Mang Túi ‘Hàng Hiệu’ Có Phải Chỉ Để Khoe?

27 Tháng Ba 20183:57 CH(Xem: 1133)

Mang túi ‘hàng hiệu’ có phải chỉ để khoe?

WESTMINSTER, California (NV) – Người Việt có câu “chiếc áo không làm nên thầy tu,” ý nói hình thức bên ngoài không làm nên giá trị một con người, nhưng điều này hình như không còn đúng lắm trong thời buổi hiện tại.

Chính vì hay bị người khác “đánh giá” qua vẻ bề ngoài nên nhiều người phải “trang bị” cho mình những món đồ xịn, kể cả khi không có tiền, mà túi xách “hàng hiệu” là một trong những món được quý bà, quý cô để ý nhất.

Theo khảo sát của Công ty Niesel, Việt Nam đứng hàng thứ ba trên thế giới về chuyện “mê hàng hiệu,” chỉ sau Trung Quốc và Ấn Độ. Tại Việt Nam, từ những “người đẹp nổi đình nổi đám,” “người đẹp vừa vừa” cho đến “người không đẹp lắm,” đều cố mua những chiếc túi “hàng hiệu” có giá từ vài ngàn cho đến cả trăm ngàn đô la. Không phải chỉ vài chiếc mà đến vài chục chiếc, đủ thứ các thương hiệu đắt tiền. Thậm chí đến “chiếc túi đắt nhất hành tinh” là Hermès Himalayan Crocodile Birkin mà người đẹp Ngọc Trinh, Á Hậu Phương Lê, diễn viên Sella Trương, ca sĩ Thu Minh, ca sĩ Lệ Quyên… cũng có.

Chiếc túi Hermès Himalayan Crocodile Birkin ra mắt hồi năm 2014 với giá $190,000. Nhưng không phải hễ ai có tiền là mua được. Số lượng sản xuất túi rất ít mà danh sách người chờ mua rất dài, đôi khi phải đến vài năm. Với những túi thuộc hàng “đắt nhất hành tinh” như Hermès Himalayan Crocodile Birkin, mỗi năm họ chỉ sản xuất 5 chiếc thì càng khó để mua. Bởi vậy nhiều người lắm tiền thừa của phải “sang tay” từ người khác với giá cao hơn hoặc mua quá đấu giá. Năm 2016, chiếc túi này được bán đến 300,000 qua một cuộc đấu giá ở Hồng Kông.

blank
Người đẹp Ngọc Trinh và chiếc túi Hermès Himalayan Crocodile Birkin. (Hình từ Instagram của Ngọc Trinh)

Những chiếc túi trị giá bằng nửa căn nhà ở California này chỉ dành cho “super star,” bài viết này chỉ muốn đề cập đến những cái túi “rẻ” hơn, chỉ tầm… vài ngàn đến chục ngàn đô la.

Phóng viên nhật báo Người Việt hỏi chuyện những người Việt Nam có thu nhập cao ở Mỹ như bác sĩ, luật sư, chuyên viên bất động sản,… xem có bao giờ bỏ ra chục ngàn đô la để mua túi xách không? Tất cả đều nói rằng chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ bỏ ra chừng ấy tiền cho túi xách.

Chị Hằng Nguyễn, một luật sư sống ở Laguna Beach bày tỏ: “Mua nhà đẹp, xe đắt tiền, tôi hoàn toàn đồng ý nhưng riêng túi xách, tôi chưa bao giờ có cái nào quá $300. Nhà là nơi mọi người trong gia đình bên nhau, tận hưởng cuộc sống với nhau nên căn nhà rộng đẹp có ý nghĩa rất nhiều. Còn xe đắt tiền thì sự an toàn của nó cũng cao hơn. Tôi không phê phán những ai bỏ ra hàng chục ngàn đô la mua túi xách, tiền của họ, họ muốn gì là chuyện của họ nhưng cá nhân tôi, tôi thấy quá lãng phí.”

Cũng về chuyện túi “hàng hiệu,” Bác Sĩ Đông Xuyến cho biết chị chỉ có một cái túi “hàng hiệu” duy nhất là túi Louis Vuitton mua cách đây hơn 3 năm trong dịp được tăng lương.

blank
Túi xách hàng hiệu ở shop Maxim Boutique. (Hình: Trúc Linh/Người Việt)

Hỏi chị nghĩ gì về việc xài túi “hàng hiệu” có làm cho mình “sang trọng” hơn không? Bác Sĩ Đông Xuyến cho biết, trong hơn ba năm xài chiếc túi Louis Vuitton, điều chị cảm nhận được là phẩm chất bền và đẹp. Còn chuyện có “sang trọng” hơn không, chị không đánh giá được.

“Nhưng với tư cách một người bình thường, nếu thấy ai đó xài đồ hiệu đắt tiền từ đầu đến chân, trong lòng tôi nghĩ người đó ‘hình thức’ quá. Theo tôi, “nội lực” của một người quan trọng hơn hình thức. Nếu bạn đeo cái túi mấy chục ngàn đô la nhưng phong thái bạn không tự tin, bạn rụt rè, khúm núm, bạn dùng ngôn ngữ ‘đường phố’, bạn không biết phép lịch sự nơi công cộng thì bạn không thể nào ‘sang trọng’ được,” Bác Sĩ Đông Xuyến nhận xét.

Qua điện thoại, phóng viên Người Việt trò chuyện với chị Tina Huỳnh, sống ở Westminster nhưng đi làm nail mãi tận thành phố Whittier. Chị Tina cho biết về sở thích mua túi “hàng hiệu”: “Khoảng bốn năm trước em xài túi bình thường thôi, nhưng mấy người làm cùng với em, ngày nào cũng khoe, nào là túi Chanel, Louis Vuitton, Burberry, như chọc tức em, ngứa mắt lắm. Thế là em quyết định mua cái túi Channel lúc đó hơn $7,000 cho mấy người đó hết coi thường. Mà công nhận xài túi đắt tiền, thấy ‘đã’, cảm giác như ai cũng nhìn mình. Từ đó em ‘nghiện’ túi hiệu luôn. Giờ em được 5 cái túi hiệu rồi, cái đắt nhất là túi Hermès $12,000, còn rẻ nhất là cái LV $1,600.”

Được hỏi, mỗi ngày có mang túi “hàng hiệu” đi làm không, Tina cho biết: “Có mang vào tiệm vài lần, chủ yếu cho mấy người trong tiệm thấy em cũng có túi xịn thôi, chứ mang vào tiệm nail uổng lắm. Em thường mang túi đi chợ, đi nhà thờ, đi ăn tối với bạn bè.”

Chị Vương Trân, chủ một tiệm nail, sống ở thành phố Alhambra, cho rằng ngoài phẩm chất, chiếc túi “hàng hiệu” còn làm nên “giá trị” của một người. Chị có nhiều túi xách của các nhãn hiệu như Louis Vuitton, Gucci, Prada.

blank
Chị Vương Trân. (Hình do nhân vật cung cấp).

“Khi đi shopping, đặc biệt là đến những nơi mua sắm của người Việt, người ta dòm ngó bề ngoài mình dữ lắm. Nếu thấy mình mang túi ‘xịn’ người ta tiếp đón mình rất niềm nở. Ngược lại, thấy mình xài túi rẻ tiền, người ta chỉ tiếp đón mình một cách miễn cưỡng,” chị Vương Trân nói.

Chị Maxim Nguyễn, chủ shop Maxim Boutique trong Westminster Mall cho biết phần lớn khách của chị là những người làm nail. Trong shop này chỉ có ba nhãn hiệu là Hermès, Chanel và Louis Vuitton, tất cả đều đã qua sử dụng, giá từ vài trăm cho đến $14,000. “Khoảng 90% túi xách ở đây được chúng tôi mua từ một công ty của Mỹ, bởi họ có người thẩm định và ‘clean up’ túi. Khoảng 10% còn lại được mua trực tiếp từ người bán mang đến shop.”

Còn shop Phoenix Boutique trên đường Bolsa, cách thức kinh doanh cũng giống như shop Maxim Boutique, nhưng nơi đây còn nhận ký gửi túi xách. Nghĩa là khách hàng mang túi của mình đến shop gửi ở đó, khi nào bán được sẽ trả phần trăm cho chủ shop.

Nếu một ngày… xấu trời nào đó, ai đó cần tiền nhưng không muốn bán đi những chiếc túi mắc tiền có giá trên $5,000, có thể mang đi cầm ở công ty Beverly Loan. Đây là một trong những công ty đầu tiên tại Mỹ có dịch vụ cầm đồ hàng túi xách xa xỉ. Trên website của họ có ghi rõ: “Nếu túi của bạn không phải là Hermes, Chanel và không có giá trên $5,000, chúng tôi sẽ không nhận.” Ngoài ra, họ còn yêu cầu túi xách phải còn tốt và trong một số trường hợp, họ còn cần cả hóa đơn mua hàng.

—————–
Liên lạc tác giả: nguyen.truclinh@nguoi-viet.com
Theo Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nhà Trắng là nơi làm việc chính thức của của Tổng thống – người quyền lực nhất nước Mỹ, đồng thời đây cũng là nơi ở của ông và gia đình. Tòa nhà này đã có lịch hàng thế kỷ và trở thành biểu tượng quyền lực của người đứng đầu nước Mỹ. Và tất nhiên bản thân nó cũng ẩn chứa rất nhiều bí mật thú vị mà không phải ai cũng biết. Top 14 điều không phải ai cũng biết về Nhà Trắng
bài hát “ĐỪNG EM” Link Video: https://www.youtube.com/watch?v=55glr5LDysA Ca sĩ: Đoàn Sơn Thơ: Nguyên Khang Nhạc: Mai Phạm Keyboard: Duy Tiến Video: APHUONGFILM – Melbourne, AUSTRALIA Link Youtube : https://youtu.be/55glr5LDysA Link lời bài hát file PDF: https://drive.google.com/file/d/1eb2g_SGvLK3pOXtcYdsge-MfShAd6EGU/view Trân trọng và cám ơn, Mai Pham
Âm nhạc chữa bệnh “Hãy tập trung vào âm thanh của nhạc cụ,” Andrew Rossetti, một nhà nghiên cứu và trị liệu âm nhạc được cấp phép cho biết khi anh gảy các hợp âm trên một cây đàn guitar Tây Ban Nha cổ điển . “Nhắm mắt lại. Hãy nghĩ về một nơi mà bạn cảm thấy an toàn và thoải mái,” Rossetti nó
Trận Xương Giang là trận chiến cuối cùng đặt dấu chấm hết cho toàn bộ cánh quân của Liễu Thăng. Đây là một trong những trận chiến thảm khốc nhưng oanh liệt nhất của toàn bộ cuộc chiến. Chỉ trong vòng 27 ngày đêm (từ ngày 8/10/1427 đến ngày 3/11/1427) mà có sự tham chiến của gần 20 vạn quân từ đôi bên trên một chiến tuyến khoảng 100 km. Trong trận chiến này, chủ lực của quân Minh sang tiếp viện bị thiệt hại gần như toàn bộ và không thể tham chiến nữa.
Khoa học tồn tại vốn là để giúp con người ngày càng tiến bộ hơn, và cũng là để giải đáp những bí ẩn tồn tại trong cuộc sống. Tuy nhiên, đã có rất nhiều lần các chuyên gia bị lạc lối vì chính những thứ họ tìm ra. Những bí ẩn của thế giới đến nay vẫn chưa có lời giải
Các đường phố ở London ngày đêm đốt lửa lớn, đốt trầm hương và ớt với nỗ lực làm sạch không khí. Một số người đem xác người chết bỏ vào hố lửa rồi đốt, khói dày đặc và mùi chết chóc bao trùm khắp thành phố.
1. Trận Gettysburg, Nội chiến Mỹ (năm 1863) 5 trận chiến đơn lẻ đẫm máu nhất lịch sử nhân loại: Xác người chất đống - Ảnh 1. Tham chiến: Liên bang miền Bắc - Liên minh miền Nam Tổn thất: Liên bang miền Bắc: 23.000 - Liên minh miền Nam: 23.000 Kết quả: Liên bang miền Bắc thắng. Theo Military History, đây là trận chiến đánh dấu bước ngoặt của Liên bang miền Bắc, đồng thời cũng ghi nhận số lượng tổn thất lớn nhất trong cuộc Nội chiến Mỹ. Sau hàng loạt lợi thế ban đầu, đại tướng Lee dẫn quân miền Nam tiến đánh vùng kiểm soát của Liên bang miền Bắc. Giao tranh diễn ra kịch liệt trong suốt ba ngày trước khi quân đội miền Bắc giành được thắng lợi, đẩy lùi đối phương. Trận đánh được ghi nhận là trận chiến quan trọng nhất của cuộc Nội chiến Mỹ, ghi dấu địa danh Gettysburg và trở thành biểu tượng cho nghị lực và chiến thắng của Liên bang miền Bắc.
1- Tên quốc gia bắt đầu bằng chữ A chấm dứt bằng chữ A. Một quốc gia độc nhất vô nhị của hành tinh này từ ngày sinh ra đã ĐỨNG ĐẦU, hiện ĐỨNG ĐẦU và có thể sẽ mãi ĐỨNG ĐẦU trong danh sách tên các nước trên thế giới. 2- Một quốc gia có số điện thoại bắt đầu bằng SỐ MỘT. 3- Một quốc gia chưa bao giờ bị XÂM LĂNG 4- Một quốc gia tốn tiền nhiều nhất để BẢO VỆ các quốc gia khác. 5- Một quốc gia mà người cùng đường có thể TÁ TÚC và cư trú dù BẠN hay THÙ. 6- Một quốc gia khi lâm nạn không ai cứu trợ vì nó GIÀU NHẤT và là kẻ trước nhất cứu trợ khi các quốc gia khác lâm nạn. 7- Một quốc gia không ai nói CẢM ƠN dù bao giờ cũng nhận ơn từ nó. 8- Một quốc gia luôn bị miệt thị là ĐẾ QUỐC, nhưng chính nó là quốc gia thúc đẩy XÓA BỎ THUỘC ĐỊA sau Thế Chiến Thứ 2.
“Karaoke” là tiếng Việt, có nghĩa là cứ “ca ra là OK”. Vậy là dân ta thoải mái ca ra, dù nhiều khi chẳng OK chút nào. Trong mùa dịch cô Vi này, người người ở nhà, thiếu thú vui giải trí, người ta đâm ra thích “ca ra OK”. Tại Việt Nam, karaoke đã trở thành đại nạn, không biết có trầm trọng hơn dịch bệnh không, nhưng đủ để dân chúng la làng. Người ta hát thoải mái bất kể giờ giấc, nửa đêm vẫn cứ đua nhau gào làm náo động khu phố. Tôi đọc được trên Facebook lời than của một bạn ở Sài Gòn: “Nó hát ngày, hát đêm, hát thêm Chủ Nhật, hát tràn cung mây, hát không cho ai ngủ. Nó chuyển sang “Vùng Lá Me Bay” mà giọng lúc thì ồm ồm, lúc thì rít sần sật lên như thế thì lá bay sao được, bay kiểu gì mà từ trưa tới tối vẫn chẳng hết lá!”.
Ngày nay dầu khuynh diệp bác sĩ Tín không còn nữa nhưng người dân miền Nam tuổi trung niên trở lên ai cũng nhớ đến cái mùi đặc trưng của loại dầu gió thông dụng này. Dầu trị nhiều chứng bệnh, cảm mạo, sổ mũi, đau nhức cơ bắp, ho, đau bụng, đau răng, trầy chảy máu, ngừa gió, ngừa ban cho trẻ em… Người thường dùng nhất là các bà già, phụ nữ sinh đẻ nên dầu khuynh diệp còn được gọi là “dầu bà đẻ”. Bác sĩ Tín người đã tạo ra dầu khuynh diệp Tôi chỉ mới biết “dầu bà đẻ” khi đem chuyện dầu gió ngày xưa ra trò chuyện với mấy ông bạn già. Những câu chuyện góp nhặt đây đó đánh thức ký ức của tôi thời còn bé. Nhớ lại, có lần ba tôi dẫn tôi đến Nhà bảo sanh Hoà Hưng thăm má tôi sanh thằng em út. Vừa bước vào cửa chính đã ngửi thấy nồng nực mùi dầu. Mùi khuynh diệp càng lúc càng nồng khi đi ngang qua các buồng sản phụ dọc theo hai bên.
Bảo Trợ