Mang Túi ‘Hàng Hiệu’ Có Phải Chỉ Để Khoe?

27 Tháng Ba 20183:57 CH(Xem: 122)

Mang túi ‘hàng hiệu’ có phải chỉ để khoe?

WESTMINSTER, California (NV) – Người Việt có câu “chiếc áo không làm nên thầy tu,” ý nói hình thức bên ngoài không làm nên giá trị một con người, nhưng điều này hình như không còn đúng lắm trong thời buổi hiện tại.

Chính vì hay bị người khác “đánh giá” qua vẻ bề ngoài nên nhiều người phải “trang bị” cho mình những món đồ xịn, kể cả khi không có tiền, mà túi xách “hàng hiệu” là một trong những món được quý bà, quý cô để ý nhất.

Theo khảo sát của Công ty Niesel, Việt Nam đứng hàng thứ ba trên thế giới về chuyện “mê hàng hiệu,” chỉ sau Trung Quốc và Ấn Độ. Tại Việt Nam, từ những “người đẹp nổi đình nổi đám,” “người đẹp vừa vừa” cho đến “người không đẹp lắm,” đều cố mua những chiếc túi “hàng hiệu” có giá từ vài ngàn cho đến cả trăm ngàn đô la. Không phải chỉ vài chiếc mà đến vài chục chiếc, đủ thứ các thương hiệu đắt tiền. Thậm chí đến “chiếc túi đắt nhất hành tinh” là Hermès Himalayan Crocodile Birkin mà người đẹp Ngọc Trinh, Á Hậu Phương Lê, diễn viên Sella Trương, ca sĩ Thu Minh, ca sĩ Lệ Quyên… cũng có.

Chiếc túi Hermès Himalayan Crocodile Birkin ra mắt hồi năm 2014 với giá $190,000. Nhưng không phải hễ ai có tiền là mua được. Số lượng sản xuất túi rất ít mà danh sách người chờ mua rất dài, đôi khi phải đến vài năm. Với những túi thuộc hàng “đắt nhất hành tinh” như Hermès Himalayan Crocodile Birkin, mỗi năm họ chỉ sản xuất 5 chiếc thì càng khó để mua. Bởi vậy nhiều người lắm tiền thừa của phải “sang tay” từ người khác với giá cao hơn hoặc mua quá đấu giá. Năm 2016, chiếc túi này được bán đến 300,000 qua một cuộc đấu giá ở Hồng Kông.

blank
Người đẹp Ngọc Trinh và chiếc túi Hermès Himalayan Crocodile Birkin. (Hình từ Instagram của Ngọc Trinh)

Những chiếc túi trị giá bằng nửa căn nhà ở California này chỉ dành cho “super star,” bài viết này chỉ muốn đề cập đến những cái túi “rẻ” hơn, chỉ tầm… vài ngàn đến chục ngàn đô la.

Phóng viên nhật báo Người Việt hỏi chuyện những người Việt Nam có thu nhập cao ở Mỹ như bác sĩ, luật sư, chuyên viên bất động sản,… xem có bao giờ bỏ ra chục ngàn đô la để mua túi xách không? Tất cả đều nói rằng chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ bỏ ra chừng ấy tiền cho túi xách.

Chị Hằng Nguyễn, một luật sư sống ở Laguna Beach bày tỏ: “Mua nhà đẹp, xe đắt tiền, tôi hoàn toàn đồng ý nhưng riêng túi xách, tôi chưa bao giờ có cái nào quá $300. Nhà là nơi mọi người trong gia đình bên nhau, tận hưởng cuộc sống với nhau nên căn nhà rộng đẹp có ý nghĩa rất nhiều. Còn xe đắt tiền thì sự an toàn của nó cũng cao hơn. Tôi không phê phán những ai bỏ ra hàng chục ngàn đô la mua túi xách, tiền của họ, họ muốn gì là chuyện của họ nhưng cá nhân tôi, tôi thấy quá lãng phí.”

Cũng về chuyện túi “hàng hiệu,” Bác Sĩ Đông Xuyến cho biết chị chỉ có một cái túi “hàng hiệu” duy nhất là túi Louis Vuitton mua cách đây hơn 3 năm trong dịp được tăng lương.

blank
Túi xách hàng hiệu ở shop Maxim Boutique. (Hình: Trúc Linh/Người Việt)

Hỏi chị nghĩ gì về việc xài túi “hàng hiệu” có làm cho mình “sang trọng” hơn không? Bác Sĩ Đông Xuyến cho biết, trong hơn ba năm xài chiếc túi Louis Vuitton, điều chị cảm nhận được là phẩm chất bền và đẹp. Còn chuyện có “sang trọng” hơn không, chị không đánh giá được.

“Nhưng với tư cách một người bình thường, nếu thấy ai đó xài đồ hiệu đắt tiền từ đầu đến chân, trong lòng tôi nghĩ người đó ‘hình thức’ quá. Theo tôi, “nội lực” của một người quan trọng hơn hình thức. Nếu bạn đeo cái túi mấy chục ngàn đô la nhưng phong thái bạn không tự tin, bạn rụt rè, khúm núm, bạn dùng ngôn ngữ ‘đường phố’, bạn không biết phép lịch sự nơi công cộng thì bạn không thể nào ‘sang trọng’ được,” Bác Sĩ Đông Xuyến nhận xét.

Qua điện thoại, phóng viên Người Việt trò chuyện với chị Tina Huỳnh, sống ở Westminster nhưng đi làm nail mãi tận thành phố Whittier. Chị Tina cho biết về sở thích mua túi “hàng hiệu”: “Khoảng bốn năm trước em xài túi bình thường thôi, nhưng mấy người làm cùng với em, ngày nào cũng khoe, nào là túi Chanel, Louis Vuitton, Burberry, như chọc tức em, ngứa mắt lắm. Thế là em quyết định mua cái túi Channel lúc đó hơn $7,000 cho mấy người đó hết coi thường. Mà công nhận xài túi đắt tiền, thấy ‘đã’, cảm giác như ai cũng nhìn mình. Từ đó em ‘nghiện’ túi hiệu luôn. Giờ em được 5 cái túi hiệu rồi, cái đắt nhất là túi Hermès $12,000, còn rẻ nhất là cái LV $1,600.”

Được hỏi, mỗi ngày có mang túi “hàng hiệu” đi làm không, Tina cho biết: “Có mang vào tiệm vài lần, chủ yếu cho mấy người trong tiệm thấy em cũng có túi xịn thôi, chứ mang vào tiệm nail uổng lắm. Em thường mang túi đi chợ, đi nhà thờ, đi ăn tối với bạn bè.”

Chị Vương Trân, chủ một tiệm nail, sống ở thành phố Alhambra, cho rằng ngoài phẩm chất, chiếc túi “hàng hiệu” còn làm nên “giá trị” của một người. Chị có nhiều túi xách của các nhãn hiệu như Louis Vuitton, Gucci, Prada.

blank
Chị Vương Trân. (Hình do nhân vật cung cấp).

“Khi đi shopping, đặc biệt là đến những nơi mua sắm của người Việt, người ta dòm ngó bề ngoài mình dữ lắm. Nếu thấy mình mang túi ‘xịn’ người ta tiếp đón mình rất niềm nở. Ngược lại, thấy mình xài túi rẻ tiền, người ta chỉ tiếp đón mình một cách miễn cưỡng,” chị Vương Trân nói.

Chị Maxim Nguyễn, chủ shop Maxim Boutique trong Westminster Mall cho biết phần lớn khách của chị là những người làm nail. Trong shop này chỉ có ba nhãn hiệu là Hermès, Chanel và Louis Vuitton, tất cả đều đã qua sử dụng, giá từ vài trăm cho đến $14,000. “Khoảng 90% túi xách ở đây được chúng tôi mua từ một công ty của Mỹ, bởi họ có người thẩm định và ‘clean up’ túi. Khoảng 10% còn lại được mua trực tiếp từ người bán mang đến shop.”

Còn shop Phoenix Boutique trên đường Bolsa, cách thức kinh doanh cũng giống như shop Maxim Boutique, nhưng nơi đây còn nhận ký gửi túi xách. Nghĩa là khách hàng mang túi của mình đến shop gửi ở đó, khi nào bán được sẽ trả phần trăm cho chủ shop.

Nếu một ngày… xấu trời nào đó, ai đó cần tiền nhưng không muốn bán đi những chiếc túi mắc tiền có giá trên $5,000, có thể mang đi cầm ở công ty Beverly Loan. Đây là một trong những công ty đầu tiên tại Mỹ có dịch vụ cầm đồ hàng túi xách xa xỉ. Trên website của họ có ghi rõ: “Nếu túi của bạn không phải là Hermes, Chanel và không có giá trên $5,000, chúng tôi sẽ không nhận.” Ngoài ra, họ còn yêu cầu túi xách phải còn tốt và trong một số trường hợp, họ còn cần cả hóa đơn mua hàng.

—————–
Liên lạc tác giả: nguyen.truclinh@nguoi-viet.com
Theo Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Khi quân Đức tấn công Liên Xô vào mùa hè 1941, xe tăng là yếu tố chủ chốt đem lại thành công ban đầu. Xe tăng Đức gầm rú dọc biên giới Liên Xô, khiến đối phương không kịp trở tay. Hồng quân rút lui trước cuộc tấn công bất ngờ, và những lực lượng hùng hậu nhất của Đức tràn qua vùng nay là Belarus.
Nhà tôi ở đường Nguyễn Thiện Thuật, Bàn Cờ thuộc Quận 3 ngay sát ranh Chợ Lớn. Cha tôi làm thầu xây cất cho chính phủ nên từ khi còn nhỏ tôi thường được đi theo lên Chợ Lớn mua hàng. Cha tôi nói người Hoa buôn bán lấy chữ tín làm đầu, ân cần với khách, nói sao bán vậy, giá rẻ, hàng tốt, giao tận nơi, giao đúng lúc, họ giàu nhờ vậy.
Hình tròn không được coi trọng lắm. Chúng là hạng cùng đinh trong hình học, là kẻ lạc lõng trong thế giới của những hình vuông. Văn hóa phương Tây không mấy ca tụng hình tròn. Nếu chúng ta mắc kẹt trong một dự án, chúng ta sẽ được khuyên là hãy ngừng đi lòng vòng.
Cũng giống như không gian, trong thời gian cũng có nguyên tắc toán học thú vị: trí nhớ của bạn càng lưu giữ ít chừng nào thì càng có nhiều khoảng trống vang lên bên trong bạn chừng đấy. Một chuyến đi ngắn có lẽ cũng giống như một căn phòng trống của trà quán kiểu Nhật: nếu không có gì ngoài một cuộn giấy thì cuộn giấy đó sẽ là cả vũ trụ.
Hôm qua, 15/07/2018, ngay từ trước lúc trận đấu kết thúc, đại lộ Champs-Elysées của Paris đã tràn ngập các cổ động viên và khi tiếng còi của trọng tài vừa vang lên, đánh dấu chiến thắng 4-2 của đội tuyển áo Lam trước các tuyển thủ Croatia, từ fanzone với sức chứa 90 ngàn người ở khu Champs de Mars, cũng như từ khắp các nẻo đường của Paris, từng dòng người đã lũ lượt kéo tới đại lộ đẹp nhất thế giới để ăn mừng chiến thắng, vừa đi vừa reo hò, thổi kèn inh ỏi, hát vang quốc ca Pháp.
Trong danh sách này, 1 hành động quen thuộc của cha mẹ Việt nhưng lại khá "kỳ quặc" trong mắt phụ huynh khắp thế giới. 1. Người dân Mauritanian nhổ bọt lên mặt con Người dân Mauritanian nhổ bọt lên mặt con Người Wolof ở Mauritania cho rằng nước bọt của họ có thể bảo vệ đứa trẻ nên cha mẹ thường nhổ bọt vào trẻ sơ sinh để ban phước lành cho con. Các bà mẹ thường nhổ bọt vào mặt con còn các ông bố thì nhổ bọt vào tai và đầu trẻ sơ sinh nhằm chúc phúc cho sinh linh mới chào đời.
Hôm nay, 15/07/2018, hàng chục triệu người trên khắp nước Pháp sẽ dán mắt vào màn ảnh truyền hình kể từ 17 giờ (giờ Pháp) để hồi hộp theo dõi trận chung kết Cúp Bóng đá Thế giới Pháp - Croatia tại Matxcơva, với hy vọng là các tuyển thủ áo Lam sẽ giành được ngôi sao thứ hai, sau khi đã lần đầu tiên đoạt chức vô địch thế giới cách đây đúng 20 năm.
Người thổ dân da đỏ thực sự kết nối và hòa hợp với Đất Mẹ, thường được xem như những người bảo vệ Trái Đất. Họ truyền dạy “bước khoan thai trên mặt đất, sống cân bằng và hài hòa”. Người da đỏ là cộng đồng người dân bản địa sống tại Hoa Kỳ từ hàng nghìn thậm chí hàng triệu năm trước. Họ là những người dân du mục được cho là đến từ châu Á khoảng hơn 12.000 năm trước đây, thông qua “cầu nối” là vùng đất Alaska hiện nay. Hiện nay, trên lãnh thổ Mỹ, dân tộc da đỏ chỉ còn khoảng 1%. Họ sống ở những vùng có điều kiện tự nhiên rất khó khăn như vùng núi cao, khô hạn ở phía Tây. Văn hóa của người da đỏ có lịch sử đến hàng trăm năm và được phát triển cùng với thiên nhiên. Mọi yếu tố trong cuộc sống của họ đều được dựa trên sự phát triển của Trái đất. Các bộ tộc người da đỏ tôn thờ linh hồn của các loài động vật như những vị thần. Những người da đỏ tin rằng, linh hồn các loài động vật sẽ sống mãi cùng linh hồn bộ lạc. Trong nền văn hoá của người Mỹ bản địa, người ta tin rằng mỗi người đều
Sinh nhiều con, cộng thêm quan điểm xưa cũ, người dân đã có những cách đặt tên con vô cùng độc đáo. Đó là câu chuyện ở xã Quỳnh Phương, huyện Quỳnh Lưu (nay là phường Quỳnh Phương, thị xã Hoàng Mai). - Theo Hồ Viết Thịnh/Báo Nghệ An
Sáu phút đá bù giờ là thời gian dài đằng đẵng với đội tuyển Pháp cũng như với các cổ động viên. Chiến thắng sát sao 1-0 của đội tuyển áo Lam trước Những con Quỷ đỏ tại vòng bán kết Cúp Bóng đá Thế giới đã đưa đội tuyển của Didier Deschamps vào chung kết diễn ra ngày 15/07/2018, 20 năm sau khi đội tuyển Pháp của Zinédine Zidane vào chung kết và giành chức vô địch thế giới.
Bảo Trợ