Cảm Nhận Về Đất Nước Ngày Nay

23 Tháng Sáu 20173:56 CH(Xem: 2173)

Cảm nhận về Đất Nước ngày nay

#GNsP (23.06.2017) – Có lẽ bất cứ ai trải qua năm tháng cắp sách tới trường đều được học về Trường ca Mặt đường khát vọng của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm, trong đó chương V có bài thơ Đất Nước của ông trong chương trình học phổ thông Trung học. Đất Nước là gì trong trái tim của mỗi người con dân đất Việt, càng lớn lên, càng trưởng thành thì cảm nhận về Đất Nước thêm rõ ràng và thấm đậm hơn trước những biến cố mà Đất Nước đang trải qua.
 
blankĐề thi ngữ văn năm nay đưa ra trích đoạn trong bài Đất Nước, từ đó nói lên cảm nhận và quan điểm của mình. Đất Nước là gì sao mà nghe mông lung trìu tượng đến như vậy? Nhưng nó lại gần gũi, thân thương như chính sinh hoạt cuộc sống của ta vậy. Đó là nơi anh đến trường, là nơi em tắm, là điểm hẹn hò, là nỗi nhớ, là tình yêu đôi lứa.
 
Nhưng hiện thực đất nước có bình an như vậy? Giờ đây nơi trường học bạo lực học đường diễn ra triền miên. Suối nguồn, sông cả và biển lớn bị nhiễm độc thành một hệ thống bởi xả thải hủy hoại môi sinh.
 
Rừng xanh bị tàn phá còn tổ ấm nào cho chim phượng hoàng có chốn dung thân, kỳ hoa dị thảo trở nên héo úa tàn tạ. Biển xanh đại dương bao la liệu còn là môi trường sống an toàn cho cá ngư ông móng nước biển khơi khi Formosa xả độc tố ngày ngày không ngưng nghỉ ?.
Đất Nước ta không gian rộng lớn, từ mũi Cà Mau đến địa đầu Móng Cái, nơi đảo xa lấp ló vọng về, bất cứ đâu cũng có dấu chân của giặc Tàu lẩn khuất. Đằng đẳng Bốn ngàn năm Văn Hiến, tự hỏi lòng mình văn hóa nước Việt đi về đâu bởi như đang tan dần trong văn vật lân bang phương Bắc.
 
Đất Nước như là một người Mẹ hiền từ nhẫn nại đầy yêu thương, dang rộng vòng tay ôm ấp tất cả con mình. Nhưng tiếc rằng con cái đang bị tản mác khắp năm Châu cũng chỉ vì lòng hận thù quá khứ. Lòng đất Mẹ quặn thắt nhớ thương, nhưng những đứa con đang cầm quyền vương quốc không một chút tâm an vẫn lo sợ những điều hoang tưởng mà quên đi sự hòa hợp đoàn viên. Mà sao rất lạ, mỗi năm trong nhiều ngày, họ vẫn rả rích kêu gọi hòa giải trên đầu môi trót lưỡi.
Cứ như vậy đến bao giờ Đất Nước mới là nơi dân ta đoàn tụ ?
 
Không chỉ thế, mới đây thôi họ còn nhẫn tâm chia cắt đồng bào ta phải đi ra khỏi đất nước, chặn đứng mạch nguồn yêu thương từ lòng đất Mẹ bằng cái lệnh trục xuất công dân. Than ôi! Đâu là nơi Chim về, đâu là chốn Rồng ở?
Tôi cảm thấy Lạc Long Quân, Âu Cơ đang cố chạy quanh, vùng vẫy để tìm cho mình một chốn dung thân, lên non, non mòn, xuống bể, bể cạn, còn nơi đâu êm ái để nâng, để hứng bọc trứng trăm con? Kiếp đời nay sao nó sống bạc đến vậy! Nó đâu còn đếm xỉa đến cuội nguồn, nó bàng quang với những ai đã khuất.
 
Núi xương, sông máu ông cha để lại qua lịch sử những chiến tích đánh tan giặc thù để Đất Nước không bị Hán hóa đô hộ, thế mà giờ đây Việt Nam còn hay đã mất, hình hài lân bang đang hiện hữu lan tràn trên quê hương từ Hoàng Trường Sa đến bao người dân vô tội bị chết bởi tay súng giặc Tàu.
Những ai ai bây giờ còn sống có cảm nhận được gì từ Đất Nước yêu thương ? Những bậc làm cha mẹ, từ sáng sớm đến lúc nhắm mắt ngủ có truyền lại cho con mình tâm thức yêu quê hương và bảo vệ từng tấc đất, biển cả và trời xanh.
 
Muốn giữ được Đất Nước trường tồn mai sau thì hiện tại mỗi người nghé đôi vai của mình gánh vác phần giang sơn xã tắc. Thiết nghĩ đó là quyền và bổn phận của mỗi người. Cái quyền đó là quyền được chống lại kẻ đang có dã tâm đang biến Đất Nước này như không còn Đất Nước.
Để rồi… bình yên lại trở về trên quê hương và cùng nhau:
“Đất là nơi anh đến trường
Nước là nơi em tắm
Đất Nước là nơi ta hò hẹn
Đất Nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm
Đất là nơi “con chim phượng hoàng bay về hòn núi bạc”
Nước là nơi “con cá ngư ông móng nước biển khơi”
Thời gian đằng đẵng
Không gian mệnh mông
Đất Nước là nơi dân mình đoàn tụ
Đất là nơi Chim về
Nước là nơi Rồng ở
Lạc Long Quân và Âu Cơ
Đẻ ra đồng bào ta trong bọc trứng
Những ai đã khuất
Những ai bây giờ
Yêu nhau và sinh con đẻ cái
Gánh vác phần người đi trước để lại
Dặn dò con cháu chuyện mai sau
Hằng năm ăn đâu làm đâu
Cũng biết cúi đầu nhớ ngày giỗ Tổ” ( Trích thơ trong bài Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm, đề thi ngữ văn 2017).
22.6.2011
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi lặng đứng trước ngôi mộ đơn sơ của một người thầy cũ, đúng ra là Linh mục Hiệu trưởng, nhưng bây giờ cái cảm tưởng một vị thầy, một vị Hiệu trưởng để lại ấn tượng trong lòng tôi nhiều hơn cả chức năng mục vụ Linh mục của thầy./10 Tháng Mười Một 2012(Xem: 4010)/
Lời nói “Ta yêu con” cứ vang mãi trong những bước chân nhịp nhàng đầy hy vọng. Hai bên đường những cánh đồng lúa chín vàng, mùa gặt đến! Hồn nhỏ với tâm tình yêu mến người chết trên giá gỗ, đã hòa nhập với dòng người lên đường gặt hái những vụ mùa trên đồng lúa bao la!/18 Tháng Tư 2014(Xem: 3873)/
Trong các cha xứ về ở làng Ba, Vinh Trung lâu nhất là Cha Phêrô Trần Đình Trọng, khoảng mười tám năm, từ năm 1967 cho đến khi ngài qua đời vào năm 1985. Lâu như vậy cũng có thể vì thời cuộc vào thời điểm đó, và cũng nhờ đó Cha Trần Đình Trọng đã để lại nhiều ký ức, nhiều kỷ niệm trong lòng giáo dân Vinh Trung cho đến tận bây giờ./05 Tháng Chín 2014(Xem: 5563) Đặng Xuân Hường/
Năm 1954, Duyên Anh di cư vào Nam. Để kiếm sống, ông đã làm mọi công việc của một thanh niên hè phố, chẳng có nghề ngỗng nào nhất định. Khi thì theo một nhóm sơn đông mãi võ, khi tháp tùng đoàn cải lương lưu diễn đây, mai đó./17 Tháng Năm 2012(Xem: 5357) Đoàn Thạch Hãn/
Nói đến ngôi trường làng, lớp trẻ bây giờ và có lẽ lớp tuổi trên dưới năm mươi ở Bình Giã mấy mươi năm trước, không ai là không một thời cắp sách đến ngôi trường làng. Cái tuổi hồn nhiên, ngây thơ được đến trường ê a học vài chữ thấy sao nhớ thương chi lạ! blank Có một bài hát ngắn của những năm đầu tiên đi học, chắc chẳng mấy ai quên : "A b c là ba chữ đầu. Ô ê kia đầu có nón che. Học cho chăm đừng có khóc nhè”! Cái thuở mà học trò cắp sách đến trường chỉ vỏn vẹn cuốn tập, lọ mực tím, cây bút. Cặp sách, bút pilot, alpha...hồi đó còn là một xa-xí phẩm đối với học trò. Cha mẹ lo cày cấy, thu hoạch chẳng được bao nhiêu, làm sao có thể có đủ tiền bạc để mua sắm những thứ tốn tiền đó. Có sách vở bút mực là đã tương đối đầy đủ rồi. Đi học trường Tiểu học, tay ôm mấy cuốn tập, tay xách lọ mực tím, và đi chân đất! Bây giờ mỗi lần nghe đến "mực tím" tưởng tượng thấy dễ thương, hồn nhiên và rất gợi nhớ tuổi học trò.
Tôi vừa đọc bài " Những đức tính Tốt và Xấu của người Việt " trên trang mạng tiengnoigiaodan.net của Ông Đào Văn Bình. Tôi rất vui và đắc ý vì ông Bình đã có cái nhìn " quy tư " về con Người chính mình và đồng bào mình./12 Tháng Năm 2012(Xem: 6195) Nguyễn Quang/
Mỗi lần về thăm quê cũ, tôi thường gặp lại những người quen với nhiều kỷ niệm xa xưa trong ký ức, trong quá khứ. Năm nay, trong chuyến về quê thêm một lần nữa, tôi chợt thấy xao động trong lòng khi gặp lại một người bạn thân quen từ hồi còn nhỏ xíu, nhưng cái kỷ niệm khó quên thuở ngày xưa vẫn nằm im trong tiềm thức tôi từ ngày ấy./18 Tháng Bảy 2012(Xem: 8720) /
Khi nói về lịch sử Việt Nam, người ta thường hay nhắc đến cụm từ “Việt Nam có bốn nghìn năm văn hiến” mà văn hiến là truyển thống văn hóa lâu đời. Người ta cũng nói đến hai chữ văn vật vốn là truyền thống văn hóa biểu hiện ở nhiều nhân tài và nhiều di tích lịch sử.../09 Tháng Sáu 20122:00 CH(Xem: 4568)/
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh ("Tây tiến", thơ Quang Dũng) Xa nhìn thấp thoáng trong mây muôn bóng quân Nam chập chùng... (1) Câu hát ấy, từ bao năm nay vẫn cứ theo tôi, theo tôi mãi. Câu chuyện bắt đầu tư những ngày xa xưa, thuở tôi còn là cậu học trò nhỏ vừa bước vào năm học đầu tiên của một trường trung học ở thành phố cao nguyên có cái biệt danh nghe buồn buồn là "Buồn-muôn-thuở". Cậu học trò ấy, vào mỗi sáng thứ Hai, cùng chúng bạn đứng xếp hàng ngay ngắn trước sân cờ nao nức chờ đợi phút giây được tham dự vào nghi thức thượng kỳ đầu tuần trong bầu không khí thật trang nghiêm giữa sân trường thuở ấy.
“Thế là cậu đã nhẹ nhàng ra đi, rời xa cái thế giới mà cậu đã để lại rất nhiều sau hơn 80 năm góp mặt và đã sống tràn đầy từng phút từng giây. Trước hết, là một nhạc sĩ, cậu đã để lại hơn 200 nhạc phẩm, đã làm phong phú đời sống tinh thần và tình cảm của hàng triệu người nghe, và sẽ còn làm rung động tâm hồn hàng triệu người yêu nhạc nữa trong những thế hệ mai sau. Là một nghệ sĩ tài danh, cậu không kiêu căng lập dị. Trái lại, cậu đã luôn luôn cư xử khiêm tốn, nhún nhường, tôn trọng người khác như tác phong của con người có văn hóa, một đức tính đã khiến cậu được nhiều người mến mộ và noi gương. Là một nghệ sĩ chân chính, cậu đã không để đồng tiền làm vẩn đục tâm hồn. Cậu không đòi hỏi những ca sĩ trình diễn nhạc phẩm của mình phải trả tiền tác quyền mà chỉ nhận tiền của những ban nhạc lớn nhưng hầu hết số tiền thu được cậu đã đem tặng cho các hội từ thiện.
Bảo Trợ