Cô Y Tá

12 Tháng Mười Hai 20174:59 CH(Xem: 2517)

Cô y tá

Vụn Vặt Suy Tư:

1. Cửa phòng nằm dịch vụ mớ, cô y tá với gương mặt có chút khó chịu:

 

- L.T.T là ai ?

 

- Dạ, tôi ạ.

 

Tớ có tình nhỏ nhẹ, với hy vọng ‘nhu thắng cương’…

 

- Lên phòng 301 gặp bác sĩ T.

 

Cô y tá vẫn giữ vẻ khó chịu vội quay gót ra khỏi phòng. Không một lời thăm hỏi bệnh nhân…

 

Xương cánh tay phải tớ do va quẹt nhẹ té xe hôm trước gẫy bể xương hai khúc, kể ra khá nặng nên mỗi lần di chuyển, động đậy lại nhói đau, rồi âm ỉ nhức- dù đã được bó bột định vị- nhưng tớ thấy bình thường mặt bình nhiên, tươi vui vì... không bằng cái móng tay’ so với nỗi thống thân của Thầy Giêsu (thậm chí còn ‘thú vị’ vì Chúa cho cơ hội nên giống Chúa Giêsu).

 nurse-yta

  Khi tới phòng hành chánh khoa chi trên (p.301), tới cửa phòng chính, tớ vẫn nhỏ nhẹ, có chút ngây thơ :

 

 - Thưa chị, tôi vào gặp bác sĩ T. được chưa ?

 

- Đứng đợi đấy !

 

Ờ thì đợi… Tớ quan sát…. có đến cả chục bệnh nhân mặc đồng phục đang đợi, vài người không có ghế ngồi đành đứng- trong đó có tớ, có vài người nhăn nhó mặt có vẻ đau…

 

Cô y tá vẫn giọng khó chịu (hay ban ơn) gọi cộc lốc họ tên lên đo huyết áp…

 

Đến lượt tớ :

 

- Có bị cao huyết áp không ?

 

- Dạ, có. Cái này tôi đã ghi rõ trong bản thẩm tra.

 

- Có uống thuốc không ?

 

- Dạ, cách đây hai tháng tôi vẫn uống hàng ngày, lúc sáng một viên giảm cao huyết áp.

 

- Thuốc tên gì ?

 

- Xin lỗi, tôi không nhớ ?

 

- Anh bảo người nhà về lấy, sáng mai uống 1 viên.

 

Thấy có chủ từ ‘anh’, có nghĩa là hành trình… khúm núm của tớ có chút hy vọng.

 

- Chị thông cảm, tôi ở Đồng Nai, trời lại tối… Nếu được xin chị mua giúp tôi được không.

 

- Anh bảo người nhà mang lên…  Xong rồi, ra kia đứng đợi… Rồi cô y tá ngẩnh đầu quan sát rồi phán : mọi người đứng đợi, không được về phòng. Tôi không có giờ đến phòng hướng dẫn riêng.

 

Sau khi đo huyết áp, cô y tá căn dặn ăn uống ra sao, tự vệ sinh cá nhân thế nào… sau đó phát cho từng người tờ giấy nhỏ ghi căn dặn cụ thể.

 

À, thì ra đây là những bệnh nhân cho ca mổ hôm sau.

 

Cô y tá sau khi gọi tên phát tờ hướng ẫn những việc phải làm trước khi mổ, hỏi lại lần nữa xem ai chưa hiểu hoặc thắc mắc gì không… rồi giải tán.

 

Tớ đang định hỏi cái vụ cạo … lông lách. Như tớ bó bột từ bả vai không thể giơ tay làm sao để người nhà … cạo được, nhưng lại thôi, vì thấy cô ý tá có nét dễ thương song nhịp độ cáu kỉnh đang … hồi sinh.       

 

(Còn vụ kiếm viên thuốc giảm huyết áp cao tớ đã có cách giải quyết đơn giản. Nhờ người nhà đi ra tiệm thuốc tây mua thì mấy hồi ; Nếu không thì nhờ người quen đang làm  điều dưỡng khu phẫu thuật tìm cho ; bất quá thì… alo bác sĩ có vị thế, lại có tiếng tăm ở đây… ra tay giúp. Vị bác sĩ này tớ không quen song có người uy tín cả đời làm y tá ở đây có lời gởi gắm)

 

- Thưa chị, tôi vào gặp bác sĩ T. được chưa ?

 

- Được rồi

 

  Sau khi gặp Bác sĩ T. người phụ trách chính ca mổ dịch vụ, cho coi những phim chụp, trao đổi một chút về ca mổ... tớ ra khỏi phòng.

 

Cô y tá vẫn đang đứng đo huyết áp (chắc đợt tiếp theo). Đi qua, tớ dừng lại và gọi tẳng tên (tớ biết vì… lén đọc bản tên trên ngực).

 

- Chị X. ơi, tôi xin được nói hai câu được không ?

 

- Chuyện gì vậy ?

 

- Dạ, không chuyện gì cả. Tôi chỉ muốn nói hai câu : Tạ ơn Chúa và cảm ơn chị nhiều.

 

Tớ đi độ 3 bước, bất ngờ cô y tá gọi giật lại :

 

- Anh ơi, khỏi nói người nhà lấy thuốc nữa, tôi tìm cho.

 

Tớ về phòng chừng hơn nửa tiếng, cô y tá vào, giọng nhẹ nhàng cả chút ngọt ngào

 

- Em gởi anh viên thuốc này, uống sau ăn cháo trước 7 giờ. Em có viên, anh giữ cẩn thận nhé.

 

Tớ nói có chút ‘ngọt ngào’ vì thấy cô y tá xưng…‘em’.

 

Cô y tá có chút hồn nhiên, dễ thương thật sự !

 

2. Sau mấy ngày ở bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình tớ biết áp lực công việc rất lớn, nhất là ngành giao thông luôn đạt tỉ lệ kỷ lục về số vụ tai nạn giao thông không ngừng gia tăng.

 

Dường như bệnh viện luôn trong tình trạng quá tải, phòng bệnh không đủ giường cho bệnh nhân nằm, phải lấy thêm ghế bố đặt giữa dường lưu thông trong phòng bệnh, tệ hơn đặt ngoài hiên  nhà để bệnh nhân nằm…

 

Trong bối cảnh như thế, chuyện cáu kỉnh từ phía ‘lương y như từ mẫu’ cũng dễ hiểu, dễ thông cảm…

 nts-canhdep-farm

Bệnh nhân và người nhà bệnh nhân đang rất đau khổ cả thống thân lẫn thống tâm, nếu được những lời trân trọng, dịu dàng thì sẽ được nâng dỡ, nỗi đau biết đâu được vơi đi một nửa, hơn nửa…

 

Tớ thấy môi trường y tế có rất nhiều cơ hội để người Công giáo sống Đức ái và nhờ ơn Chúa họ dễ có sự kiên nhẫn, chịu đựng đôi khi ngoài sức chịu đựng con người và như thế bệnh nhân sẽ được phục vụ cách tốt nhất.

 

Tớ nhớ đến nữ tu Mến Thánh giá Trợ Quán- dì D phục vụ tại bệnh viện này cho tới tuổi hưu đã để lại nhiều hình ảnh đẹp, tận tụy, hiền lành và mặc dù đã nghỉ hưu hơn 5 năm nhưng uy tín của Dì vẫn còn âm hưởng (cá nhân tớ biết ơn Dì lắm, nhờ có lời gởi gắm của Di nên tớ được quan tâm, ưu đãi…)

 

Tớ nhớ đến bác sĩ Phật tử trở thành Linh mục Công giáo đã đi đến bước ngoặc tin theo Đạo nhờ gương sáng bác ái của một chị nữ tu Vinh Sơn phục vụ trong trại người cùi, Bác sĩ Augustino Nguyễn Viết Chung.

 

Theo lời chia sẻ Cha thánh này, đoàn bác sĩ từ thiện của ngài trong một chuyến đi dài hàng tuần đến khám cho trung tâm người cùi, thấy cần phải phẫu thuật cắt bỏ chân, tay nhiều người… Khi gặp một bệnh nhân sẽ phải cưa chân than trách bác sĩ. Đại khái, bác sĩ chẳng thương yêu chúng tôi, chỉ coi chúng tôi như vật thí nghiệm… Lúc đấy vị bác sĩ Phật tử đáng kính này có những lời có vẻ bực tức, khó nghe… Biết chuyện, chị Nữ tu già thánh thiện liền nhỏ nhẹ riêng với bác sĩ: Bác sĩ C. ơi người bệnh đau chứ bác sĩ không đau, người bệnh bị cưa chân chứ không phải bác sĩ… Thôi thì..[1].  

 

Đêm ấy vị bác sĩ Phật tử không ngủ được khi nghĩ về những gương sáng bác ái Công giáo… Làm sao họ có sự chịu đựng ngoài sức chịu đụng con người mà vẫn an vui… Và vị bác sĩ nhận ra: bởi họ có niềm tin vào Chúa Giêsu… 

 

Hy vọng xã hội sẽ có nhiều người Công giáo được làm nơi bệnh viện, sẽ có những bệnh viện Công giáo được mở… Và như thế tình thương sẽ thêm triển nở, quyền- và phẩm giá con người được trân trọng được nâng cao…

 

Vì trong Ánh Sáng Đức tin bệnh nhân- nhất là những người khốn khổ không đơn giản là nạn nhân mà còn là anh chị em trong Gia đình Thiên Chúa, thậm chí còn là hiện thân của chính Chúa Giêsu Kitô.

 

Lm. Đaminh Hương Quất   

---------------------------------

 CHỨNG NHÂN VỀ ƠN GỌI TRỞ LẠI & LÀM LINH MỤC CỦA CHA AUGUSTINÔ NGUYỄN VIẾT CHUNG, THUỘC TU HỘI TRUYỀN GIÁO VINH SƠN, HIỆN ĐANG PHỤC VỤ TẠI GIÁO PHẬN KON TUM.


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Một phụ nữ mất chồng muốn tự tử, ông lái đò hỏi một câu khiến cô bật cười! Một người phụ nữ mất chồng, bèn trầm mình xuống sông mong muốn tìm đến cái chết, được người lái đò cứu, người lái đò hỏi một câu hỏi mà khiến cô bật cười! Hãy cùng đọc ba câu chuyện nhỏ dưới đây, bạn nhé! 1. Người góa phụ và ông lái đò Một người góa phụ trầm mình xuống sông với mong muốn tìm đến cái chết, may mắn được ông lái đò đi ngang qua cứu vớt. Ông lái đò hỏi người góa phụ: “Tại sao lại muốn tìm đến cái chết?”, người góa phụ nói: “Bởi vì chồng của tôi đột ngột chết nên tôi cũng không thể sống nổi nữa”. Ông lái đò hỏi: “Cô kết hôn được bao lâu rồi?” Người góa phụ trả lời: “Được 3 năm”. Ông lái đò lại hỏi: “Lúc chưa kết hôn, cô làm nghề gì?” Người góa phụ trả lời: “Tôi làm nghề nhuộm vải trong thôn”. Ông lái đò lại hỏi: “Khi ấy cuộc sống của cô thế nào?” Người góa phụ trả lời: “Cũng hài lòng”.
Khi tới nơi bờ sông, hai người thấy một ông lão trên chiếc xuồng nhỏ giữa sông đang chao đảo...Họ trố mắt nhìn xem chuyện gì đang xảy ra. Hình như ông lão đang cố gắng chèo chống để vào bờ, nhưng chiếc xuồng cũ nát đã ngập đầy nước
Có ba người cùng tôn giáo, một là nhà truyền giáo, một là tài xế lái xe đò và một nông dân có vợ và 10 con. Ba người đều thâm niên 40 năm chức nghiệp, đã qua đời trùng hợp cùng giờ, cùng một ngày và cùng được lên trình diện Chúa để xin vào thiên đàng.
Lưới đánh cá Trên bờ biển, bên cạnh thuyền đánh cá có hai tấm lưới, một dày một thưa. Nhìn tấm lưới mắt nhỏ, ngư dân nói với tôi: “Nó dùng để đánh bắt tôm tép trên vùng biển cạn”. Theo cách nhìn của tôi thì chỉ cần lưới được đan dày dặn, nó sẽ là công cụ đánh bắt tốt nhất. Bởi vì ngay cả tôm tép cũng không thể lọt lưới, huống chi những con cá to lớn béo khỏe. Ảnh: Shutterstock. Tuy nhiên, người đánh cá chỉ vào tấm lưới mắt nhỏ được đan dày dặn và nói: Tấm lưới này không thể bắt được cá lớn. Bởi vì phải bắt cá lớn trước. Không gian của lưới có hạn, do vậy, đối với chiếc lưới mắt nhỏ sớm đã bị tôm tép chiếm hết và không còn chỗ cho cá lớn chui vào nữa. Lưới đánh bắt cá lớn có mắt rất rộng, không chỉ giúp cho tôm cua mà ngay cả những con cá không đủ kích thước cần bắt cũng sẽ được lọt lưới. Tôi tò mò hỏi, vì sao không thể đan chiếc lưới mắt nhỏ rộng hơn?
Tất cả những đóng góp cho các công cuộc lớn dù nhỏ nhoi đều có giá trị có thể nói là ngang nhau. Vậy chúng ta hãy cố gắng làm một điều gì đó trong khả năng có thể làm được và đừng cho là vô ích...
Mình ngồi đối diện với một ông bạn vô thần. Ở giữa hai người là hai tách cà phê nóng và một gói thuốc Con Mèo. Cà phê là chồng. Thuốc lá là vợ. Cà phê thì đắng. Thuốc lá thì cay. Cả hai “vợ chồng” tạo ra cảm giác say say và làm cho hai ông bạn “vô-hữu” quấn lấy nhau, dìu nhau vào chuyện đạo, lôi nhau vào chuyện đời, nói mãi không thôi… Bỗng ông bạn vô thần thoọc mình một cái. – Bộ anh không có vợ thiệt hả? – Bộ anh không tin thiệt hả? – Không có vợ thì chịu sao nổi? – Không nổi thì chìm. Chìm thì chết. Nếu không dám chết, thì phải ráng mà nổi. a – Phải công nhận là các anh tu luyện hay thiệt. Ủa… mà sao trong đạo của anh không có nữ linh mục? Như vậy thì có kỳ thị nữ giới, có phân biệt đối xử không? – Đạo tôi không kỳ thị nữ giới, nhưng có phân biệt đối xử và chủ trương phải phân biệt để đối xử hợp tình và đúng lý. – Anh nói gì mà kỳ vậy?
Ngày nọ, một người đàn ông giàu có dẫn mẹ của anh ta tới một phòng khám răng. Sau khi khám xong, vị bác sĩ nói rằng bà cụ cần phải lắp một bộ răng giả. Hỏi han thêm một chút, ông liền đưa ra một số mẫu răng giả cho bà cụ và anh con trai lựa chọn. Sau khi xem hết một lượt, người mẹ này đã lựa chọn cho mình một bộ răng giả có giá rẻ nhất. Vị bác sĩ biết rõ rằng anh con trai của bà cụ kia rất giàu có và phóng khoáng, nên ông đã một mực giới thiệu và giải thích những lợi ích của những bộ răng đắt tiền so với bộ răng rẻ tiền mà bà cụ đã lựa chọn. Nhưng vị bác sĩ không ngờ rằng anh con trai chỉ mải mê gọi điện thoại, hút thuốc lá mà không để ý gì đến lời mình nói. Ông đã có vẻ hơi khó chịu và thất vọng.
TỔNG THỐNG ABRAHAM LINCOLN Cuộc nội chiến nam bắc Mỹ 1861 - 1865 vừa kết thúc . Bắc Mỹ đã chiến thắng và chế độ nô lệ ở nam Mỹ đã được xóa bỏ . Công việc sau chiến tranh thật bề bộn , cửa văn phòng tổng thống luôn bỏ ngỏ để bất kỳ ai cũng có thể gặp tổng thống bất kỳ lúc nào . Tổng thống Abraham Lincoln đang đứng , hai tay chống mép bàn , đầu cúi xuống tấm bản đồ trải rộng. - Kính trình Tổng thống - Lincoln ngẩng lên , trước mặt ông là tổng tư lệnh quân đội. - Có việc gì - Lincoln hỏi rất từ tốn. - Thưa Ngài còn hơn 500 ngàn tù binh định giải quyết ra sao ạ ? - Tù binh nào ???? - Lincoln sẵng giọng. - Những lính miền nam bị ta bắt ạ - viên tổng tư lệnh lúng túng . Lincoln ngồi xuống ghế , chậm rãi: - Tôi nhắc lại , đây là những công dân của nước Mỹ thống nhất , không có tù binh , tôi đã ra lệnh cho các anh phải cấp lương thực , nông cụ cho họ về quê sản xuất
Trong truyền thuyết Ấn Độ cổ đại kể câu chuyện: Có một ông già, trước khi lâm chung để lại di chúc rằng, muốn chia 19 con bò cho ba người con theo quy định: con cả được chia 1⁄2tổng số bò, con thứ hai được chia 1⁄4 tổng số bò, còn con thứ ba được chia 1⁄5 tổng số bò nhưng không được bán để chia tiền. Theo phong tục của Ấn Độ giáo thì bò được coi là vật linh thiêng nên không được giết thịt, chỉ có thể chia cả con đang sống. Sau khi người cha qua đời, ba người con đã tìm hết cách mà vẫn chưa chia được đàn bò, cuối cùng họ quyết định trình quan xét xử. Các quan lại địa phương vốn là túi rượu thịt, gặp việc khó bèn lấy lý do “quan thanh liêm khó quyết đoán việc trong nhà” để từ chối. Ở làng bên có ông già thông thái. Một hôm ông đi qua nhà ba anh em nọ, bèn nghe bàn cãi sôi nổi. Hỏi xong ông mới biết nội dung câu chuyện chia bò. Chỉ thấy ông già trầm tư giây lát rồi nói: “Việc này làmđược!
Một hôm, có người đến Toà Giám Muc Annecy để thăm thánh nhân. Trong câu chuyện trao đổi hai bên, ông ta nhiều lần lớn tiếng cãi vã, đấm bàn đấm ghế, chỉ trích phê bình và mắng nhiếc thánh nhân thậm tệ. Thế nhưng, thánh Phanxicô vẫn cứ ngồi nghe cách thinh lặng.../18 Tháng Bảy 2012(Xem: 6447) ĐHY Nguyễn Văn Thuận/
Bảo Trợ