Giả Bộ Yêu Thương?

10 Tháng Chín 20175:22 CH(Xem: 445)

Giả bộ yêu thương?

blank
(Hình minh họa: Christopher Furlong/Getty Images)

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.com.

Thưa cô Nguyệt Nga, cách nay chừng hai, ba năm, tình cờ tôi nhận được lá thư của một người bạn cũ. Lá thư có nội dung thăm dò, dè dặt, và hỏi tôi có phải là bạn ngày xưa không?

Tôi trả lời ngay và nói thêm, tôi vẫn nhớ anh ấy những ngày đầu, chân ướt chân ráo đến thị trấn. Thế rồi thư từ qua lại, anh ấy kể quá trình tìm địa chỉ của tôi, anh ấy thử tất cả các địa chỉ, từ gmail, yahoo, hotmail, đến aol…Ở mỗi địa chỉ như vậy, tên tôi được anh đảo qua đảo lại, thêm bớt. Anh gửi đi rất nhiều thư, ở rất nhiều địa chỉ, và mong chờ có ngày mình đoán đúng. Câu chuyện của anh, làm tôi thật cảm động và không ngờ anh đã quá nhọc công trong việc tìm kiếm.

Thật ra, ngày xưa anh cũng tỏ cho tôi thấy anh có tình cảm đặc biệt dành cho tôi. Nhưng tôi từ chối vì lúc ấy tôi đã có người yêu. Tuy nhiên không vì thế mà anh nản lòng, anh vẫn tiếp tục với tình cảm đơn phương của mình. Rồi thì biến cố 75 xảy ra, chúng tôi tan hàng, mỗi người mỗi nẻo và bặt hẳn tin nhau. Cho đến mới đây, qua sự mày mò kiên nhẫn, anh tìm ra tôi.

Thêm một lần nữa, anh lại đề cập xa gần đến chuyện xưa, và thêm một lần nữa, tôi lại từ chối anh. Lý do rất hợp lý là tôi đã có gia đình, có con cái, và tôi không thể làm điều gì có thể phương hại đến thanh danh gia đình. Nhưng nói cho thật đúng là tôi không hề yêu anh, xưa cũng như nay. Thư tôi gửi đi cả một năm, tôi không hề nhận thư trả lời. Tôi cũng mừng là anh đã nghĩ lại và chịu để tôi yên.

Không ngờ, mới đây tôi được một người bạn báo tin anh bị ung thư giai đoạn cuối. Người bạn đó còn khuyên tôi, trong tình hình này thì nên thư từ lại với anh ấy. Tôi từ chối vì vẫn thấy lòng không ổn khi mình phải đóng trò, dù là đóng trò với một người gần đất xa trời.

Chuyện như tiểu thuyết, thế mà đã xảy ra trong đời sống này. Mặc dù tôi đã từ chối nhưng lòng tôi vẫn băn khoăn lo nghĩ, không biết mình có quá đáng không? Không biết mình có quá cứng nhắc với một người bạn đang rất gần với cái chết không? Tôi quên thưa thêm là anh ấy chưa bao giờ lập gia đình, hiện nay anh ở với mẹ già. Nếu tôi giả bộ thư từ thương mến, thì có kéo dài thời gian sống của anh ấy không? Hiện nay lòng tôi rối bời.

Thủy Tiên

*Góp ý của độc giả:

– Lệ Nguyễn:

“Tôi quên thưa thêm là, anh ấy chưa bao giờ lập gia đình, hiện nay anh ở với mẹ già.”

Thưa chị, tôi không biết chị viết trong thư câu trên là có ý gì? Chị có “mưu toan” gì không mà nêu ra chi tiết này. Tôi rất xin lỗi chị đã nói lời không phải, nhưng lòng tôi nghĩ thế thật, và tôi không muốn thả những lời hay ho, “có cánh” với chị. Nhưng tôi bực ghê lắm khi đọc câu này. Giả sử nếu anh ấy có vợ thì sao?

Rồi chị còn tiếp theo: “Nếu tôi giả bộ thư từ thương mến, thì có kéo dài thời gian sống của anh ấy không? Thưa chị, sao tôi thấy câu này nó đạo đức giả khiếp luôn. Chị có thật sự quan tâm đến sự sống còn của anh ấy không vậy? Nếu tôi là em gái anh ấy thì tôi sẽ nóng lên ghê gớm, khi đầu thư thì chị rất hiền thục nghiêm cung, nhưng lẫn trong mỗi câu nói chị bộc lộ cho thấy chị cũng thích ghê lắm khi có một người mê mình như vậy.

Chị chẳng cần khai ra anh ấy đã tìm chị như thế nào, nó chỉ nói lên lòng hãnh tiến về mình. Lòng hãnh tiến hơi vô nhân đạo trong lúc biết người ta gần đất xa trời.

Thưa chị, nếu chị quan tâm đến việc anh sống thêm một thời gian thì chị đã nhanh chóng hành động, chị chẳng cần viết thư hỏi này nọ. Tôi nghĩ chẳng qua là chị muốn khoe có người yêu mình mê mệt đến thế.

Ôi thưa chị, tôi đã không phải đối với một người xa lạ, nhưng xin lỗi chị tôi không thể bịt tai bịt mắt trước lá thư của chị.

Đây là lần đầu tiên tôi góp ý, tôi cũng thấy mình gay gắt quá, nhưng tôi muốn nói thật lòng mình trước lá thư của chị. Một lần nữa xin lỗi chị, lời thật thì mất lòng!
– Hữu T.

Thưa cô, đọc thư cô cháu thật sự thông cảm với nỗi lòng rối bời của cô. Dù gì thì cũng là nghĩa tình. mặc dù cô không hề vượt qua giới hạn tình bạn. Cháu rất hiểu nỗi lòng của cô và hiểu cô là người tự trọng và nhân cách trong cư xử.

Cháu nghĩ sao cô không kể cho chồng cô nghe. Cháu tin bao nhiêu năm sống với nhau, thế nào chú cũng thấu hiểu con người ngay thẳng của cô. Thêm vào đó, chú là người cô chọn làm chồng thì nhất định chú phải có những điểm tương đồng với cô. Từ suy nghĩ này, cháu tin chắc khi nghe câu chuyện, chú sẽ có cách giải quyết hợp tình hợp lý. Dù gì thì người bạn của cô cũng ở giai đoạn khó khăn trong cuộc sống, cô nên hành xử nhẹ nhàng, tình cảm như một món quà tiễn người ta lên đường. Cháu vẫn mong cô nói hết với chồng để mình nhẹ lòng. Mà khi nói hết chuyện với chồng, điều này khiến chú thấy chú được tin cẩn, gần gũi, hiểu lòng cô và thương yêu cô nhiều hơn.
Cháu mong cô bình an và cháu gửi lời chúc lành đến người bạn của cô.
– Khương Ng.

Ông bà mình thường nói: “Nghĩa tử là nghĩa tận” tôi thấy chị nên liên lạc với anh bạn của mình. Chị chẳng cần phải nói lời yêu thương giả dối. Chị chỉ thăm hỏi như hai người bạn, vậy là an ủi anh ấy rồi.

*Vấn đề mới:

Trong cuộc sống, tôi suy nghĩ, đắn đo, cân nhắc nhiều… về chuyện “góp ý”. Góp ý với bạn bè, người thân trong nhà, đồng nghiệp, tôi rất muốn giúp họ tốt hơn, muốn nói với họ những gì người xung quanh phiền hà, khó chịu vì họ.

Tôi ví dụ:

– Tôi có người bạn cùng share nhà với mình. Cô ấy rất dễ thương, đó là nói về phần tính tình. Nhưng có một điểm mà những người sống chung trong nhà đều phiền hà cô là hình như cô rất ít tắm, đứng gần cô có khi không chịu được, nhất là những ngày mùa đông. Tôi thấy nhiều khi cô xuống bếp hay ra phòng khách chung là những người khác bỏ đi chỗ khác. Có hôm họ đứng sau lưng cô bịt mũi rồi khoác khoác tay ra hiệu “Hôi quá!” Chao ơi! Tôi muốn nói với cô ấy điều mọi người nhận xét, nhưng không biết mở miệng làm sao. Tôi lại im!

– Tôi làm công tại một tiệm nail, cô chủ tiệm nail của tôi luôn luôn mặc áo hở ngực. Khi cô ngồi cashier thì không sao, nhưng những hôm đông khách cô phải ra làm thợ thì ôi thôi, mỗi lần cô cúi xuống làm móng cho khách, gần như đưa hết ngực ra ngoài, mà khổ nỗi là ngực đường ngực mà người đường người. Nhiều hôm tôi thấy những người khách nháy nhó nhau rồi cười, khiến tôi nóng mặt và xấu hổ. Nhưng biết làm sao, đây là vấn đề tế nhị, cô ấy thấy đẹp, chồng con cô không thấy chướng, thì mình bép xép có khi lại bị đuổi. Tôi lại im!

– Nhiều hôm đi chợ, thấy một bạn đồng hương lựa trái cây rau quả cứ xới từ dưới lên trên, rồi trái nào không ưng ý thì vứt vào trong không thương tiếc. Nếu là những thùng xoài thì lựa những trái to của những thùng khác đổi những trái nhỏ trong thùng mình. Để cuối cùng thùng mình là ngon nhất. Có lần tôi cũng góp ý: “Chị ơi chị lựa vậy thì những thùng khác ai mua.” Cô nàng liếc tôi một cái có đuôi: “Ôi chủ chợ nó tính hết rồi! Nó giàu trời thần đất lỡ, lo chi cho ốm người”. Tôi lại im!

– Có một cô thợ cắt tóc, chỗ ngày xưa tôi hay đến cắt tóc. Cô nói, ôi thôi là nói, nói liên tu bất tận. Đã nói nhiều còn nói nhanh và giọng cao, nên cứ như kim châm vào tai mình. Rất nhiều lần trong lúc ngồi chờ cắt tóc, tôi nghe mấy bà chung quanh nói “đừng để cho cái cô đó cắt tóc, nói nhiều quá, chịu không nổi.” Tôi là khách quen, cũng mấy lần định bỏ cô để đi người khác, nhưng nghe nói cô ta là “single mom” nên muốn cô cắt để cô kiếm thêm tiền. Tôi thật tha thiết muốn nói với cô rằng nếu cô nói chuyện nhiều quá sẽ mất khách, để giúp cô có nhiều khách hơn. Nhưng rồi tôi lại im!

Đôi khi tôi thấy mình như hòn bi, tròn vo, lăn chỗ nào cũng đặng. Thấy điều sai trái thì nhắm mắt lơ đi để yên thân. Cũng may mà tôi không làm sếp, nếu tôi mà làm sếp thì công ty đó sẽ ra thế nào. Nếu một xã hội mà toàn những người như tôi thì xã hội đó ra sao? Một chị bạn gọi tôi là Nguyễn Thị Hèn. Tôi vui vẻ nhận và không hy vọng có ngày tên mình thêm một chữ nữa “Nguyễn Thị Hết Hèn.”

NT Hèn

__________
*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi: conguyetnga@gmail.com
Theo Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Giữa thế kỷ 19 Trung Hoa dưới triều nhà Thanh đã trải qua hai cuộc chiến tranh với đế quốc Anh. Trận Nha Phiến Chiến Tranh thứ nhất diễn ra từ năm 1840 đến 1843 và trận thứ nhì từ 1856 đến 1860. Trong trận thứ nhì, Anh còn được Hoa Kỳ, Pháp và Nga trợ chiến. Triều đình Thanh thua nặng nên đã phải ký với Anh một số hiệp ước bất bình đẳng, phải nhường một số đất đai cho Anh, phải mở cửa khẩu cho các nước ngoài tiến vào buôn bán và phải chấp thuận nhiều đòi hỏi phi lý ngay trên đất nước Trung Hoa.
Người ta định nghĩa quê hương bằng nhiều lối, đối với tôi, cũng không là chùm khế ngọt hay con diều biếc, mà quê hương chính là mùi… nước mắm! Đã là người Việt Nam, ai cũng mê nước mắm. Thích thì còn bỏ được, nhưng mê thì có phần đắm đuối, khó xa rời.
Từ xưa tới nay, những người sống thọ trên 100 tuổi không phải là hiếm thấy. Rốt cuộc thì những người sống thọ có gì khác với người bình thường? Thường thì những người sống thọ đều có 4 cái “lười”, nếu bạn có được 2 điều trong số đó cũng đã rất tốt rồi.
Thực ra máy bay 737 này đã được hãng Boeing đưa vào hoạt động từ gần 10 năm nay, và riêng 737 MAX thì từ 2017 và đã được liên tục cải tiến qua thời gian. Nó từng được cho là dòng máy bay thành công của Boeing vì rất an toàn.
Xuất hiện lần đầu tiên trên mạng xã hội Sina Weibo (Trung cộng), bài viết này đã nhận được hàng chục ngàn chia sẻ và bình luận. Nội dung tưởng như châm chích cười cợt mỉa mai nước Mỹ như một quốc gia ngu ngốc, sơ khai và ngây ngô, nhưng thực ra lại là lời phê phán sắc sảo sâu cay thú vị về chính Trung cộng!
Trong tháng này, tui tiễn ba gia đình cùa ba người bạn đi định cư ở nước ngoài. Họ đều là những người thành đạt, giàu có ở Việt Nam. Rất thành đạt và tài sản tính đơn vị hàng triệu đô la. Một bạn là doanh nhân, hai vợ chồng có tài sản khá lớn, nhiều bất động sản trên những khu phố vàng của Sài Gòn. Họ có ba đứa con đang tuổi lớn và đã có hai đứa đang học ở Mỹ. Gia đình anh đi diện EB5 định cư ở Mỹ.
Muốn bảo vệ hạnh phúc trong hôn nhân, xin quý bà hãy nhường lui một bước! The Surrendered Wife (Người Vợ Hàng Phục) của tác giả Laura Doyle là một cuốn sách bestseller bán chạy nhất. Ngay chỉ trong tháng đầu tiên, số bán đã đạt con số 100,000 bản. Đây là một quyển sách độc đáo bàn về cách bảo vệ hạnh phúc trong cuộc sống vợ chồng.
Trong một câu chuyện gần đây với mấy người bạn, biết rằng tôi đang viết một cuốn sách về các nền văn minh, một anh bạn bỗng hỏi, trong tình trạng hiện thời, vậy thì nguy cơ nền văn minh của chúng ta sụp đổ có nhiều khả năng đến đâu. Câu hỏi này bỗng làm tôi suy nghĩ nhiều và sau đây là môt số suy nghĩ để trình bày với quý vị độc giả.
Anh sinh năm 1953, ở Hà Nội, giàu lắm, có mấy cái nhà mặt phố cho thuê, toàn cỡ vài chục triệu/tháng nhưng đường vợ con của anh thì lận đận lắm. Đến tận năm anh rất luống tuổi mới biết yêu, nên vội cưới. Nghe em rể anh kể, thì “chị” sinh năm 1984, hình thức cũng thuộc diện xinh gái, khéo ăn khéo nói, người Hà Nội, gia đình cũng khá giả, kém anh “chỉ có” 31 tuổi, mà anh là con trưởng, lại ở thế độc đinh,
Thưa cô, cháu là cô gái con nhà nghèo, gia đình ở tỉnh lẻ. Bố cháu là hiệu trưởng một trường trung học của tỉnh, mẹ cháu cũng là cô giáo trong trường. Gia đình cháu lại nhiều anh chị em nên tương lai nắm chắc phần thua thiệt trong xã hội. Cháu là con gái lớn trong gia đình, năm nay cũng trên 30, cháu chưa yêu ai bao giờ, cháu chỉ biết học, khi học xong thì ra đi làm.
Bảo Trợ