào “nổi dậy” như cái loa tuyên truyền của họ vẫn nói dối đồng bào miền Bắc. Đến năm 2018 mà còn nói có “nổi dậy” thì đúng là đảng Cộng Sản khinh thường trí nhớ của người dân miền Nam!

Trong vụ Tết Mậu Thân, ngay những tên “cộng sản nằm vùng” cũng không dám ló mặt đi theo Cộng quân vào thành phố; biết sẽ không ai “nổi dậy” theo đảng hết! Người dân lành chỉ muốn nghỉ ngơi ăn Tết! Một trong những tay nằm vùng đó mới viết lời hối lỗi để trước khi chết rửa oan cho con cháu sau này bớt nhục, thú nhận rằng khi quân cộng sản vào Huế thì mình vẫn còn ở rất xa! Viết ra để chứng tỏ chính mình không can dự vào vụ thảm sát mấy ngàn thường dân ở Huế.

Người ta có thể nói dối mọi người trong một thời gian ngắn. Cũng có thể nói dối một người mãi mãi. Nhưng không thể nào nói dối tất cả mọi người mãi mãi được. Ngay sau năm 1975, đồng bào miền Bắc đã thức tỉnh, thấy rằng dân miền Nam đã sống tự do và sung túc hơn mình; không ai cần được “giải phóng.” Chiếm miền Nam chỉ tạo một cơ hội đồng bào ăn cướp của nhau và cho bọn tham quan trục lợi. Sau năm 1989, bà con càng tỉnh ngộ biết rẳng chủ nghĩa Cộng Sản là một cơn ác mộng hãi hùng của nhân loại.

Đảng Cộng Sản đang vui mừng kỷ niệm Tết Mậu Thân. Bà con miền Nam, khi nhớ lại hàng trăm ngàn người đã chết, cả quân dân bên mình lẫn quân bên kia, chỉ thấy nổi lên những oán hận và tủi nhục.

Trong 40 năm qua, đồng bào miền Bắc và miền Nam đã hiểu rõ bản chất của cuộc nội chiến tương tàn và thương mến nhau hơn, quên đi quá khứ oan khốc. Những người dưới 50 tuổi càng không muốn nhớ đến cảnh nồi da xáo thịt. Dân miền Nam cũng như miền Bắc chỉ mong xây dựng kinh tế và được sống trong tự do dân chủ. Mọi người sẵn sàng đoàn kết với nhau trong giấc mơ đó.

Nguyễn Phú Trọng đang trắng trợn phá hoại giấc mơ đoàn kết và xây dựng của nhân dân hai miền Nam, Bắc.

Tổ chức kỷ niệm Tết Mậu Thân là Nguyễn Phú Trọng và đảng Cộng Sản đã thách thức người dân Việt khắp nước!

Năm mươi năm qua, đồng bào ở Huế vẫn âm thầm tưởng niệm hơn hai ngàn người bị giết và chôn sống sau Tết Mậu Thân. Không ai bảo ai, nhà nhà thắp nhang trước hàng hiên, cầu nguyện cho các vong hồn oan khuất. Năm nay, dân chúng hai miền Nam Bắc có thể chia sẻ nỗi đau buồn của đồng bào Huế, đêm mồng một Tết cùng thắp nhang tưởng niệm tất cả những thường dân và chiến binh hai miền Nam Bắc chết trong Tết Mậu Thân. Đó là cách trả lời hùng hồn nhất trước thái độ khơi động hận thù của các lãnh tụ cộng sản.

Tuần trước, ở Hồng Kông, một tai nạn xe buýt làm chết 19 người. Chính quyền thành phố đã tuyên bố sẽ ngưng những cuộc vui mừng Xuân, bãi bỏ cuộc đốt pháo bông năm nay; các viên chức sẽ không tham dự bất cứ cuộc vui công cộng nào. Những người sống văn minh biết kính trọng người chết như vậy. Nguyễn Phú Trọng vẫn bắt các đảng viên cộng sản sống lối gỗ đá vô tình như loài man rợ. Trước Tết, chúng bắt blogger Mẹ Nấm phải rời nhà tù, từ Nha Trang nay chuyển ra Thanh Hóa. Chỉ để gia đình khó thăm nuôi vào dịp Tết. Chính sách tàn ác bất nhân vẫn tiếp tục, cho đến khi nào người dân Việt Nam làm đúng theo lời bà Cấn Thị Thêu khẩn cầu.

Bà nói: “Không cho chúng còn có cơ hội cướp bóc, đàn áp, đánh đập nhân dân. Phải cho chúng tận mắt chứng kiến, nỗi đau tột cùng của những gia đình có người thân bị chúng đánh chết hoặc bị thương tích đầy người hoặc hoặc bị tù tội oan sai, để cho chúng biết rằng tội ác của chúng là không thể dung tha. Mong toàn thể bà con dân oan, hãy đoàn kết muôn người như một, để chúng ta có đủ sức mạnh đấu tranh, chống lại bọn quan tham cường hào ác bá…” 
Ngô Nhân Dụng - NV

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Sau ngày 30-4-1975, một ký giả Tây phương đã viết là ‘Dưới chính sách khắc nghiệt của Cộng sản, nếu cái cột đèn mà biết đi chắc nó cũng … vượt biên’. (Ginetta Sagan). Câu nói dí dỏm của Sagan đã diễn tả được một thực trạng rất bi hài của dân dộc Việt Nam trong khoảng thời gian hơn hai mươi năm kể từ Tháng Tư, 1975 cho đến năm 1996. Những người chạy trốn chế độ Cộng Sản có thể chia làm hai đợt chính: Đợt đầu được mệnh danh là người Di Tản vì họ rời Việt Nam ngay trong khoảng tháng Tư 1975 và đợt thứ hai thường được mệnh danh là ngưòi Vượt Biên, dù bằng đường bộ hay đường biển.
Thưa Thủ tướng, Ngày 21/4/2018, chúng tôi gồm: Nguyễn Quang A, Nguyễn Nguyên Bình, Hoàng Hà, Hoàng Hưng, Nguyễn Đăng Quang, Lê Trường Thanh và Đào Tiến Thi về thăm bà con nông dân xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội. Sau những dữ liệu thu thập được và chứng kiến những gì đã xảy ra trong ngày hôm ấy, chúng tôi thấy cần thông tin đến Thủ tướng hai vấn đề lớn sau đây:
Từ sau ngày Hiệp Định Geneve năm 1954 lấy sông Bến Hải làm ranh giới chia cắt hai miền Nam Bắc Việt Nam, cả hai phe Quốc-Cộng đều tranh thủ nhân tâm đồng bào, lấy thông tin tuyên truyền làm vũ khí hàng đầu để tố cáo tội ác và nêu lên sự đau khổ lầm than của đồng bào bên kia giới tuyến. Minh chứng sự tốt đẹp của việc “đất lành chim đậu,”thực tế là trong thời gian 30 năm chia cắt, chỉ thấy người miền Bắc vượt vĩ tuyến 17 vào Nam, chứ không thấy ai ở miền Nam ra miền Bắc tìm tự do.
Một cuộc khảo sát do Quỹ Dân chủ Đài Loan thực hiện gần đây cho thấy gần 70% người Đài Loan sẵn sàng cho chiến tranh nếu Trung Quốc cố gắng sáp nhập hòn đảo này bằng vũ lực, theo Taipeitimes. Cuộc khảo sát này được thực hiện từ ngày 12/1 đến ngày 19/1/2018, với 1597 người Đài Loan được hỏi ý kiến.
Lê Hiền Đức - Kính thưa toàn thể nhân dân trong nước và bạn bè trên thế giới. Chuyện này tôi đã nói trước cuộc hội thảo “Công lý và quyền tiếp cận Công lý” ngày 18/4/2018, cụ thể là: Thưa ông tổng bí thư, ông nói: “lò đang cháy rừng rực”! Tôi có rất nhiều củi tươi, củi khô đủ cả! Nếu ông cho phép thì tôi sẽ chuyển đến tay ông nhiều củi lắm!
Nguyễn Thị Thanh Bình: Nhà văn Dương Thu Hương không những đã trả lại đúng tên gọi cho Sài Gòn, Hòn Ngọc Viễn Đông năm xưa, mà tác giả cuốn truyện dài gây chú ý "Thiên Đường Mù" cũng đã nhỏ lệ bên hè phố Sài Gòn khi nhận ra mình đã bị đánh lừa và tọng đầy những chiếc bánh vẽ như sau: "Khi vào đến Sài Gòn, chúng tôi mới hiểu rằng XH Miền Bắc là một XH cấu trúc man rợ: mỗi tháng được nhà nước phát cho từng bó cỏ, con "người" không còn là người nữa, mà dưới người!"
“Không có gì quý hơn độc lập tự do” Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó Nguyễn Chí Thiện
Theo học giả Nguyễn-Ngu-Í trong bài “Nhớ và nghĩ về bài quốc ca Việt”, đăng trên tạp chí Bách Khoa tại Sài Gòn số 244 ngày 1-3-1967, thì nguồn gốc đầu tiên của bài quốc ca VNCH là bài “Quấc dân hành khúc” do Lưu Hữu Phước, người Cần Thơ (Nam phần), sinh viên Đại học Hà Nội, sáng tác vào giữa năm 1941 tại Hà Nội. (Chữ “Quấc” viết với chữ “â”.)
TĂNG CƯỜNG ĐÀN ÁP KHÔNG DẬP TẮT ĐƯỢC PHONG TRÀO ĐẤU TRANH ĐÒI DÂN CHỦ DÂN SINH - Hai tuần đầu tháng 4 năm 2018 này, bạo quyền cộng sản lần lượt đưa ra xét xử 10 nhà hoạt động dân chủ, nhân quyền, bảo vệ môi trường tại các toà án Hà Nội, Thái Bình, Nghệ An và Hà Tĩnh. Tổng mức án là 96 năm tù và 32 năm quản chế về các tội gọi là “lật đổ chính quyền nhân dân”, “tuyên truyền chống phá nhà nước”, “đánh người gây thương tích”.
Bạn đọc Danlambao - Dù bị kết án 7 năm tù, nhưng Nguyễn Viết Dũng đã khiến chế độ độc tài cộng sản VN phải bẽ mặt khi bất ngờ xuất hiện trước tòa với biểu tượng Cờ Vàng 3 sọc đỏ của chính thể Việt Nam Cộng Hòa.
Bảo Trợ