Nhưng Tôi Không Muốn Chết Dù Cho...

15 Tháng Bảy 20175:54 CH(Xem: 649)
Nếu các bạn cũng ở tuổi thất thập như mình và cũng ưa thích nghe nhạc ngoại quốc Anh, Pháp và Mỹ như mình thì hẵn còn nhớ bài ca rất thịnh hành và rất mến chuộng thời thập niên của năm bảy mươi có tựa đề là Reflections of My Life do ban nhạc Tô Cách Lan có cái tên rất ngọt ngào là The Marmalade diển tả năm 1970. Bản nhạc này bán ra được một triệu dĩa năm 1971 và được thưởng Dĩa Vàng sau đó. Ở Hongkong bài này được xếp đứng đầu trong danh sách xếp hạng nhạc pop trong nhiều tuần thời đó. Ngoài phần phối âm tuyệt vời, giọng ca của Dean Ford đã đưa bài ca này vào tận sâu và khắc đậm vào tâm thức của người nghe.

Về phần lời ca, theo ý riêng của mình, thì nghe có vẻ yếm thế nhưng nhìn cho sâu hơn nữa thì nó mang triết lý trở về với Chân Ngã, Chốn An Bình vĩnh cửu của mình. Mở đầu baì ca là cái nhìn về sự VôThường của cuộc đời, về cái lao đao của kiếp người cũng là cái phản ánh của chính đời mình, và điều đó khiến cho tác giả bài ca cảm thấy u sầu và chỉ muốn được trở về chốn An Bình của mình. Rồi giọt nước mắt tuôn trào thấy mình như đang chết và muốn thay đổi lại tất cả chung quanh mình. Thế giới này quả là thật là tệ bạc, thật là đáng chán chường nhưng sao mình vẫn không muốn rời bỏ nó...Tôi khóc, tôi buồn...hãy để tôi trở về với Cỏi Bình Yên... Có lẽ đây là cái đau khổ của kiếp người.
tree
Bài ca được viết ở hợp âm G trưởng với khúc dạo “trong như nước suối” của cây guitar đệm. Đến cuối hợp âm B thứ thì tiếng đàn bass “nhức nhối” xen vào làm người nghe phải... nổi da gà vì âm điệu làm rung mạnh cảm thức âm nhạc nơi dây thần kinh thính giác của ta. (Trình tự của hợp âm của bài ca như sau: /G Bm Em G7 C-Em-Am D7/ ). Phải nhận rằng tiếng bass trong bài đã đóng phần quan trọng cho sự truyền cảm của bài ca. Rồi đến sau phàn điệp khúc thì tiếng guitra solo trổi lên thiết tha trong u sầu. Âm thanh của tiếng đàn kéo dài như tiếng đàn bầu ai oán, thở than cho kiếp người phù du đầy khổ lụy. Ngoài giọng ca buồn như than thở của Dean Ford, ở phần cuối bài ca, thỉnh thoảng ta được nghe gịong ca phụ nổi lên “châm vào” sau khi giọng chính vừa dứt làm cho dây thần kinh thính giác của người nghe chạm tới tột đỉnh của rung cảm. Bài ca này đã theo tôi tận vào trại cải tạo người vượt biển ở Tiền giang và đã là say mê những người bạn trẻ cùng cảnh tội tù.

Mới đây tình cờ mình vào YouTube và được nghe Dean Ford diển tả lại bài nài có lẽ vào những năm gần đây với gịọng ca đã chính mùi, điêu luyện và đầy sáng tạo từ lối diển tả cho đến cách trình tấu. Lần này Dean giữ phần đệm keyboard phối hợp với cây cello, đàn thùng. Dù không có cây bass tuyệt kỳ, tiếng u trầm của cây cello cũng đã tạo được cùng sự rung cảm với âm thanh mới lạ đầy du dương. Dean đã trau chuốt cách sáng tạo với cách diẻn đạt thật vượt không gian.
sun - binhminh -canhdep
Nếu có dịp xin mời các bạn yêu nhạc ngoại quốc lên YouTube bấm vào: Marmalade, Reflections of My Life để cóđược những giây phút quên đi cuộc đời đảo điên này. Mong lắm thay! Nhân đây xin ghi lại đây vài giòng cảm hứng về một bài ca mang nhiều triết lý về thân phận con người của chúng ta với tựa đề là “Cho dù...” sau đây:

Cho dù...
Ôi, cõi trần này sao lao đao thế
lại thêm kiếp con người lắm nổi truân chuyên
ta muốn sống hay ta không thích sống nữa
Bạn ta mới thấy đó nay đã thành quá vãng
bao của tiền để lại hết phía sau
sống chi cả một cuộc đời lao khổ
Hình hài đó xưa xanh tươi giờ khô héo lại
cười không được là bao mà khóc lại nhiều
do đó
ta chỉ muốn sống một đời tự toại
mặc khen chê, coi có cũng như không
Sống được bao năm mà buồn cho lắm
lúc cuối đời chỉ muốn hưởng từng giây

con người chúng ta chỉ sống được một lần rồi chết
Ta không muốn chết cho dù cõi đời này không đáng sống
cảm tạ Bề Trên đã cho con kiếp sống này
không tận hưởng xem như phụ lòng của Thượng đế

Aum

ttt _ July 2017

Thành Lacey Trương
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
‘Người Việt nhưng không phải Người Việt’ Huy Phương September 16, 2018 Tuổi trẻ Việt trên đại lộ Bolsa, Little Saigon, miền Nam California. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt) Câu nói này có khó hiểu hay không? Vì sao người Việt nhưng không phải là người Việt? Đây là nhan đề một bài báo của Bác Sĩ Trần Văn Tích, một nhân sĩ ở Đức Quốc đã lên tiếng kêu gọi chính quyền và quần chúng địa phương xác định rõ ràng rằng cộng đồng tỵ nạn ra đi từ miền Nam Việt Nam không dính dáng gì đến những tội hình và tội hộ do người Việt gốc gác ở miền Bắc gây ra trên đất Đức. Câu chuyện khởi đi từ một việc xảy ra cách đây vài năm tại một thành phố nhỏ, Andernach, nước Đức. Đó là câu chuyện về con mèo Mungo. Một người Việt tên Trần Quý, gốc gác từ miền Bắc Việt Nam, đã bắt một con mèo của một người cao niên hàng xóm, đốt nó bằng một ngọn đèn xì hiệu benson, để nhậu nó với nước mắm, nước cốt chanh, rau thơm và tỏi, vì “nhớ hương vị quê hương!” Tin tức tai tiếng này được loan tải trên nhiều tờ báo c
Là chuyện chó, đang rộn lên gần chục ngày rồi. Chính quyền Hà Nội đặt mục tiêu: sau 3 đến 5 năm nữa, dân thủ đô sẽ không ai ăn thịt chó. Bước đầu là vận động, nhưng nghe vẻ quyết liệt lắm. Tuyên bố đến 2021 cấm tiệt các hàng quán thịt chó trong nội thành.
Thưa cô, tôi hiện ở Sài Gòn, cũng rất hay theo dõi mục của cô trên mạng. Tôi rất thích vì qua đó biết được đời sống con người thật muôn màu muôn vẻ. Hôm nay tôi mạnh dạn gửi thư để chia sẻ một tình huống của gia đình mình. Gia đình chồng tôi đông con, đến 9 anh chị em. Vì chồng tôi là con trai trưởng nên cha mẹ dốc túi cho lên Sài gòn để học. May mắn, chồng tôi thành công, làm ăn khấm khá. Để trả hiếu, vợ chồng tôi hứa sẽ lần lượt nuôi ăn học 6 em trai còn lại. Cứ chú nào vừa xong lớp 12 thì khăn gói lên ở với anh chị, ở ăn học cho đến khi tốt nghiệp và có công ăn việc làm mới ra riêng.
Thưa cô, chúng tôi, một nhóm bạn cùng trang lứa, ngày xưa học cùng trường, giờ qua đây chúng tôi hay hẹn hò gặp mặt ôn lại những kỷ niệm xưa, hát hò, party… Nhóm chúng tôi có một “nàng.” Nàng lớn tuổi, đang độc thân, nàng không có xe, mà lại hay có việc để phải đi đây đó, nên thường “làm phiền” những thành viên đàn ông trong nhóm.
Được tin nhắn mẹ tôi vào bệnh viện cấp cứu sau một chuyến đi xa về. Mẹ tôi tuổi đã cao nhưng vẫn thường xuyên đi du lịch đây đó, lúc đi thăm con cháu, lúc cùng những người bạn già đi hành hương hay dự các khóa tu v.v… Tôi rất vui khi tuổi mẹ đã cao nhưng còn đi đứng khỏe mạnh, vui vẻ sống trong chuỗi ngày xế bóng.
Người ta bảo nhân ngày Vu Lan, nhớ về Cha Mẹ. Tôi, ngày này cũng như các ngày khác, vẫn nhớ về Cha mẹ mình, dù rằng Cha Mẹ vẫn bên cạnh tôi hàng ngày. Giỗ em, về quê thăm mộ, thương em một, thương Cha Mẹ 10. Khi làm Cha rồi mới thấy mất con là đau đớn như thế nào. Làm Cha rồi mới hiểu tại sao Cha Mẹ mình, suốt mấy chục năm qua lại hy sinh vì mình ghê gớm như vậy.
Thưa cô, tôi đã có hai con, chồng tôi chưa lập gia đình bao giờ. Chúng tôi yêu nhau rồi kết hôn với nhau. Nhưng vẫn giấu gia đình, phần vì gia đình ảnh không ưa con họ lấy một người đã từng có chồng con như tôi, phần khác vì gia đình sắp đi định cư nên họ không muốn con trai họ kết hôn, sợ ảnh hưởng đến ngày đi của toàn gia đình. Vậy là chồng tôi ra đi và tôi ở lại với cái thai mấy tháng.
Tôi có một khúc mắc trong cuộc sống, tha thiết mong quý độc giả góp ý dùm. Tôi là tín đồ Công Giáo sống trong một gia đình bao đời tin Chúa. Vậy mà mấy năm nay tôi đã phạm điều răn thứ 9: “Chớ muốn vợ của người ta”. Tôi đã yêu một phụ nữ có gia đình. Chúng tôi gặp nhau trong một đám cưới người bạn. Thú thật tôi chưa từng nghĩ đến chuyện gá nghĩa với ai, bởi tôi không muốn vướng bận vào hôn nhân.
Một Mùa Hè Khó Quên Tại Montréal, Canada. - Tuỳ bút Caroline Thanh Hương- Canada là một đất nước hiền hoà ở châu Mỹ, đẹp với cái đẹp hùng vĩ của một thiên nhiên khắc nghiệt khi đông về. Nhớ lại thời xa xưa , ba mươi bảy năm về trước, có phải chăng có lúc nào đó, tôi có sự băn khoăn để lựa chọn mình sẽ ở tại nước pháp hay qua bên kia bờ đại dương định cư... -
Thời Đông Chu Liệt Quốc, Tam Quốc, Hán Sở tranh hùng, người ta thường nghe hai tiếng “quân tử” và “tiểu nhân”, nhưng trong cuộc sống thường ngày của người Việt hải ngoại, chúng ta ít khi nghe nhắc đến hai từ này. Chúng ta nghe thường xuyên những từ như chơi bẩn, chơi hạ cấp, đạo đức giã.
Bảo Trợ