Phụng Vụ Lời Chúa: Chúa Nhật Tuần 4 Thường Niên, Năm B

26 Tháng Giêng 20186:24 SA(Xem: 270)

Phụng vụ Lời Chúa: Chúa Nhật Tuần 4 Thường Niên, năm B

blank

CHÚA NHẬT IV THƯỜNG NIÊN B

(Đnl 18,15-20; 1 Cr 7,32-35; Mc 1,21-28)

SỨC MẠNH CỦA LỜI CHÚA

“Thiên hạ sửng sốt về lời giảng dạy của Người, vì Người giảng dạy
như một Đấng có thẩm quyền, chứ không như các kinh sư”
 (Mc 1,27)

I. CÁC BÀI ĐỌC

1. Bài đọc 1

Trong lịch sử dân Chúa, các ngôn sứ đóng một vai trò quan trọng. Họ được chuyển chọn để thông truyền lời của Thiên Chúa cho dân, giúp họ sống theo đường lối của Người.

Trước hết, các ngôn sứ là những người do Thiên Chúa chọn để làm trung gian giữa Thiên Chúa và dân Người. Quả vậy, Thiên Chúa mặc khải cho dân tại núi Khôrép là một Thiên Chúa oai nghiêm và đáng sợ, đến nỗi dân không dám trực tiếp nghe tiếng Người, không dám nhìn vào Người kẻo phải chết (Đnl 18,16) nên phải nhờ qua trung gian của ông Môsê. Vì thế, thể theo lời thỉnh nguyện của dân, Thiên Chúa chọn từ trong dân các ngôn sứ để làm trung gian giữa Thiên Chúa và dân, dựa theo khuôn mẫu của ngôn sứ Môsê.

Hơn nữa, các ngôn sứ là những người nói lời Thiên Chúa: “Ta sẽ đặt những lời của Ta trong miệng người ấy, và người ấy sẽ nói với chúng tất cả những gì Ta truyền cho người ấy” (Đnl 18,18). Đây là tiến trình gồm hai bước: Một là, ngôn sứ phải để cho Thiên Chúa đặt lời Người vào miệng mình (x. Is 51,16; Gr 1,9), để lời Người chiếm lấy môi miệng và thanh tẩy lời lẽ của mình; hai là, một khi đã đón nhận lời Chúa, ngôn sứ chỉ nói lời của Chúa, nói những gì Thiên Chúa truyền dạy mà thôi. Bất cứ vị ngôn sứ nào hoặc không nói lời Thiên Chúa, hoặc nhân danh bất cứ vị thần nào khác mà nói đều bị trừng phạt cách nghiêm khắc (Đnl 18,20).

Sau cùng, dân đón nhận lời của vị ngôn sứ như lời của Thiên Chúa. Vì được chính Thiên Chúa tuyển chọn và được chính lời Chúa thanh tẩy môi miệng, sứ điệp ngôn sứ không còn là lời người phàm mà là lời Thiên Chúa: “Lời ngôn sứ không bao giờ lại do ý muốn người phàm, nhưng chính nhờ Thánh Thần thúc đẩy mà có những người đã nói theo lệnh của Thiên Chúa” (2 Pr 1,21). Vì thế, dân Chúa có bổn phận lắng nghe và đón nhận sứ điệp ngôn sứ như chính lời của Thiên Chúa. Ai không đón nhận thì sẽ bị Thiên Chúa hạch tội (Đnl 18,19).

Tóm lại, ngôn sứ là những người được Thiên Chúa tuyển chọn từ giữa dân, được đón nhận lời Chúa và chỉ nói lời Chúa mà thôi. Sứ điệp ngôn sứ đích thật là lời Chúa, nên dân phải lắng nghe và đón nhận.

2. Bài đọc 2

Thánh Phaolô dành trọn chương 7 thư thứ nhất Côrintô để nói về đời sống hôn nhân cũng như độc thân. Đối với thánh nhân, dù mỗi bậc sống đều có những bổn phận và trách nhiệm riêng biệt, nhưng ngài vẫn muốn đề cao đời sống thuộc trọn về Chúa để chỉ lo việc Chúa mà thôi.

Những người sống đời hôn nhân có trách nhiệm với người bạn đời của mình. Họ tìm cách làm đẹp lòng nhau, chăm sóc, lo lắng cho nhau. Đó là lẽ thường tình của điều thánh Phaolô gọi là “lo lắng việc đời”. Tuy nhiên, người sống đời hôn nhân cũng có bổn phận “gắn bó với Chúa” trong một mức độ nhất định (1 Cr 7,35), nên họ “bị chia đôi” khi vừa phải “lo lắng việc đời” vừa “gắn bó với Chúa” nên dễ bị “giằng co”. Đó là giới hạn của những người sống hôn nhân theo cái nhìn của thánh Phaolô.

Trái lại, những người sống đời độc thân thì thuộc trọn về Chúa; họ được kêu gọi để làm đẹp lòng Chúa. Đối với thánh Phaolô, độc thân là bậc sống lý tưởng để dành trọn cả cuộc đời, cả con người cả hồn lẫn xác, cả con tim để phục vụ và làm đẹp lòng Thiên Chúa. Lý tưởng của người sống đời độc thân, theo thánh nhân, là “chuyên lo” việc của Chúa. Cuộc đời của họ không có mối bận tâm, lo lắng nào khác ngoài “chuyên lo” việc của Chúa và làm đẹp lòng Người.

Tóm lại, vì không muốn “anh chị em phải lo lắng điều gì” (7,32), cũng như “mong tìm lợi ích cho anh chị em” và “để anh chị em được gắn bó với Chúa mà không bị giằng co” (7,35), thánh Phaolô đưa ra “đề nghị”(7,35) về một lối sống thuộc trọn về Chúa và chuyên lo việc Chúa mà thôi.

3. Bài Tin Mừng

Cách giảng dạy và hành động của Đức Giêsu trong hội đường Caphácnaum cho thấy sức mạnh của lời phát xuất từ môi miệng Người; lời có sức mạnh trổi vượt so với lời của các ngôn sứ trong Cựu Ước.

Lời của Đức Giêsu có thẩm quyền từ Thiên Chúa. Dù Đức Giêsu không tự xưng mình là ngôn sứ, nhưng phần lớn sứ mạng công khai của Người dành cho việc giảng dạy dân chúng. Điểm khác biệt trong cách giảng dạy của Đức Giêsu được dân chúng ghi nhận vì “Người giảng dạy như một Đấng có thẩm quyền” (Mc 1,22; 2,10; 11,33). Trong khi các ngôn sứ là những người nói lời Thiên Chúa, Đức Giêsu chính là “Con Thiên Chúa” (Mc 1,1.11), nên lời của Người đích thực là lời Thiên Chúa, lời có thẩm quyền của chính Thiên Chúa, chứ không như lời giảng dạy của các kinh sư (Mc 1,22).

Lời của Đức Giêsu có sức mạnh khuất phục thần ô uế. Quả vậy, lời uy quyền của Đức Giêsu được biểu lộ qua việc Người ra lệnh cho thần ô uế và nó phải chịu khuất phục (Mc 1,25). Chính thần ô uế cũng biết và thừa nhận thẩm quyền của Đức Giêsu qua việc tuyên xưng Người là “Đấng Thánh của Thiên Chúa” (Mc 1,24; x. Lc 4,34). Trong toàn bộ Tân Ước, lời tuyên xưng này chỉ một lần nữa được đặt trên môi miệng của ông Phêrô (x. Ga 9,69). Khi tuyên xưng Đức Giêsu là “Đấng Thánh của Thiên Chúa”, Đấng đã nhận lấy Thánh Thần (x. Mc 1,9-11) và sẽ làm phép rửa trong Thánh Thần (Mc 1,8), Máccô muốn nhấn mạnh rằng Đức Kitô thật sự được Thiên Chúa thánh hiến. Vì được “thánh hiến” nên Người ở trong thế đối nghịch với “thần ô uế”; Người dùng lời quyền năng không chỉ trong việc giảng dạy mà còn để xua trừ thế lực sự dữ.

Lời của Đức Giêsu mang lại giáo huấn mới mẻ. Thật vậy, Tin Mừng Máccô ghi nhận sự kinh ngạc và thán phục của dân chúng khi lắng nghe lời giảng dạy đầy uy quyền của Đức Giêsu vì lời Người thực sự là “giáo lý mới mẻ” (x. Mc 1,27); lời giáo huấn của Người mở ra một thời đại mới, trong đó con người được lắng nghe và chứng kiến lời uy quyền của Thiên Chúa cách trực tiếp và hoàn toàn mới mẻ, chứ không còn cần qua trung gian gián tiếp là các ngôn sứ nữa.

Tin Mừng Máccô một lần nữa làm nổi bật Đức Giêsu như là Đấng có lời thẩm quyền của Con Thiên Chúa, lời có sức mạnh khuất phục thần ô uế, lời mang lại giáo huấn mới mẻ và trực tiếp.


II. GỢI Ý ÁP DỤNG

1/ Ngôn sứ là những người được Thiên Chúa tuyển chọn từ giữa dân, được đón nhận lời Chúa và chỉ nói lời Chúa mà thôi. Qua bí tích Rửa Tội, các Kitô hữu cũng được Thiên Chúa tuyển chọn để làm ngôn sứ cho Người. Ý thức về sứ mạng ngôn sứ, mở lòng để đón nhận lời từ Thiên Chúa và trung thành nói lời Người là lời mời gọi và đòi buộc của ơn gọi Kitô hữu.


2/ Theo thánh Phaolô, dù sống độc thân hay sống đời hôn nhân, người ta đều có bổn phận “phụng thờ Thiên Chúa”. Vì thế, trong khi xác định rõ bổn phận mà những người sống đời hôn nhân phải có đối với nhau, thánh nhân vẫn muốn đề nghị một lối sống hoàn toàn thuộc về Chúa và chuyên lo việc Chúa để không phải lo lắng, vướng bận, giằng co. Vậy nên, dù sống theo ơn gọi nào, người ta đều cần dành cho Chúa một chỗ đứng riêng biệt trong cuộc đời của mình.

3/ Tin Mừng Máccô làm nổi bật hình ảnh Đức Giêsu là Đấng có lời uy quyền từ Thiên Chúa, lời mang lại giáo lý mới mẻ và có sức mạnh xua trừ thần ô uế. Lời của Thiên Chúa đã hóa thân thành Đấng là Ngôi Lời sống giữa nhân loại. Đức Giêsu, Lời của Thiên Chúa, vẫn tiếp tục là sức mạnh xua trừ sự dữ, là lẽ sống cho những ai tìm kiếm ý nghĩa mới cho cuộc đời, và là ánh sáng cho những người muốn kiếm tìm chân lý.

III. LỜI NGUYỆN CHUNG

Chủ tếAnh chị em thân mến! Thiên Chúa có thẩm quyền trên muôn vật muôn loài và trên cả quỉ thần hay sự dữ. Lời của Người giải thoát và đem lại lẽ sống cho tất cả chúng ta. Ý thức thân phận yếu đuối của con người, chúng ta cùng tôn vinh quyền năng của Thiên Chúa và tin tưởng dâng lời cầu xin:

1. Chúa Giêsu giảng dạy như Đấng có uy quyền trong hội đường của người Do thái. Chúng ta cùng cầu nguyện cho mọi thành phần trong Hội Thánh, luôn xác tín sức mạnh tái sinh của Lời Chúa Kitô và hăng say rao giảng lời Chúa cho con người thời đại.

2. Thế lực ma quỉ và sự dữ luôn tác động trong đời sống xã hội hôm nay dưới nhiều hình thức. Chúng ta cùng cầu nguyện cho các nhà lãnh đạo quốc gia luôn biết can đảm đứng về phía sự thật và sự thiện, để nỗ lực bảo vệ người dân và gìn giữ hòa bình thế giới.

3. Chúa Giêsu đã dùng lời uy quyền để chữa lành người bị thần ô uế ám. Chúng ta cùng cầu nguyện cho những người đang đau khổ về tinh thần và thể xác ở khắp nơi trên thế giới, tìm được niềm an ủi và sức mạnh chữa lành nơi Lời Chúa và các bí tích của Hội Thánh.

4. Danh tiếng Chúa Giêsu được đồn ra khắp vùng lân cận xứ Galilêa. Chúng ta cùng cầu nguyện cho mọi người trong cộng đoàn chúng ta biết tích cực tuyên xưng Đức Giêsu là “Đấng Thánh của Thiên Chúa” và luôn ý thức làm vinh danh Chúa trong cuộc sống hằng ngày.

Chủ tếLạy Chúa là Cha chí thánh, nhờ Con Một Chúa là Đức Giêsu Kitô, Chúa đã giải thoát chúng con khỏi quyền lực sự dữ và ban tặng đời sống mới. Xin nhận lời chúng con cầu nguyện và giúp chúng con luôn sống xứng đáng với ân huệ Chúa ban. Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con. Amen. 
Tgpsaigon.net

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
CHÚA NHẬT XXIV TN-B (Is 50,5-9a; Gc 2,14-18; Mc 8,27-35) Đấng Kitô - Tôi trung của Thiên Chúa “Thầy là Đấng Kitô” (Mc 8,29)
I. CÁC BÀI ĐỌC 1. Bài đọc 1: Đoạn sách ngôn sứ Isaia trích từ bài ca thứ ba về người Tôi Trung (Is 50,4-11). Bài ca làm nổi bật những phẩm chất của người Tôi Trung. Dù bị địch thủ chống đối và đe dọa, người Tôi Trung vẫn giữ được lòng trung thành với Thiên Chúa vì ý thức rằng Ngài vẫn luôn ở với mình trong hoàn cảnh nào.
Phụng vụ Lời Chúa: Chúa Nhật 22 thường niên- năm B - CHÚA NHẬT XXII TN - B (Đnl 4,1-2.6-8; Gc 1,17-18.21-22.27; Mc 7,1-8.14-15.21-23) LUẬT CHÚA VÀ LUẬT PHÀM NHÂN “Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm” (Mc 7,8)
Phụng vụ Lời Chúa: Chúa Nhật 21 thường niên- năm B Ban Mục vụ Thánh Kinh và Phụng Tự T5, 23/08/2018 - 09:36 Kế thừa sứ mạng dẫn dắt Dân Chúa về miền Đất Hứa từ ông Môsê, ông Giôsuê ngày càng nổi bật giữa đoàn Dân Israel từ Ai cập trở về. Cũng như Môsê đã dẫn Dân vượt qua Biển Đỏ, ông Giôsuê cũng đã dẫn Dân vượt qua sông Giođan, từng bước hướng dẫn họ chiếm các phần đất mà Đức Chúa là Thiên Chúa đã hứa ban cho Abraham, Isaac và Giacóp, tổ phụ của họ.
SỐNG KHÔN NGOAN “Ai ăn thịt và uống máu tôi thì được sống muôn đời và tôi sẽ cho người ấy sống lại trong ngày sau hết, vì thịt tôi thật là của ăn và máu tôi thật là của uống” (Ga 6,54)
LƯƠNG THỰC THẦN LINH “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống” (Ga 6,51)
CHÚA NHẬT XVIII THƯỜNG NIÊN - B (Xh 16,2-4.12-15; Ep 4,17.20-24; Ga 6,24-35) ĐỨC GIÊSU KITÔ – BÁNH HẰNG SỐNG “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ” (Ga 6,35)
CHÚA NUÔI SỐNG CON NGƯỜI TOÀN DIỆN “Người phân phát, ai muốn ăn bao nhiêu tùy ý” (Ga 6,11) Thiên Chúa quan tâm đến toàn bộ đời sống của con người. Chương trình cứu độ của Thiên Chúa, Tin Mừng của Đức Giêsu và sứ vụ của Người, cũng như của những người lo việc Thiên Chúa không chỉ liên quan đến chiều kích tâm linh, mà còn chạm vào mọi khía cạnh trong cuộc sống con người.
SỨ MẠNG TÔNG ĐỒ VÀ NGÔN SỨ “Người gọi Nhóm Mười Hai lại và bắt đầu sai đi từng hai người một” (Mc 6, 7a) I. CÁC BÀI ĐỌC 1. Bài đọc 1: Câu chuyện về sứ mạng của Amos cho thấy nét đặc biệt của ơn gọi ngôn sứ, ơn gọi mãnh liệt phát xuất từ Thiên Chúa đến nỗi người được gọi không thể thoái thác hay chối từ.
1. Bài đọc I (Ed 2,2-5) Êdêkiel bị lưu đày sang Babylon vào năm 597 tCN cùng với vị vua cuối cùng vương triều Đavít, Giôgiakhin, và nhiều người trong dân Israel. Bốn năm sau biến cố này, Êdêkiel được Chúa kêu gọi và sai đến với con cái Israel. Và trình thuật kêu gọi Êdêkiel hôm nay được xem như là một đoạn tiêu biểu mô tả về ơn gọi và sứ mạng ngôn sứ.
Bảo Trợ