Cá Mập Và Nỗi Ám Ảnh Chết Chóc

11 Tháng Chín 20175:40 CH(Xem: 457)

Cá mập và nỗi ám ảnh chết chóc

Ferdinand Lammot Belin FundBản quyền hình ảnhFERDINAND LAMMOT BELIN FUND

Vào năm 1749, một con cá mập hổ lởn vởn bên ngoài cảng Havana ở Cuba cắn vào chân một thiếu niên người Anh 14 tuổi, và sự kiện này đã thay đổi lịch sử nghệ thuật.

Ba thập niên sau, bức tranh mô tả lại sự kiện kinh hoàng này do họa sỹ người Mỹ gốc Anh John Singleton Copley, bạn của nạn nhân, vẽ đã gây xôn xao khi nó được triển lãm lần đầu tại Viện Nghệ thuật Hoàng gia ở London vào năm 1778.

Bức họa có tên là Watson và Cá mập (nạn nhân tên là Brook Watson, sau này trở thành thị trưởng khu quận tài chính của Luân Đôn) làm ngưng đọng lại khoảnh khắc ngay trước khi một thành viên đội cứu hộ ném ngọn móc vào phía thân trơn trượt của con cá mập đang tấn công.

 

Bức vẽ này đã vĩnh viễn định hình cá mập như là sức mạnh căn bản trong nền văn hóa đại chúng: đó là hình ảnh cá mập không ngừng nhô lên mặt nước.

Nguyên mẫu của cái ác?

Chúng ta có thể truy tìm được mối liên hệ từ bức họa này của Copley (vốn được một nhà phê bình vào lúc đó ca ngợi là "hoàn hảo trong số các bức tranh cùng thể loại") với một tác phẩm xuất hiện rất lâu sau đó: bộ phim Hàm Cá Mập của đạo diễn Steven Spielberg, ra mắt vào hai thế kỷ sau.

Có mặt trước con người hơn 400 triệu năm, hình ảnh cá mập lẩn khuất sâu trong nhận thức chúng ta như là nguyên mẫu của cái ác với sức mạnh khủng khiếp.

Bị lôi cuốn trước năng lực nguyên thủy của chúng, bị hấp dẫn trước bức họa trên vải bố mà Copley vẽ vào năm 1778 và trước bộ phim của Spielberg vào năm 1979, chúng ta đã đưa cảm giác sợ hãi sâu kín nhất của lên bề mặt của nhận thức - thăm dò độ sâu vô tận của việc không tồn tại.

Hình ảnh cá mập hơi chút hài hước của Copley (mũi của nó dài một cách kỳ quặc) lại xuất hiện trong đầu tôi khi tôi chứng kiến một bức ảnh khác thường chụp một con cá mập hổ đang lởn vởn ở đâu đó ở ngoài khơi tiểu bang North Carolina của Hoa Kỳ - một bức ảnh đã lan rộng trên mạng xã hội.

Tanya Houppermans/CatersBản quyền hình ảnhTANYA HOUPPERMANS/CATERS

Nhiếp ảnh gia chuyên chụp dưới nước Tanya Houppermans đã chộp được khoảnh khắc con cá mập xuyên thủng 'quả cầu mồi' - một hình thức tự vệ của các loài cá nhỏ đang bị săn đuổi khi chúng tự quây lại thành một quả cầu lớn trước kẻ tấn công.

Nỗi sợ không thể kìm nén

Phá tung vào ngay giữa quả cầu đang hoạt động này, con cá mập trong hình đã làm quả cầu rã ra thành một đám những chiếc vảy nhỏ mà trong một khoảnh khắc rất ngắn của tiếng tách của chiếc camera đã tạo thành một đường hầm cho cá mập đi tới.

 

Bức ảnh chụp được cho thấy cá mập đang xé vào ngay giữa của quả cầu mồi vốn còn được gọi là 'thủy lôi cá' đã có sức hút trên mạng xã hội giống như một sự xuất thần đáng sợ.

Trước thời điểm đó, hình ảnh cố hữu về cá mập như là một biểu tượng mâu thuẫn về nỗi sợ bị kìm nén nhưng không thể kìm nén được - đã trở nên nhạt bớt. Lần cuối cùng mà người ta nhìn thấy lại hình ảnh này một cách rõ ràng là một phần tư thế kỷ trước, vào năm 1992, khi nghệ sỹ người Anh Damien Hirst lắp đặt một tủ kính trưng bày lớn ở phòng triển lãm của Charles Saatchi ở St John's Wood, London.

Trong tủ kính đó là một con cá mập hổ nổi trên mặt nước trong bộ dạng gào thét trong im lặng. Bằng cách đặt tên cho tác phẩm này một cách rất yếm thế là: "Không hề có ý nghĩ về cái chết trong đầu của người đang sống", Hirst đã chạm vào ngay giữa sức hút đáng sợ của loài động vật này. Tiếng gầm thét của cá mập, vốn hướng về nỗi kinh hoàng trong các tác phẩm 'Tiếng rú của Giáo hoàng' của Francis Bacon và 'Tiếng thét' của Edward Munch, đã đặt nó lên phía trước của những hình ảnh đáng nhớ trong thời đại của chúng ta.

Bản tiếng Anh bài này đã đăng trên BBC Culture.
Theo BBC

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Khi ngoại tình, cả đàn ông và phụ nữ đều mong muốn tìm kiếm để bù đắp sự “thiếu hụt” nào đó trong đời sống tình cảm của mình. Đàn ông rất dễ dàng trở thành “kẻ ngoại tình” nhưng họ cũng rất nhanh chóng quay về với gia đình. Ngược lại, khi người phụ nữ chấp nhận là “kẻ thứ ba” cũng có nghĩa họ chấp nhận tất cả để có được “tình yêu lý tưởng”.
Nằm bên cạnh một cái bàu dài chừng 3km, rộng khoảng 1km, tương truyền đây là cái đầm do anh em nhà Quang Trung lấy đất xây thành Bình Định, xóm lò rèn cũng ra đời từ khi có cái đầm, lúc đó chỉ chuyên rèn gươm, giáo, mác cung cấp cho quân đội Quang Trung. Tồn tại suốt mấy trăm năm theo thăng trầm lịch sử, xóm lò rèn An Nhơn,
Tháp đồng hồ của Anh tên là BigBen, vạn lý trường thành của Trung Quốc có thể nhìn thấy từ vũ trụ... Là những lầm tưởng "nghiêm trọng" của hầu hết du khách. Big Ben (Anh) là tên tháp đồng hồ
Ở Thái Lan, loài ốc khổng lồ Châu Phi, từng bị lên án như một loài côn trùng nhày nhụa tàn phá cây trồng, hiện lại đang được nuôi dưỡng vì chính sự nhày nhụa đó, một số người thấy chúng không hấp dẫn ngay từ đầu với chất nhờn của chúng.
Giờ đây, ngày càng nhiều người Mỹ cảm thấy khó có thể theo kịp với chi phí tăng cao của cuộc sống thành thị. Một số thích sống ngoài các mạng lưới điện, ngay cả khi chỉ trong một thời gian ngắn. Một trong những điểm đến của những người như vậy là Thành phố Slab ở sa mạc Sonoran của California.
7.000 NĂM TRƯỚC CÓ MỘT HIỆN TƯỢNG ĐIÊN RỒ XẢY RA VỚI ĐÀN ÔNG TRÊN THẾ GIỚI MÀ ĐẾN BÂY GIỜ KHOA HỌC VẪN KHÔNG HIỂU TẠI SAO- Cụ thể, đây là quãng thời gian chứng kiến một sự sụp đổ khủng khiếp về số lượng gene của... đàn ông, kéo dài tới 2.000 năm. Theo như một nghiên cứu mới được công bố trên tạp chí Nature Communication, nhiễm sắc thể (NST) Y đã bị mất tích trong nhiều thế hệ. Đến mức có thời điểm, số lượng đàn ông tại Cựu thế giới chỉ còn tỉ lệ 1:17 so với phụ nữ.
Vienna qua mặt Melbourne giành vị trí đứng đầu trong bảng xếp hạng 2018 Đi đây đi đó ở một nơi mới mẻ là một điều thách thức, bất kể là nơi nào trên thế giới. Thế nhưng có một số thành phố giúp cho bạn bắt nhịp vào cuộc sống hàng ngày dễ dàng hơn nhiều so với những nơi khác.
Phở là món quà có thể ăn suốt ngày, như nhà văn Nguyễn Tuân từng viết : "thứ quà sáng, ăn chắc bụng bữa trưa, ăn lót dạ trước bữa tối". Thời bao cấp ở Hà Nội, phở là món ăn xa hoa nên với trẻ nhà nghèo chỉ khi nào... ốm mới được ăn phở, từ đó mà có câu « ốm phở ».
Nếu Tổng thống Hoa Kỳ, ông Donald Trump, đơn độc trước Liên hiệp quốc, thì chúng ta phải thay đổi lại ngôn ngữ, hoặc sẽ phải mô tả tình trạng của Thủ tướng chính phủ Việt Nam khi phát biểu ở mức độ cô độc hơn gấp bội phần.
Cuộc đời các nhân vật chính trị - quân sự luôn là chỉ dấu về tình hình đất nước họ, và chuyện họ chết rồi được đối xử thế nào lại phản ảnh trình độ văn hóa của những người kế thừa. Câu chuyện tôi muốn chia sẻ ở đây là về cựu thủ tướng Winston Churchill (1874-1965), người được dân Anh coi là nhân vật vĩ đại nhất của đất nước trong thế kỷ 20.
Bảo Trợ