Không Làm Gì Sai Nên Không Trách Nhiệm Và Tại Sao Phải Từ Chức?

29 Tháng Tám 201711:42 CH(Xem: 1688)

Không làm gì sai nên không trách nhiệm và tại sao phải từ chức?

#GNsP (29.8.2017) – “Tôi còn không biết nó (công ty VN Pharma) như thế nào Nó nhỏ quá tôi làm sao biết được? Tôi không có thẩm quyền …Tôi làm sao quản lý cho xuể …Tôi làm sao mà can thiệp được …” là cách trả lời của bà Bộ Trưởng Y tế trước dư luận về trách nhiệm của mình trong vụ án thuốc giả của công ty VN Pharma.
 blank
Trong bài “Văn hóa ‘nhận trách nhiệm và xin từ chức’,tác giả Ngô Khôn Trí (Exryu Canada) có viết :
“Văn hóa ‘nhận trách nhiệm và xin từ chức’ là một văn hóa dựa trên phẩm giá, lòng tự trọng và bản lĩnh của người lãnh đạo khi nhận thấy khuyết điểm, lỗi lầm của mình và khi nhận thấy mình không còn xứng đáng đảm nhận nhiệm vụ được giao phó.”
 
Và trong thực tế lãnh đạo của nhiều nước trên thế giới đã có văn hóa “nhận trách nhiệm và xin từ chức” mỗi khi có những sai phạm, tổn hại xảy ra trong hệ thống mình đang có trách nhiệm quản lý, cho dù họ hoàn toàn không phải là người trực tiếp gây ra hậu quả.
 
“Tại Bỉ, ngày 22/3/2016 tại sân bay ở Brussels, Bỉ đã xảy ra một vụ đánh bom liều chết làm 16 người thiệt mạng. Nguyên nhân là do sự thiếu sót nghiêm trọng trong các khâu giám sát, soi chiếu hành lý và nhiều khâu kiểm soát an ninh khác. Nếu lập luận như bà Bộ Trưởng Y tế của Việt Nam, bà Bộ trưởng giao thông Bỉ có thể nói “ Ơ hay, nhiều sân bay quá, nhiều cửa hải quan quá, làm sao tôi quản lý cho xuể …”, thì bà đã nhận không phải nhận trách nhiệm là đã tắc trách trước các nguy cơ an ninh quốc gia và xin từ chức.”
 
Nếu học cách trốn chạy trách nhiệm của bộ trưởng Y tế của Việt Nam, vị huấn luyện viên Leonid Slutski của đội tuyển bóng đá Nga cũng đã dõng dạt nói rằng : “ Điều khiển trận đấu trong sân là do các cầu thủ, thắng thua là do họ, tôi làm sao mà can thiệp được ?” Thế nhưng, vào ngày 21/6/2016, ông đã xin từ chức sau thất bại 0-3 trước xứ Wales trong giải bóng đá Euro 2016.
 
Nếu như có thể nói được như bà Bộ Trưởng Y tế của Việt Nam rằng : “ Tôi không có thẩm quyền trong việc thay đổi thiết kế mới và chi phí xây dựng quá cao hơn dự định thì việc chậm xây sân vận động cho Olympic Tokyo 2020 làm sao thuộc trách nhiệm của tôi được ?”, thì hẳn rằng vị Bộ trưởng Giáo dục và Thể thao Hakubun Shimomura của Nhật Bản đã không từ chức.
 
Đơn cử vài ví dụ như thế cho thấy trong một xã hội hiện đại thì không thể thiếu văn hóa “nhận trách nhiệm và từ chức” . Vì đó là một trong những điều kiện để xây dựng một đất hưng thịnh, một dân tộc có tự do và dân chủ.
 
Vậy thì vì sao tại Việt Nam văn hóa “nhận trách nhiệm và từ chức” lại trở nên qua xa lạ trong tư duy và hành động của những người lãnh đạo ?
 
Trong cuộc họp Quốc Hội vào năm 2012, đại biểu QH Dương Trung Quốc đã có câu hỏi với Cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng rằng:
“Thủ tướng có tán thành khởi đầu cho sự tiến bộ của Chính phủ hướng tới một văn hóa từ chức để từng bước đoạn tuyệt với lời xin lỗi hay không?”
 
Vị Cựu Thủ Tướng đã trả lời: “ Đảng lãnh đạo trực tiếp tôi, hiểu rõ về tôi… Đảng đã phân công tôi tiếp tục làm nhiệm vụ Thủ tướng, Quốc Hội bỏ phiếu bầu thì tôi sẵn sàng chấp nhận và hoàn thành nghiêm túc mọi quyết định của Đảng, của Quốc Hội” .
 
Vậy là rõ rồi nhé, chỉ nào Đảng không còn tín nhiệm thì các vị lãnh đạo mới thôi “tiếp tục làm nhiệm vụ”, bằng không, cứ “bình chân như vại” mặc cho dân kêu than hay mất tin tưởng.
 
Như thế cũng để hiểu vì sao trước sự phẩn nộ của dư luận xã hội, bà Bộ Trưởng vẫn tựa như “người ngoài hành tinh” với những vụ giết người hàng loạt do công ty VN Pharma gây ra trong hệ thống quản lý của mình. Là một công ty dược nhỏ theo nhận định của bà Bộ Trưởng nhưng hiệu quả làm ăn của nó là rất to: Trúng thầu cung cấp thuốc tại nhiều bệnh viện trung ương và địa phương với hơn 476 tỉ đồng trong năm 2014. Thế mà Bộ Trưởng Y tế vẫn ung dung nói rằng mình không nghe, không biết, không thấy và không nhận ra điều gì khác lạ về “hiện tượng Pharma”.
 
Bà Bộ Trưởng Y tế một mực khăng khăng rằng: “Tôi làm gì sai tôi chịu trách nhiệm” và phản bác tin đồn bà từ chức. Nhưng xin thưa rằng, cho dù bà không làm gì sai (?) đi nữa thì nếu là một lãnh đạo có “phẩm giá, lòng tự trọng và bản lĩnh”, “khi nhận thấy mình không còn xứng đáng đảm nhận nhiệm vụ được giao phó” bà cũng nên xin từ chức. Làm bộ Trưởng Y tế mà công ty dược bán hơn 9000 hộp thuốc giả, các bác sĩ nhận 7,5 tỉ đồng hoa hồng để kê toa thuốc giả, gây thiệt hại về tính mạng cũng như tiền bạc của biết bao người dân mà còn cho rằng mình vẫn còn xứng đáng đảm nhận nhiệm vụ được giao phó chỉ vì mình không làm gì sai? Dường như trong tự điển cuộc đời của bà Bộ Trưởng Y tế không hề có hai chữ “ Xấu hổ” ?
 
Mà thật ra xưa nay trong hàng ngũ lãnh đạo của nước CNXHCNVN cũng chưa có tiền lệ “nhận trách nhiệm và từ chức”, do vậy, cách trả lời một cách vô trách nhiệm trước người dân của bà Bộ Trưởng Y tế về vụ án thuốc giả của công ty VN Pharma cũng là chuyện “bình thường”, tựa như “thuốc ung thư giả là bình thường” theo như phát biểu của nguyên giám đốc công ty VN Pharma vậy.
 
Cuối cùng, từ lâu rồi, sự cam chịu và chấp nhận của người dân trước những điều “bình thường” trên cũng đã trở thành “bình thường” mất rồi ! Duy chỉ đây mới là điều Không Bình Thường của một dân tộc mà thôi.
 
Bài sử dụng nguồn từ :
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trước khi Michael Phương Minh Nguyễn, công dân Mỹ gốc Việt, phải ra tòa tại Thành phố HCM vào ngày 24/6 với cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”, gia đình ông ở California và những người quan tâm, trong đó có những dân biểu Mỹ, đã hy vọng rằng ông sẽ được trục xuất về Mỹ để đoàn tụ với gia đình ngay sau phiên tòa. Nhưng mọi hy vọng đã bị dập tắt ngay sau phiên tòa khi Michael Phương Minh Nguyễn bị tòa tuyên 12 năm tù và chỉ bị trục xuất sau khi đã thi hành án. Ngay sau phiên tòa, Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Việt Nam đã lên tiếng bày tỏ sự thất vọng và cho biết
“Một ngàn năm đô hộ giặc Tàu” mà người Việt không bị đồng hóa, nhưng chỉ có 70 năm mà đảng CSVN có khả năng diệt chủng dân tộc Việt Nam. “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” chỉ là khẩu hiệu lừa bịp nhân dân mà thôi. Các trí thức, văn nghệ sĩ và nhân dân đừng hy vọng được bọn thái thú địa phương lắng nghe và thực hiện theo ý dân.
Nhiều nhân vật bất đồng chính kiến, nhiều nhà hoạt động nhân quyền đã bị đưa ra xét xử trong những phiên tòa chóng vánh, kết án nặng nề mà luật sư bào chữa chỉ ra những sai phạm trong tiến trình tố tụng…......Trong một số vụ án hình sự xét xử đối với những tội danh về xâm phạm an ninh quốc gia mà tôi có dịp tham gia bào chữa với tư cách là luật sư, thì hồ sơ truy tố không có chứng cứ hoặc chứng cứ không thuyết phục. Nhưng tất cả đều dễ dàng được tòa án chấp nhận là chứng cứ hợp pháp để kết tội và tuyên hình phạt rất nặng.
Tính cách vua quan của những người cộng sản Việt Nam hiện nay đã lộ rõ ngay từ năm 1945-1946 kia chứ không phải đến bây giờ nhưng vì lúc ấy chưa cầm quyền, chưa giàu sang, dân cũng chưa có của ăn của để cho nên nó không bộc lộ. - Có những quan chức xây biệt phủ lộng lẫy, chi xài xa hoa, con cái đi học nước ngoài, vợ thì không có việc làm hoặc cũng chỉ là công chức trong bộ máy. Những trường hợp như vậy thì dân không bức xúc, không hoài nghi mới là lạ.
Thân nhân của tù nhân chính trị Trương Minh Đức công khai thư kêu cứu về tình trạng của những người đang phải tuyệt thực tại Trại Giam Số 6 Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Thư kêu cứu đề ngày 23 tháng 6 do Bà Nguyễn Thị Kim Thanh, vợ tù nhân chính trị Trương Minh Đức ký tên và gửi đến Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Nghệ An và Bộ trưởng Công an Tô Lâm. Nội dung thư nói rõ việc Phân trại K2, Trại Giam Số 6 đang bức hại, đàn áp tù nhân chính trị.
CÒN QUY HOẠCH CÁN BỘ THÌ KHÔNG THỂ CHỐNG CHẠY CHỨC CHẠY QUYỀN Nói đến Quy hoạch cán bộ thì hiểu ngay là có người được quyền Quy hoạch và có người được Quy hoạch. Được Quy hoạch là có cơ hội thăng tiến – nên cán bộ phải cố lên. Bởi vậy, còn Quy hoạch thì sẽ có chạy Quy hoạch. Ai chạy Quy hoạch? Người bị Quy hoạch sẽ chạy Quy hoạch. Chạy ai? Chạy người có quyền Quy hoạch.
Tôi nghĩ những ông như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng thì sách của ông ấy chỉ có đảng của ông ấy đọc, chứ chẳng ai đọc, có khi những đảng viên của ông ấy cũng chẳng đọc luôn, Bởi vì tôi cho rằng những kiến thức mà các ông viết ra không có ý nghĩa thực tế, nếu những kiến thức ấy có ý nghĩa thực tế thì đất nước Việt Nam đã phồn vinh rồi.”.- Lã Việt Dũng.....Do đó, việc xuất bản những quyển sách này chỉ làm tốn tiền dân, tốn giấy, mà không ai đọc.
Việt Nam từng ra báo từ rất lâu. Tuy nhiên theo nhận định ngay dưới thời bị Pháp đô hộ, báo chí lúc đó còn được những quyền tối thiểu mà nhiều cơ quan báo chí trong nước hiện nay không có được. Gia Định báo được cho là tờ báo tiếng Việt đầu tiên của Việt Nam được xuất bản vào ngày 15/4/1865.
Giáo sư Trần Phương:: “Thế bây giờ Chủ nghĩa xã hội của ông là cái gì đây? Thật ra mà nói, chúng ta nói và chúng ta biết là chúng ta bịp người khác. Đến tôi bây giờ, tôi cũng không biết cái Chủ nghĩa xã hội mà chúng ta sẽ đi là cái Chủ nghĩa xã hội gì đây?”./ Đại tá Phạm Đình Trọng: “Đảng CSVN đã đưa dân tộc Việt Nam vào cuộc thí nghiệm xây dựng Xã hội chủ nghĩa suốt gần nửa thế kỷ và nhân dân Việt Nam phải trả giá quá đắt.
“Trung Quốc có tình cảm với bất cứ ai đi chăng nữa nhưng lợi ích của họ không thay đổi. Việt Nam cũng phải hiểu điều đó. Hồi năm 2011 khi ông Nguyễn Phú Trọng mới đắc cử chức Tổng Bí thư thì ông sang Trung Quốc ký thỏa thuận chung về các nguyên tắc giải quyết tranh chấp trên biển. Năm 2011 xảy ra vụ (Trung Quốc) cắt cáp, năm 2012 cũng cắt cáp, rồi đến năm 2014 Trung Quốc đưa giàn khoan vào vùng thềm lục địa của Việt Nam chẳng hạn thì đường dây nóng giải quyết tranh chấp giữa hai bên theo nguyên tắc coi như là số 0.”
Bảo Trợ