Biến Cố Đồng Tâm: Hãy Giữ Đúng Cam Kết Đối Ngoại ! - Chết Không Chứng Tử - Sinh Không Lấy Được Giấy Khai Sinh

28 Tháng Bảy 201712:28 SA(Xem: 422)

Biến cố ĐỒNG TÂM: HÃY GIỮ ĐÚNG CAM KẾT ĐỐI NGOẠI !

blank
Biến cố Đồng Tâm:  Hãy giữ đúng cam kết đối ngoại!

Sáng 20/4/2017, trả lời câu hỏi về biến cố Đồng Tâm sau khi người dân bắt 38 quan chức Đảng, Chính quyền và CSCĐ làm con tin khi lực lượng này được phái đến để cưỡng chế, giải tỏa phần đất đang tranh chấp giữa người dân với Tập đoàn Viettel, nhằm đòi chính quyền phải thả 5 người dân bị các cơ quan chức năng đánh đập dã man và bắt đưa đi trái phép, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam tuyên bố“các cơ quan chức năng của Hà Nội đang giải quyết tình hình theo đúng quy định của pháp luật và bảo đảm quyền lợi hợp pháp của các bên liên quan”!


Đây là lần đầu tiên từ khi ĐCSVN cầm quyền, Bộ Ngoại giao Việt Nam, thông qua Người phát ngôn đối ngoại của mình, tuyên bố lập trường giải quyết một vấn đề thuần túy về mặt đối nội trong một cuộc họp báo quốc tế thường kỳ của Bộ Ngoại giao!


Người viết bài này cho rằng Người phát ngôn Bộ Ngoại giao không thể ngẫu hứng tuyên bố về cách thức giải quyết một vấn đề nội trị thuần túy nếu không có chỉ thị của lãnh đạo cấp cao. Và cũng không phải vô cớ lãnh đạo cấp cao lại lệnh cho Bộ Ngoại giao chỉ đạo Người phát ngôn tuyên bố như vậy cả. Tất cả đều có nguyên nhân và lý do sâu xa của nó. Và như có sự phối hợp rất nhịp nhàng, chiều tối cùng ngày (tức rạng sáng ngày 20/4/2017 giờ Hoa Kỳ), Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung đột ngột về Huyện Mỹ Đức mời người dân Đồng Tâm lên gặp để “đối thoại”.


Nhưng người dân “không dám” đến, cuộc đối thoại bất thành! Song người đứng đầu Hà Nội vẫn tuyên bố: “Chính quyền không sử dụng vũ lực tấn công vào thôn Hoành để giải cứu con tin!”. Hai việc trên tưởng như không có sự liên quan nào cả, nhưng thực ra đây là những động thái để đáp ứng một đòi hỏi đối ngoại. Người viết bài này được biết, một cường quốc rất quan trọng với Việt Nam đã dùng ảnh hưởng của họ khéo léo và tế nhị tác động qua con đường ngoại giao nhằm tìm cách tháo ngòi nổ, tránh cho bạo lực không xảy ra đối với người dân Đồng Tâm.


Rồi ngay sau đó, như mọi người đều rõ, sáng 20/4/2017 tại Washington (giờ VN là tối 20/4/2017), Phó Thủ tướng kiêm Ngoại trưởng Phạm Bình Minh đã có buổi gặp với Cố vấn ANQG Hoa Kỳ H.R. McMaster và Ngoại trưởng Rex Tillerson “theo đúng lịch trình đã dự kiến”! Trong buổi gặp này, Ngoại trưởng Phạm Bình Minh trao thư của Chủ tịch nước Trần Đại Quang mời Tổng thống Donald Trump thăm Việt Nam và dự Hội nghị APEC vào tháng 11/2017 ở Đà Nẵng. Ngược lại phía Mỹ chuyển lời mời Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc sang thăm Hoa Kỳ. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã sớm thực hiện chuyến thăm này và gặp Tổng thống Donald Trump 30 phút tại Nhà Trắng vào ngày 31/5/2017.


Ngay sau khi chân ướt chân ráo từ Mỹ về, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc lại tiến hành chuyến thăm chính thức Nhật Bản vào đầu tháng 6/2017! Nhiều nhà quan sát nói, nếu Việt Nam dùng vũ lực giải quyết biến cố Đồng Tâm, thì chắc chắn không có cuộc gặp giữa Phó Thủ tướng kiêm Ngoại trưởng Phạm Bình Minh với 2 quan chức hàng đầu của Chính phủ Mỹ hôm 20/4/2017, đồng thời Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cũng không thể tiến hành chuyến thăm Hoa Kỳ vào hôm 31/5/2017 được.


Biến cố Đồng Tâm đã qua đi hơn 3 tháng rồi, mọi người hy vọng và mong muốn sự việc sẽ được giải quyết yêm thắm, có tình có lý, “đúng theo quy định của pháp luật, và đảm bảo quyền lợi hợp pháp của các bên liên quan” như Người phát ngôn Bộ Ngoại giao tuyên bố. Nhưng thật đáng tiếc, mọi việc xảy ra không hoàn toàn đúng như các bên mong đợi! Người viết bài này thấy, chỉ có một nửa (50%) sự việc diễn ra là theo đúng lời cam kết khi người ta không dám sử dụng “phương thức bạo lực cực đoan” quen thuộc để giải quyết mâu thuẫn giữa người dân và chính quyền, cụ thể là trong trường hợp biến cố Đồng Tâm này.


Nếu đây là giải pháp nhằm đáp ứng đòi hỏi đối ngoại của ai đó thì tôi cho đấy là một diễn biến tích cực. Nhưng tôi thấy các cam kết liên quan khác, người ta bỏ qua, không thực thi. Nội dung bản kết luận chính thức của Thanh tra Hà Nội công bố hôm qua (25/7/2017) đã nói rất rõ điều đó. Pháp luật bị chà đạp, chỉ có lợi ích nhà nước và nhà đầu tư là được bảo vệ, tất cả mọi quyền lợi hợp pháp của người dân không được tôn trọng, mà đều bị bỏ qua.

Trong bài viết “Hà Nội công bố chính thức kết luận thanh tra” đăng tải trên mạng xã hội hôm nay, tác giả Nguyễn Anh Tuấn đánh giá: “Vô cùng lươn lẹo, vô cùng bất lương. Họ lươn lẹo và ác độc như những con thú”!


Thanh tra Hà Nội chỉ nhìn thấy lợi ích cục bộ trước mắt khi đưa ra kết luận 49 hoặc 59 ha đất nông nghiệp của Đồng Tâm là đất quốc phòng rồi giao cho Tập đoàn Viettel (cứ cho là lô đất này trị giá khoảng 490 hoặc 590 tỷ VNĐ, chưa đề cập đến việc Viettel có “lại quả” hay không) mà bỏ qua lợi ích to lớn là quyền lợi và thể diện quốc gia, đặc biệt là việc người dân mất hết lòng tin vào chính quyền, và nguy cơ không chỉ người dân Đồng Tâm mà người dân toàn quốc sẽ không còn ai tin vào luật pháp nữa? Hãy cứ đặt lên bàn cân và thử hỏi cái nào lớn hơn, quý hơn và quan trọng hơn?


Thanh tra Hà Nội chỉ thấy cây mà không thấy rừng. Thắng dân bằng quyền lực không có gì là vinh quang và vẻ vang cả. Đừng nghĩ là cứ “cả vú lấp miệng em” là chính nghĩa, là huy hoàng đâu! Tôi còn thấy Thanh tra Hà Nội đã dồn Chính phủ và Bộ Ngoại giao vào một tình thế rất xấu và bất lợi trước con mắt của cộng đồng quốc tế, vì Thanh tra Tp. Hà Nội đang làm ngược hoàn toàn với tuyên bố của Người phát ngôn Bộ Ngoại giao hôm 20/4/2017: “Các cơ quan chức năng Tp. Hà Nội đang giải quyết tình hình theo đúng quy định của pháp luật, và đảm bảo lợi ích hợp pháp của các bên liên quan”.


Có ai thấy họ đang giải quyết tình hình theo đúng quy định của pháp luật và đảm bảo lợi ích hợp pháp của các bên liên quan không, hay họ bất chấp luật pháp và chỉ đảm bảo lợi ích phi pháp của một bên thôi? Câu nói “Một sự bất tín, vạn sự bất tin” luôn luôn đúng trong mọi thời đại và mọi hoàn cảnh, cho dù đó là cá nhân đơn lẻ hay một quốc gia hùng mạnh. Cụ Lê Đình Kình khẳng khái tuyên bố: “Cho dù có bị chặt đầu, cụ vẫn khẳng định 59ha đất ở Cánh đồng Sênh là đất nông nghiệp. Việc Thanh tra Hà Nội kết luận đấy là đất quốc phòng là một điều vô lý và phi lý, đổi trắng tay đen, phủ nhận thực tế lịch sử và không dựa trên cơ sở pháp lý nào”!


Nay Thanh tra Hà Nội vẫn giữ nguyên kết luận như vậy, điều đó nói lên một thực tế phũ phàng là chẳng có ai làm xói mòn lợi ích đất nước và làm mất thể diện quốc gia như mấy ông bà ở Thanh tra Tp. Hà Nội. 
Theo Blog Teu

CHẾT KHÔNG CHỨNG TỬ - SINH KHÔNG LẤY ĐƯỢC GIẤY KHAI SINH

blank
Chết không được chứng tử, sinh không lấy được giấy khai sinh. Phải chăng chúng ta đang Lưu Vong ngay trên chính đất nước mình.
Câu chuyện này xảy ra đã một năm, đứa bé gái đã lớn nhưng nó vẫn không có nổi một tấm giấy khai sinh.

Mẹ đứa bé là một cô gái quê ở một huyện thuộc Hải Phòng, đất quê nghèo nên lấy chồng Đài Loan như một sự giải thoát. Làm dâu xứ người nên cô có thêm quốc tịch Đài Loan, và chưa bao giờ bỏ hay bị tước quốc tịch Việt Nam. Sau một số năm xa xứ, tình cảm vợ chồng không lành lặn, cô ly hôn và về nước, về với mẹ. 


"Đời người con gái như mưa sa lưng trời" có lẽ trời bắt thân cô "sương tuyết ngậm ngùi", cô tin và ngã vào vòng tay một gã Sở Khanh khi cô có bầu hắn cao chạy xa bay cùng khoản tiền tiết kiệm của cô. Đứa bé được sinh ra không có cha.
Khi mang tấm giấy chứng sinh này đi khai sinh cho con, cô đã không thể làm được dù vật vã đi lại rất nhiều lần giữa uỷ ban xã nơi cô cư trú và phòng tư pháp huyện, sở tư pháp thành phố, lý do cô là Người Nước Ngoài. Thật ngạc nhiên vì cách giải thích đó, bởi một đứa trẻ khi sinh ra trên đất nứơc nào đương nhiên được công nhận quốc tịch của nước đó.

blank

Tôi người kể câu chuyện này, nhiều lần đi cùng cô gái giúp cô ấy làm khai sinh cho đứa trẻ, thậm chí đã nhận mình là cha đẻ của cháu, phần khai sinh nơi tên cha, để tên tôi, tôi coi đứa nhỏ là đứa con trời cho nhưng...một vấn đề pháp lý khác tôi vấp phải đó là việc yêu cầu giấy xét nghiệm ADN để xác minh huyết thống, vì không phải cha đẻ của cháu nên tôi không thể có tấm giấy đó được, việc nhận con nuôi cũng bế tắc luôn vì theo quy định của luật, đứa trẻ phải có khai sinh rồi mới tiến hành thủ tục nhận con nuôi.

Sau nhiều lần vất vả đi lại, thêm uất ức cô gái ấy đã ôm con đi Đài Loan với lời nguyền rủa xứ sở mình sinh ra, cô ra đi với lòng căm hận tột độ những kẻ vô cảm, còn tôi nén tiếng thở dài như bao lần chứng kiến những cảnh khác.

Câu chuyện đến hôm nay chưa xong, tại Đài Loan, sở di trú yêu cầu phải có giấy khai sinh để xét Quốc Tịch cho cháu.

Đứa bé không được khai sinh ở nơi sinh ra, đứa bé không được đón chào nơi đến, đó phải chăng là phận dân tôi trong thời đại rực rỡ này...thời đại mà một nhà thơ từng viết:" nhìn vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa/ cả một thời đểu cáng đã lên ngôi".

Đến hôm nay, tôi vẫn tiếp tục đi làm khai sinh, đã nhờ hỏi cả một số luật sư hay lên tiếng về các vấn đề xã hội, nhưng nghe xong chuyện rồi họ cũng quên đi bởi một sinh linh bé bỏng là chuyện nhỏ so với việc đội đá vá trời họ đang làm.

Tôi biết sẽ làm xong tấm giấy khai sinh trong nháy mắt nếu tôi chịu chi tiền, nhưng tôi không có tiền, cũng không bao giờ chi tiền vì lòng tin ở pháp luật. Tôi thề sẽ làm xong giấy khai sinh cho đứa bé mà không chi tiền, tôi đã nói với cô gái ấy như thế và sẽ làm như thế, cho dù hôm nay đã hơn một năm, đứa bé vẫn không được ghi tên mình trên tấm giấy khai sinh.

Tôi biết ở đất nước này tiền có thể mua được mọi thứ, bởi "cái gì không mua được bằng tiền thì mua được bằng rất nhiều tiền" như anh Năm trước khi ra pháp trường dặn lại. Tôi cũng biết những gì hôm nay mà người ta đang thèm khát tích cóp vơ vét sẽ làm con cháu chúng ta băng hoại và trở thành giun dế ngàn năm bởi sự u tối của tâm hồn.

Chết bị gây khó khăn chứng tử, sinh không được làm giấy khai sinh...bị bắt cóc thì sẽ chết thảm...những lời có cánh của các vị nguyên thủ, siêu xe, biệt thự, những lỗ vốn ngàn tỷ, và những vị tai to mặt lớn hai quốc tịch...và cuối cùng là những tượng đài...

Đất nước tôi, đất nước tôi, đất nước tôi!
-------------------
 
Luân Lê

Một cái giấy chứng tử của người chết mà nó còn không buông tha để kiếm chác vài trăm nghìn. Những cán bộ trẻ đầy đủ phẩm chất và kiên trung lập trường mới được bổ nhiệm hoặc ký hợp đồng viên chức. Thế mà chẳng còn chút tính người nào trong tâm hồn những loại như thế. Bảo sao xã hội rơi vào tay những kẻ như vậy nó không hủy hoại con người và phá nát xã hội.

Có nơi sinh ra mất 2 triệu mới cho khai sinh, hay nơi khác thì sinh con thứ ba không được đến trường mầm non.

Con người là giá trị cao nhất của một xã hội, của một quốc gia, và nhà nước là điểm tựa duy nhất để duy trì xã hội, nếu người dân mà không thể trông chờ vào nó nữa, con người mà không được giáo dục văn minh thì con người trong cái xã hội ấy sẽ trở nên hỗn loạn trong sự tàn ác với nhau.

Theo Blog Teu
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Hỏi tôi qua gặp những ai, tôi bảo rằng tôi lớn tuổi tôi không nhớ ai tên gì. Họ tóm tắt câu chuyện rồi kêu ký vào, tôi không ký, tôi bảo rằng khi tôi đi qua Đức thì chính phủ Đức có giấy mời, rồi chính phủ Việt Nam đã cho tôi đi thì tôi đi hợp pháp, tôi có vi phạm gì mà bắt tôi phải ký? Dù có giữ tôi đến bao lâu tôi cũng không ký vì tôi không làm gì sai luật pháp hết. Họ giữ hộ chiếu của tôi, tôi nói là nếu không trả hộ chiếu thì tôi không về. Họ đe dọa tôi là bây giờ họ nói đàng hoàng, giữ hộ chiếu để xác minh rồi trả lại, bên phòng xuất nhập cảnh họ cấp visa cho chị được thì họ có quyền lấy lại.”
Báo NTD khi ấy viết: “Ít nhất đến lúc này, ông Lê Hoàng Quân và nhất là ông Lê Thanh Hải đã có dấu hiệu của việc “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” và “cố ý làm trái gây thiệt hại hết sức nghiêm trọng.” Ông Lê Thanh Hải nguyên là Uỷ viên Bộ Chính trị, Bí Thư Thành ủy, ông Lê Hoàng Quân nguyên là Uỷ viên Trung ương Đảng, Phó Bí Thư Thành ủy, và Chủ tịch UBND thành phố.
...hành động dẹp lư hương tưởng nhớ vị anh hùng dân tộc Đức Thánh Trần Hưng Đạo ba lần đánh thắng Nguyên Mông, cẩu lư hương đi ngay trong cái ngày 40 năm trước hơn 20.000 chiến sĩ đã hy sinh để bảo vệ tổ quốc và hơn 100.000 người dân vô tội bị sát hại dã man bởi quân xâm lược Trung Quốc, là việc làm không thể biện minh. Đó là sự bất kính vô cùng nghiêm trọng đối với tổ tiên, là sự xúc phạm trắng trợn lòng tự hào dân tộc, lòng yêu nước và đời sống tâm linh của người dân Việt Nam, không thể tha thứ.
Ông Phil Robertson: HRW nhận thấy có nhiều hoạt động để vận động cho nhân quyền Việt Nam ở Quốc hội Hoa Kỳ. Chúng tôi hy vọng sẽ nhìn thấy sự quan tâm nhiều hơn về vấn đề nhân quyền Việt Nam của Chính phủ Mỹ cũng như Hoa Kỳ sẽ đặt nặng vấn đề nhân quyền trong mối quan hệ ngoại giao với các quốc gia ở khu vực Đông Nam Á hầu nhân quyền ở đó cũng được tôn trọng giống như ở Hoa Kỳ.
chúng tôi kêu gọi lãnh đạo TPHCM hãy tuân thủ pháp luật, tiến hành tiếp và đối thoại với các công dân VRLH để giải quyết các khiếu nại tố cáo của họ, yêu cầu Công an TPHCM sớm khởi tố vụ án hình sự để xử lý những kẻ coi thường pháp luật, gây thiệt hại về tài sản và tinh thần cho hàng trăm người dân VRLH. Chúng tôi đề nghị các cơ quan báo chí, truyền thông trong và ngoài nước, mạng xã hội quan tâm, đưa tin khách quan về những vụ việc liên quan VRLH
Dù chính quyền đã lên tiếng giải thích, vụ di dời lư hương trước tượng đài ở trung tâm TP HCM dịp 40 năm ngày xảy ra cuộc chiến biên giới Việt - Trung vẫn tiếp tục gây tranh cãi. Một ngày sau khi di dời lư hương trước tượng đài Trần Hưng Đạo, khiến nhiều Facebooker phản ứng, Bí thư quận ủy quận 1 Trần Kim Yến hôm 18/2 nói: “Có thể một số người cho đây là vấn đề nhạy cảm nhưng quận thấy việc này bình thường”.
Nhà hoạt động Lê Hoàng từ Hà Nội chia sẻ, việc ngăn cản tưởng niệm dịp 40 năm ngày quân và dân Việt Nam chống Trung Quốc xâm lược là một điều vô lý. “Thực ra báo chí đưa tin rầm rộ cả tuần nay, đưa hình ảnh các thứ rất là mạnh mẽ, mọi người ai cũng đều nghĩ là đưa tin như thế này thì chính quyền chắc đã đổi chiều một chút rồi và họ đã có chiều hướng vì nhân dân rồi, thế nhưng mà hôm nay lại như thế này.
Hoa Vi, trên giấy tờ là một công ty tư nhân của Trung Quốc, được thành lập vào năm 1987 tại Thẩm Quyến, Trung Quốc. Thành lập công ty này là một viên sĩ quan kỹ sư của quân đội giải phóng Trung Quốc.....Vì nó đã liên quan đến an ninh quốc gia như vậy cho nên phải cân nhắc chứ không chỉ tính đơn thuần về kinh tế......Tôi nghĩ là bên Mỹ và bên châu Âu đã lên tiếng về an ninh quốc gia thì Việt Nam cũng nên lắng nghe.
Những người tổng biên tập, biên tập viên lâu năm thì đều biết rằng, không phải vấn đề nóng nào cũng được đề cập, mà phải lựa ý của Bộ chính trị, của Ban bí thư, của Bộ thông tin truyền thông hay Ban tuyên giáo trung ương để mà viết, để mà phản ánh.........Như các cuộc đàn áp khác, đàn áp đầu tiên là nhằm vào ngôn luận, chúng ta thấy hàng loạt nhà báo bị săn đuổi, các nhà hoạt động về xã hội nhân quyền phải nhận những phản ứng nặng nề. Tôi cho rằng cách lựa chọn như thế là lựa chọn rất sai lầm.
Tại Hoa Kỳ, Tổng thống Mỹ Donald Trump đang cân nhắc một sắc lệnh hành pháp trong năm nay để tuyên bố tình trạng khẩn cấp tầm quốc gia, cấm các công ty Hoa Kỳ sử dụng thiết bị viễn thông do hai hãng Huawei và ZTE của Trung Quốc sản xuất. Mỹ lo ngại Trung Quốc có thể sử dụng thiết bị của Huawei cho hoạt động gián điệp - mối lo ngại mà Huawei nói là không có cơ sở.
Bảo Trợ