Mẹ Oai - Tôi Vẫn Tin Ở Bất Bạo Động

21 Tháng Chín 20174:09 SA(Xem: 335)
  • Tác giả :

Mẹ Oai

blank
Paulus Lê Sơn (Danlambao) - Người Mẹ thương con thể hiện bằng hành động cách mãnh liệt cũng chỉ là một sự diễn tả bề ngoài mà người ta có thể nhìn thấy hoặc cảm nhận được. Người Mẹ thương con cao sâu, rộng lớn thế nào lại chỉ có người mẹ và những đứa con mới thấu suốt tận đáy tâm can. Trong độ tuổi xế chiều, như lá vàng trên cây, không biết khe đưa vèo theo làn gió nhẹ trở về cát bụi bất cứ lúc nào, thế nhưng mẹ lại phải luôn sống trong tâm thế mỏi mòn chờ đợi con về, rồi tiếp tục mòn mỏi.


Mẹ Trần Thị Liễu, thân mẫu của tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Oai, một người yêu nước mới bị nhà cầm quyền kết án lần thứ 2 với mức án 5 năm tù ngày 18.9.2017 vừa qua là một điển tích cho tình mẫu tử thời nay. Chúng tôi được gặp lại mẹ sau 4 năm tù giam. Tóc mẹ phơi sương nhiều lắm, mắt mẹ lõm sâu đục mờ đi, chân tay run run trong từng cử chỉ.


Kỷ niệm về mẹ Liễu với tôi không có nhiều, nhưng tôi cảm nhận được từng ánh mắt, từng cái cầm tay, từng lời nói và những giọt nước mắt khi mẹ gặp chúng tôi quây quần bên mẹ. Tháng 8 năm 2015, tôi và Oai ra tù cùng một đợt. Tôi đến thăm hay được gặp các thân nhân, các bà mẹ của anh em cùng bị tù đầy trong vụ án 14 thanh niên Công giáo và Tin lành, trong đó có mẹ Liễu và mẹ của anh Hồ Đức Hòa, mẹ của Oanh, của Duyệt, của Cương.


Tình cảm các mẹ dành cho tôi thật ấm áp, yêu thương. Các mẹ nhận ra ngay và ôm tôi vào lòng như những đứa con xa nhà lâu ngày trở về với gia đình. Mẹ Liễu rưng rưng giọt lệ, trong giọng nói nghẹn ngào, mẹ Liễu chia sẻ nỗi đau với tôi khi thân mẫu qua đời lúc tôi còn đang trong nơi tù ngục. Mẹ Liễu nói với tôi: “các con về được là bác mừng lắm, thương các con trong chốn tù ngục bác chỉ biết ngày đêm cầu nguyện, xin Thiên Chúa gìn giữ các con mọi ngày để chống chọi với ma quỷ”.


“Bác biết mẹ cháu qua đời không được gặp mặt cháu. Nhưng mẹ cháu được mọi người thương và cầu nguyện cho nhiều lắm. Tất cả hãy phó thác cho Chúa, cho Mẹ Maria, mẹ cháu không cô đơn đâu, mẹ cháu tự hào về cháu, cũng như bác tự hào về Oai”.


Lúc đó, tôi chỉ biết gục đầu trên vai gầy của Mẹ Liễu mà nức nở như đứa trẻ. “Chúng cháu là anh em, là con một Cha nhà một Chúa, bác là mẹ của Oai cũng là mẹ của cháu, giờ đây cháu chẳng còn mẹ, nên lại càng quý trọng biết bao tình yêu của bác dành cho những đứa con mới trở về sau những năm tháng tù đày”.


Nhớ lại lúc trong tù, mỗi lần thăm gặp gia đình, tôi thường hỏi Oai lần này ai đi thăm vậy, Oai nói có mẹ đến thăm nuôi, kể về những câu chuyện mà mẹ chuẩn bị từng gói thực phẩm, từng túi trái cây, lặn lội từ đêm khuya, lăn lóc trên xe để kịp đến thăm con cho đúng giờ. Oai nói trước đây mẹ Liễu cứ ngồi lên xe là say, thế mà từ ngày con trai bị cộng sản giam cầm, mẹ lại chống chọi và tỉnh táo để lên xe ô tô đi khắp đây đó thăm con.


Tôi nói với Oai “sức mạnh của tình mẫu tử có gì ngăn cản được”, hai đứa phá lên cười trong chốn tù ngục.


Tôi thấy tận mắt hình ảnh người mẹ lo cho con từng miếng cơm trong khi lao tù, đó là mẹ của anh Hồ Đức Hòa, để chuẩn bị thăm nuôi con, mẹ chuẩn bị cả nửa tháng trời, đôi tay rung rung làm từng con cá cho thật sạch, phơi khô, sau đó đem kho thật kỹ. Tình mẫu tử là như thế đó !


Nguyễn Văn Oai bị cộng sản cầm tù lần này, tin rằng Mẹ Liễu vẫn vững bước và mạnh mẽ để tiếp tục những chuyến đi đem tình yêu thương, hơi ấm của mẹ thương để sưởi ấm Oai trong chốn ngục tù lạnh lẽo.


Mùa đông se lạnh đang dần đẩy thu tàn về quá khứ, tiết trời đông se sắt có lẽ cũng chào thua ngọn lửa yêu thương của người mẹ đầy tràn sự sống, tình yêu và hi vọng. Tình yêu, sự sống và hi vọng đó như dệt thành khung trời xuân mới cho tương lai, cho thế hệ con cháu của những bà mẹ, và cho đất nước Việt Nam này.
20.9.2017
blank
danlambaovn.blogspot.com

Tôi vẫn tin ở bất bạo động

blank
Mahatma Gandhi * Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Nói chung, nguyên tắc bất bạo động có nghĩa là người ta nhất định cố ý tránh tất cả các vũ khí tàn sát và tránh sử dụng bất kỳ vũ lực nào nhằm chống lại người khác.


Lời phê bình quen thuộc nhất về nguyên tắc này là chúng tôi - những người tin ở bất bạo động là những kẻ khờ dại ngây thơ chẳng có hiểu biết thực tế về cuộc đời. Lời chỉ trích ấy đặc biệt nhắm vào tôi, chính vì tên tôi thường gắn liền nhiều nhất với bất bạo động.

Họ nói giá như tôi không khờ dại đến thế, cứ cố tình nhắm mắt trước hoàn cảnh thực tại thì tôi ắt biết rằng bất bạo động không bao giờ có thể hy vọng thắng nổi lực lượng hùng mạnh và tàn bạo mà tiêu biểu là Quốc xã Đức và Nhật Bản, mà thực chất là sức mạnh vũ trang vô lương tâm. Bất bạo động, họ nói, có thể hoàn toàn rất hay trên lý thuyết, nhưng trong thực tế, vô vọng thay nó lại quá lý tưởng nên không thể có bất kỳ cơ hội thành công nào trong thế giới hiện đại của những sư đoàn thiết giáp, lính nhảy dù, máy bay ném bom này.


Phải chăng chúng tôi là những kẻ khờ dại ngây thơ? Phải chăng bất bạo động cũng gần giống như ảo tưởng mơ mộng mà đã không bao giờ có và có thể không bao giờ có sự thành công thật sự nào trong việc chống lại lực lượng hùng hậu của quân đội hiện đại và sự áp dụng không hạn chế vũ lực và khủng bố?

Lịch sử gần đây của Ấn Độ là câu trả lời cho câu hỏi này. Chúng tôi đã giành được chiến thắng lớn lao. Chúng tôi đã đối diện với lực lượng vũ trang hùng hậu nhưng chúng tôi đã không bị dẹp tan. Chúng tôi vẫn tồn tại; niềm tin vào bất bạo động vẫn tồn tại. Phải chăng chỉ một chiến thắng duy nhất đã đạt được không đủ để chứng minh rằng bất bạo động, khi được phát triển hoàn thiện hơn, có thể chống lại lực lượng vũ trang hùng hậu hơn để giành được chiến thắng lớn lao hơn?


Nhưng cho phép tôi miêu tả tín đồ chân chính của bất bạo động - người lính bất bạo động chân chính như tôi thấy.


Điều kiện cần thiết chính cho người lính trong quân đội bạo động là thân thể khỏe mạnh. Họ phải có điều này để phát triển khả năng giết người. Như vậy người già, thiếu niên non nớt và những người bệnh không được gia nhập.


Nhưng trong quân đội bất bạo động điều kiện cần thiết chính là khả năng chết cho niềm tin của ta. Điều này không phụ thuộc vào thân thể khỏe mạnh mà phụ thuộc vào tinh thần khỏe mạnh. Vì vậy, quân đội này có thể hoan nghênh vào hàng ngũ của mình những người già, thiếu niên, người mù, người bệnh và người tàn tật. Như vậy nhờ đấy quân đội bất bạo động có cơ sở quần chúng rộng lớn hơn; nó bao gồm không chỉ những thành phần nào đấy trong dân chúng mà bao gồm tất cả mọi thành phần.


Quân đội bất bạo động không sử dụng vũ khí. Nó rèn đao gươm thành lưỡi cày và giáo mác thành lưỡi liềm. Ngược lại với người lính trong quân đội bạo động được huấn luyện sử dụng bạo lực qua việc được dạy cách bắn, người lính bất bạo động không có thời gian hay nhu cầu cho điều này. Toàn bộ sự huấn luyện của người lính bất bạo động xuất phát từ việc họ săn sóc người bệnh, cứu người đang bị lâm nguy đến tính mạng, và trau giồi khả năng hy sinh cao quý nhất.


Người lính bất bạo động không nhìn nhận ai là kẻ thù bên ngoài. Anh chỉ có lòng trắc ẩn cho những ai coi anh là kẻ thù của họ. Anh tin không ai cố ý độc ác, không ai không có khả năng tự nhiên phân biệt giữa thiện và ác, và nếu khả năng ấy được phát triển hoàn toàn thì nó chín muồi thành bất bạo động. Không ai có thể vẫn còn là những kẻ thù khi đứng trước cách cư xử như thế và tinh thần như thế. Rốt cuộc nó phải cuốn hút họ và họ trở nên một phần của nó.


Vì vậy người lính bất bạo động cầu nguyện Chúa để giúp cho những người gọi là kẻ thù ngày càng phát huy ý thức thiện và ác này, và để ban phúc lành cho họ. Lời cầu nguyện của người lính bất bạo động cho bản thân là anh có thể luôn luôn ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn về đạo đức để anh có thể can đảm đối diện với cái chết.


Thân thể và tinh thần khỏe mạnh
Tôi đã nói quân đội bất bạo động hoan nghênh những người tàn tật, người già, người rất trẻ, người bệnh và người mù. Điều ấy là đúng. Nhưng nếu được, người lính bất bạo động phải tập luyện cho thân thể và tinh thần được khỏe mạnh, vì có những bổn phận nào đấy chỉ có thể thực hiện được bởi những người đã từng rèn luyện cơ thể.


Vì người lính bất bạo động phải có khả năng chịu đựng đánh đập tàn bạo, tra tấn, hủy hoại thân thể, đói khát và còn tệ hơn nữa, nhưng chấp nhận những điều này mà không sợ hãi và cũng không oán hận những người áp bức mình. Anh phải có khả năng đứng gác ở một chỗ duy nhất hết đêm này đến đêm khác, hết ngày này đến ngày khác; anh không được ngã bệnh cho dù anh phải chịu đựng giá lạnh, nóng bức, và mưa gió. Anh phải có sức mạnh để đi vào chốn hiểm nguy, để xông vào đám cháy, và có can đảm để vượt qua chính bao ám ảnh về cái chết. Anh phải có khả năng và tháo vác để lao vào nơi bạo loạn tưởng như không thể nào vào được, và có dũng cảm để lao xuống dòng lũ để cứu người chết đuối.


Ở Ấn Độ đã có những người có vũ khí nhưng họ lại vất vũ khí đi sau khi hân hoan chấp nhận bất bạo động và tự nguyện dấn thân không sợ hãi trước súng đạn và sắt thép.


Đây là người lính bất bạo động chân chính.
Tôi từng nghe nói rằng phong trào bất bạo động ở Ấn Độ có nhiều người theo chỉ vì nhân dân Ấn Độ là những kẻ hèn nhát không có vũ khí cho nên không thể tự bảo vệ mình; vì thế bất bạo động quả thực rất thích hợp với họ.


Dựa theo bằng chứng tôi đưa ra, phải chăng nhân dân Ấn Độ hèn nhát? Liệu người hèn nhát có can đảm phanh ngực ra trước mũi súng? Liệu có quân đội nào trên thế giới có thể thắng được những người lính như thế? Đã không sợ chết thì liệu Hitler, liệu Nhật Bản có thể đánh bại được họ không?


Hãy phán xét xem chúng tôi có có phải là những kẻ khờ dại ngây thơ hay không; hãy phán xét xem chúng tôi có lòng can đảm hay không! Hãy phán xét xem chúng tôi những người tin ở bất bạo động không có khái niệm thực tế về cách chiến thắng cái ác tồn tại trong thế giới ngày nay hay không!
Nguồn:
Dịch từ tạp chí Mỹ Collier's Weekly ra ngày 26 tháng Sáu năm 1943, trang 17. Nguyên tác tiếng Anh "I Still Believe In Non-Violence"
Người dịch:
blank
Trần Quốc Việt



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chỉ thông qua một buổi chạy đầu tiên như vậy mà mình có thể khẳng định rằng nó làm ăn ở Việt Nam mà nó không hề tôn trọng pháp luật Việt Nam. Nó coi thường chính quyền, coi thường người dân Việt Nam. Những người dân Việt Nam khôn ngoan, có nhận thức, có lòng yêu nước thì người ta sẽ tẩy chay hoàn toàn nó, phải lên án, phản đối, phải chấm dứt ngay những nhà thầu Trung Quốc. Nhưng mà khổ nỗi đằng sau câu chuyện nhà thầu Trung Quốc, câu chuyện Cát Linh – Hà Đông là những câu chuyện về nợ công, bị phụ thuộc vào Trung Quốc bằng những khoản nợ, bằng thể chế, bằng mối quan hệ thâm giao Việt Nam – Trung Quốc, bằng chế độ.
Tết Mậu Thân 1968 đã cách đây 50 năm, một thời gian khá dài so với một đời người, dễ gây nên cảnh vật đổi sao dời và những lãng quên ký ức đời thường, nhưng đối với tuyệt đại đa số người dân miền nam, các đổ vỡ tang thương vì khói lửa chiến tranh của biến cố tết Mậu Thân, những chủ trương trí trá, xảo quyệt và các hành vi giết người hổn loạn, tràn lan quá nhiều và quá tàn ác do các lực lượng tham chiến cộng sản miền bắc thực hiện với dân lành VNCH trong các ngày đầu xuân 1968, thật khó quên
'Đánh mất chủ quyền quốc gia' - Tuyến đường sắt đô thị Cát Linh - Hà Đông chạy qua các quận Đống Đa, Thanh Xuân, Nam Từ Liêm và Hà Đông Bình luận về vấn đề này, cây bút Nguyễn Đình Bổn cho rằng về nguyên tắc quốc tế, không thể in vé như vậy, kể cả khi vay vốn Trung Quốc để làm dự án này thì cũng đã phải trả cả nợ và lãi. "Ai, kẻ nào, tập thể nào đã đánh mất chủ quyền quốc gia dù phải vét từng đồng thuế của dân nghèo để đầu tư một đường tàu tốn kém, và có thể thấy ngay không có hiệu quả cả kinh tế lẫn giải quyết vấn nạn giao thông tại Hà Nội? Những kẻ đó xứng đáng tra tay vào còng!", ông Bổn viết trên Facebook cá nhân.
Hoa xuyên tuyết là loài hoa 'mỏng manh', nhưng 'mạnh mẽ' và 'kỳ diệu', khiến người ta có thể tưởng tượng, liên hệ đến khát vọng, ước muốn tự do của dân tộc mình vươn lên khỏi mọi sự đàn áp, nhà báo, nhà bất đồng chính kiến Bùi Tín, người vừa qua đời hôm 11/8/2018 ở Pháp, hưởng thọ 91 tuổi, chia sẻ với BBC vài tháng trước khi ông mất từ Paris. 'Mặt thật' trong khi ấy là sự chia sẻ 'một cách chân thành', 'với tinh thần phê bình' của một người cựu Đảng viên từng sống dưới chế độ Cộng sản ở Việt Nam gần hai thập niên
bây giờ không phải lúc nhà cầm quyền muốn làm gì thì làm. Hàng chục nghìn người dân xuống đường phản đối dự án đặc khu, cho dù hàng trăm người bị bắt và hàng chục người đã bị kết án tù. Họ cần phải hiểu, sự phản đối của người dân với tất cả lòng can đảm xuất phát từ lòng yêu nước chứ không có thế lực thù địch nào ở đây cả. Cần phải tính trước những gì sẽ xảy ra nếu họ cố tình thông qua Dự Luật đặc khu để rước giặc vào nhà. Đàn áp, bỏ tù người yêu nước chỉ có thể là kẻ bán nước.
Nhà hoạt động vì nữ quyền Huỳnh Thục Vy bị “tạm giữ để điều tra” sáng nay ngày 9 tháng 8 năm 2018 tại thị xã Buôn Hồ, tỉnh Đắk Lak giữa lúc có lời kêu gọi tổng biểu tình vào ngày 2 tháng 9 tới đây, theo chồng của cô - anh Lê Khánh Duy cho đài Á Châu Tự do biết qua ứng dụng Messenger. “Sáng nay vào lúc 7 giờ, có 2 công an ở trên phường đập cửa nhà mình, họ xin vào nhà để đưa giấy triệu tập lần thứ 6 cho Vy (Huỳnh Thục Vy đã nhận 5 giấy triệu tập).
Đã có thời họ gắn bó với nhân dân, cùng vui cùng buồn, cùng chia bùi sẻ ngọt. Nhưng dần thói kiêu ngạo đã tách cá ra khỏi nước, khiến họ rất khó coi, trở thành lố lăng, kiểu như ông Bộ trưởng, Chủ nhiệm văn phòng Chính phủ Mai Tiến Dũng hùng hồn tuyên bố “Nếu ta sai thì ta xin lỗi, còn nếu dân sai thì dân phải chịu trách nhiệm trước pháp luật”. Chắc nhiều người còn nhớ nhận xét nổi tiếng của bà Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan, đại loại “dân chủ của ta còn dân chủ gấp vạn lần dân chủ tư bản”. Dạng “lời hay ý đẹp” như thế nhiều lắm, chả thể kể ra hết được.
Chuyên gia kinh tế Nguyễn Huy Vũ, trong bài viết đăng tải trên Facebook cá nhân, với lập luận “Việc Việt Nam lập các đặc khu, tham gia vào kế hoạch và thi hành các chính sách theo yêu cầu của TQ sẽ tự đẩy mình vào vòng tay của Trung Cộng”. Chuyên gia kinh tế Nguyễn Huy Vũ nhấn mạnh rằng điều này chỉ đem lại sự thiệt thòi và một sự thua cuộc thấy được cho VN, và do đó Hà Nội càng thắt chặt mối quan hệ với Bắc Kinh thì sẽ tự rước họa cho chính mình.
Ba đặc khu ở Việt Nam 'có vị trí' trong một 'Trật tự mới' về chính trị và địa chính trị mà Trung Quốc đang thiết lập trong khu vực và ở Biển Đông mà Trung Quốc biết rõ giá trị nên đang 'tạo áp lực mạnh' với Việt Nam, theo một nhà sử học và Trung Quốc học. Nếu áp lực này dẫn đến thành công, thì Trung Quốc giành 'thắng lợi', còn nếu Việt Nam 'không chịu khuất phục', thì Trung Quốc sẽ gặp rủi ro là 'mắt xích đầu tiên' của Con đường Tơ lụa trên Biển do Trung Quốc vạch ra và đang thi triển sẽ bị 'đứt đoạn'
Tháng 7/2018, vọn vẹn trong vòng 3 tuần, nhà cầm quyền bất chấp các quy định của Hiến pháp và Pháp luật, sẵn sàng “vi phạm phạm pháp luật” khi kết án 37 công dân biểu đạt ý kiến, phản biện ý kiến, kiến nghị của họ về hai dự thảo Luật Đặc Khu và An Ninh Mạng – hai hiểm họa mới cho quốc gia, ảnh hưởng đến sự tồn vong của vận mệnh dân tộc. Diễn biến sự việc Vào ngày 12 và 23/07/2018, 17 công dân sống tại Tp. Phan Thiết, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận bị tòa án tỉnh Bình Thuận tuyên tổng cộng 30 năm tù giam với tội danh “gây rối trật tự công cộng”, “tụ tập đông người”
Bảo Trợ