Chó Chết Vì Đau Buồn, Sau Khi Bị Chủ Bỏ Ở Phi Trường

19 Tháng Mười Một 20174:51 SA(Xem: 1542)

Chó chết vì đau buồn, sau khi bị chủ bỏ ở phi trường

blank
Con chó Mây Lang Thang ở phi trường Colombia. (Hình: RCN)

PALONEGRO, Colombia (NV) – Một con chó, chết vì đau buồn, sau khi bị chủ bỏ ở phi trường tại Colombia, theo một bản tin của tờ The Telegraph.

Con chó cái này, được các bác sĩ thú y đặt tên là “Nube Viajera” (Mây Lang Thang) khi điều trị, đi lang thang khoảng một tháng trong phi trường Palonegro, gần Bucaramanga, Colombia, với hy vọng được gặp lại chủ của mình.

Theo các nhân chứng, con vật đến gần ngửi mọi người ở phi trường trước khi hoàn toàn tuyệt vọng và nằm bất động ở một góc phòng đợi phi trường.

Các hành khách và nhân viên làm việc nơi này mang đồ ăn thức uống cho con chó, vào khoảng hơn 2 năm tuổi, nhưng con chó nhất định không ăn gì.

Bác sĩ thú y Alejandro Sotomonte Nimo cho đài truyền hình Noticias RCN hay rằng ông nghĩ rằng con chó có chủ và có nhà nhưng bị đem bỏ tại đây.

Có người sau đó thông báo cho một nhóm bảo vệ súc vật và con vật được đưa vào trung tâm tạm giữ trong tình trạng suy yếu trầm trọng và không đứng được, cũng theo tờ The Telegraph.

Các bác sĩ thú y cho hay dù được truyền thuốc và chất dưỡng sinh, con chó ngày càng suy kiệt, trở nên buồn bã hơn trước khi chết.

Nhưng nếu chó chết được vì buồn khi bị người bỏ rơi thì cũng có trường hợp người buồn “đến chết được” sau khi con chó cưng qua đời.

Một trường hợp nghiên cứu được đăng tải hồi tháng qua trên tờ tập san y khoa New England Journal of Medicine nói về trường hợp của bà Joanie Simpson ở Texas, bị các triệu chứng như lên cơn đau tim.

Tuy nhiên, các bác sĩ sau đó khám phá rằng bà Simpson bị tình trạng đau lòng, cũng được gọi là “Takotsubo Cardiomyopathy.”

Chứng này cũng giống như bị cơn đau tim: bệnh nhân cảm thấy đau ngực và lưng, khó thở nhưng các mạch máu không bị nghẽn như trong trường hợp bệnh tim.

Bà Simpson, 62 tuổi, cho tờ Washington Post hay rằng bà có con chó cưng tên Meha, chết thời gian ngắn trước đó vì bệnh tim.

Do con cái đã lớn và đã đi nơi khác, bà Simpson chỉ có con chó là bạn và coi như con gái của mình(V.Giang)

 Theo Nguoi-viet.com


Quảng Nam: Người vợ hơn 30 năm không ngủ, chồng sợ hãi trốn đi

Bà Anh mòn mỏi đợi chờ suốt 31 năm qua nhưng người chồng không 1 lần trở về thăm nhà, thăm quê hương, con cái vì quá sợ hãi khi phải sống chung với người vợ không ngủ.

    Người phụ nữ bất hạnh đó là bà Đinh Thị Anh (56 tuổi, trú thôn Phú Quý, xã Đại Hiệp, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam). Suốt 31 năm qua, bà chưa 1 lần được chợp mắt để chìm vào giấc ngủ như bao người khác. 

    Người thân, hàng xóm láng giềng gọi bà là "dị nhân không ngủ".

    Mất ngủ sau khi sinh con

    Vùng đất Quảng Nam vốn tồn tại nhiều câu chuyện lạ lùng. Ở xứ Quảng, chuyện lão nông có tên Thái Ngọc (75 tuổi, trú xã Trung Phước, huyện Quế Sơn, Quảng Nam) suốt 45 năm không ngủ nổi danh khắp cả nước.

    Ông Ngọc cũng là nhân vật chính của hàng trăm bài báo, phóng sự truyền hình vì cái khả năng kỳ lạ của mình. Người đời mệnh danh ông là người đàn ông không biết ngủ.

    Cũng ở xứ đấy còn có 1 người phụ nữ ở huyện Đại Lộc cũng mang trong mình khả năng kỳ dị như ông Ngọc. Đó là bà Đinh Thị Anh ở thôn Phú Quý, xã Đại Hiệp.

    Căn nhà nhỏ của bà Anh nằm giữa thôn Phú Quý. Ngôi nhà cấp 4 làm từ bê tông trống trải, chẳng có nhiều tài sản. Tường nhà vẫn còn nham nhở vết bê tông, chưa được tô quét dù xây đã lâu.

    Bà Anh đang phơi củi trước sân nhà, tỏ vẻ không vui khi có khách lạ là nhà báo ghé thăm.

    Quảng Nam: Người vợ hơn 30 năm không ngủ, chồng sợ hãi trốn đi - Ảnh 1.

    Người phụ nữ 31 năm chưa 1 lần được ngủ

    "Chuyện của tui có chi mà hỏi miết. Hỏi mãi, bày cách mãi mà tui có ngủ được đâu mà hỏi", bà Anh giận dỗi.

    Chị Phan Thị Hiếu (36 tuổi), con gái bà Anh, vội vàng thay mẹ mời khách vào nhà, giải thích: "Nhiều người từ khắp nơi tò mò tìm đến hỏi về việc mẹ tôi không ngủ, rồi bày đủ cách giúp bà. Bà làm theo mà vẫn không ngủ được nên bây giờ ai hỏi là không vui.

    Mẹ tôi không ngủ được bắt đầu từ lúc sinh tôi ra đời".

    Nhờ chị Hiếu thuyết phục, bà Anh mới chịu kể nguồn cơn câu chuyện của mình. Dáng người gầy gò, bà Anh hồi tưởng lại cả quảng đời đầy bi kịch.

    Bà sinh ra trong 1 gia đình nghèo có đến 7 người con ở xã Đại Hiệp. Từ thuở nhỏ, bà đã phụ giúp cha mẹ làm việc đồng áng như bao đứa trẻ nông thôn khác. Năm 20 tuổi, bà Anh được cha mẹ mai mối rồi kết hôn với người thanh niên cùng làng tên Phan Văn Chí.

    "Chồng tôi mồ côi cha nên chúng tôi cùng phận nghèo với nhau. Hai vợ chồng tôi cưới nhau rồi tách ra ở riêng.

    Vợ chồng sống chung với nhau 2 năm thì sinh được thằng cu. Chúng tôi nuôi nó được 4 tháng thì nó mất vì bệnh", bà Anh tâm sự.

    Đôi vợ chồng trẻ dìu nhau bước qua nỗi đau mất con để tiếp tục mưu sinh. Trời không phụ lòng người, bà Anh lại mang thai rồi sinh ra 1 cô bé bụ bẫm. Ông Chí đặt tên con là Phan Thị Hiếu để mong sau này con gái luôn hiếu thuận với cha mẹ.

    "Sinh con Hiếu xong thì sức khỏe tôi yếu hẳn đi. Nó càng lớn thì tôi càng khó ngủ. Lúc đầu, mỗi đêm tôi vẫn ngủ được chừng vài tiếng. Ai cũng nói do chăm con nên bị mất ngủ nên tôi không để ý.

    Nhưng rồi thời gian ngủ mỗi đêm của tôi cứ ngắn lại và đến khi nó tròn 1 tuổi thì tôi không thể ngủ được nữa.

    Đó là năm 1985, tôi mới 25 tuổi, giờ thành bà già 56 tuổi rồi mà chưa một lần được nhắm mắt ngủ", bà Anh xót xa.

    Chồng bỏ đi biệt xứ vì vợ không chịu ngủ

    Căn bệnh mất ngủ xuất hiện, 2 vợ chồng bà Anh tìm đủ mọi phương thuốc để điều trị.

    Bà Anh kể, ông Chí đi làm thuê hàng ngày, nghe ai mách bảo có phương cách gì giúp vợ ngủ cũng thực hiện theo.

    "Ông ấy đưa tôi ra bệnh viện Đà Nẵng, chữa hơn tháng mà không khỏi nên đưa về. Chồng tôi nghe người Cơ tu có thuốc lá giúp ngủ ngon cũng vượt rừng lên xin về cho tôi.

    Tôi sắc uống theo hướng dẫn nhưng rồi vẫn không thể nhắm mắt được.

    Có người nói tôi bị ma quỷ trêu nên vợ chồng gom góp thuê thầy về cúng nhưng cũng chẳng ăn thua.

    Tôi cứ mất ngủ kéo dài như vậy nên sau đó không đi chạy chữa nữa", bà Anh kể.

    Quảng Nam: Người vợ hơn 30 năm không ngủ, chồng sợ hãi trốn đi - Ảnh 2.

    Người chồng bỏ đi biệt xứ, niềm vui của bà là đứa cháu ngoại

    Chị Hiếu cho hay, tuổi thơ của chị hàng đêm luôn có mẹ dỗ dành an ủi dù có thức giấc vào bất cứ lúc nào.

    "Bố mẹ tôi chữa trị nhiều nơi mà không hết bệnh cho mẹ nên cứ để vậy, hy vọng nó tự hết.

    Cuộc sống gia đình tôi cũng bị xáo trộn. Bố tôi đêm nào cũng ngủ ngon lành còn mẹ thì cứ trằn trọc trên giường thở ngắn thở dài.

    Được 1 thời gian rồi ba tôi không ngủ chung với mẹ tôi nữa vì thường xuyên bị mẹ đánh thức", chị Hiếu kể.

    Nhắc đến người chồng từng 1 thời đầu ấp tay gối, bà Anh như chực muốn khóc. Nói đến chồng, bà vẫn 1 câu ông ấy, 2 câu ông ấy, chẳng 1 lời oán trách người chồng đã bỏ rơi bà suốt mấy chục năm.

    "Tôi bị bệnh được 3 năm thì ông ấy bỏ đi. Ông ấy để thư lại nói vào miền Nam sinh sống.

    Đã 31 năm rồi chưa 1 lần ông ấy về thăm nhà. Cũng đúng thôi, ai mà sống chung, chịu đựng được người vợ quái dị như tôi.

    Ông ấy thỉnh thoảng vẫn gửi thư, điện thoại về cho con Hiếu chứ không liên lạc với tui. Tui cũng chẳng trách chi ổng cả", bà Anh tâm sự.

    Mong được 1 lần đi ngủ

    31 năm không ngủ, sức khỏe bà Anh đã suy giảm nhiều. Chị Hiếu cũng đã lập gia đình nên ở cùng chồng. Bà Anh sống cùng mẹ già trong căn nhà cấp 4.

    Bà kể đã không còn cảm giác buồn khi thức trắng hằng đêm như trước.

    "Cả nhà có chiếc ti vi là quý và nó cũng là bạn của tôi.

    Ngày đi làm, tối đến ăn cơm uống nước xong tôi sang nhà hàng xóm ngồi chơi. Họ đi ngủ thì mình về nhà bật ti vi coi. Có những lúc chương trình không thích tôi vẫn để vậy.

    Ti vi nói suốt đêm cho có tiếng người, tôi cũng cảm thấy đỡ hiu quạnh", bà tâm sự.

    Quảng Nam: Người vợ hơn 30 năm không ngủ, chồng sợ hãi trốn đi - Ảnh 3.

    "Tôi mơ được ngủ 1 lần rồi chết cũng thỏa lòng"

    Người làng Phú Quý cũng đã quá quen với việc bà Anh thức hằng đêm. Nhà nào có việc giỗ, chạp cần làm vào buổi tối đều đến nhờ bà.

    "Tôi nhớ như in lần con gái bệnh, nửa đêm vợ chồng tôi phải đưa đi bệnh viện gấp. Hai vợ chồng chạy xe máy thì thấy đằng xa có người đi lững thững giữa khuya. Khi đến gần mới nhận ra bà Anh đi bộ giữa làng để giết thời gian, chờ trời sáng.

    Ở xóm tôi, bà Anh không ngủ nên chẳng bao giờ bị trộm cắp gì cả", anh Nguyễn Văn Hoài, hàng xóm bà Anh, kể.

    Chị Hiếu cho hay, chuyện mẹ chị không ngủ suốt 31 năm nhiều người biết nên tin đồn ngày 1 lan xa. Nhiều người khắp nơi tìm đến để kiểm tra thực hư.

    "Họ thức cùng mẹ tôi mấy đêm liền để xem mẹ tôi có lén ngủ không. Xác minh được sự thật thì họ lại bày cách để mẹ tôi được ngủ.

    Có người bảo đọc kinh phật, bó người dạy tập thiền nhưng đều không có kết quả.

    Tôi biết mẹ tôi rất muốn được chợp mắt như người bình thường", chị Hiếu xót xa.

    Suốt 31 năm, bà Anh cũng tìm đủ mọi cách để có thể ngủ dù chỉ trong 1 lúc. Đã nhiều lần, bà Anh mua thuốc ngủ về rồi uống một lúc cả 3, 4 viên nhưng cũng không có tác dụng.

    Thấy nhiều người đàn ông khỏe mạnh uống rượu say vào nằm ngủ như chết, bà cũng uống rượu cho đến say. Nhưng khác với người, khi say mắt bà vẫn mở trơ trơ.

    "Ai mách gì tui đều làm theo, mỗi lần như vậy là mỗi lần tự gieo hy vọng cho chính mình. Vậy nhưng chẳng ăn thua.

    Tôi muốn được ngủ 1 lần thật như bao người rồi chết cũng được", bà Anh buồn bã nói.

    Bà Nguyễn Thị Hồng, Chủ tịch UBND xã Đại Hiệp, cho biết việc bà Anh mất ngủ chính quyền địa phương có nắm rõ. Bà Anh nhiều lần được cơ quan y tế thăm khám nhưng không tìm ra bệnh. Địa phương cũng thường xuyên hỗ trợ, giúp đỡ vì bà Anh có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn.

    Theo Trí thức trẻ

    Gửi ý kiến của bạn
    Tên của bạn
    Email của bạn
    Dựa trên nhiều khám phá khảo cổ học, các nhà khoa học đã thừa nhận phụ nữ Viking ở Scandinavia (Bắc Âu) "quyền lực" hơn nhiều so với suy nghĩ trước đây. Ra trận Các nhà khảo cổ đã phát hiện ra nhiều ngôi mộ chứa hài cốt của các nữ chiến binh Viking. Từ lâu, người ta cho rằng, ngôi mộ cổ ở thị trấn Birka của người Viking thuộc về một người có tầm quan trọng về quân sự. Sau đó, các nghiên cứu toàn diện về DNA cho thấy chiến binh Birka thực chất là một phụ nữ.
    Nhà Trắng là nơi làm việc chính thức của của Tổng thống – người quyền lực nhất nước Mỹ, đồng thời đây cũng là nơi ở của ông và gia đình. Tòa nhà này đã có lịch hàng thế kỷ và trở thành biểu tượng quyền lực của người đứng đầu nước Mỹ. Và tất nhiên bản thân nó cũng ẩn chứa rất nhiều bí mật thú vị mà không phải ai cũng biết. Top 14 điều không phải ai cũng biết về Nhà Trắng
    bài hát “ĐỪNG EM” Link Video: https://www.youtube.com/watch?v=55glr5LDysA Ca sĩ: Đoàn Sơn Thơ: Nguyên Khang Nhạc: Mai Phạm Keyboard: Duy Tiến Video: APHUONGFILM – Melbourne, AUSTRALIA Link Youtube : https://youtu.be/55glr5LDysA Link lời bài hát file PDF: https://drive.google.com/file/d/1eb2g_SGvLK3pOXtcYdsge-MfShAd6EGU/view Trân trọng và cám ơn, Mai Pham
    Âm nhạc chữa bệnh “Hãy tập trung vào âm thanh của nhạc cụ,” Andrew Rossetti, một nhà nghiên cứu và trị liệu âm nhạc được cấp phép cho biết khi anh gảy các hợp âm trên một cây đàn guitar Tây Ban Nha cổ điển . “Nhắm mắt lại. Hãy nghĩ về một nơi mà bạn cảm thấy an toàn và thoải mái,” Rossetti nó
    Trận Xương Giang là trận chiến cuối cùng đặt dấu chấm hết cho toàn bộ cánh quân của Liễu Thăng. Đây là một trong những trận chiến thảm khốc nhưng oanh liệt nhất của toàn bộ cuộc chiến. Chỉ trong vòng 27 ngày đêm (từ ngày 8/10/1427 đến ngày 3/11/1427) mà có sự tham chiến của gần 20 vạn quân từ đôi bên trên một chiến tuyến khoảng 100 km. Trong trận chiến này, chủ lực của quân Minh sang tiếp viện bị thiệt hại gần như toàn bộ và không thể tham chiến nữa.
    Khoa học tồn tại vốn là để giúp con người ngày càng tiến bộ hơn, và cũng là để giải đáp những bí ẩn tồn tại trong cuộc sống. Tuy nhiên, đã có rất nhiều lần các chuyên gia bị lạc lối vì chính những thứ họ tìm ra. Những bí ẩn của thế giới đến nay vẫn chưa có lời giải
    Các đường phố ở London ngày đêm đốt lửa lớn, đốt trầm hương và ớt với nỗ lực làm sạch không khí. Một số người đem xác người chết bỏ vào hố lửa rồi đốt, khói dày đặc và mùi chết chóc bao trùm khắp thành phố.
    1. Trận Gettysburg, Nội chiến Mỹ (năm 1863) 5 trận chiến đơn lẻ đẫm máu nhất lịch sử nhân loại: Xác người chất đống - Ảnh 1. Tham chiến: Liên bang miền Bắc - Liên minh miền Nam Tổn thất: Liên bang miền Bắc: 23.000 - Liên minh miền Nam: 23.000 Kết quả: Liên bang miền Bắc thắng. Theo Military History, đây là trận chiến đánh dấu bước ngoặt của Liên bang miền Bắc, đồng thời cũng ghi nhận số lượng tổn thất lớn nhất trong cuộc Nội chiến Mỹ. Sau hàng loạt lợi thế ban đầu, đại tướng Lee dẫn quân miền Nam tiến đánh vùng kiểm soát của Liên bang miền Bắc. Giao tranh diễn ra kịch liệt trong suốt ba ngày trước khi quân đội miền Bắc giành được thắng lợi, đẩy lùi đối phương. Trận đánh được ghi nhận là trận chiến quan trọng nhất của cuộc Nội chiến Mỹ, ghi dấu địa danh Gettysburg và trở thành biểu tượng cho nghị lực và chiến thắng của Liên bang miền Bắc.
    1- Tên quốc gia bắt đầu bằng chữ A chấm dứt bằng chữ A. Một quốc gia độc nhất vô nhị của hành tinh này từ ngày sinh ra đã ĐỨNG ĐẦU, hiện ĐỨNG ĐẦU và có thể sẽ mãi ĐỨNG ĐẦU trong danh sách tên các nước trên thế giới. 2- Một quốc gia có số điện thoại bắt đầu bằng SỐ MỘT. 3- Một quốc gia chưa bao giờ bị XÂM LĂNG 4- Một quốc gia tốn tiền nhiều nhất để BẢO VỆ các quốc gia khác. 5- Một quốc gia mà người cùng đường có thể TÁ TÚC và cư trú dù BẠN hay THÙ. 6- Một quốc gia khi lâm nạn không ai cứu trợ vì nó GIÀU NHẤT và là kẻ trước nhất cứu trợ khi các quốc gia khác lâm nạn. 7- Một quốc gia không ai nói CẢM ƠN dù bao giờ cũng nhận ơn từ nó. 8- Một quốc gia luôn bị miệt thị là ĐẾ QUỐC, nhưng chính nó là quốc gia thúc đẩy XÓA BỎ THUỘC ĐỊA sau Thế Chiến Thứ 2.
    “Karaoke” là tiếng Việt, có nghĩa là cứ “ca ra là OK”. Vậy là dân ta thoải mái ca ra, dù nhiều khi chẳng OK chút nào. Trong mùa dịch cô Vi này, người người ở nhà, thiếu thú vui giải trí, người ta đâm ra thích “ca ra OK”. Tại Việt Nam, karaoke đã trở thành đại nạn, không biết có trầm trọng hơn dịch bệnh không, nhưng đủ để dân chúng la làng. Người ta hát thoải mái bất kể giờ giấc, nửa đêm vẫn cứ đua nhau gào làm náo động khu phố. Tôi đọc được trên Facebook lời than của một bạn ở Sài Gòn: “Nó hát ngày, hát đêm, hát thêm Chủ Nhật, hát tràn cung mây, hát không cho ai ngủ. Nó chuyển sang “Vùng Lá Me Bay” mà giọng lúc thì ồm ồm, lúc thì rít sần sật lên như thế thì lá bay sao được, bay kiểu gì mà từ trưa tới tối vẫn chẳng hết lá!”.
    Bảo Trợ