Người Gieo Hạt Giống Tự Do Mẹ Nấm Không Đòi Khoan Hồng Vì Vô Tội

29 Tháng Mười Một 201710:28 CH(Xem: 409)
  • Tác giả :

Người gieo hạt giống tự do Mẹ Nấm không đòi khoan hồng vì vô tội

blank
Nguyễn Thị Thanh Bình (Danlambao) - Chưa bao giờ bộ mặt trơ lì hơn mặt thớt của Đảng CSVN hiện ra rõ rệt, như trong dịp 21 chóp bu quốc tế lẫn những đối tác thương mại ghé sang VN tham dự Hội Nghị Thượng Đỉnh APEC vừa rồi. Vì ngoài những giả lả đón tiếp, điều đáng nói ở đây chính là việc coi thường mọi áp lực nhân quyền ngay trước đó của cộng đồng quốc tế, khiến những nhà chức trách “mạt hạng” của VN quá trắng trợn bỉ ổi khi không nới lỏng nắm đấm với những nhà đối kháng ôn hòa, để sẵn sàng chà đạp lên quyền tự do ngôn luận của những công dân đã dày công muốn cho đất nước được trường tồn và xây dựng phát triển.


Sự kiện đáng được trân trọng chú ý và khiến nhiều người đổ mắt tới vẫn là thái độ tảng lờ của phu nhân Tổng Thống Melanie với bản án 10 năm tàn nhẫn của chế độ đối với blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Trong đó cũng khá nhiều lần chúng ta thấy lòng mình chùng xuống, vì những dòng thư của con gái Mẹ Nấm là Nguyễn Bảo Nguyên. Cũng như chúng ta lắm lúc bắt gặp những giọt nước mắt dội ngược vào lòng, để đồng hành với con gái mình của cô Nguyễn Tuyết Lan. Ngày 30-11 sắp tới này, bằng mọi giá mọi cách, chúng ta phải có mặt để bày tỏ tinh thần đồng đội “một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ” với Mẹ Nấm. Ít ra cái Tòa Án Nhân Dân (thổ tả nào đó) ở Khánh Hòa cũng phải biết thế nào là phiên tòa công khai. Nhất là họ phải thấy bản án ác độc cố tình răn đe này chỉ tổ làm những bước chân chúng ta phẫn nộ bước tới.


Trời ạ, ai chả biết chúng ta chẳng có gì trong tay, ngoài một trái tim nóng bỏng khao khát tự do. Trong khi chế độ độc tài toàn trị thì bao giờ chẳng có thừa súng ống, nhà tù mọc lên như nấm sau cơn mưa và những cỗ máy tuyên truyền nhồi sọ cứ thi nhau chạy rè rè đến phát hãi. Có lúc rồi bạn cũng sẽ không chịu nổi nữa, nhưng rốt cuộc bạn vẫn loay hoay bất động và hẹn lần lữa, cho đến một mai kia mốt nọ rồi cũng sẽ đến phiên bạn mà thôi. Dù lúc ấy bạn có kêu trời không thấu hoặc bình tâm ngửa mặt nhìn những chấn song trước mặt, thì trời xanh ngoài kia cũng đâu còn nữa cho bạn ngắm.


Đã muộn mất rồi, phải không bạn ta?
Ờ thì đành rằng chúng ta đang đối diện với những nghịch lý từng ngày. Cô Nguyễn Tuyết Lan, mẹ yêu dấu của Mẹ Nấm cũng đành thốt lên: “Nhưng con tôi làm điều bình thường ở tại một xã hội bất bình thường, nên phải trả giá bằng tù đày, bằng đòn thù.”

Với Mẹ Nấm, chúng ta vẫn từng nghe những lời xác quyết, đại ý là: nếu anh phải bịt miệng mình lại, nếu chị không thiết tha bày tỏ phản đối, nếu em vẫn giữ im lặng là vàng, và nếu tôi cũng không buồn cất lên tiếng nói thì ai sẽ là người nói thay mình đây?


Điều này cũng khá dễ hiểu, khi người ta đã đòi khởi tố Mẹ Nấm chỉ vì 400 bài viết trên Facebook, và họ đã giảm định như sau: “Mẹ Nấm đã có những bài viết xuyên tạc lịch sử Cách Mạng VN, chia rẽ khối Đại Đoàn Kết Dân Tộc, qua đó tác động làm ảnh hưởng tới lòng tin của nhân dân đối với các lãnh đạo của Đảng, nhà nước.”


Hẳn nhiên với nhà nước “ác ôn côn đồ CS” này, thì đâu phải mới chỉ là lần đầu họ cho túm cổ người dân, và bỏ tù vì việc đăng tải nhiều status, lẫn tin tức “nguy hại”, nhất là bình phẩm phê phán họ trên mạng xã hội VN. Những Nguyễn Hữu Quốc Duy, Nguyễn Hữu Thiên An cũng đang lãnh 3 năm vì Điều 88 BLHS, chỉ vì dám chỉ trích nhà nước này trên Facebook, và mới đây là Nguyễn Văn Hóa lãnh 7 năm tù đày vì tội tuyên truyền chống phá nhà nước cùng tố cáo tập đoàn được bao che Formosa theo Điều 88…


Có điều chữ “đòn thù” mà cô Nguyễn Tuyết Lan dùng ám chỉ cho con gái mình hẳn cũng vì tập tài liệu phơi bày sự thật mang tính cách hài tội Công An giết hại dân thường. Đó là chưa kể những nỗ lực đấu tranh không ngưng nghỉ về Quyền Con Người, bảo vệ môi trường môi sinh và đòi khởi tố Formosa… như Mẹ Nấm cũng đã từng lên án việc khai thác Bauxite, và từng bị bắt 9 ngày năm 2009, khi đứng lên kêu gọi chống Tàu bảo vệ Hoàng Sa, Trường Sa là của VN.


Tôi biết, không phải tất cả mọi người sinh ra trong chúng ta đều được Thượng Đế chọn để giao cho sứ mạng làm người dũng cảm. Với khá nhiều người, chúng ta phải tự tôi luyện lấy.


Mẹ Nấm xứng đáng được phu nhân Tổng Thống Hoa Kỳ vinh danh là người phụ nữ quả cảm trong năm. Sư kiện không tháp tùng chồng của bà Melania, dù chỉ cốt không làm khó chịu thêm những vị chủ nhà vốn đã phản đối sự vinh danh người phụ nữ dám lên tiếng phản biện, cũng sẽ làm bộ dạng của họ trở nên lem luốc xấu xí thêm. Hơn thế nữa, hẳn là các nhân viên của Hội Đồng An Ninh cũng đã dư biết làn sóng dư luận của cư dân mạng VN khá chú ý vì mấy bức thư gởi gấm cảm động của con gái Nguyễn Bảo Nguyên, và chính vì điều này càng làm họ không muốn chứng tỏ sẽ bị “mất mặt” với nhà nước xỏ láo này thêm một lần nữa, và như thế khi không lại phải đặt mình trong tình huống khó xử với cô con gái của một tù nhân chính trị nổi tiếng. Kể cũng thất vọng não nề, khi những giá trị tôn vinh tự do nhân quyền đời đời của một cường quốc vĩ đại, đã không còn được đặt trọng tâm hay đoái hoài đến một nước khác, và dĩ nhiên kể cả thể chế độc tài cai trị của VN, miễn là không quá ảnh hưởng đến “luật chơi” của một đối tác có lợi cho đôi bên.


Ai đó cũng đã nói chuyện “nhà”, chuyện của đất nước mình thì mình phải ráng tự mỗi người trong chúng ta ý thức và đứng lên kết nối cùng nhau lo liệu lấy. Mẹ Nấm đang thay chúng ta lãnh 10 năm đằng đẵng, thì coi như cũng đành đánh mất 10 năm thanh xuân cho những điều mình tin là sự thật, cũng như niềm tin mãnh liệt sẽ vươn tới đích đến của tự do dân chủ như một tất yếu cuối cùng. Chính Mẹ Nấm đã nhắn gởi cùng giới trẻ VN, dù đang nói với mẹ mình: “Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ. Nếu làm lại từ đầu, con vẫn sẽ đi con đường này mẹ à. Con vẫn đi con đường để con có thể đấu tranh cho Tự Do Dân Chủ.”


“Món quà” ý nghĩa nhất vì thế mà tôi cho là Ngài Trump đã tặng cho giới trí thức cũng như tuổi trẻ VN trong nước chính là được người viết diễn văn gói sẵn trang sử oai hùng của dân Việt về độc lập chủ quyền, mà hình ảnh tỏa sáng của Hai Bà Trưng vẫn chưa phôi phai trong ký ức. Hẳn nhiên tác giả soạn sẵn bài diễn văn tài tình này cũng đã từng nhớ lại giùm lịch sử VN hoặc mở sách ôn lại lời vàng ngọc của Thủ Tướng Chu Ân Lai: “2000 năm trước đây, TQ đã xâm lược VN, và TQ đã bị đánh bại. Lại bị đánh bại bởi 2 người đàn bà, 2 nữ tướng.”


Với tôi, tôi không bao giờ tin là một nữ chiến sĩ tự do, một người đã vượt thắng được những nỗi sợ hãi vì tâm lý, hơn là vì những công việc dấn thân mình cho là đúng và nhất quyết phải thực hiện, đã vì những hệ lụy con cái gia đình khiến một lúc nào đó, người “nữ tướng” mang tên Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bỗng thấy mềm lòng vì những dụ dỗ “nhận tội để được giảm án khoan hồng”. Không chúng ta sẽ không bao giờ tin hậu duệ của Hai Bà Trưng sẽ hành xử như vậy. 


Người anh thư, nữ lưu ấy vốn được xem như người đi gieo những hạt mầm tự do dân chủ, àm cô thừa biết sẽ là một thách thức khó khăn trên miền đất nước khô cằn luôn nuôi dưỡng bằng tâm thức nô lệ, và khi mọi tiếng nói của tự do đã bị dập tắt.

Khi không chúng ta thử đặt một chút vấn đề với nữ Chủ Tịch QH đầu đời của VN, cho dù xác suất hưởng ứng chia sẻ của bà chỉ vài phần trăm:


“Nếu phu nhân Melania và cũng là một người mẹ đã vinh danh một phụ nữ VN “hách-xì-xằng” như ai, là Mẹ Nấm, và mới đây đã không thèm tháp tùng chồng ghé thăm VN vì thái độ giả điếc giả mù sa mưa của đám cai trị CSVN như bà đã trắng trợn bỏ tù cô ấy những 10 năm sau cú vinh danh ngoạn mục ấy, mà bà cũng lại là một chóp bu có tiếng và cũng có con cái, vậy thì nhân ngày xét xử phúc thẩm 30/11 này, liệu bà có chút nào cảm thấy người đàn bà trẻ với hai con dại, mẹ và bà ngoại già đã trăn trở đứng lên vì đất “nước đã đủ chưa, hay chỉ ồn ào không làm được gì hết” như câu mắng mỏ của bà hôm nào? Và như thế, mặc cho những can thiệp của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, Liên Hiệp Quốc, Tổ Chức Theo Dõi Nhân Quyên, Văn Bút Quốc Tế, 40 Học Giả trong và toàn cầu… mà không lẽ những quý vị như bà đang muốn có những đối tác lợi lộc về kinh tế thương mại… lại cứ dương mắt ếch mà nhìn những chấn song tù rộng mở, và nhân quyền của những con dân Việt bị vất vào sọt rác?” 


Ở đây chúng ta chưa bàn đến QH của bà đã “đột phá” được gì để đảm bảo quyền tự do hội họp, tổ chức lập hội, tự do tôn giáo, nhất là được thực thi quyền biểu tình đã bị ngâm tôm quá lâu dù đã được quy định tại Điều 25 HP?


10 năm tù đối với một người đã luôn muốn làm những điều tốt đẹp cho đất nước là một điều phí phạm, và gây lòng căm phẫn trong nhân dân hơn là hù dọa được ai, liệu bà Chủ Tịch QH và chế độ này có bao giờ thấy được những “bức xúc” từng ngày của giới trí thức VN, đặc biệt vừa rồi còn khống chế đòi rút thẻ hành nghề của LS trẻ đầy tâm huyết Võ Văn Đôn… thì không phải là hết thuốc chữa hay sao.


Một lần nữa, chắc chắn đã đến lúc nhà nước này cần chấm dứt những bản án bỏ túi của phường giá áo túi cơm mang danh thẩm phán quan liêu nô bộc.


Càng bắt bớ tù đày những con dân có lòng với đất nước, càng chỉ chứng tỏ nhà cầm quyền này đang đến hồi hoảng loạn mất mát, khánh kiệt niềm tin nhân dân nên chỉ muốn tỏ ra mình vẫn còn thừa quyền bính để nắm trong tay những sinh sát công dân mình, nhất là với những ai dám lên tiếng phản đối phê phán.


Bằng giác quan thứ 6 của đàn bà nhiều hơn là sự hứng khởi vì đạo luật nhân quyền “chế tài” Magnisky toàn cầu, đặc biệt từ Mỹ, tôi bỗng thấy mình lạc quan tếu là bà Ngân sẽ chợt cảm động vì lá thư không đến tay người nhận của bé Nguyễn Bảo Nguyên, và cũng để làm một cử chỉ đẹp cốt dịu lòng uất ức của mọi người, lẽ nào bà không thể ra tối hậu thư giảm thiểu mức án nặng nề quá tải của Mẹ Nấm(?!)


Mẹ Nấm không có tội, nếu không ngoài tội danh lỡ yêu đất nước nhiều thống khổ bất hạnh của mình.


Nếu cần nói thêm một câu nữa, có lẽ điều mà mọi người trong chúng ta đều tin rằng: Họ có thể giảm án cho Mẹ Nấm vì sự quan ngại sâu sắc của thế giới, và dĩ nhiên cả chúng ta nữa. Nhưng không thể làm thương tổn cô ấy, khi sau đó lại tung tin vịt là chính Mẹ Nấm đã “cam kết và ăn năn hối cải”. Vì cho đến bây giờ, chúng ta không bao giờ dám nghĩ là Mẹ Nấm đã nhận tội.


Đơn giản là vì cô ấy hoàn toàn vô tội, và chỉ làm những điều luật pháp này (nếu có) cho phép. Luôn tiện xin được tặng Mẹ Nấm một chút thơ phổ nhạc của Vĩnh Điện. Tiếc là tiếng hát đấu tranh rất nhuyễn Hạt Sương Khuya chưa chuyển tải kịp. Tất cả sẽ hoàn thành để chào đón… ngày ra tù hy vọng là không xa của Mẹ Nấm.
 
29/11/2017
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trước khi Michael Phương Minh Nguyễn, công dân Mỹ gốc Việt, phải ra tòa tại Thành phố HCM vào ngày 24/6 với cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”, gia đình ông ở California và những người quan tâm, trong đó có những dân biểu Mỹ, đã hy vọng rằng ông sẽ được trục xuất về Mỹ để đoàn tụ với gia đình ngay sau phiên tòa. Nhưng mọi hy vọng đã bị dập tắt ngay sau phiên tòa khi Michael Phương Minh Nguyễn bị tòa tuyên 12 năm tù và chỉ bị trục xuất sau khi đã thi hành án. Ngay sau phiên tòa, Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Việt Nam đã lên tiếng bày tỏ sự thất vọng và cho biết
“Một ngàn năm đô hộ giặc Tàu” mà người Việt không bị đồng hóa, nhưng chỉ có 70 năm mà đảng CSVN có khả năng diệt chủng dân tộc Việt Nam. “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” chỉ là khẩu hiệu lừa bịp nhân dân mà thôi. Các trí thức, văn nghệ sĩ và nhân dân đừng hy vọng được bọn thái thú địa phương lắng nghe và thực hiện theo ý dân.
Nhiều nhân vật bất đồng chính kiến, nhiều nhà hoạt động nhân quyền đã bị đưa ra xét xử trong những phiên tòa chóng vánh, kết án nặng nề mà luật sư bào chữa chỉ ra những sai phạm trong tiến trình tố tụng…......Trong một số vụ án hình sự xét xử đối với những tội danh về xâm phạm an ninh quốc gia mà tôi có dịp tham gia bào chữa với tư cách là luật sư, thì hồ sơ truy tố không có chứng cứ hoặc chứng cứ không thuyết phục. Nhưng tất cả đều dễ dàng được tòa án chấp nhận là chứng cứ hợp pháp để kết tội và tuyên hình phạt rất nặng.
Tính cách vua quan của những người cộng sản Việt Nam hiện nay đã lộ rõ ngay từ năm 1945-1946 kia chứ không phải đến bây giờ nhưng vì lúc ấy chưa cầm quyền, chưa giàu sang, dân cũng chưa có của ăn của để cho nên nó không bộc lộ. - Có những quan chức xây biệt phủ lộng lẫy, chi xài xa hoa, con cái đi học nước ngoài, vợ thì không có việc làm hoặc cũng chỉ là công chức trong bộ máy. Những trường hợp như vậy thì dân không bức xúc, không hoài nghi mới là lạ.
Thân nhân của tù nhân chính trị Trương Minh Đức công khai thư kêu cứu về tình trạng của những người đang phải tuyệt thực tại Trại Giam Số 6 Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Thư kêu cứu đề ngày 23 tháng 6 do Bà Nguyễn Thị Kim Thanh, vợ tù nhân chính trị Trương Minh Đức ký tên và gửi đến Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Nghệ An và Bộ trưởng Công an Tô Lâm. Nội dung thư nói rõ việc Phân trại K2, Trại Giam Số 6 đang bức hại, đàn áp tù nhân chính trị.
CÒN QUY HOẠCH CÁN BỘ THÌ KHÔNG THỂ CHỐNG CHẠY CHỨC CHẠY QUYỀN Nói đến Quy hoạch cán bộ thì hiểu ngay là có người được quyền Quy hoạch và có người được Quy hoạch. Được Quy hoạch là có cơ hội thăng tiến – nên cán bộ phải cố lên. Bởi vậy, còn Quy hoạch thì sẽ có chạy Quy hoạch. Ai chạy Quy hoạch? Người bị Quy hoạch sẽ chạy Quy hoạch. Chạy ai? Chạy người có quyền Quy hoạch.
Tôi nghĩ những ông như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng thì sách của ông ấy chỉ có đảng của ông ấy đọc, chứ chẳng ai đọc, có khi những đảng viên của ông ấy cũng chẳng đọc luôn, Bởi vì tôi cho rằng những kiến thức mà các ông viết ra không có ý nghĩa thực tế, nếu những kiến thức ấy có ý nghĩa thực tế thì đất nước Việt Nam đã phồn vinh rồi.”.- Lã Việt Dũng.....Do đó, việc xuất bản những quyển sách này chỉ làm tốn tiền dân, tốn giấy, mà không ai đọc.
Việt Nam từng ra báo từ rất lâu. Tuy nhiên theo nhận định ngay dưới thời bị Pháp đô hộ, báo chí lúc đó còn được những quyền tối thiểu mà nhiều cơ quan báo chí trong nước hiện nay không có được. Gia Định báo được cho là tờ báo tiếng Việt đầu tiên của Việt Nam được xuất bản vào ngày 15/4/1865.
Giáo sư Trần Phương:: “Thế bây giờ Chủ nghĩa xã hội của ông là cái gì đây? Thật ra mà nói, chúng ta nói và chúng ta biết là chúng ta bịp người khác. Đến tôi bây giờ, tôi cũng không biết cái Chủ nghĩa xã hội mà chúng ta sẽ đi là cái Chủ nghĩa xã hội gì đây?”./ Đại tá Phạm Đình Trọng: “Đảng CSVN đã đưa dân tộc Việt Nam vào cuộc thí nghiệm xây dựng Xã hội chủ nghĩa suốt gần nửa thế kỷ và nhân dân Việt Nam phải trả giá quá đắt.
“Trung Quốc có tình cảm với bất cứ ai đi chăng nữa nhưng lợi ích của họ không thay đổi. Việt Nam cũng phải hiểu điều đó. Hồi năm 2011 khi ông Nguyễn Phú Trọng mới đắc cử chức Tổng Bí thư thì ông sang Trung Quốc ký thỏa thuận chung về các nguyên tắc giải quyết tranh chấp trên biển. Năm 2011 xảy ra vụ (Trung Quốc) cắt cáp, năm 2012 cũng cắt cáp, rồi đến năm 2014 Trung Quốc đưa giàn khoan vào vùng thềm lục địa của Việt Nam chẳng hạn thì đường dây nóng giải quyết tranh chấp giữa hai bên theo nguyên tắc coi như là số 0.”
Bảo Trợ