Đừng than thân trách phận, giàu sang hay khốn khó chỉ khác nhau 1 điều duy nhất này

28 Tháng Giêng 20183:24 CH(Xem: 262)

Những lo toan, phiền muộn của cuộc sống một lúc nào đó sẽ khiến bạn cảm thấy mệt mỏi và bất lực. Bạn nhận thấy dù nỗ lực, cố gắng tới mức nào vẫn không đạt được những điều bản thân mong đợi. Kỳ thực, trong đời này, việc chúng ta trở nên giàu sang, hạnh phúc hay không chỉ khác nhau ở một điều duy nhất. 

Có một chàng trai thường xuyên than phiền về số phận của mình. Anh cảm thấy cuộc đời đối với anh cái gì cũng không tốt. Bạn bè đối xử với anh không như anh mong đợi, công việc của anh không hấp dẫn, không mang lại thu nhập cao, mọi tài sản anh đang sở hữu từ trang phục cho tới điện thoại, xe hơi đều không phải đồ cao cấp.

Một hôm, chàng trai ngồi trong công viên nhìn ngắm trung tâm thương mại sang trọng bên kia đường với dòng người mua sắm tấp nập và cảm thấy vô cùng buồn rầu, ủ rũ. Vừa lúc đó, một ông lão đi ngang qua và dừng lại hỏi han, trò chuyện với chàng trai.

“Chàng trai trẻ, việc gì khiến cháu buồn rầu đến vậy?”. 

“Ông ơi, cháu không hiểu sao mỗi ngày cháu đều làm việc chăm chỉ, vất vả nhưng vẫn rất nghèo”. 

“Nghèo ư? Cháu là một người rất giàu có đấy chứ”.

“Chưa có ai nói với cháu như vậy, cháu thực sự rất nghèo ông ạ”.

“Nếu bây giờ ta muốn một ngón tay của cháu và ta sẽ trả cháu 30 đồng tiền vàng, cháu có đồng ý không?”.

“Không đâu ông ạ!”. 

“Nếu bây giờ ta muốn một bàn tay của cháu và ta sẽ trả cháu 300 đồng tiền vàng, cháu có đồng ý không?”. 

“Không bao giờ ông ạ, cháu không thể lấy bàn tay của cháu đổi lấy số tiền ấy được”. 

“Nếu bây giờ ta muốn đôi mắt của cháu và ta sẽ trả cháu 3000 đồng tiền vàng, cháu thấy thế nào?”. 

blank
Những lo toan, phiền muộn của cuộc sống một lúc nào đó sẽ khiến bạn cảm thấy mệt mỏi và bất lực. (Ảnh: Pinterest.com)

Chàng trai mỉm cười nhìn ông lão. Anh đưa tay lên lần theo từng đường nét trên đôi mắt của mình, kể cả những nếp nhăn hằn lên theo những năm tháng cuộc đời đầy vất vả, suy tư. Bất chợt, anh thấy hạnh phúc khi nhận ra đôi mắt luôn mang đến cho anh cơ hội được nhìn ngắm và chiêm ngưỡng tất cả mọi điều trên thế gian.

Có đôi khi là những hình ảnh xúc động về một tấm lòng tốt, có lúc là nụ cười rạng rỡ và thân thiện của những người xung quanh anh, cũng có lúc lại là những mảnh đời bất hạnh, thiệt thòi. Sau giây phút, anh quay sang nói với ông lão: “Không ông ạ”. 

Ông lão lại tiếp tục thuyết phục: “Cháu muốn trở nên giàu có, vậy ta sẽ đưa cho cháu 30.000 đồng tiền vàng để đổi lấy sinh mệnh của cháu. Cháu có đồng ý không?”. 

Đặt tay lên ngực, chàng trai cảm nhận từng nhịp đập của trái tim mình. Anh nhớ lại tất cả những ngày tháng đã qua, từ khi còn là một cậu bé được mẹ bế bồng nâng niu cho tới những năm tháng sinh viên luôn ấp ủ khát khao và mơ mộng. Cuộc sống của anh vẫn luôn đầy đủ những sắc màu rạng rỡ, tươi đẹp khi anh thực sự là chủ nhân của cuộc đời mình.

Đến lúc này anh cũng nhận ra sinh mệnh quý giá đến nhường nào, bởi nó là thứ duy nhất trên đời có thể mang đến cho anh tất cả, cũng là thứ không tiền bạc hay vật chất nào sánh được. Chàng trai nhìn ông lão, những giọt nước mắt xúc động của sự thức tỉnh vẫn còn đọng lại trên khóe mắt của anh. Anh nói: “Cháu sẽ không đánh đổi sinh mệnh của mình lấy bất kỳ điều gì”. 

Câu chuyện của chàng trai đã đánh thức chúng ta khỏi giấc mộng lâu dài không lối thoát. Chúng ta trong một xã hội bộn bề, trong một môi trường nơi đồng tiền được xem là vạn năng thường lãng quên sự biết ơn và cảm giác hài lòng của mình. Bởi ta nhận ra ngay cả khi mình thất bại, cuộc sống vẫn tấp nập, vẫn muôn màu muôn vẻ.

Kỳ thực, cuộc sống của chúng ta được hình thành bởi suy nghĩ, niềm tin và mong muốn. Khi con người lớn dần lên theo năm tháng, mong muốn trở nên rõ nét thành những thói quen và nếp sống hàng ngày.

Thói quen được hình thành vô thức, là một trong những công cụ mang lại sức mạnh khiến con người thay đổi khi đó là những thói quen tích cực. Ngược lại, thói quen tiêu cực sẽ nhanh chóng rút kiệt sức mạnh của tự thân chúng ta, khiến ta liên tục rơi vào tình trạng bị “đánh bại”.

Than phiền chính là thói quen như vậy. Nó đánh cắp năng lượng và thời gian của chúng ta, là kẻ thù của thành công và hạnh phúc.

blank
Than phiền chính là thói quen như vậy. Nó đánh cắp năng lượng và thời gian của chúng ta, là kẻ thù của thành công và hạnh phúc. (Ảnh: w-dog.net)

Phần lớn chúng ta đều xuất phát từ sự không hài lòng trên bề mặt dẫn đến tâm thái không an hòa, từ đó mà than phiền, chán nản và ngày càng lún sâu vào tuyệt vọng.

Tuy nhiên, người xưa đã từng giáo huấn rằng: coi trọng tiền bạc, con người sẽ sống rất khổ, lấy con cái làm trung tâm, con người sẽ sống rất mệt, lấy tình yêu làm gốc, con người sẽ dễ bị tổn thương.

Nếu trong dòng chảy bất tận của xã hội, ta không thể tìm cho mình mục tiêu và giá trị sống, không thể tìm ra điều gì là thực sự quan trọng và có ý nghĩa với sinh mệnh bản thân mình, ta sẽ mãi mãi lang thang trên con đường tìm kiếm sự hài lòng và hạnh phúc, ta sẽ đi mãi mà chẳng thể tới bến tới bờ.

Quả thực, được và mất trong cuộc sống của chúng ta chỉ là sự tương đối. Là được hay là mất, tất cả hoàn toàn phụ thuộc vào nhận thức và cách đối đãi của chính chúng ta. Nếu không hiểu giá trị của sự trân quý thì cho dù bạn có nắm giữ bao của cải vật chất cũng không thể có được niềm vui.

Nếu không hiểu được sự khoan dung độ lượng thì cho dù có nhiều bạn bè đến đâu thì cuối cùng họ cũng sẽ rời xa bạn. Nếu không hiểu được sự biết ơn thì dù bạn có ưu tú xuất sắc đến mấy cũng khó thành công.

Rốt cuộc, hạnh phúc đích thực với con người trên thế gian này là gì? Chính là luôn hài lòng với những gì mình có và không ngừng nuôi dưỡng một tâm hồn thuần khiết, thuần thiện. Đó là điều duy nhất có thể nói lên rằng cuộc đời bạn là giàu sang hay khốn khó mà thôi.

Một người chỉ có bồi dưỡng đạo đức tốt đẹp, nhân ái, thiện lương, mang trong mình lòng biết ơn, người ấy mới tràn đầy dòng năng lượng thuần chính. Khi thân thể tràn ngập dòng năng lượng thuần chính thì sẽ tự hấp thụ những thứ tốt đẹp, thuần chính trong đất trời.

Từ xưa đến nay, các bậc thánh nhân đều nói rằng “Đức” kết nối và tương hợp với trời và đất. Người nào có nhiều Đức tất sẽ được trời xanh bảo hộ, phù trợ. Đức chính là tài sản lớn nhất của đời người.

Lý Minh ĐKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Mỗi chúng ta là “kẻ địch” lớn nhất của chính mình. Nếu có thể đặt bản thân vào vị trí người khác mà suy xét thì chúng ta sẽ có được thu hoạch bất ngờ. Dưới đây là 10 mẩu chuyện ngắn giúp bạn nhìn thấu đạo lý cuộc đời.
NHƯ THẾ NÀO MỚI THỰC SỰ LÀ BUÔNG BỎ? CÂU CHUYỆN Ý VỊ CỦA HAI THẦY TRÒ TIỂU HÒA THƯỢNG SẼ GIÚP BẠN TRẢ LỜI...Trên bờ có một cô gái muốn qua sông, nhưng lại không dám lội qua. Cô gái đang bối rối không biết làm cách nào, lão hòa thượng bèn chủ động cõng cô qua sông, sau đó đặt cô xuống rồi hai người đi tiếp.
Ngày 29 tháng 12 là một ngày hạnh phúc của Mary Bourne Butts, đó là ngày cưới của cô và đặc biệt hơn cô đã cùng người cha mắc bệnh nan y nhảy một vũ điệu truyền thống trong ngày trọng đại. Tháng 5/2017, ông Jim được chẩn đoán mắc một căn bệnh ung thư não không thể chữa trị, ông được đưa vào chăm sóc tại bệnh viện từ giữa tháng 12. Khi đám cưới của Mary được tổ chức, ông James đã cố gắng đến tham dự và quyết định cùng con gái làm một điều đặc biệt vào ngày trọng đại này.
Cây cầu Brooklyn không chỉ là một kiệt tác kỹ thuật của thế kỷ 19, một địa điểm cổ kính đáng xem, đáng ghi lại khi đến thăm New York hiện đại và nguy nga. Đây còn là một công trình mang tính biểu tượng của niềm tin, nỗ lực và tình yêu của con người.
Chuyện kể rằng, có một chàng sinh viên trẻ ngồi cạnh một người đàn ông lớn tuổi trên chuyến tàu ở thành phố Paris. Khi thấy ông già đang lần chuỗi tràng hạt, anh nói: “Bây giờ mà cụ còn tin vào điều lỗi thời này sao?” Ông già đáp: “Vâng, thế còn cậu?” Chàng sinh viên cười một cách tự đắc, nói: “Tôi không tin vào những điều ngớ ngẩn như vậy. Xin cụ nghe tôi, ném bỏ cái chuỗi hạt kia ra cửa sổ và tìm hiểu về khoa học đi thôi”.
TRUYỆN NGỤ NGÔN SONG NGỮ ‘CON CHÓ VÀ CÁI BÓNG’ – HÃY BẰNG LÒNG VỚI NHỮNG GÌ BẠN CÓ...Đã nhiều khi chúng ta tự hỏi rằng, cuộc sống này phải chăng khi sinh ra đã có sự an bài… Mỗi con người từ khi sinh ra đều có một số phận riêng, mỗi người có một sứ mệnh, có một bổn phận và trách nhiệm không giống nhau. Nhưng dường như lòng tham của con người là một thứ còn sâu hơn đáy biển, nên dường như chưa bao giờ họ bằng lòng với thực tại, bằng lòng với những gì họ đang có.
Một buổi chiều mùa đông, một thiền sư xuống núi. Vừa tới đồng bằng thì trời đổ mưa, mưa như trút… ông ghé vào một trang trại. Thấy có người kéo chuông, cô gái giúp việc ra xem. Thiền sư tỏ ý xin đứng trú mưa một chốc. Cô quay vào trình vợ chồng trang chủ… nhưng ngạc nhiên thay, trang chủ từ chối.
Từ xa xưa, trà vốn đã là thức uống quen thuộc trong đời sống của mỗi chúng ta. Thưởng trà là thú vui, là nét tao nhã trong văn hoá truyền thốn. Nhưng hơn cả vị ngon của trà, của chiếc ấm quý pha trà là người bạn tri âm cùng thưởng chén trà đó. Ngày xưa có một phú ông rất thích thưởng trà. Phàm là người đến nhà dùng trà, dù là người nghèo hay giàu thì ông ta đều sẽ phân cho hạ nhân chiêu đãi.
Có một ngôi chùa, nhân vì thờ một sợi chuỗi Phật Tổ từng đeo mà nổi tiếng. Nơi thờ phụng sợi chuỗi chỉ có thầy trụ trì và 7 đệ tử biết. 7 người đệ tử đều rất có ngộ tính, thầy trụ trì cảm thấy tương lai đem y bát truyền cho bất kỳ người nào trong bọn họ, đều có thể làm rạng rỡ Phật Pháp. Không ngờ, sợi chuỗi đột nhiên biến mất. “Các ngươi ai đã lấy sợi chuỗi, chỉ cần trả về vị trí cũ, ta sẽ không truy cứu, Phật tổ cũng không trách tội.”
Còn có một câu chuyện khác kể rằng: “Có một người lữ hành, lúc đi dọc bờ của một con sông lớn đã nhìn thấy một bà lão đang vì muốn vượt qua sông mà buồn rầu. Trong lúc sức cùng lực kiệt, anh ta vẫn dùng hết sức lực của mình giúp bà lão qua sông; kết quả là sau khi qua sông, bà lão một câu cũng không nói đã vội vàng rời đi. Người lữ hành rất hối hận. Anh ta cảm thấy có vẻ như nỗ lực giúp đỡ bà lão là một hành động không đáng giá bởi vì đến một câu “cảm ơn” anh ta cũng không nhận được.
Bảo Trợ