Hạnh Phúc Của Người Đàn Bà

08 Tháng Tám 201712:54 SA(Xem: 2328)

Hạnh Phúc Của Người Đàn Bà

Chị mở mắt . quờ tay vào mái tóc anh .

Anh nằm đó , gục ở cuối giường , gày gò và nhỏ bé . Mái tóc đã có sợi đổi màu , đôi mắt sáng giờ đang mệt mỏi nhắm nghiền .
nts-cooking-bbc-nts.

Chị thở dài . Quá khứ 10 năm day dứt không ngày nào không ám ảnh chị .

Lẽ ra niềm hạnh phúc lúc này chị phải được hưởng từ 10 năm trước kia .

Nhưng định mệnh trớ trêu đưa nó đến muộn màng quá .

Chị bây giờ 30 , đâu còn là cô bé 20 kiêu hãnh ngày nào .

Anh bây giờ cũng không còn sự trẻ trungđầy sinh lực như hồi ấy .

° ° °

Họ quen nhau 10 năm trước . Một cuộc gặp gỡ đầy lãng mạn , có hoa , và có nhạc . Anh guitar gỗ bập bùng bài hát đó , bài hát của người nhạc sỹ già mà chị hằng yêu mến , suốt 10 năm nay không ngừng vang trong chị "Tình yêu như trái phá con tim mù loà..." Chị mỉm cười nhìn anh , đôi mắt ngây thơ long lanh , chị nhìn về khóe miệng ấy , nơi có nếp nhăn kiêu hãnh một cách rất đáng ghét .

Chị cũng đàn , chị cũng hát nhưng tất nhiên chỉ khi một mình , khi nhớ về anh . Chưa bao giờ chị đàn cho 1 ai nghe .

Anh nói đàn ông thường sợ những phụ nữ như chị . Chị quá đặc biệt để làm con gái .

Chị cười .

Như chị ? Tức là một phóng viên , làm việc ở một Đài TH . Công việc bận rộn quanh năm và phải đi nhiều . Yêu trẻ con ,yêu thơ văn , yêu nghệ thuật , và vẫn thích như những phụ nữ bình thường , tức là chăm chút cho một gia đình ....

Chị cười vang , bảo rất ghét mẫu người như anh .

Như anh ? Tức là kiêu hãnh . Tức là chê bai ngừơi khác . Tất nhiên , trừ chị .

Bởi vì chị cũng kiêu hãnh .

Họ ít gặp nhau , và gặp thì không nói với nhau nửa lời .

Sự im lặng dàn trải từ đầu đến cuối , cho đến lúc chị đứng dậy ra về .

Cứ thế suốt 10 năm .

Khi gặp anh , anh đã từng có một mối tình . Chị thì chưa hề .

Chị bằng lòng vì điều ấy .

Chị có nhiều bạn trai , chơi rất thân . Thường kéo nhau đi uống rượu , trò chuyện và tranh cãi . Thường thì đám bạn họ chịu thua , đơn giản chỉ vì chị là phái đẹp và chị cũng đúng .

Anh thì không , cãi đến cùng . Và chị thì nhường .

Chị bật cười , chả hiểu tại sao . Trước chị , anh giống như một đứa trẻ hơn là một người đàn ông . Và chị đang giống như những người phụ nữ khác , chăm bẵm và nhường nhịn nó .

Cứ thế rồi ngày tháng qua đi .

Hai cô bạn của chị , một đã có gia đình hạnh phúc , đó là 1 người phụ nữ biết bằng lòng . Còn một người vẫn chưa , đó là một người nhiều tham vọng và cầu toàn .

Còn chị ? Cũng tham vọng , cũng cầu toàn , và còn quá kiêu hãnh .

Bạn bè anh , bạn bè chị biết chuyện ra sức vun vào . Nhưng bản thân hai người thì mặc kệ . Chị đi liên miên . Anh thì vùi đầu ở cơ quan, chăm như một cậu bé con . Tất nhiên đạt được nhiều nhưng rốt cuộc lại tự hỏi , được thế rồi thì sao ??? Hạnh phúc trong quan niệm của con người sao mà mông lung quá .

° ° °

Tuần trước chị đi công tác ở tỉnh X. Một tỉnh nghèo xa tít . Vô phúc khi leo núi bất cẩn chị rơi xuống khe núi . Và thế là bó trắng toát cả cái cẳng chân .

Mặt mũi tím bầm .

Điện thoại về cơ quan báo nạn . Chả hiểu thế nào hôm sau thấy anh lò dò mò tới . Mặt mũi xơ xác hốc hác . Chị nhìn và ứa nước mắt.

Anh đặt lỉnh kỉnh lên bàn nào sữa , nào đường , nào cặp lồng đầy cháo và thịt băm , nào cam , lại cả hộp kẹo và túi ô-mai . Giống như chăm cho một đứa bé vậy .

Anh không cằn nhằn như mọi khi , khe khẽ đỡ chị ngồi dậy , bón cho chị và kể đủ thứ chuyện ở nhà . Chị thì lặng im ....

Suốt một tuần , khuôn mặt chị đã đỡ bị bầm . Chân tay nhúc nhích được Còn hai tuần nữa thì tháo bột . Anh bảo tháo xong giữ cái cục bột đó lại làm kỷ niệm .

Chị cười . Anh lại thao thao kể chuyện cơ quan , rồi bất thần hạ giọng , cũng còn đúng hai tuần nữa là sinh nhật chị .

Chị lặng người . Lại một sinh nhật nữa . Sinh nhật lần thứ 30 , nến và hoa chẳng còn ý nghĩa gì nữa . ở tuổi ấy , người ta mong một sinh nhật ấm áp niềm hạnh phúc gia đình hơn .

Chị mong ngày ấy đừng đến nhanh .

Chiều nay cô y tá đến tháo bột cho chị , cứ nhìn chị và cười . Dỡ bột xong , nhìn cái chân trắng bệch và teo tóp chị không kìm được , oà khóc . Anh ngồi bên cạnh mặc sức dỗ dành và đỡ chị dậy dò dẫm đi thử . Anh nói đi thử ra chỗ này có cái hay lắm . Chị nhịn đau đi theo . Từng bước , từng bước . Thầm nghĩ giá như mọi khi trong những thăng trầm của chị có anh bên cạnh như thế này ?

Anh đưa chị ra vườn . Vườn của bệnh viện nhiều cây và thoáng mát . Chị ngồi xuống ghế đá , nghịch ngợm những chiếc lá vàng rụng trên đất , xé nát chúng và ném tơi bời .

Anh lặng yên , rồi ngập ngừng , rồi lại lặng yên ....

Chị nhận thấy cả anh và chị đã thay đổi nhiều . Đã già đi nhiều và đã biết quan tâm đến nhau nhiều hơn .

Chợt anh quay sang nhìn chị , rồi nắm chặt bàn tay chị .....

Chiều qua đi chầm chậm .

° ° °

Anh khẽ cựa mình . Lẽ ra dỡ bột xong là chị ra viện . Nhưng bác sỹ nói chị bị suy nhược , và cần ở lại để truyền thêm một vài chai thuốc bổ . Anh lại cặm cụi chăm lo cho chị , ngồi bên cạnh giữ khư khư cánh tay đang cắm kim truyền và ngủ thiếp đi .

Chị nằm lặng yên , nhìn anh . Đưa tay chạm vào khuôn mặt xương xương của anh , vào khoé mắt đã có nếp nhăn , vào khóe miệng lấp láy nụ cười cao ngạo ......cầm vào bàn tay gầy và dài của anh......

Rồi chị thở dài ...

Người đàn ông kiêu ngạo kia ơi ......Anh đã đánh mất cả tuổi xuân của tôi rồi , anh biết không???
Khuyet Danh

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
...chẳng bao giờ quên nồi bánh đầu tiên nấu ở phố Los Angeles gần bên mấy building cao tầng, với lá chuối nhà ông Mễ, nếp đậu từ China Town, dây cột bánh ở tiệm tạp hóa ông già Ấn Độ và một chiếc trực thăng bay trên mái nhà khi bánh vừa chín chưa kịp vớt ra./02 Tháng Hai 2014(Xem: 8534)/
Cành lan trổ hoa đúng vào dịp mừng Xuân mới, có thể nói nó như là biểu tượng của cuộc đời Thư, cành lan rừng bám víu vào cây rừng hoang dã để tồn tại với bao nghiệt ngã của thiên nhiên của con người tàn phá, nhưng hoa nó vẫn nở tươi thắm thật tuyệt vời./30 Tháng Giêng 2014(Xem: 2622) Đặng Xuân Hường/
Khí hậu âm u, bầu trời ảm đạm buồn tẻ. Sự vắng lặng của đêm Giáng Sinh, mà không có gì có thể so sánh được, đang từ từ phủ xuống trên miền đất hoang vu, không có lối cho xe chạy qua được. Những đống tuyết đã tan chảy trong mấy ngày qua làm cho con đường mòn trở nên sũng ướt lầy lội.
Giuse đặt con vào nằm trong máng cỏ, hài nhi rạng rỡ nằm im dõi đôi mắt bé tí nhìn theo Giuse. Một niềm hạnh phúc xen lẫn cảm xúc trào lên, Giuse ứa lệ nhìn bé sơ sinh phải chịu cảnh thiếu thốn như thế này./24 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 3939) Đặng Xuân Hường/
Những bài thánh ca vang lên trong radio nghe thật nồng ấm, náo nức trong mùa Noel. Lễ Giáng sinh gần kề, mọi người chuẩn bị sắm sửa cho ngày đại lễ. Làng xóm đã nhộn nhịp khác thường, mặc dù cuộc sống cũng chẳng khác gì hơn mấy trong cái xóm nghèo đồng quê này,/30 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 6404) Đặng Xuân Hường/
Buổi sáng thứ Bảy trời mát, nắng ấm rọi vào tận ngạch cửa nhà, đã gần đến giờ học Giáo lý Thêm sức của thằng cu Tĩnh, mà nó còn loi nhoi nơi mấy con dế. Hôm qua đi học ở trường về, chiều thứ Sáu không có bài tập làm ở nhà, nó xin mẹ đi ra nơi đám ruộng gần nhà bắt dế./Đu đủ tím. 13 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 4454) Đặng Xuân Hường /
Cụ Nguyễn ngồi trầm ngâm với ly cà phê nơi một quán nhỏ trên đường Bolsa, gần khu thương mại Phúc Lộc Thọ. Tuổi già như cụ, sống nơi đất khách quê người, lắm lúc cụ cảm thấy cô đơn lẻ bóng, mặc dù con cháu của cụ cũng khá đông đảo./19 Tháng Mười 2013(Xem: 2959) Đặng Xuân Hường/
Ngày xưa có một chàng sư tử sống ở Phi Châu với những tên sư tử khác. Những tên sư tử khác rất hiểm độc và ngày ngày ăn tươi nuốt sống ngựa vằn, linh dương đầu bò, và mọi loài sơn dương. Đôi lúc những tên sư tử hiểm độc cũng ăn thịt người.//10 Tháng Bảy 2012(Xem: 5689) Ernest Hemingway - EbookVN
Sau khi sáng tạo các công trình vĩ đại bao gồm cả bầu trời, tinh tú...và mặt đất cùng các sinh vật, Ngài muốn tạo dựng nên một sinh vật trông giống Ngài, để tiếp tay với Ngài cai quản một vùng đất, trong đó đã được Ngài sắp sẵn mọi thứ. Adam đã được tạo thành, và Ngài rất hài lòng/14 Tháng Hai 2013(Xem: 6291)/
Con tàu cứu hoạ!  Sau khi Cain hãm hại em mình, rồi rời khỏi gia đình đi đến một miền đất xa.  Chẳng bao lâu, loài người càng ngày càng sinh sôi nảy nở đông đảo trên mặt đất, và khi sống chung trong một cộng đồng bao gồm cả những người hiền kẻ dữ, đã nảy sinh ra rất nhiều tệ đoan xấu. Nạn cướp bóc, dùng sức mạnh bạo lực để trấn áp người khác tràn lan. Con người mặc dù Trời sinh tự nhiên đã có những cảm nhận lẽ phải từ trong tâm trí, nhưng trước những cám dỗ, những lôi cuốn của dục vọng ham muốn bất chính, đã để lòng ngã theo điều xấu. Thiên Chúa, Đấng Thượng Đế đã tạo dựng lên vũ trụ và tất cả những gì hiện hữu trên mặt đất, Ngài lấy làm buồn lòng! Chính quyền năng của Ngài đã tạo dựng nên họ, nhưng cũng chính lòng nhân lành bao dung của Ngài đã để họ được tự do.
Bảo Trợ