Đón Trung Thu Này Lại Nhớ Trăng Xưa

29 Tháng Chín 20174:33 SA(Xem: 454)

Đón Trung thu này lại nhớ trăng xưa 

Mỗi mùa Trung thu đến, lòng tôi lại lâng lâng khó tả. Cái cảm giác ấy có tự bao giờ tôi không nhớ nữa. Có lẽ từ lâu lắm rồi, khi tóc còn để chỏm, cùng đám trẻ con hàng xóm nô đùa dưới ánh trăng thu. Bây giờ, tóc đã điểm sương mà lòng vẫn như ngày xưa ấy, háo hức chờ đợi Trung thu.   

Đón Trung thu này lại nhớ Trung thu xưa!

Ấy là những mùa Trung thu của thời con trẻ. Bây giờ nhớ lại, thấy nao nao lòng.
tet trungthu
Ngày ấy, do hoàn cảnh chiến tranh, Trung thu không ồn ào, sôi động như bây giờ. Thậm chí những năm bom đạn ác liệt, còn không dám thắp sáng đèn Trung thu vì sợ máy bay Mĩ nó đánh toạ độ. Những mùa Trung thu ấy giản dị, mộc mạc, chân quê nhưng đọng lại thật sâu sắc trong kí ức tuổi thơ tôi.

Thời ấy làm gì có hàng quán bày bán đủ thứ quà bánh phục vụ Trung thu như bây giờ. Miền quê nghèo cho nên việc chuẩn bị cho Trung thu cũng đơn giản. Bọn trẻ thường tự lo lấy. Vật liệu thì có sẵn. Chỉ cần bỏ ra nửa ngày là có ngay một cái đèn ông sao phết giấy bồi đủ kiểu. Những cái đèn kiểu ấy, bây giờ có thể coi là đồ cổ, chẳng ai thèm chơi nhưng với những đứa trẻ thôn quê ngày ấy là cả một niềm vui và kiêu hãnh.

Kì công nhất là làm trống ếch. Cuối tháng bảy, đầu tháng tám đã lo săn ếch rồi. Được một chú ếch bự thì mừng không kể xiết. Da ếch được lột rất cẩn thận, bịt vào một đầu ống nứa to cắt ngắn chỉ còn độ nửa gang tay rồi phơi dưới cái nắng gay gắt của tháng tám. Cả ngày không dám đi chơi đâu vì còn lo canh chừng cái “vật báu” ấy. Lơ đễnh một chút, chẳng may có chú mèo nào chộp được thì coi như bao nhiêu công sức đi tong, và Trung thu năm ấy không còn muốn vác cái mặt buồn rười rượi đi chơi vì đã trót ba hoa với đám bạn rồi.

Tôi còn nhớ có một lần, lũ trẻ chúng tôi dưới sự hướng dẫn của thầy giáo làng và anh chị phụ trách, tập hợp ở sân kho hợp tác. Đứa nào đứa nấy mừng ra mặt. Mới chập tối đã rầm rộ tiến về sân kho, khua trống, múa sao ầm ĩ.

Trăng đã nhô lên như cái mâm nhỏ giát vàng, toả ánh sáng lung linh, trong trẻo trên khắp đường thôn ngõ xóm. Giây phút được chờ đợi nhất của cái gọi là buổi lễ đón Trung thu ở quê thời chiến ấy đã đến: chúng tôi được phát kẹo ! Mỗi đứa chỉ được vài ba cái kẹo văn (kẹo cứng quấn giấy bóng, người quê gọi là kẹo văn), cắn khó vỡ, chỉ để ngậm cho tan dần. Cho nên chỉ hai cái kẹo thôi cũng đủ ngọt miệng cả đêm Trung thu vừa đi vừa hò hét ầm ĩ khắp xóm làng.

Trung thu ngày ấy, bây giờ nhớ lại mà thương !

*
Sau này lớn lên, tôi trở thành người nhà nước, tự xây cho mình cái tổ ấm nho nhỏ. Con cái đứa nọ, đứa kia lần lượt ra đời. Vợ chồng nhà giáo thời bao cấp thật khốn khó. Lương ba cọc ba đồng, cuộc sống trăm bề vất vả, lo toan. Trung thu, như qui luật tự nhiên của nó, lại xoay vần. Bây giờ, đón Trung thu không chỉ có cái háo hức như trẻ thơ ngày xưa nữa, chen vào đó còn bao lo lắng, trở trăn.
.
Trước Trung thu mấy ngày, tôi lại lục cục chuẩn bị đồ chơi cho con. Vẫn không ngoài mấy thứ như ngày xưa mình thường làm. Nhưng bây giờ ở tập thể, khó kiếm hơn. Có khi phải đi vào tận buôn làng xin người ta một khúc tre, ống nứa. Hồi ở quê, đèn lồng, diều sáo được dán bằng nhựa sung, nhựa giới (những loài cây khi chặt nhẹ vào thân, nhựa ứa ra) rất kết. Bây giờ, chẳng kiếm đâu ra, đành nấu cơm thật nhão quết làm hồ dán. Khổ nỗi, gạo thời bao cấp chẳng có độ dính. Đèn lồng vừa dán xong, có khi đã bong ra. Để cho chắc, đành phải lấy chỉ khâu lại. Thế mà ba đứa con tôi vẫn háo hức, đúng là cái háo hức của con trẻ. Nhìn chúng vui mừng có đèn lồng mới, tôi như thấy mình sống lại một thời trẻ thơ.
blank
Những năm đầu thập kỉ chín mươi thế kỉ trước, đất nước bước vào công cuộc đổi mới. Cuộc sống có đỡ hơn nhưng vẫn chưa hết khó khăn. Trung thu lại đến. Bấy giờ đã xuất hiện đồ chơi Trung Quốc, phong phú kiểu loại, lung linh sắc màu, thật hấp dẫn trẻ con. Nhưng nó vẫn là thứ đồ chơi xa xỉ. Đi một vòng quanh phố, chần chừ mãi rồi cũng quyết tâm mua cho cô con gái út một cái đèn lồng xiu xíu thắp sáng bằng pin. Cái đèn lồng ấy, sau này còn được dùng mãi cho mỗi mùa Trung thu. Còn hai anh lớn, đồ chơi là mỗi đứa một ống đuốc. Trước Trung thu vài ngày, tôi đã nhắc nhà tôi khi nào đi chợ nhớ mua hai cái ống nứa tươi. Còn tôi lo mua một lít dầu hoả để sẵn. Chiều mười bốn, bố con hì hục tìm những mảnh giẻ, đổ dầu vào ống nứa, bịt lại. Thế là có một cây đuốc Trung thu mà tôi dám chắc trên thế gian này chỉ trẻ con Việt Nam mới có.

Trung thu đến. Đường làng lại chập chờn đủ loại ánh sáng. Trẻ con lại reo hò. Tiếng trống lại rộn ràng nhưng bây giờ không còn nghe thấy trống ếch nữa.

Những năm gần đây, Trung thu là ngày tết đặc biệt trong năm, thu hút sự quan tâm của cả xã hội. Chưa đến Trung thu nhưng ai cũng háo hức chào đón. Bây giờ không chỉ có trẻ con được tặng quà mà còn cả người lớn nữa. Đó là dịp hiếm hoi trong năm người ta bày tỏ tình cảm với nhau, có khi còn là cơ hội để thể hiện mục đích riêng của mình. Cho nên, quà Trung thu không chỉ là bánh kẹo, đồ chơi mà còn những thứ đắt giá khác…

Trước Trung thu cả tháng, đường phố rực rỡ sắc màu. Đồ chơi, bánh kẹo thật bắt mắt, quyến rũ. Người ta đi sắm Trung thu chứ không còn mấy ai cặm cụi cắt dán đồ chơi như ngày xưa nữa. Trẻ con bây giờ sướng thật !

Nhưng cuộc sống không bao giờ hết những khó khăn. Vẫn còn đó bao mảnh đời bất hạnh. Mà Trung thu thì cứ đến một cách vô tình. Trăng thu trải đều khắp thế gian nhưng tình Trung thu thì có nơi ấm, nơi lạnh. Biết bao trẻ em bất hạnh sẽ không biết đến mùa Trung thu này? Có lẽ vì thế mà trăng thu đối với các em dường như cũng lạnh hơn, lờ lững hơn. Nghĩ mà thấy xót xa.

Xin hãy chung sức, sẻ chia để Trung thu mãi mãi là cái tết thực sự, đem lại niềm vui cho mọi người, nhất là trẻ thơ. Để trăng thu mãi mãi sáng trong trên khắp mọi miền đất Việt!
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Đặc điểm cơ bản của thể chế Trung Quốc là hạn chế sự tự do của con người, bóp chết tính sáng tạo, bóp chết tinh thần doanh nhân. Thời đại người Trung Quốc có sức sáng tạo nhất là thời Xuân Thu Chiến Quốc và thời nhà Tống. Đây không phải là sự ngẫu nhiên. Hai thời đại này cũng là những thời đại người Trung Quốc được tự do nhất.
Tôi là người sinh trưởng ở vùng Mỹ Tho – Bến Tre, lớn lên đi làm việc ở Sài Gòn. Nhưng tôi cũng có cơ hội đến Vĩnh Long hai lần: lần thứ nhất vào khoảng năm 1959 khi tôi được trường (Petrus Ký) cử đi học khóa Nhân Vị ở một nhà thờ ở Vĩnh Long, và lần thứ nhì vào khoảng năm 1973 khi tôi đi thăm viếng các sở học chánh và trường Trung Tiểu Học thuộc các tỉnh Miền Tây Nam Phần. Bây giờ, sau hơn ba mươi năm xa cách, khi nhắc lại Vĩnh Long tôi vẫn còn một số hình ảnh đẹp đẽ của tỉnh này.
Kahlil Gibran * Nguyễn Ước (Danlambao) dịch - Người thương yêu ơi, hôm qua anh cô đơn trong thế giới này, cô đơn của anh tàn nhẫn chẳng kém cái chết. Anh cô đơn như đóa hoa mọc dưới chiếc bóng của các tảng đá sừng sững. Cuộc đời chẳng để mắt tới sự hiện hữu của anh và anh cũng chẳng lưu tâm tới sự hiện hữu của Cuộc đời.
1. Thị Nói tới thị xin mọi người trở về cái thời hồng hoang, ăn lông ở lổ của bộ lạc và thị tộc. Xã hội khi đó rất lạc hậu nên cần người, sanh đẻ rất khó nuôi, thành ra vai trò người đờn bà rất quan trọng. Thị tộc mẫu hệ là hình thức thị tộc đầu tiên và phổ biến của xã hội loài người. Người phụ nữ có vai trò lớn, là người đứng đầu gia đình và các thị tộc. Thị tộc phụ hệ là giai đoạn kế tiếp thị tộc mẫu hệ, ra đời từ thời kỳ đồ đá.
Người hiền tài mới được làm quan - Nói về việc cất nhắc hiền tài vào các vị trí trong chính quyền, người xưa có câu rằng: “Tài giả đức chi tư, đức giả tài chi soái”, nghĩa là người có tài chỉ là phụ, người có đức mới quan trọng. Cũng lại có câu: “Người tài chọn Nhân, người hiền chọn Nghĩa”. Đã là tài giỏi rồi thì phải chọn lấy người có đạo đức mà dùng, người có đạo đức mà chưa đủ tài thì chọn người nhân nghĩa mà dùng,
Nhân Lễ Tạ Ơn, xin chia sẻ đôi chút suy nghĩ về ơn và sức khỏe với các độc giả rất thân mến của tôi. Xin chúc tất cả quý độc giả luôn hạnh phúc và mạnh khỏe. “Ơn” là điều lợi ích, tốt lành mang lại cho người nào đó. Và được người đó ghi nhận. Nếu không được ghi nhận, thì dù (có thể mang lại) lợi ích đến đâu, điều đó vẫn chưa trở thành “ơn,” mà rất thường lại có thể “làm ơn mà mắc oán.”
Thanksgiving được coi là dịp để bày tỏ lòng biết ơn nhau và nhất là Tạ Ơn Chúa đã ban cho vụ mùa màng đưọc sinh hoa kết trái, lương thực đồi dào và dùng đủ, và tất cả các ơn lành khác ta nhận được trong cuộc sống. Lễ Tạ ơn thường được tổ chức với gia đình và bạn bè gặp gỡ, cùng chia sẻ niềm vui, và nhất là một bữa tiệc buổi tối, gia đình sum họp ăn uống vui vẻ. Đây là một ngày quan trọng cho đời sống gia đình, nên dù ở xa, con cháu thường về với gia đình.
Đến với Kiều như một mối duyên nợ học hành, chẳng ngờ bao nhiêu năm sau đó những tiếng lục bát gây thương nhớ vẫn ngấm ngầm theo chân tôi trên suốt những chặng đường đời. Ở đây, tôi chỉ muốn kể lại đôi ba câu chuyện vụn vặt, gọi là: “Mua vui cũng được một vài trống canh”…
Trong gia đình truyền thống Việt Nam, bữa cơm không chỉ là nơi mọi người dùng bữa mà còn là nơi để các thành viên thể hiện sự quan tâm, yêu thương và gắn kết với nhau. Tình cảm gia đình, họ hàng, xóm làng trong văn hoá truyền thống Việt Nam được thể hiện trọn vẹn qua mâm cơm tròn.
PHẠM NGỌC THÁI VÀ MỘT KIỆT TÁC THƠ TÌNH - Nguyễn Thị Xuân - ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI Em nói với tôi rằng... "muốn có một đứa con" Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm Năm tháng dáng hình em hiển hiện Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi !
Bảo Trợ