Câu Chuyện Suy Tư - Con Chim Non

28 Tháng Chín 20177:10 SA(Xem: 717)

Có một câu nói “Một bà mẹ có thể nuôi được mười đứa con, nhưng mười đứa con không thể nuôi được một bà mẹ”. Tất nhiên, không phải lúc nào cũng đơn giản là thế, như câu chuyện minh hoạ dưới đây.
Hai con chim

Ngày xưa, một con chim mẹ có một con chim non mới ra ràng, mà nó rất mực yêu thương. Thế rồi đến thời kỳ di trú. Biết rằng con chim non còn quá bé nhỏ, không thể bay đi xa được, nên chim mẹ cõng chim non trên lưng.

Và thế là hai mẹ con nhà chim bắt đầu cuộc hành trình bay về phía nam. Ban đầu, chuyến bay tương đối dễ dàng. Nhưng thời gian trôi qua, con chim non trở nên nặng hơn, và chim mẹ bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Tuy nhiên, nó vẫn tiếp tục bay. Ngày kia, trong khi cả hai mẹ con đang nghỉ ngơi, chim mẹ quay sang chim con và nói “Con của mẹ, con hãy nói sự thật cho mẹ nghe, khi mẹ già rồi, thì mẹ sẽ không đủ sức mạnh để bay xuyên qua đại dương xuôi về phía nam, thế con sẽ cõng mẹ trên lưng và bay chứ?”.

Con chim con đáp “Mẹ ơi, con không thể hứa gì với mẹ về điều đó”.

Chim mẹ hỏi “Mà tại sao lại không được?”

“Bởi vì có thể chính con cũng bận rộn, vì phải cõng những đứa con của con trên lưng, giống như mẹ đang làm cho con bây giờ vậy”.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Câu chuyện 1: Một ngày nọ, tất cả dân làng đã quyết định cầu nguyện xin trời đổ mưa. Vào ngày cầu nguyện mọi người tập trung đông đủ nhưng chỉ có một đứa bé đến và mang theo cây dù, ……ĐÓ LÀ NIỀM TIN.
Trong kiếp nhân sinh này, mỗi người đều có sự lựa chọn của mình, 8 câu chuyện rất ngắn sau có thể giúp bạn nhận ra lựa chọn nào là quý trong đời. 1. Chiếc đồng hồ ở đâu Chiếc đồng hồ của người cha biến đâu mất tìm không thấy, làm cha rất khó chịu, lật khắp nơi cũng tìm không ra. Đợi người cha đi ra khỏi phòng, cậu con trai liền lặng lẽ vào phòng, không lâu sau thì tìm thấy. Người cha hỏi: "Sao con tìm thấy vậy?". Con trai trả lời: "Con chỉ ngồi yên lặng một chút, không lâu sau nghe thấy tiếng tích tắc của đồng hồ".
Ba chàng trai đến nhà cô gái hỏi cưới. Phụ huynh mời tự giới thiệu. A nói: - Nhà cháu có vài tỷ đồng. B nói: - Nhà cháu có một loạt bất động sản, trị giá vài chục tỷ. C nói:
Có một ông Lão kéo một xe gạo nặng nề lê bước trên đường vừa đi vừa thở hổn hển, vô tình bánh xe chao đảo vì va vào một cục đá bên đường, làm cả xe gạo lật ngang. Ông lão cố hết sức nâng xe gạo lên, nhưng không nâng lên nổi. Ông mệt mỏi, mồ hôi nhễ nhại, trời nắng chang chang. Ông bất lực, ngồi bệch xuống đường. Nhìn xung quanh, ông thấy một ngôi Chùa. Bên ngoài ngôi Chùa là những chiếc xe hơi lộng lẫy.
Cuộc sống luôn công bằng, muốn được thì phải mất, mất rồi thì ắt được, điều quan trọng là bạn chọn mất gì, được gì. Ví như cùng một lúc bạn đuổi theo hai con thỏ chạy về hai hướng, cuối cùng tay trắng phí công.
Có người nói “Thứ gì không mua được bằng tiền thì mua được bằng… rất nhiều tiền”. Nhưng một lúc nào đó trong cuộc đời, người đó sẽ hiểu ra câu nói trên không đúng. Tiền có thể mua được hàng triệu chiếc đồng hồ nhưng không mua được …Câu chuyện dưới đây sẽ cho bạn biết điều gì mới thực sự là quý giá nhất.
MÓN QUÀ GIÁNG SINH BẤT NGỜ. Hằng năm, Lễ Giáng Sinh là dịp vui đặc biệt trong gia đình tôi. Mọi sự đều được sửa soạn và trang hoàng lộng lẫy để mọi người quây quần mừng lễ bên bố mẹ.
Vào buổi chiều muộn, một chú dê thơ thẩn dạo chơi trên sườn núi. Bỗng nhiên từ đâu một con hổ lao ra như muốn nuốt sống chú dê tội nghiệp. Dê bèn nhảy dựng lên, gắng gượng húc cái sừng chống cự, đồng thời kêu lớn cầu xin bạn bè cứu giúp.
CHÚ CHÓ ĂN VỤNG ĐEN ĐỦI NHẤT MÙA GIÁNG SINH: LẺN CỬA SAU CÒN ĐAU HƠN CỬA TRƯỚC ...Vào mùa lễ Giáng sinh, một người nhà giàu nọ cho mở tiệc khoản đãi lớn. Anh ta mời rất đông họ hàng thân thích và người quen đến tham dự. Nhân dịp này con chó của anh ta cũng tự cho mình cái quyền được mời một con chó khác là bạn của nó tới.
Cha bỏ nó từ lúc nó còn mới đỏ hỏn. Mẹ và ngoại nuôi nó lớn lên trong nghèo khó. Cả nhà rau cháo nuôi nhau, bữa no bữa đói. Nhưng trong nước mắt vẫn có cả nụ cười, trong khổ đau vẫn có phút giây hạnh phúc. Mấy năm sau, ngoại mất. Từ độ ấy, đêm nào nó cũng khóc ngằn ngặt. Mẹ ôm nó vào lòng, nước mắt lăn dài, đặt tay lên ngực trái, nói: “Ngoại vẫn ở đây mà! Ngoại có đi đâu đâu!”. Thế là nó nín.
Bảo Trợ