Hai Hàng Me Ở Đường Gia Long

22 Tháng Mười Hai 20174:02 CH(Xem: 272)

HAI HÀNG ME Ở ĐƯỜNG GIA LONG
1.

hôn rách mặt mà sao còn nghi ngại?

saigon-hangcaymenhớ điên đầu sao cứ sợ chia tan?

mỗi lòng người, một lý lẽ bất an

mỗi cuộc chết, có một hình thức, khác

mỗi đắm đuối, có một mầm, gian ác

mỗi đời-tình, có một thú, chia ly!

2.

chiều, nắng âm thầm chào biệt lũ lá me

lá me nhỏ, như nụ cười hai đứa, nhỏ

tình cũng khó theo thời cơm áo, khó

ta dìu nhau đi dưới bóng nợ nần!

em bắt đầu thấy ân hận, chưa em?

vì lỡ nói thương anh – cái thằng quanh năm túng thiếu!

ân hận, có, thì hãy nên, rán chịu!

hãy xem như cảnh ngộ đã an bày

như địa cầu không thể ngược vòng quay

như Chúa, Phật phải gay go trước giờ lên ngôi Phật, Chúa!

tình cũng khó theo thời cơm áo, khó

nên mới yêu, mà, cư xử rất vợ chồng!

rất thiệt tình khi lựa quán bình dân

khi nói thẳng: “Anh gọi cà phê đen bởi hụt tiền uống cà phê đá!”

3.

mỗi cuộc sống, phải mua bằng nhục nhã

mỗi mặt trời, phải trả giá một hoàng hôn

đêm, chẳng còn cách khác tối tăm hơn

nên mặt mũi ta đây, bùn cứ tạt!

môi thâm tím bận nào tươi tắn, hát

em nhớ vờ hoan hỉ vỗ tay khen

để anh còn cao hứng, cười duyên

còn tin tưởng nụ hôn mình, vẫn ngọt!

khăn-tăm-tối hãy ngang đầu quấn nốt

quấn cho nhau, quấn bạo, quấn cuồng điên

vòng sau cùng sẽ gặp quỷ Sa tăng

bởi hạnh phúc mơ hồ như, Thượng Đế!

4.

đời, vốn không nương người thất thế

thì thôi, ô nhục cũng là danh!

5.

mình nếu chọn đời nhau làm dấu chấm

mỗi câu văn đâu được chấm hai lần!

(1973)

(trích tập Thơ Nguyễn Tất Nhiên)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
(Gởi người anh em bên kia giới tuyến)- Ngô Minh Hằng.- Gió thu lạnh, từng lá vàng run rẩy Cây trơ cành buồn bã hứng trời sương Tôi viết tiếp bản trường ca thứ bảy Chút lòng người vong quốc gởi quê hương!
Trong một phố nghèo có người vợ trẻ Vẫn đón con đi, về… như thường lệ Vóc em thanh cũng thể mùa xuân Đôi mắt em: đôi mắt ấy màu đen. Ngôi nhà nhỏ bên đền
Sài Gòn đêm nay trở gió Lòng tôi để ngỏ không cài Em không hẹn ngày trở lại Vui buồn biết ngỏ cùng ai.
Dã tràng ơi Hận biển tự bao giờ Mà cay đắng Mà cả gan lấp biển! Biển ồn ào, Không chịu mình bại trận Sóng bạc đầu luôn đối đầu em.
Vào buổi mai nào đó Khi hoa cỏ còn sương Ngủ dậy thấy khác thường Chắc hết thương em rồi Ôi chẳng hề nuối tiếc Chẳng còn biết ân hận
Mai con lớn khắp nơi toàn người Hán Tiếng Việt mình, nói nhỏ nhé con ơi Dù mình sống trên quê hương, đất Tổ Nhưng ai đông hơn sẽ thành chủ, con à!
Em phải sống, vâng, em phải sống! Mảnh đất lành vẫn chờ bước chân em Bàn tay em tô đất nước đẹp thêm Em phải sống để đời không câm lặng. Ta đòi lại biển xanh và cát trắng Đã bao đời là mạch sống ngư dân
Chưa tu chấp trách lỗi người Tu rồi, lỗi ấy không ngoài chính ta Chưa tu, hở chút ba hoa.. Tu rồi, nhìn lại, đấy là trẻ con.. Chưa tu, thế sự chen bon. Tu rồi, chỉ cốt vẹn toàn nội tâm. Chưa tu, đụng đến nổi sân Tu rồi, mặt đỏ.. lặng thầm soi gương.. Chưa tu mười ghét, một thương Tu rồi độ lượng trùng dương cõi lòng Chưa tu, xuôi ngược đèo bòng Tu rồi, vui bước ngược dòng thế nhân.. Chưa tu Muốn bội hơn Cần Tu rồi nguyện bỏ dần dần.. ''cái thêm''.. Chưa tu, nghịch cảnh là rên
Bài “Giấc Mơ Chapi” Chapi, ôi Chapi Nhớ gì trong quá khứ Tôi ở đâu bây chừ ?! Cảm ơn anh Trần Tiến Ai viếng mộ Y Moan ?!
Bảo Trợ