Nắng Saigon - Huế Mưa

26 Tháng Chín 20176:59 SA(Xem: 377)

Nắng Saigon
Tương Giang
gheda nts
Che nghiêng ánh mắt để mà
Nhìn đời xuôi ngược kẻo tà huy rơi
Xiên khoai một chút bồi hồi
Nhường trăng đến sớm chơi vơi thượng tuần

Nắng chói chang xói âm thầm
Vào khung cửa nhớ mắt trầm môi xưa
Rát lời yêu, ngôn ngữ thừa
Nối tia nắng úa vào thơ cuối chiều

Saigon nắng vội vàng thêu
"Một làn khói trắng...(")", mưa xiêu ngập lòng!

Tương Giang
Theo Vanchuongviet.org



Huế mưa

Trần Dzạ Lữ

Huế mưa không thấy mặt trời
Sầu nghiêng tay nón che đời hoàng hoa
Lạnh từ trong ruột lạnh ra
Em co ro mộng, đêm qua nhớ người…
Mưa từ cổ độ mưa ơi
Nghìn khuya còn ướt tóc người sông Hương!
Huế mưa, rót cạn hồ trường
Cũng không đủ ấm một phương anh nì!
Hồn rưng rưng bóng mây chì
Nam ai rớt giọng, lỡ đi lỡ về !
Mưa còn mưa mãi lê thê
Mưa trùng vây, đã não nề chưa em?
Mưa chi rồi cũng không quên
Giọng ai thủ thỉ qua miền yêu xưa…
Trần Dzạ Lữ

Theo Vanchuongviet.org

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
(Gởi người anh em bên kia giới tuyến)- Ngô Minh Hằng.- Gió thu lạnh, từng lá vàng run rẩy Cây trơ cành buồn bã hứng trời sương Tôi viết tiếp bản trường ca thứ bảy Chút lòng người vong quốc gởi quê hương!
Trong một phố nghèo có người vợ trẻ Vẫn đón con đi, về… như thường lệ Vóc em thanh cũng thể mùa xuân Đôi mắt em: đôi mắt ấy màu đen. Ngôi nhà nhỏ bên đền
Sài Gòn đêm nay trở gió Lòng tôi để ngỏ không cài Em không hẹn ngày trở lại Vui buồn biết ngỏ cùng ai.
Dã tràng ơi Hận biển tự bao giờ Mà cay đắng Mà cả gan lấp biển! Biển ồn ào, Không chịu mình bại trận Sóng bạc đầu luôn đối đầu em.
Vào buổi mai nào đó Khi hoa cỏ còn sương Ngủ dậy thấy khác thường Chắc hết thương em rồi Ôi chẳng hề nuối tiếc Chẳng còn biết ân hận
Mai con lớn khắp nơi toàn người Hán Tiếng Việt mình, nói nhỏ nhé con ơi Dù mình sống trên quê hương, đất Tổ Nhưng ai đông hơn sẽ thành chủ, con à!
Em phải sống, vâng, em phải sống! Mảnh đất lành vẫn chờ bước chân em Bàn tay em tô đất nước đẹp thêm Em phải sống để đời không câm lặng. Ta đòi lại biển xanh và cát trắng Đã bao đời là mạch sống ngư dân
Chưa tu chấp trách lỗi người Tu rồi, lỗi ấy không ngoài chính ta Chưa tu, hở chút ba hoa.. Tu rồi, nhìn lại, đấy là trẻ con.. Chưa tu, thế sự chen bon. Tu rồi, chỉ cốt vẹn toàn nội tâm. Chưa tu, đụng đến nổi sân Tu rồi, mặt đỏ.. lặng thầm soi gương.. Chưa tu mười ghét, một thương Tu rồi độ lượng trùng dương cõi lòng Chưa tu, xuôi ngược đèo bòng Tu rồi, vui bước ngược dòng thế nhân.. Chưa tu Muốn bội hơn Cần Tu rồi nguyện bỏ dần dần.. ''cái thêm''.. Chưa tu, nghịch cảnh là rên
Bài “Giấc Mơ Chapi” Chapi, ôi Chapi Nhớ gì trong quá khứ Tôi ở đâu bây chừ ?! Cảm ơn anh Trần Tiến Ai viếng mộ Y Moan ?!
Bảo Trợ