‘Tình Yêu Là Gì?’

04 Tháng Mười Hai 20175:19 CH(Xem: 776)
‘Tình Yêu Là Gì?’ Lá Thư Của Người Đàn Ông Vừa Góa Vợ Trên Trang Người New York ‘Gây Bão’
Họ đã chung sống bên nhau 62 năm, nhưng thật không may, bà đã ra đi trước ông từ hồi tháng giêng. Mất mát này để lại trong ông sự trống vắng vô hạn. Khi không làm sao có thể hóa giải được nỗi niềm trong tâm, ông quyết định viết một lá thư gửi đến tất cả mọi người. Lá thư ấy có thể khiến bạn rơi lệ và nhận ra ý nghĩa chân thực của cuộc đời, nên đừng bỏ lỡ…
yeu-01

“Vợ tôi mất hồi tháng 1. Chúng tôi đã lấy nhau 62 năm. Tôi đang nghĩ rất nhiều về tình yêu vì tôi đang đọc thơ trữ tình của Shakespears. Định nghĩa về tình yêu thật khó nắm bắt, có lẽ cũng vì thế mà chúng ta viết về nó không ngừng. Thậm chí, ngay cả Shakespears cũng đã không thể chạm được đến nó. Tất cả những câu chuyện tình vĩ đại dường như chỉ là sự hấp dẫn về thể xác. Không biết Romeo và Juliet có yêu thích chung một cuốn sách hay một bộ phim không. Chỉ là về thể xác mà thôi…

Chung sống 62 năm trở thành một cái gì hoàn toàn khác biệt. Vợ tôi thường nói: “Chúng ta là một”.

Hãy tin tôi, bà ấy không phải là kiểu người nói năng khoa trương. Bà ấy giờ đây đã mất. Tôi chợt nhận ra, bà ấy thật đúng. Chúng tôi gắn kết với nhau bằng tâm hồn thương yêu. Chúng tôi cùng chia sẻ những nghi lễ trong cuộc sống đời thường.

Tôi nhớ bà ấy mỗi khi tôi xem phim mà không thể hỏi cảm tưởng của bà ấy.

Tôi nhớ bà ấy mỗi khi đi ăn ở nhà hàng, khi không thể cùng bà san sẻ chút thức đồ thơm ngon.

Tôi nhớ bà ấy nhất là về đêm…

Hàng đêm, chúng tôi luôn cùng nhau đi ngủ vào một giờ nhất định…”

blank
Ảnh dẫn qua: Humans of New York

Bài viết này được đăng trên trang Facebook của Humans of New York và đã nhận được 1,5 triệu lượt thích và gần 300 nghìn lượt chia sẻ.

Câu chuyện đã gợi lại nỗi niềm đau thương của nhiều người chịu cảnh mất mát trong cuộc hôn nhân.

Một người phụ nữ viết: “Họ nắm tay nhau, đối xử với nhau một cách tôn trọng, và giữ cho gia đình tôi gần gũi thân thiết với nhau. Ông tôi đã dẫn tôi vào giáo đường khi cưới và buộc tôi hứa sẽ giữ gìn hôn nhân 60 năm”.

Cuộc đời là những cuộc vui hợp hợp tan tan. Năm tháng cứ vô tình qua đi, không phải vì không cho con người cơ hội đợi chờ mà là để người ta nhận ra “thời gian là có hạn” nên cần trân quý.Năm tháng có thể biến màu vẽ của một bức tranh đẹp phai dần, nhưng lại bồi đắp tình cảm giữa những con người với nhau thêm nghĩa nặng và ân sâu.

blank
Năm tháng có thể khiến những người thương nhau hòa thành một thể thống nhất, họ có thể trở nên đồng cảm, yêu thương và thấu hiểu. (Ảnh dẫn qua Plus.google)

Tình yêu là gì? Là câu hỏi mà một người đàn ông đã có 62 năm hạnh phúc cùng vợ mình muốn hỏi. Ông cho rằng, một nhà văn như Shakepears cũng không thể hiểu được ý nghĩa đích thực của tình yêu. Đối với ông, nó thật sự vô hình, một điều gì đó khó nói thành lời, khó đặt tên và khó gọi thành tiếng; nó dường như đã trở nên quá thiêng liêng giữa hai con người đã từng là xa lạ, rồi lại thân thiết đến mức không thể gần gũi hơn. Tuy nhiên, rốt cuộc thì kết thúc của tình yêu ấy vẫn là ly tan dù nó không phải trong đau thương mà vốn rất bình yên và nhẹ nhàng.

Có lẽ, người đàn ông góa vợ đã không thật sự nhận ra, rằng điều ông muốn hỏi không phải là “Tình yêu là gì?” mà là “Cuộc đời là gì?”… Một câu hỏi lớn ông muốn hét thật to để hỏi vũ trụ bao la, mong ai đó trả lời giúp mình khi ông đang chênh vênh với mất mát một nửa. Cuộc đời là gì khi con người ta đã sống hết mình với lý tưởng tốt đẹp, nhưng cuối cùng nhận ra chẳng có gì nơi đây là mãi mãi, ngay cả tình yêu mà ông cho rằng nó đã từng rất lâu bền. Tại sao hạnh phúc rồi lại phải chia ly, tại sao người ta trẻ rồi lại già, tại sao năm tháng cứ trôi đi như vậy…? Hàng ngàn câu hỏi tại sao về ý nghĩa cuộc đời con người, mà không ai có thể giúp ông giải đáp…

Xuân Dung – Hồng Tâm ĐKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
NHỮNG CÂU CHUYỆN NGẮN THÂM THÚY VỀ CUỘC ĐỜI ... Cuộc sống cần những câu chuyện nhỏ để giúp ta có được kinh nghiệm sống quý báu, hay ít ra nó cũng có thể giúp mình có được chút niềm vui trong những bộn bề này. Mời cả nhà đọc cùng Vân... ♦️1.Mark Twain và người phụ nữ kiêu ngạo Trong một bữa tiệc, Mark Twain ngồi đối diện với một người phụ nữ. Theo lẽ lịch sự, ông đã nói với người này: “Cô thật là xinh đẹp!”.
Một hôm, cách đây chừng bảy tám tháng, có người bạn hỏi tôi: - Tại sao anh không đeo kính? - Làm sao tôi phải đeo? - Tuổi anh bây giờ là phải đeo rồi chứ còn sao nữa. Không đeo, đến lúc mắt hỏng nặng, không nhìn thấy gì đâu! Từ lúc người bạn đó ra về, mắt tôi tự dưng mờ hẳn. Nhìn gần nhìn xa đều không rõ nữa. Lâu nay tôi vẫn thầm mong cho tóc chóng rụng, cho trán hói đi. Rồi đeo thêm chiếc kính vào cho ra dáng trí thức. Vì tôi cho như thế là dấu hiệu của một anh trí thức. Ngay như anh bán thịt bây giờ mà để trán hói và mang kính vào, tôi cho trông cũng không khác gì giáo sư đại học! Nhưng cái mơ ước ấy của tôi không thực hiện được, vì tóc tôi mỗi ngày một dày thêm. Thế thì ít ra tôi cũng nên sắm cái kính mà đeo vậy. Ai nhìn thấy tôi, người ta phải bảo: bác học đấy! Vậy là tôi đi khám đốc-tờ. Khám xong, ông này bảo tôi: - Anh bị cận thị! 1,75 đi-ốp!
Có hai anh em nọ, bắt trói được thủ phạm sơ ý làm cha của mình chết. Họ đưa tên tội nhân đến trước quan toà và yêu cầu xử theo luật. Kẻ tội nhân vì sơ ý để đá đè chết cha của họ, nên theo luật anh ta phải bị ném đá cho đến chết. Trước mặt quan toà, tên tội nhân đã thú nhận mọi tội lỗi của mình. Nhưng trước khi bị đem ra xử tội, anh ta chỉ xin quan tòa một ân huệ: Đó là được trở về nhà trong vòng ba ngày để giải quyết mọi vấn đề gia đình và gửi gắm đứa trẻ mồ côi mà anh ta ta đã lượm bên vệ đường về chăm sóc và nuôi dưỡng. Rồi, sau đó anh ta trở lại chịu xử tử. Quan toà tỏ vẻ không tin với lời cam kết của kẻ tử tội. Giữa lúc quan toà đang do dự… thì trong đám đông có một anh thanh niên hiểu rõ mọi sự, liền giơ tay nói rằng: "Mặc dù tôi không quen biết anh ta, nhưng tôi hiểu rõ anh ta, tôi xin đứng ra bảo đảm lời cam kết của anh ấy. Nếu sau ba ngày, anh ta không trở lại, tôi sẽ chịu chết thay cho anh ta” Quan tòa đồng ý.
Bò làm mệt, than với chó: " Tao mệt quá ". Chó gặp mèo tâm sự: " Bò nó kêu mệt, chắc làm quá sức, chắc nó đòi nghỉ một chút". Mèo gặp dê tán chuyện: " Bò nó muốn nghỉ một ngày vì công việc làm nó mệt quá, có lẽ ông chủ bắt nó làm quá sức". Dê gặp gà: " Bò nó đòi nghỉ làm, ông chủ bắt nó làm đến kiệt sức thì phải". Gà gặp heo nói: " Biết chuyện gì chưa, bò nó định đổi chủ và bỏ việc đấy". Heo mách bà chủ: " Bò nó định đổi chủ hay sao, nghe nói nó muốn bỏ việc vì công việc quá nặng." Bà chủ nói ông chủ: " Bò nó định tạo phản, nó muốn đổi chủ". Ông chủ tức giận quát: " A con bò này đã lười lại định tạo phản, thịt nó thôi". Kết quả : Bò bị giết thịt
Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ chuyện xa xưa)? Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân cuối, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tim lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già. Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó ! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả (trái) ngắt vội không bao giờ ngọt. Sinh lão bệnh tử là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu châm hết thật tròn.
Federic Ozanam, nhà hoạt động xã hội nổi tiếng của Giáo Hội Pháp vào cuối thế kỷ 19 đã trải qua một cơn khủng hoảng Đức Tin trầm trọng lúc còn là một sinh viên đại học. Một hôm, để tìm một chút thanh thản cho tâm hồn, anh bước vào một ngôi thánh đường cổ ở Paris/post 09 Tháng Chín 2012(Xem: 7424)/
Câu chuyện này diễn ra vào thời Thế chiến thứ II, ngay trước lúc Đức quốc xã tiến hành cuộc thảm sát hàng loạt người Do Thái tại các trại tập trung của phát xít… Khi đó, một sĩ quan Đức quốc xã bước ra, cầm cuốn Kinh Thánh ném xuống đất. Hắn đảo mắt nhìn nỗi hoảng sợ đang hiện rõ trên khuôn mặt của những nạn nhân người Do Thái và nói: “Ai trong số các người muốn sống sót thì hãy nhổ nước bọt lên cuốn Kinh Thánh này rồi đứng vào hàng người được phép sống sót ở phía bên phải. Nếu muốn đứng vào chỗ người sẽ bị xử chết ở hàng bên trái thì không cần khạc nhổ lên cuốn sách này!”.
Một người chuyên đóng vai những nhân vật lịch sử quá cố như một nghề để sinh sống. Một ngày, trong vai một nhà chính trị nổi tiếng (đã mất) , ông đến lớp 5 của một trừơng để trả lời những câu hỏi của học sinh. Một học sinh giơ tay và hỏi : - Cháu ngỡ rằng ông đã chết rồi cơ mà ! Câu hỏi này thật không bình thường và ông đã trả lời : - Đúng là tôi đã chết vào năm 1970, lúc 84 tuổi - nhưng tôi chẳng thích việc này chút nào và tôi sẽ không lặp lại nó nữa.
Chuyện xảy ra trên một chuyến bay: Một người đàn ông Nhật đưa tro cốt của vợ về nơi an nghỉ cuối cùng ở quê nhà. Người đàn ông ấy và vợ lấy nhau hơn 50 năm. Họ sinh sống ở Yokohama nhưng quê nhà của họ thì ở Saga, Kyushu. Khi vợ mất ông đã quyết định đem tro cốt của bà về với quê cha đất tổ. Ông biết việc vận chuyển tro cốt của người đã khuất phải làm thủ tục đặc biệt với hàng không. Ông bỏ hũ tro vào một cái hộp nhỏ rất chắc chắn và cũng rất xinh đẹp, và khi làm thủ tục ông cũng trình bày rất rõ ràng với nhân viên hàng không. Đội ngũ nhân viên sân bay đã đồng ý cho ông mang hộp đựng bình tro cốt lên máy bay, nhưng với điều kiện họ phải được phép giữ và bảo quản kỹ càng chiếc hộp trong suốt chuyến bay. Ông đồng ý ngay.
Có một gia đình nọ mời vị linh mục đến nhà của mình ăn tối. Và trong bữa tối đó, họ không tìm thấy tờ 50 đô la mà họ đã đặt trước đó trên bàn ăn. Sau khi vị Linh mục rời khỏi nhà, người vợ nói với chồng mình trong sự tức giận: - Hãy xem, cha xứ chúng ta đã lấy trộm 50 đô la! Người chồng đồng tình trả lời với sự bực tức: - Đúng vậy, không còn nghi ngờ gì nữa, ông cha đó đã lấy trộm tờ tiền vì không có người lạ nào khác trong nhà mình ngoại trừ ông cha. Cho dù là chúng ta đã chuẩn bị tờ 50 đô là đó để trên bàn để tặng cho ông cha, nhưng việc làm của ông cha là không chấp nhận được. Sau đó, hai vợ chồng đã bỏ đi nhà thờ trong xứ. Hai tháng trôi qua, người vợ tình cờ gặp vị linh mục trên đường phố. Cha xứ đã hỏi bà:
Bảo Trợ