Bến Hàn Giang

29 Tháng Chín 20174:18 CH(Xem: 401)
Bến Hàn Giang 

Này đây lời ngọc song song
Xin dâng muôn sóng tơ đồng chơi vơi
Xin dâng này máu đang tươi
Này đây nước mắt giọng cười theo nhau,
Mới hay phong vị nhiệm màu
Môi chưa nhấp cạn mạch sầu đã tuôn
Ớ Địch ơi, lệ có nguồn
Hãy chia bớt nửa nỗi buồn sang tôi
Hôm nay trời lửng lơ trời
Dòng sông ánh sáng sẽ trôi hoa vàng
Tôi ngồi ở bến Hàn Giang
Khóc thôi mây nước bàng hoàng suốt đêm.

Hàn Mặc Tử
song que

Chuyến Đò Ngang


Chẳng hẹn hò sao gặp gỡ đây
Người thời như tỉnh kẻ như say
Trong veo làn nước soi đôi mắt
Xa tít quê nhà trở một tay
Tâm sự mới trao bờ đã đến
Nỗi niềm chưa cạn khách về ngay
Ba sinh duyên nợ âu như thế
Một chuyến đò đưa nghĩ một ngày.

Hàn Mặc Tử
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Con lớn lên trong tình thương của Mẹ- Trong sữa tinh tuyền lời ca hát thơ ngây- Sao ngày ấy Mẹ không để con bay- Lên Thiên đình, tận chín tầng mây- Cùng với Mẹ trong muôn ngàn thánh thiện- Con lớn lên giữa chốn gian trần- Đôi cánh mỏi, rồi lòng cũng khô khan...
Kính thưa Mẹ Maria . Cuộc đời con từng bước đi luôn có Mẹ Maria đồng hành.Cách đây 31năm ( 15/08/1987- 15/08/2018 )ngày con đính hôn và Mẹ đã se kết hai chúng con thành đôi vợ chồng,qua bao năm tháng thăng trầm được 4 người con 3 trai,1gái.Ngày con gái con bước vào đời tu và tiên khấn cũng ngày 15/08/2016..Người con trai thứ 2 sinh ngày 13/05 /1993 ngày kính nhớ Mẹ hiện ra tai Fatima 13/005 /2017 .Tạ ơn Mẹ đã luôn yêu thương bảo trợ gia đình con.Hôm nay con xin tri ân và tâm tình cùng Mẹ.Nguyện dâng trọn gia đình cho Mẹ,Xin Mẹ luôn hộ phù cho từng thành viên trong gia đình con biết noi gương Mẹ sống Xin Vâng.
(Gởi người anh em bên kia giới tuyến)- Ngô Minh Hằng.- Gió thu lạnh, từng lá vàng run rẩy Cây trơ cành buồn bã hứng trời sương Tôi viết tiếp bản trường ca thứ bảy Chút lòng người vong quốc gởi quê hương!
Trong một phố nghèo có người vợ trẻ Vẫn đón con đi, về… như thường lệ Vóc em thanh cũng thể mùa xuân Đôi mắt em: đôi mắt ấy màu đen. Ngôi nhà nhỏ bên đền
Sài Gòn đêm nay trở gió Lòng tôi để ngỏ không cài Em không hẹn ngày trở lại Vui buồn biết ngỏ cùng ai.
Dã tràng ơi Hận biển tự bao giờ Mà cay đắng Mà cả gan lấp biển! Biển ồn ào, Không chịu mình bại trận Sóng bạc đầu luôn đối đầu em.
Vào buổi mai nào đó Khi hoa cỏ còn sương Ngủ dậy thấy khác thường Chắc hết thương em rồi Ôi chẳng hề nuối tiếc Chẳng còn biết ân hận
Mai con lớn khắp nơi toàn người Hán Tiếng Việt mình, nói nhỏ nhé con ơi Dù mình sống trên quê hương, đất Tổ Nhưng ai đông hơn sẽ thành chủ, con à!
Em phải sống, vâng, em phải sống! Mảnh đất lành vẫn chờ bước chân em Bàn tay em tô đất nước đẹp thêm Em phải sống để đời không câm lặng. Ta đòi lại biển xanh và cát trắng Đã bao đời là mạch sống ngư dân
Bảo Trợ