Người Con Gái Xứ Bình.

22 Tháng Mười Hai 20176:14 SA(Xem: 338)
  • Tác giả :
Người con gái xứ Bình.     
Mưa lâm râm ướt dầm vùng đất đỏ
langque01Ướt mái tóc mẹ ướt áo em tôi
Xin hỏi em sao vắng những nụ cười
Em trả lời đang chờ mùa xuân đến


Xuân không đến tại em không hò hẹn
Trăng tròn rồi trăng lại khuyết em ơi
Xuân năm nay lại đến nơi xứ người
Bản tình ca anh gởi về quê mẹ


Gởi đến em nơi bụi mù đất đỏ
Màu yêu thương hay màu của đâu thương
Đường quê hương có hạnh phúc không em
Cho anh gởi chút nỗi niềm thương nhớ


Đường ta đi bây giờ chia đôi ngã
Lối hao gầy nơi quê mẹ xanh xao
Sớm nắng chiều mưa hơi thở nghẹn ngào
Đôi chân bước mỏi mòn bên cuộc sống


Chiều đã tàn ngày trôi qua mưa nắng
Đêm lại về mong giấc ngủ bình yên
Chờ No-en kỷ niệm Chúa xuống trần
Để dưng hết những nỗi niền trăn trở


Xin thời gian đợi chờ nhau lần nữa
Tháng năm dài nợ vay trả chưa xong
Chút tình yêu cất dấu mãi trong lòng
Muốn trao gởi mà lòng còn e ngại


Ta vẫn thương người em đời ruộng rẫy
Son phấn nhạt nhòa năm tháng xót xa
Những đóa hoa đồng nội nơi quê nhà
Chờ ông bướm đi về tô nhân sắc...
T8
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
( Lễ Suy Tôn Thánh Giá 14/9 ) “Ai muốn theo Ta, hãy bỏ mình, vác Thánh Giá của mình mỗi ngày mà theo Ta” ( Lc.9 : 23 ) Thánh Giá là gì anh biết không ? Trời mây non nước nhuộm sắc hồng, Đỉnh cao vời vợi trông đẹp quá ! Thánh Giá vươn lên giữa không trung.
không thể định hình nổi mùa thu bên kia triền núi gầy guộc ở nơi ấy ba tôi lưng trần chân cộc vốc một nấm đất, gieo từng mầm non cơn mưa trôi qua màu xanh héo hon tôi bơi theo nỗi nhớ gãy vụn ký ức ngày thơ bé lần lượt rơi xuống không còn chỗ cho thi ca quê mình mùa này ánh nắng nhạt nhòa chập chờn sóng FM báo tin biển động đám mây vắt ngang lán trại gọi tên đỉnh núi từng làn làn mây trắng bay
Giòng sông quê hương – Thơ Đặng Quang Chính - Có một giòng sông Chảy bên làng tôi nhỏ bé Vào những mùa mưa nước lũ Nước sông cuồn cuộn đục phù sa
ĐÁNH THỨC CON (Tạm thời ẩn danh) - Dậy đi con, Dậy ba dắt con đi Đến vân đồn. Đến bắc vân phong , Phú quốc. Nhanh lên con kẻo không còn kịp Ngày hôm nay người ta bấm nút
Mưa tỉ tê, nắng nồng nàn, cái thời yêu dấu nằm ngang mắt chờ. Chắc gì trời sẽ sa mưa? Chao ôi nắng quá cái mùa Hè ơi! Kia em, nắng lửa cháy trời, cháy leo quanh núi quanh đồi Cali… Mùa Hè lửa bắt đầu đi… và mưa như gái dậy thì… già nua!
Thử tưởng tượng anh không đang hiện hữu Em bước vào vùng trống rổng không gian Em dám chứ vì không thêm chẳng bớt Nhánh cỏ anh may ra có chút hồn Thử tưởng tượng thời gian quay ngược lại Em gặp anh ở một cõi mơ hồ
PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ MÙA THU - PHỐ THU VÀ ÁO TRẮNG Tà áo trắng em đi qua phố Mùa thu rơi phủ mắt anh Tà áo trắng của người sinh nữ Anh nhìn xác phượng khóc rưng rưng. Chỉ còn lại con tim rớm đỏ Áo quệt vào máu rỏ hai tay… Ôi, mùa thu mùa thu êm ả Sao lòng anh tơi tả thế này?
LỜI TÂM SỰ MÙA VU LAN: MẸ ƠI, MONG MẸ ĐỪNG BUỒN, ĐỨA CON GÁI MẸ LỚN KHÔN RỒI MÀ! - Về nhà sau chặng đường xa Thấy con, mắt mẹ vội nhoà chân chim Con ùa vào chốn bình yên Mà tim nghe ấm nỗi niềm yêu thương! Mẹ ơi, sao mắt mẹ buồn? Đứa con gái mẹ lớn khôn rồi mà!
Kính thưa Mẹ Maria . Cuộc đời con từng bước đi luôn có Mẹ Maria đồng hành.Cách đây 31năm ( 15/08/1987- 15/08/2018 )ngày con đính hôn và Mẹ đã se kết hai chúng con thành đôi vợ chồng,qua bao năm tháng thăng trầm được 4 người con 3 trai,1gái.Ngày con gái con bước vào đời tu và tiên khấn cũng ngày 15/08/2016..Người con trai thứ 2 sinh ngày 13/05 /1993 ngày kính nhớ Mẹ hiện ra tai Fatima 13/005 /2017 .Tạ ơn Mẹ đã luôn yêu thương bảo trợ gia đình con.Hôm nay con xin tri ân và tâm tình cùng Mẹ.Nguyện dâng trọn gia đình cho Mẹ,Xin Mẹ luôn hộ phù cho từng thành viên trong gia đình con biết noi gương Mẹ sống Xin Vâng.
Bảo Trợ