Chant D’amour 1 - Tình Khúc Thứ Nhất, Em Là Cây Huyền Cầm

15 Tháng Hai 20183:21 SA(Xem: 152)

Chant d’amour 1 - Lamartine
(Tình Khúc Thứ Nhất, Em là cây huyền cầm)

ca_nhac_12
Ví em là một cây đàn
Làm hiu hiu gió vẳng ngang lá cành
Thở than sóng nhẹ đầu gành
Bồ câu gù mái giỡn quanh cạnh hồ

Sậy lau mảnh khảnh hư vô
Đàn em tấu khúc nhấp nhô vào đời
Thần tiên phút nghỉ thảnh thơi
Mắt nhìn vào mắt thay lời trần gian

Giọng em hợp tấu dịu dàng
Hồn anh nở rộ cưu mang chuyện tình
Nôi nằm đưa đẩy lung linh
Như mây cuỡi gió đưa mình vào thơ

Giường hoa em sắp mộng mơ
Thì thầm mê hoặc anh chờ nói ra
Tình em địa võng thiên la
Nhốt anh vào bến cầm xa cõi trần

Em yêu, mở mắt trong ngần !
Mối tình khắc dạ thêm lần nữa nghe
Dù nhìn thương cảm ủ ê
Soi đời anh tối bị che mặt trời

Thái Huy Long

Cảm tác từ bài Chant d’Amour 1

Poète : Alphonse de Lamartine (1790-1869)

Recueil : Nouvelles méditations poétiques (1823).

Naples, 1822.

Si tu pouvais jamais égaler, ô ma lyre,
Le doux frémissement des ailes du zéphyre
À travers les rameaux,
Ou l'onde qui murmure en caressant ces rives,
Ou le roucoulement des colombes plaintives,
Jouant aux bords des eaux ;

Si, comme ce roseau qu'un souffle heureux anime,
Tes cordes exhalaient ce langage sublime,
Divin secret des cieux,
Que, dans le pur séjour où l'esprit seul s'envole,
Les anges amoureux se parlent sans parole,
Comme les yeux aux yeux ;

Si de ta douce voix la flexible harmonie,
Caressant doucement une âme épanouie
Au souffle de l'amour,
La berçait mollement sur de vagues images,
Comme le vent du ciel fait flotter les nuages
Dans la pourpre du jour :

Tandis que sur les fleurs mon amante sommeille,
Ma voix murmurerait tout bas à son oreille
Des soupirs, des accords,
Aussi purs que l'extase où son regard me plonge,
Aussi doux que le son que nous apporte un songe
Des ineffables bords !

Ouvre les yeux, dirais-je, ô ma seule lumière !
Laisse-moi, laisse-moi lire dans ta paupière
Ma vie et ton amour !
Ton regard languissant est plus cher à mon âme
Que le premier rayon de la céleste flamme
Aux yeux privés du jour.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Cảm tạ hồng ân Chúa Ngài đã gọi con vào đời Cho con nhìn thấy ánh mặt trời Và muôn điều kỳ diệu Của địa cầu đầy sức sống Thật tuyệt vời Lời mời gọi của Ngài là hồng ân - Ngài chỉ cho con những con đường- Đàng sau những cánh cửa- Và con đã chọn lựa- Trong tình yêu thương- Trong hồng phúc lạ thường
Mình hãy kiếm bóng đêm về đồng loã Cho đến khi hoa đoá hết lả lơi Bóng chiều tà mệt mỏi muốn nghỉ ngơi Sao anh hiện trên vùng trời em đó
Viết thay cho những người Vợ Có Chồng có người Yêu đang bị lao tù vì Lý Tưởng Tự Do ...... Anh đã chọn gông cùm vì Lý Tưởng Chọn đóng đinh cho Dân Tộc sống còn
Xin anh đừng là mây bay Suốt đời em không với tới Xin anh đừng là con suối Bởi nguồn sẽ đổ về sông Xin anh đừng là vừng đông Cho em chói loà đôi mắt
Lầm lũi tháng Tư nỗi buồn di tản Bao năm rồi tưởng quên lãng bóng hình? Tìm tự do kẻ vượt biển tử sinh Người ở lại giam linh hồn địa ngục
CHẾT CŨNG CHỈ NHƯ GIẤC NGỦ Không than vãn, lòng chẳng hề hối tiếc Nắm tro tàn. Thôi thế, đã là xong! Cũng chỉ như giấc ngủ mơ màng Đời sống vậy, đủ rồi! Em yêu mến. Nghiệp đã làm xong, chẳng còn chi vương vấn Tình cũng tàn năm tháng kiếp phôi pha Thì em ơi! Ta nằm xuống dưới mồ Thanh thản chết, có gì đâu phải nghĩ. Hồn thi sĩ xin mang thơ gửi đời làm tri kỷ Chốn trần gian sẽ ngợp áng thơ ta Chỉ chia tay có thân xác thôi mà Tình yêu ta còn muôn đời bất tử! Cõi thế gian: âu cũng kiếp đoạ đầy phận số Tiếc làm chi? Sống mãi chỉ mệt thân Mãn nguyện rồi, cần chi nữa phân vân Ta nằm xuống hoá mình vào “kinh thánh”! Ta đã yêu em suốt đời trong hư ảnh Dù có thời cũng sung sướng, đê mê Nhưng tình em khác gì những chiếc lá bay kia Để năm tháng dài ta hoang ru nơi bến lạnh. "Tình và tiền"! Tiếng nói đó làm trái tim đàn bà hưng phấn Phụ nữ cả thế giới này, họ quí như nhau…
Từ buổi em đi mang cả nụ cười Tôi đứng bên sông chờ ai quay lại Quê nhà thôi đã hết ngày vui Mấy mươi năm một mình tôi đợi mãi . Người có về không chiều nay đầy gió Không gian xưa bảng lảng cuối trời
Dòng đời – Thơ Xuân Phong - Ngọn gió đời đang mát Bỗng hóa thành bão giông Dòng sông đời phẳng lặng Bỗng dậy sóng ào ầm Đôi khi tôi lặng lẽ Riêng ngọn đèn hắt hiu
Ngày em đi Gò Công trời trở gió Cây sầu đâu lá úa rụng bên sân Tháng Mười Hai hoa sứ trắng bâng khuâng Có bước chân ngập ngừng qua lối nhỏ Ngày em đi con sông xưa vẫn nhớ Cô lái đò bỏ bến bước sang ngang
Chant d'amour 4-Lamartine (Tình Khúc Thứ 4-Bóng Ngã Về Tây) Đừng nhìn thấu vào tâm hồn anh nữa Anh chết chìm trong cõi lửa tình chân Đứng dậy em mình tay khoác kề gần
Bảo Trợ