Thị Trấn Hẻo Lánh Ở Mỹ Chỉ Có Một Cư Dân Sinh Sống

11 Tháng Năm 20185:04 CH(Xem: 243)

Thị trấn hẻo lánh ở Mỹ chỉ có một cư dân sinh sống

Bà Elsie Eiler, 84 tuổi, vừa là thị trưởng, thư ký, thủ quỹ, kiêm nhân viên thu thuế tại thị trấn Monowi ở bang miền trung Nebraska, Mỹ.

monowi-thitran-canhdepjpg
Cách đường biên giữa bang South Dakota và bang Nebraska khoảng 8 km là một con đường đất chạy xuyên qua những cánh đồng lúa mạch vàng, dẫn thẳng tới trung tâm thị trấn có tên Monowi.
Bà Elsie Eiler, 84 tuổi, sống một mình ở Monowi suốt 14 năm nay. Theo Cơ quan Thống kê Mỹ, Monowi là nơi duy nhất ở nước Mỹ chỉ có một người dân sinh sống. Cụ bà này vừa là thị trường, thư ký, thủ quỹ, nhân viên thu thuế, thủ thư kiêm chủ quán rượu của thị trấn nhỏ nhất nước Mỹ, BBC đưa tin. 
Thị trấn hẻo lánh ở Mỹ chỉ có một cư dân sinh sống
Vào những năm 1930 của thế kỷ trước, Monowi là một thị trấn sầm uất với 150 hộ gia đình. Từng là nơi có tuyến đường tàu hỏa chạy qua, Monowi nhộn nhịp với nhà hàng và các cửa tiệm tạp hóa, thậm chí còn có hẳn một nhà tù ở thị trấn này.
Thị trấn hẻo lánh ở Mỹ chỉ có một cư dân sinh sống
Khi sản xuất nông nghiệp ngày một suy giảm, đặt biệt, trong giai đoạn sau Thế chiến II, thị trấn Monowi nằm giữa miền trung nước Mỹ bắt đầu "bốc hơi". Đám tang cuối cùng diễn ra trong nhà thờ của thị trấn là đám tang của cha bà Eiler vào năm 1960.
Bưu điện và ba cửa hàng tạp hóa cuối cùng chính thức đóng cửa từ 1967 đến 1970. Sau đó vào năm 1974, trường học duy nhất trong thị trấn cũng ngừng hoạt động. Người dân ở Monowi kéo nhau ra các thành phố lớn sinh sống.
Khi hai đứa con của bà Eiler rời khỏi thị trấn vào đầu những năm 1980, lúc đó dân số của Monowi chỉ còn 18 người. Khoảng 20 năm sau đó, chỉ còn lại hai vợ chồng bà Eiler. Và vào năm 2004, khi chồng qua đời, bà Eiler trở thành cư dân duy nhất của Monowi.
Thị trấn hẻo lánh ở Mỹ chỉ có một cư dân sinh sống
Bà Eiler kiêm nhiệm tất cả các công việc trong thị trấn. "Khi tôi làm thủ tục gia hạn giấy phép bán đồ uống có cồn và thuốc lá hàng năm, người ta gửi cho tôi giấy phép tới thư ký của thị trấn mà người đó chính là tôi", bà Eiler nói. "Với tư cách là thư ký, tôi tiếp nhận giấy tờ, rồi là một thủ quỹ, tôi ký duyệt, xong xuôi, tôi gửi số giấy phép đó cho chủ quán rượu cũng chính là tôi".
Ngoài ra, Eiler còn phải lên kế hoạch tu bổ đường sá hàng năm để duy trì khoản tiền hỗ trợ từ chính quyền liên bang rót xuống. Bà còn dùng khoản thuế 500 USD mà bà nộp hàng năm để duy trì ba cột đèn đường và hệ thống dẫn nước sạch trong thị trấn.
Thị trấn hẻo lánh ở Mỹ chỉ có một cư dân sinh sống
"Ở đây, tôi cảm thấy hạnh phúc. Tôi lớn lên ở đây. Tôi đã quen với cuộc sống ở đây. Tôi biết mình muốn gì. Thật khó mà thay đổi sau từng đấy năm trời", bà Eiler nói.
Thị trấn hẻo lánh ở Mỹ chỉ có một cư dân sinh sống
Đều đặn vào 9h sáng hàng ngày trừ thứ Hai, bà Eiler mở cửa quán bar. Khách hàng thân thiết của bà sống cách đó khoảng 30-50 km. Họ đều là những người quen biết bà lâu năm. Có những người sẵn sàng vượt quãng đường hơn 300 km định kỳ ghé thăm bà. "Cảm giác chúng tôi như một gia đình lớn vậy", Eiler nói trong lúc chơi trò đố ô chữ với một người bạn. "Có những người biết tôi từ khi còn là một đứa trẻ, giờ đây họ đến thăm tôi với con bồng cháu bế trên tay".
Thị trấn hẻo lánh ở Mỹ chỉ có một cư dân sinh sống
Ngoài quán bar, thị trấn Monowi còn có một thư viện vẫn hoạt động. Thư viện này là nơi lưu trữ bộ sưu tập sách của ông Rudy, chồng bà Eiler. Hồi còn sống, những lúc rảnh rỗi, ông Rudy vùi đầu vào đọc sách. Để hiện thực hóa ước muốn duy nhất của chồng trước khi nhắm mắt xuôi tay, bà Eiler, cùng các con, đã đặt đóng giá sách rộng 30 m2 để chứa 5.000 cuốn sách và tạp chí.
Thị trấn hẻo lánh ở Mỹ chỉ có một cư dân sinh sống
Trong suốt 14 năm sống cô độc một mình, bà Eiler đã gặp gỡ và trò chuyện với hàng trăm người khách đến từ khắp nơi trên thế giới ghé thăm thị trấn. Bà khoe 4 cuốn sổ đầy ắp chữ ký của những du khách. "Nói thật, tôi chưa bao giờ nghĩ ngợi gì nhiều nhưng tôi cảm thấy hạnh phúc vì khiến mọi người chú ý tới góc bé nhỏ và hẻo lánh này", bà Eiler nói.
Thị trấn hẻo lánh ở Mỹ chỉ có một cư dân sinh sống
Ngoài hai con, bà Eiler còn có 5 người cháu và hai chắt. Người gần nhất sống cách bà hơn 140 km. "Tôi có thể chuyển đến sống với các con, các cháu bất cứ lúc nào tôi muốn. Nhưng nếu làm vậy, tôi phải kết bạn lại từ đầu", bà Eiler nói. "Chừng nào còn có thể ở đây thì hay chừng ấy. Đây mới là nơi tôi muốn sống. Chắc là càng già ta càng khó thay đổi thói quen cũ".

Theo VnExpress/Ảnh: BBC

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tòa án ở New York (Mỹ) đã yêu cầu một người đàn ông (30 tuổi) dọn ra khỏi nhà sau 8 năm “ăn bám”, theo đề nghị của chính bố mẹ anh này. Ngày 22/5, Thẩm phán tòa án tối cao ở New York, Donald Greenwood, đã ra lệnh Michael Rotondo phải dọn ra khỏi căn hộ của bố mẹ mình tại Camillus, gần Syracuse, Mỹ. Tuy nhiên, Michael không đồng ý
Ngoài gần 10 nước châu Á và một số vùng đảo Thái Bình Dương, dân vùng Appenzell và St. Gallen thuộc Thụy Sĩ có món thịt chó hun khói. Theo giới bảo vệ động vật thì phong tục ăn thịt chó khá phổ biến ở Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Hàn Quốc, Việt Nam, Lào, Philippines, Đài Loan, Indonesia, một số vùng của Ấn Độ và một vài đảo Thái Bình Dương.
WESTMINSTER, California (NV) – Giá nhà cửa hiện nay đắt đỏ nên việc tìm thuê một chỗ ở mới trong vùng Little Saigon là một chuyện rất khó và có cả “1001 chuyện” nhức đầu cho cả chủ nhà lẫn người thuê. - Nhu cầu thuê nhà ở vùng Little Saigon nhiều đến nỗi, nhiều người đến nhật báo Người Việt đăng rao vặt cho cho thuê nhà hay “share” phòng chưa kịp về đến nhà đã có người gọi điện đến để xin coi rồi.
Sài Gòn hiếu khách xưa nay! Sài Gòn từ thiện: để ngay vỉa hè Thùng tiền bác ái, chẳng e Có người lấy trộm, sao che mắt đời! Sài Gòn đẹp lắm, ai ơi:
Marx chỉ nêu ra niềm tin 'xã hội cộng sản sẽ giải phóng công nhân' mà không nói chủ nghĩa cộng sản sẽ thay thế tư bản như một hình thái xã hội mới
Tôi đứng ở phần phía tây hẻo lánh của nghĩa trang Highgate ở London, chăm chú xem một ngôi mộ đá lớn. Đó là một mộ bia dạng hình hộp, với tượng chú chó bằng kích cỡ thật đang nằm phủ phục trước mộ. Tấm đá vân lốm đốm và rễ cây bạch dương leo đầy bệ đá. Một dòng chữ ghi "Tưởng nhớ Thomas Sayers".
Ở phía bắc Peru, gần thành phố Trujillo và nhiều điểm khảo cổ còn lại của Chan Chan, khu di tích thành cổ lớn nhất thế giới, cảng biển nhỏ Huanchaco cho đến lúc này được biết đến nhiều với những chiếc bè đánh cá trên biển làm bằng cây sậy. Nhưng theo các nghiên cứu khảo cổ trong giai đoạn 2011-2016, và kết quả được National Geographic công bố hôm thứ Năm 26/04/2018, cảng Huanchaco còn nổi tiếng là một điểm tế thần « trẻ em » lớn nhất trên thế giới.
Lễ xuống tóc của phái Tào Khê tại Busan đưa một loạt chú bé vào chùa làm sư. - Buổi lễ 'cạo đầu đi tu' ở Busan vào tháng 5 năm nay là để mừng lễ Phật Đản. Sau đó, các bé trai mặc áo seungbok màu xám, tượng trưng cho sự tinh khiết và khiêm tốn, sẽ cầm hoa sen làm lễ.
Ta có thể học được nhiều về văn hóa làm việc của một đất nước thông qua cách người nước đó dùng bữa trưa. - Mukul Paraekh / Mumbai, Ấn Độ: Gọi cơm hộp. Hiện có ít thời gian hơn cho bữa trưa ở Mumbai, ông Mukul Paraekh, người thường ăn trưa ở văn phòng trong nửa tiếng, nói. Là quản lý ở một công ty kiểm toán, ông cho rằng nạn tắc đường và tăng áp lực công việc trong thành phố
Văn phòng giám đốc Đại Học Harvard, một ngày cuối thế kỷ 19. Một cặp vợ chồng rụt rè xin gặp ông giám đốc. Cô thư ký nhìn vẻ quê mùa của hai người khách, chiếc quần sờn gấu của ông và bộ quần áo bình dân của bà, trả lời: ông giám đốc rất bận, chỉ tiếp khách có hẹn. Đúng ra, ông chỉ quen tiếp những trí thức danh tiếng, những người gia thế, có vai vế trong xã hội.
Bảo Trợ