Chant D’amour 1 - Tình Khúc Thứ Nhất, Em Là Cây Huyền Cầm

15 Tháng Hai 20183:21 SA(Xem: 370)

Chant d’amour 1 - Lamartine
(Tình Khúc Thứ Nhất, Em là cây huyền cầm)

ca_nhac_12
Ví em là một cây đàn
Làm hiu hiu gió vẳng ngang lá cành
Thở than sóng nhẹ đầu gành
Bồ câu gù mái giỡn quanh cạnh hồ

Sậy lau mảnh khảnh hư vô
Đàn em tấu khúc nhấp nhô vào đời
Thần tiên phút nghỉ thảnh thơi
Mắt nhìn vào mắt thay lời trần gian

Giọng em hợp tấu dịu dàng
Hồn anh nở rộ cưu mang chuyện tình
Nôi nằm đưa đẩy lung linh
Như mây cuỡi gió đưa mình vào thơ

Giường hoa em sắp mộng mơ
Thì thầm mê hoặc anh chờ nói ra
Tình em địa võng thiên la
Nhốt anh vào bến cầm xa cõi trần

Em yêu, mở mắt trong ngần !
Mối tình khắc dạ thêm lần nữa nghe
Dù nhìn thương cảm ủ ê
Soi đời anh tối bị che mặt trời

Thái Huy Long

Cảm tác từ bài Chant d’Amour 1

Poète : Alphonse de Lamartine (1790-1869)

Recueil : Nouvelles méditations poétiques (1823).

Naples, 1822.

Si tu pouvais jamais égaler, ô ma lyre,
Le doux frémissement des ailes du zéphyre
À travers les rameaux,
Ou l'onde qui murmure en caressant ces rives,
Ou le roucoulement des colombes plaintives,
Jouant aux bords des eaux ;

Si, comme ce roseau qu'un souffle heureux anime,
Tes cordes exhalaient ce langage sublime,
Divin secret des cieux,
Que, dans le pur séjour où l'esprit seul s'envole,
Les anges amoureux se parlent sans parole,
Comme les yeux aux yeux ;

Si de ta douce voix la flexible harmonie,
Caressant doucement une âme épanouie
Au souffle de l'amour,
La berçait mollement sur de vagues images,
Comme le vent du ciel fait flotter les nuages
Dans la pourpre du jour :

Tandis que sur les fleurs mon amante sommeille,
Ma voix murmurerait tout bas à son oreille
Des soupirs, des accords,
Aussi purs que l'extase où son regard me plonge,
Aussi doux que le son que nous apporte un songe
Des ineffables bords !

Ouvre les yeux, dirais-je, ô ma seule lumière !
Laisse-moi, laisse-moi lire dans ta paupière
Ma vie et ton amour !
Ton regard languissant est plus cher à mon âme
Que le premier rayon de la céleste flamme
Aux yeux privés du jour.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
( Lễ Suy Tôn Thánh Giá 14/9 ) “Ai muốn theo Ta, hãy bỏ mình, vác Thánh Giá của mình mỗi ngày mà theo Ta” ( Lc.9 : 23 ) Thánh Giá là gì anh biết không ? Trời mây non nước nhuộm sắc hồng, Đỉnh cao vời vợi trông đẹp quá ! Thánh Giá vươn lên giữa không trung.
không thể định hình nổi mùa thu bên kia triền núi gầy guộc ở nơi ấy ba tôi lưng trần chân cộc vốc một nấm đất, gieo từng mầm non cơn mưa trôi qua màu xanh héo hon tôi bơi theo nỗi nhớ gãy vụn ký ức ngày thơ bé lần lượt rơi xuống không còn chỗ cho thi ca quê mình mùa này ánh nắng nhạt nhòa chập chờn sóng FM báo tin biển động đám mây vắt ngang lán trại gọi tên đỉnh núi từng làn làn mây trắng bay
Giòng sông quê hương – Thơ Đặng Quang Chính - Có một giòng sông Chảy bên làng tôi nhỏ bé Vào những mùa mưa nước lũ Nước sông cuồn cuộn đục phù sa
ĐÁNH THỨC CON (Tạm thời ẩn danh) - Dậy đi con, Dậy ba dắt con đi Đến vân đồn. Đến bắc vân phong , Phú quốc. Nhanh lên con kẻo không còn kịp Ngày hôm nay người ta bấm nút
Mưa tỉ tê, nắng nồng nàn, cái thời yêu dấu nằm ngang mắt chờ. Chắc gì trời sẽ sa mưa? Chao ôi nắng quá cái mùa Hè ơi! Kia em, nắng lửa cháy trời, cháy leo quanh núi quanh đồi Cali… Mùa Hè lửa bắt đầu đi… và mưa như gái dậy thì… già nua!
Thử tưởng tượng anh không đang hiện hữu Em bước vào vùng trống rổng không gian Em dám chứ vì không thêm chẳng bớt Nhánh cỏ anh may ra có chút hồn Thử tưởng tượng thời gian quay ngược lại Em gặp anh ở một cõi mơ hồ
PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ MÙA THU - PHỐ THU VÀ ÁO TRẮNG Tà áo trắng em đi qua phố Mùa thu rơi phủ mắt anh Tà áo trắng của người sinh nữ Anh nhìn xác phượng khóc rưng rưng. Chỉ còn lại con tim rớm đỏ Áo quệt vào máu rỏ hai tay… Ôi, mùa thu mùa thu êm ả Sao lòng anh tơi tả thế này?
LỜI TÂM SỰ MÙA VU LAN: MẸ ƠI, MONG MẸ ĐỪNG BUỒN, ĐỨA CON GÁI MẸ LỚN KHÔN RỒI MÀ! - Về nhà sau chặng đường xa Thấy con, mắt mẹ vội nhoà chân chim Con ùa vào chốn bình yên Mà tim nghe ấm nỗi niềm yêu thương! Mẹ ơi, sao mắt mẹ buồn? Đứa con gái mẹ lớn khôn rồi mà!
Kính thưa Mẹ Maria . Cuộc đời con từng bước đi luôn có Mẹ Maria đồng hành.Cách đây 31năm ( 15/08/1987- 15/08/2018 )ngày con đính hôn và Mẹ đã se kết hai chúng con thành đôi vợ chồng,qua bao năm tháng thăng trầm được 4 người con 3 trai,1gái.Ngày con gái con bước vào đời tu và tiên khấn cũng ngày 15/08/2016..Người con trai thứ 2 sinh ngày 13/05 /1993 ngày kính nhớ Mẹ hiện ra tai Fatima 13/005 /2017 .Tạ ơn Mẹ đã luôn yêu thương bảo trợ gia đình con.Hôm nay con xin tri ân và tâm tình cùng Mẹ.Nguyện dâng trọn gia đình cho Mẹ,Xin Mẹ luôn hộ phù cho từng thành viên trong gia đình con biết noi gương Mẹ sống Xin Vâng.
Bảo Trợ