Nhưng Tôi Không Muốn Chết Dù Cho...

15 Tháng Bảy 20175:54 CH(Xem: 770)
Nếu các bạn cũng ở tuổi thất thập như mình và cũng ưa thích nghe nhạc ngoại quốc Anh, Pháp và Mỹ như mình thì hẵn còn nhớ bài ca rất thịnh hành và rất mến chuộng thời thập niên của năm bảy mươi có tựa đề là Reflections of My Life do ban nhạc Tô Cách Lan có cái tên rất ngọt ngào là The Marmalade diển tả năm 1970. Bản nhạc này bán ra được một triệu dĩa năm 1971 và được thưởng Dĩa Vàng sau đó. Ở Hongkong bài này được xếp đứng đầu trong danh sách xếp hạng nhạc pop trong nhiều tuần thời đó. Ngoài phần phối âm tuyệt vời, giọng ca của Dean Ford đã đưa bài ca này vào tận sâu và khắc đậm vào tâm thức của người nghe.

Về phần lời ca, theo ý riêng của mình, thì nghe có vẻ yếm thế nhưng nhìn cho sâu hơn nữa thì nó mang triết lý trở về với Chân Ngã, Chốn An Bình vĩnh cửu của mình. Mở đầu baì ca là cái nhìn về sự VôThường của cuộc đời, về cái lao đao của kiếp người cũng là cái phản ánh của chính đời mình, và điều đó khiến cho tác giả bài ca cảm thấy u sầu và chỉ muốn được trở về chốn An Bình của mình. Rồi giọt nước mắt tuôn trào thấy mình như đang chết và muốn thay đổi lại tất cả chung quanh mình. Thế giới này quả là thật là tệ bạc, thật là đáng chán chường nhưng sao mình vẫn không muốn rời bỏ nó...Tôi khóc, tôi buồn...hãy để tôi trở về với Cỏi Bình Yên... Có lẽ đây là cái đau khổ của kiếp người.
tree
Bài ca được viết ở hợp âm G trưởng với khúc dạo “trong như nước suối” của cây guitar đệm. Đến cuối hợp âm B thứ thì tiếng đàn bass “nhức nhối” xen vào làm người nghe phải... nổi da gà vì âm điệu làm rung mạnh cảm thức âm nhạc nơi dây thần kinh thính giác của ta. (Trình tự của hợp âm của bài ca như sau: /G Bm Em G7 C-Em-Am D7/ ). Phải nhận rằng tiếng bass trong bài đã đóng phần quan trọng cho sự truyền cảm của bài ca. Rồi đến sau phàn điệp khúc thì tiếng guitra solo trổi lên thiết tha trong u sầu. Âm thanh của tiếng đàn kéo dài như tiếng đàn bầu ai oán, thở than cho kiếp người phù du đầy khổ lụy. Ngoài giọng ca buồn như than thở của Dean Ford, ở phần cuối bài ca, thỉnh thoảng ta được nghe gịong ca phụ nổi lên “châm vào” sau khi giọng chính vừa dứt làm cho dây thần kinh thính giác của người nghe chạm tới tột đỉnh của rung cảm. Bài ca này đã theo tôi tận vào trại cải tạo người vượt biển ở Tiền giang và đã là say mê những người bạn trẻ cùng cảnh tội tù.

Mới đây tình cờ mình vào YouTube và được nghe Dean Ford diển tả lại bài nài có lẽ vào những năm gần đây với gịọng ca đã chính mùi, điêu luyện và đầy sáng tạo từ lối diển tả cho đến cách trình tấu. Lần này Dean giữ phần đệm keyboard phối hợp với cây cello, đàn thùng. Dù không có cây bass tuyệt kỳ, tiếng u trầm của cây cello cũng đã tạo được cùng sự rung cảm với âm thanh mới lạ đầy du dương. Dean đã trau chuốt cách sáng tạo với cách diẻn đạt thật vượt không gian.
sun - binhminh -canhdep
Nếu có dịp xin mời các bạn yêu nhạc ngoại quốc lên YouTube bấm vào: Marmalade, Reflections of My Life để cóđược những giây phút quên đi cuộc đời đảo điên này. Mong lắm thay! Nhân đây xin ghi lại đây vài giòng cảm hứng về một bài ca mang nhiều triết lý về thân phận con người của chúng ta với tựa đề là “Cho dù...” sau đây:

Cho dù...
Ôi, cõi trần này sao lao đao thế
lại thêm kiếp con người lắm nổi truân chuyên
ta muốn sống hay ta không thích sống nữa
Bạn ta mới thấy đó nay đã thành quá vãng
bao của tiền để lại hết phía sau
sống chi cả một cuộc đời lao khổ
Hình hài đó xưa xanh tươi giờ khô héo lại
cười không được là bao mà khóc lại nhiều
do đó
ta chỉ muốn sống một đời tự toại
mặc khen chê, coi có cũng như không
Sống được bao năm mà buồn cho lắm
lúc cuối đời chỉ muốn hưởng từng giây

con người chúng ta chỉ sống được một lần rồi chết
Ta không muốn chết cho dù cõi đời này không đáng sống
cảm tạ Bề Trên đã cho con kiếp sống này
không tận hưởng xem như phụ lòng của Thượng đế

Aum

ttt _ July 2017

Thành Lacey Trương
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Bộ mặt Sài gòn, lúc 1955, người ta còn thấy những thầy Cảnh Sát được gọi là Mã Tà, đứng huýt còi ở các ngã tư đường. Vậy mà chẳng bao lâu chữ gọi mã tà đó đã biến mất. Và sau này, sẽ còn nhiều cái biến mất như thế.
Cháu có quen một anh chàng, hai đứa yêu nhau cũng khá lâu, cũng là 7, 8 năm dài. Gia đình, bạn bè đôi bên đều mặc nhiên coi hai đứa cháu là một cặp. Yêu từ năm 25 tuổi đến giờ là 33 tuổi chứ ít gì, già thì thôi!
Ấy, xin chớ nhanh miệng mắng người viết bài này nói nhảm. Xin hãy bình tĩnh đọc cho hết từ dòng đầu tiên cho đến chữ cuối bài để thấy cái lập luận “Chỉ có những kẻ ngu mới đi làm việc!” không phải là phi lý đâu.
Theo cuốn “danh nhân đất Kinh Bắc”, Nguyễn Nghiêu Tư còn có tên gọi khác là Nguyễn Văn Trư và tên gọi dân gian là Trạng “Lợn”. Ông có hiệu là Tùng Khê người xã Phù Lương, huyện Võ Giàng, phủ Từ Sơn, trấn Kinh Bắc. Tương truyền lúc nhỏ theo cha làm nghề thịt lợn, lại đẻ vào tháng 10 (tháng Hợi) nên đặt tên là Nguyễn Văn Trư và thường gọi là cậu Lợn (chữ Hán “trư” nghĩa là lợn).
Ở miền Nam Việt Nam trước 1975, Ly Rượu Mừng xem là một bài hát tiêu biểu của nhạc Xuân, thường được trình bày trên các đài phát thanh và truyền hình của miền Nam và ở các buổi trình diễn âm nhạc cuối năm. Mặt khác nó cũng được hát lên trong các buổi họp mặt gia đình riêng tư. Bài hát này viết theo thể valse, có âm điệu rộn ràng, tươi vui, hát lên trong ngày Tết, vào mùa Xuân, như một lời chúc tốt đẹp gửi đến cho mọi người. Đây là một nhạc phẩm rất được phổ biến, nên vào dịp đông người, mọi người đều có thể nâng ly hợp ca, mở đầu hay kết thúc cho cuộc vui.
Trước Tết, nghe một tin vui, chắc là có điềm lành, chúng ta có thể chia mừng với nhau! Câu chuyện có thể gọi là “Cướp giật nhưng trả lại tiền vì thương nạn nhân!” Chắc quý vị đã đọc câu chuyện trên báo này rồi. Một cô ở tỉnh Bình Dương đi xe gắn máy, bị một thanh niên áp sát xe, giật giỏ xách. Ngày hôm sau, người ta thấy một cái túi ni lông đặt trước trụ sở phường An Phú, xã Thuận An. Mở ra, là một bọc tiền 100 triệu đồng Việt Nam
Năm hết Tết đến, một câu chúc cửa miệng là “sống lâu trăm tuổi.” Đã có thuốc nào giúp “sống lâu trăm tuổi” chưa? -Đã có thuốc nào giúp trẻ lâu, già chậm và chết trễ hơn chưa? Tôi đang yêu đời, và muốn trẻ lâu, mạnh khỏe, vui vẻ. Mong ước này có thực tế lắm không? Và phải làm sao để đạt được điều này?
Lẽ ra bữa nay bác sĩ Lê không nhận bịnh nhân vì là ngày nghỉ trong tuần của ông. Nhưng hôm qua, trong điện thoại, nghe giọng cầu khẩn của người bịnh ông không nỡ từ chối. Người đó – ông đoán là một cô gái còn trẻ – nói chuyện với ông bằng tiếng Mỹ. Cô ta hỏi ông nhiều lần : - Có phải ông là bác sĩ Lee không ?
Em năm nay đã 43, chồng em 50 và kết hôn đã được 19 năm. Em có 2 đứa con trai đang học lớp 11 và 7. Chồng em là một người nóng nảy, dễ giận những chuyện rất nhỏ nhặt và mỗi lần gây gổ thì thường dùng những từ mạt sát em, và sau đó thì xin lỗi và hứa sửa đổi. Nhưng đúng là bản chất con người thì không dễ gì thay đổi.
Họ đến với nhau vào tuổi xế xế chứ chưa đến (xế) chiều. Vì ở anh, phong độ của chàng phi công ngày nào vẫn còn phảng phất. Chị thì dáng cao gầy, thon thả, nét yểu điệu còn vương trên nét ngà thục nữ. Bao năm qua sống đời góa bụa, chị vẫn đẹp, dù đã qua tuổi thanh xuân. Nên, “lần đầu gặp em tinh tú quay cuồng”, khiến anh nhìn mãi cô thợ cắt tóc trong tấm gương trước mặt mà không cần biết tay thợ này có khéo hay không.
Bảo Trợ