Winter Night by Boris Pasternak (Đêm Đông)

26 Tháng Giêng 20184:34 CH(Xem: 344)

Winter Night by Boris Pasternak
(Đêm Đông)

Boris Pasternak là nhà văn nổi tiếng với tác phẩm Doctor Zhivago, đoạt giải Nobel Văn Chương. Ông vừa là văn sĩ, dịch giả, thi sĩ và cũng có tài soạn nhạc. Cuộc đời sự nghiệp nhiều biến cố và đời tư tình cảm phong phú.

Trong chiến dịch thanh trừng Great Purge, Stalin đã bỏ lệnh hành quyết Pasternak vào giờ phút chót với lời phê “ Leave that holy fool alone !”
Bị áp lực của Cộng Sản Sô Viết, ông phải từ chối giải Nobel năm 1958( nhưng sau này, người thừa kế được nhận giải 1988)
Thủ tướng Nehru đã điện thoại Krushchev với lời hăm doạ sẽ lập một ủy ban bảo vệ Pasternak, và nhờ vậy Pasternak đã tránh được lệnh tống khứ ra nước ngoài như tội đồ.

Trong 13 năm cuối đời ông, người tình Olga Ivinskaya đã liều thân tận tình giúp ông soạn dịch, tâm đầu ý hợp, đương đầu với nghịch cảnh, dù Pasternak không chịu ly dị vợ để cưới nàng.

Bài thơ Winter Night tuy giản dị nhưng hàm chứa và ấn tượng của một Pasternak nhiệt tình, niềm tin mạnh mẽ khi phải chịu nhiều đắng cay nguy hiểm của bạo lực……bão tuyết tàn bạo, ngọn nến nhiệt huyết vẫn cháy kiên cường trong suốt bài thơ cuộc đời, đợi chờ cho hết tháng Hai trời lại sáng.



Image result for candle lightTuyết cứ đổ hoài xuống thế gian
Từ đâu xa thẳm quét qua ngàn
Như Hè ruồi nhuế lao vào lửa
Đông tuyết dập ngoài cửa ngổn ngang


Mặt kính nổi lên những vết hằn
Tạc hình quái dị ốc trôn xoăn
Mũi tên khác lạ không chiều hướng
Thế giới trong ngoài đã cách ngăn


Trên bàn ngọn nến vẻ vô tư...
Lởn vởn trần in bóng mệt nhừ
Như kẻ cam đành buông số phận
Chân chồn thúc thủ giữa hèn hư


Chán nản đôi giày rơi rớt độp
Nền khô dội tiếng rõ nao lòng
Đầu giường ngọn nến đang hồi hộp
Nhỏ giọt hoen tràn áo sáp ong


Trời đất chìm trong tuyết bạo tàn
Tâm hồn cũng chẳng dám lang thang
Làm thân với nến đang còn cháy
U ám bao giờ bão tuyết tan


Gió luồn góc cửa lung linh nến
Nguồn sáng vô tình tạo bóng ai
Thập ác mơ hồ dâng ẩn hiện
Thần linh cánh vẫy giữa đêm dài


Tháng Hai tuyết mãi chẳng nào thôi
Ngọn nến dõi soi cảnh đứng ngồi
Đơn độc thu mình ôm ẩn nhẫn
Lửa còn âm ỉ sáng hồn tôi ?!


Thái Huy Long

Winter Night by Boris Pasternak

It snowed and snowed ,the whole world over,
Snow swept the world from end to end.
A candle burned on the table;
A candle burned.

As during summer midges swarm
To beat their wings against a flame
Out in the yard the snowflakes swarmed
To beat against the window pane

The blizzard sculptured on the glass
Designs of arrows and of whorls.
A candle burned on the table;
A candle burned.

Distorted shadows fell
Upon the lighted ceiling:
Shadows of crossed arms,of crossed legs-
Of crossed destiny.

Two tiny shoes fell to the floor
And thudded.
A candle on a nightstand shed wax tears
Upon a dress.

All things vanished within
The snowy murk-white,hoary.
A candle burned on the table;
A candle burned.

A corner draft fluttered the flame
And the white fever of temptation
Upswept its angel wings that cast
A cruciform shadow

It snowed hard throughout the month
Of February, and almost constantly
A candle burned on the table;
A candle burned.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
(Gởi người anh em bên kia giới tuyến)- Ngô Minh Hằng.- Gió thu lạnh, từng lá vàng run rẩy Cây trơ cành buồn bã hứng trời sương Tôi viết tiếp bản trường ca thứ bảy Chút lòng người vong quốc gởi quê hương!
Trong một phố nghèo có người vợ trẻ Vẫn đón con đi, về… như thường lệ Vóc em thanh cũng thể mùa xuân Đôi mắt em: đôi mắt ấy màu đen. Ngôi nhà nhỏ bên đền
Sài Gòn đêm nay trở gió Lòng tôi để ngỏ không cài Em không hẹn ngày trở lại Vui buồn biết ngỏ cùng ai.
Dã tràng ơi Hận biển tự bao giờ Mà cay đắng Mà cả gan lấp biển! Biển ồn ào, Không chịu mình bại trận Sóng bạc đầu luôn đối đầu em.
Vào buổi mai nào đó Khi hoa cỏ còn sương Ngủ dậy thấy khác thường Chắc hết thương em rồi Ôi chẳng hề nuối tiếc Chẳng còn biết ân hận
Mai con lớn khắp nơi toàn người Hán Tiếng Việt mình, nói nhỏ nhé con ơi Dù mình sống trên quê hương, đất Tổ Nhưng ai đông hơn sẽ thành chủ, con à!
Em phải sống, vâng, em phải sống! Mảnh đất lành vẫn chờ bước chân em Bàn tay em tô đất nước đẹp thêm Em phải sống để đời không câm lặng. Ta đòi lại biển xanh và cát trắng Đã bao đời là mạch sống ngư dân
Chưa tu chấp trách lỗi người Tu rồi, lỗi ấy không ngoài chính ta Chưa tu, hở chút ba hoa.. Tu rồi, nhìn lại, đấy là trẻ con.. Chưa tu, thế sự chen bon. Tu rồi, chỉ cốt vẹn toàn nội tâm. Chưa tu, đụng đến nổi sân Tu rồi, mặt đỏ.. lặng thầm soi gương.. Chưa tu mười ghét, một thương Tu rồi độ lượng trùng dương cõi lòng Chưa tu, xuôi ngược đèo bòng Tu rồi, vui bước ngược dòng thế nhân.. Chưa tu Muốn bội hơn Cần Tu rồi nguyện bỏ dần dần.. ''cái thêm''.. Chưa tu, nghịch cảnh là rên
Bài “Giấc Mơ Chapi” Chapi, ôi Chapi Nhớ gì trong quá khứ Tôi ở đâu bây chừ ?! Cảm ơn anh Trần Tiến Ai viếng mộ Y Moan ?!
Bảo Trợ