Hai Hàng Me Ở Đường Gia Long

22 Tháng Mười Hai 20174:02 CH(Xem: 443)

HAI HÀNG ME Ở ĐƯỜNG GIA LONG
1.

hôn rách mặt mà sao còn nghi ngại?

saigon-hangcaymenhớ điên đầu sao cứ sợ chia tan?

mỗi lòng người, một lý lẽ bất an

mỗi cuộc chết, có một hình thức, khác

mỗi đắm đuối, có một mầm, gian ác

mỗi đời-tình, có một thú, chia ly!

2.

chiều, nắng âm thầm chào biệt lũ lá me

lá me nhỏ, như nụ cười hai đứa, nhỏ

tình cũng khó theo thời cơm áo, khó

ta dìu nhau đi dưới bóng nợ nần!

em bắt đầu thấy ân hận, chưa em?

vì lỡ nói thương anh – cái thằng quanh năm túng thiếu!

ân hận, có, thì hãy nên, rán chịu!

hãy xem như cảnh ngộ đã an bày

như địa cầu không thể ngược vòng quay

như Chúa, Phật phải gay go trước giờ lên ngôi Phật, Chúa!

tình cũng khó theo thời cơm áo, khó

nên mới yêu, mà, cư xử rất vợ chồng!

rất thiệt tình khi lựa quán bình dân

khi nói thẳng: “Anh gọi cà phê đen bởi hụt tiền uống cà phê đá!”

3.

mỗi cuộc sống, phải mua bằng nhục nhã

mỗi mặt trời, phải trả giá một hoàng hôn

đêm, chẳng còn cách khác tối tăm hơn

nên mặt mũi ta đây, bùn cứ tạt!

môi thâm tím bận nào tươi tắn, hát

em nhớ vờ hoan hỉ vỗ tay khen

để anh còn cao hứng, cười duyên

còn tin tưởng nụ hôn mình, vẫn ngọt!

khăn-tăm-tối hãy ngang đầu quấn nốt

quấn cho nhau, quấn bạo, quấn cuồng điên

vòng sau cùng sẽ gặp quỷ Sa tăng

bởi hạnh phúc mơ hồ như, Thượng Đế!

4.

đời, vốn không nương người thất thế

thì thôi, ô nhục cũng là danh!

5.

mình nếu chọn đời nhau làm dấu chấm

mỗi câu văn đâu được chấm hai lần!

(1973)

(trích tập Thơ Nguyễn Tất Nhiên)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
VÀI SUY NGHĨ KHI ĐỌC "THUYỀN THEO BẾN LẠ" CỦA PHÚC TOẢN * Chiều 19 tháng 01 năm 2019, nhẩn nha dạo facebook, tôi "gặp" bài thơ "Thuyền Neo Bến Lạ" của nhà thơ Phúc Toản: - ĐẶNG XUÂN XUYẾN
CHÙM THƠ ĐỜI PHẠM NGỌC THÁI - Chuyện ly kỳ về ngôi miếu, cây dầu đôi 350 tuổi ở Khánh Hòa - NGÔI MIẾU TRÊN VỆ ĐƯỜNG Con chim tình đã bay đi Không còn kêu xé trời, xé đất
Sếu từng đàn đã bay xa Hơi sương như đã thấm da lạnh lùng Mông lung mây giữa không trung Xóa tan ánh nắng mưa lùn phùn rơi
Mậu Tuất quy hồi khổ vẫn vương Hè nhau lãnh đạo ác không lường Nhân quyền đội sổ nghe hoài ngán Quốc thể cầm đuôi nghĩ lại thường
Tôi trở về khi mùa lũ đang qua Mẹ ngoi ngóp dưới đồng xa cấy dặm Hạt gạo ở quê những ngày giáp hạt Như gầy hơn gạo của thị thành. Đêm ở làng cũng chợt dài hơn Nghe xao xác tiếng gà gáy sáng
CƯỚP - thơ Nguyễn Duy - CƯỚP thơ Nguyễn Duy con ơi mẹ dặn câu này cướp đêm là giặc cướp ngày là quan - (ca dao xưa) Cướp xưa băng nhóm làng nhàng cướp nay có đảng có đoàn hẳn hoi có con dấu đóng đỏ tươi
Lâu rồi không ghé về quê Nên lòng mang mác bộn bề nhớ nhung Mỏi mong ngày được trùng phùng Dẫu là chốt lát vui mừng lại xa
Chờ ngóng nức nao mỏi dặm ngàn Bạn về vui Tết Cổ mùa sang Mơ hoài xướng hoạ thơ vần thắm Mãi đợi tình giao nét bút vàng
Người đã đi rồi, đi quá xa Bỏ ta ở lại với quê nhà Hôm nay về lại thăm làng Đá Ngơ ngẩn chiều tà ta với ta… . Giếng nước còn trong, bậc đã rêu
Bảo Trợ