Biết Xấu Hổ Là Khởi Đầu Của Hạnh Phúc

16 Tháng Sáu 201710:04 CH(Xem: 2543)

Biết xấu hổ là khởi đầu của hạnh phúc

blank

Thánh lễ tại nhà nguyện Marta, 16.06.2017

Chúng ta ý thức rằng mình yếu đuối, tội lỗi và dễ bị tổn thương. Chúng ta cũng biết rằng, chỉ có Chúa mới có thể cứu giúp và chữa lành chúng ta. Đức Thánh Cha chia sẻ như thế trong thánh lễ sáng nay tại nhà nguyện Marta.

Bụi đất

Không ai trong chúng ta có thể tự cứu mình, chúng ta cần sức mạnh của Thiên Chúa cứu chúng ta. Tất cả chúng ta đều dễ bị tổn thương, đều mong manh yếu đuối, và chúng ta cần được chữa lành. Chúng ta đang đau đớn, bối rối, chịu bắt bớ. Những điều ấy cho thấy sự yếu đuối của chúng ta, cũng giống như kinh nghiệm của thánh Phaolô, chúng ta yếu hèn tựa đất sét. Đó là sự mong manh của chúng ta. Đó là một trong những điều khó khăn nhất để thừa nhận trong cuộc sống. Đôi khi chúng ta cố tình không thừa nhận sự mong manh yếu đuối của mình, nhiều khi chúng ta không muốn thấy điều ấy, nhiều khi chúng ta tìm cách che đậy điều ấy bằng những cách ngụy trang, bằng những lối trang điểm. Khi làm như thế, chúng ta sống giả hình trước mặt người khác.

Không chỉ sống đạo đức giả trước mặt người khác, khi không thừa nhận sự yếu đuối của mình, chính chúng ta cũng sống mâu thuẫn với chính mình. Vì khi đó, chúng ta tin vào những điều khác, suy nghĩ những thứ khác. Chúng ta tưởng rằng mình không cần ai giúp đỡ, tưởng rằng mình không cần được chữa lành. Nói ngắn gọn, khi làm như thế, chúng ta không biết mình chỉ là bụi đất, chúng ta cứ nghĩ là mình giá trị lắm. Đó là con đường của hư danh của phù vân của kiêu hãnh tự phụ. Đó là con đường của những người không cảm nghiệm được những yếu đuối của mình, không biết đi tìm ơn cứu rỗi.

Bình sành và ngọc quý

Thế nhưng, khi ý thức được mình chỉ là bình sành, và trong bình sành ấy chứa đựng ngọc quý là sức mạnh của Thiên Chúa; thì chính Thiên Chúa sẽ cứu vớt chúng ta. Đó là kinh nghiệm của thánh Phaolô: chúng tôi bị khổ cực tư bề, nhưng không bị đè bẹp, hoang mang nhưng không tuyệt vọng, bị ngược đãi nhưng không bị bỏ rơi, bị quật ngã nhưng không bị tiêu diệt. Như thế luôn có mối tương phản và tương quan giữa đất sét và quyền năng, giữa bình sành và ngọc quý. Chúng ta mang ngọc quý trong những bình sành. Nhưng luôn có cám dỗ trong chúng ta là che đậy chính mình và không nhận biết mình chỉ là đất sét. Khi che dấu như thế, chúng ta sống đạo đức giả.

Chúng ta cần đi vào cuộc đối thoại giữa đất sét và ngọc quý như thánh Phaolô, để rao giảng Lời Chúa. Đây là cuộc đối thoại liên tục tiếp diễn và trong sự trung thực. Ngay cả nhiều khi chúng ta cần thú nhận trong xấu hổ. Thế nhưng trên thị trường, người ta luôn cần một chút vôi ve để quét lên để che phủ đất sét. Ngược lại, trước mặt Chúa, chúng ta cần chấp nhận sự yếu đuối, cần chấp nhận mình dễ bị tổn thương, chấp nhận những khó khăn mình đang đối diện, ngay cả chấp nhận rằng, mình thật sự xấu hổ.

Biết xấu hổ

Biết xấu hổ là lúc chúng ta bắt đầu có thể đón nhận sức mạnh của Thiên Chúa. Biết xấu hổ vì chúng ta nhìn nhận sự thật nơi bản thân mình, rằng tôi chỉ là đất sét mà thôi, rằng tôi chỉ là chiếc bình sành chứ không phải là bình vàng bạc gì. Là bụi đất. Nếu chúng ta khám phá và nhìn nhận khởi điểm quan trọng này, chúng ta sẽ hạnh phúc, chúng ta sẽ rất hạnh phúc. Hãy nghĩ về cuộc đối thoại giữa sức mạnh của Thiên Chúa và sự yếu đuối đất sét, nghĩ về việc rửa chân, nghĩ về phản ứng của Phêrô khi Chúa tiến đến rửa chân cho ông. Ông đã cản ngăn Chúa mà nói: Không, không đời nào con chịu, Thầy mà rửa chân cho con sao? Lúc ấy ông chưa hiểu. Chúng ta là bụi đất, chúng ta cần sức mạnh của Thiên Chúa cứu độ chúng ta.

Do đó chỉ khi chúng ta nhìn nhận sự thật nơi bản thân, nhìn nhận những mong manh yếu đuối và tội lỗi của mình, chỉ khi chúng ta nhìn thấy bản thân mình chỉ là bụi đất chỉ là đất sét chỉ là bình sành; chỉ khi ấy sức mạnh vô song và phi thường của Thiên Chúa mới đến và làm cho chúng ta trở nên mạnh mẽ, trở nên viên mãn. Khi ấy Thiên Chúa cứu độ chúng ta, giúp chúng ta hạnh phúc, giúp chúng ta nhận được niềm vui ơn cứu độ, giúp ta nhận được ngọc quý, nhận được kho báu của Ngài.

Tứ Quyết SJ

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Mẹ của con, ôi cao vời khôn sánh Dạy dỗ con nào ai biết bao điều Nên con viết cho Mẹ biết bao nhiêu Cầu xin Chúa ban ơn lành cho Mẹ./12 Tháng Năm 2012(Xem: 9682)/
Ngày còn nhỏ, tôi rất mê đọc truyện kiếm hiệp, và hình ảnh một môn sinh hoàn tất công việc học hỏi, bái tạ thầy để xuống núi luôn luôn là một hình ảnh gây xúc cảm. Người môn sinh sau một thời gian rất dài theo thọ giáo đã được vị thầy khả kính truyền hết bí quyết võ thuật, kiếm thuật...đôi khi cả những tuyệt chiêu mà chỉ có những môn sinh tài đức vẹn toàn mới được thầy thương mến truyền cho/24 Tháng Bảy 2012(Xem: 6420) Đặng Xuân Hường/
Khi cuộc sống trở nên phức tạp, hãy tìm sự an ủi nội tâm nơi Lời Chúa. Dưới đây là tuyển tập các đoạn Thánh Kinh nhằm thêm sức mạnh trong những lúc khó khăn của cuộc đời. 1 - “Đừng sợ, vì Ta đã chuộc ngươi về, đã gọi ngươi bằng chính tên ngươi: ngươi là của riêng Ta! " (Is 43, 1). 2 - “Kẻ cậy chiến xa, người nhờ chiến mã, phần chúng tôi, chỉ kêu cầu danh CHÚA là Thiên Chúa chúng tôi” (Tv 20,8). 3 - “Và toàn thể đại hội này sẽ biết rằng không phải nhờ gươm, nhờ giáo mà ĐỨC CHÚA ban chiến thắng, vì chiến đấu là việc của ĐỨC CHÚA và Người sẽ trao các người vào tay chúng ta!” (1 Sm 17, 47). 4 – “Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào ĐỨC CHÚA, và có ĐỨC CHÚA làm chỗ nương thân.” (Gr 17,7)
Ngày nay nền móng gia đình, tế bào cơ bản của xã hội nhân loại, đang càng ngày càng bị xói mòn một cách khủng khiếp bởi những trào lưu tự do luyến ái thái quá, nam nữ sống chung không cần hôn thú hay kiểu sống “tiền dâm hậu thú” mà gọi là “sống thử”.../11 Tháng Sáu 2012 (Xem: 6477) /
Ở Việt Nam hiện nay, nhiều cơ sở Giáo Hội sử dụng giáo dân làm nhân viên thường trực có trả lương, để đảm nhiệm nhiều công việc càng ngày càng đa dạng. Hình thức nhân dụng này đã trở thành phổ biến trong các Giáo Hội Tây Phương, nhất là Hoa Kỳ. Hiện Giáo Hội Hoa kỳ đang được coi là định chế tôn giáo sử dụng nhiều nhân viên giáo dân hơn cả, có lẽ chỉ thua Chính Phủ Liên Bang. Hiện tượng này có những hệ luận tốt xấu, được Francis Maier đề cập tới trong một tham luận đăng trên www.frinstitute.org của Viện Đức Tin và Lý Trí./ 20 Tháng Tám 2012(Xem: 6980) /
Mẹ ơi! Hãy để con ra đời sống với Mẹ, con chính là hình ảnh của Mẹ, là hình ảnh của Thượng Đế, đừng giết con, đừng xoá đi thân xác con, là hình ảnh Thượng Đế trong lòng Mẹ. Mẹ giết sự sống của con là Mẹ đã giết Thượng Đế, Đấng ban sự sống cho Mẹ và cho con, Đấng đã sinh ra Linh hồn của Mẹ và của con! Linh hồn con đang run rẩy, thể xác con đang âu lo, con mong muốn được gặp Mẹ trên cõi đời Mẹ đang sống!/08 Tháng Bảy 2012 (Xem: 5805)/
Ơn gọi luôn luôn phải đến từ hai phía: Chúa gọi và tôi đáp trả. Vậy trong đời sống dâng hiến đâu là yếu tố quyết định: Chúa (chọn) gọi hay tôi (chọn) đáp trả? Câu trả lời quá rõ ràng rồi: Chúa gọi. Nếu Chúa không gọi thì tôi đâu biết đáp trả ai hay đáp trả cái gì. Chúa luôn là người đi bước trước. Thế nhưng vẫn còn một câu hỏi khác nữa cần phải đặt ra đó là “Có phải ý Chúa muốn tôi đi tu hay không?” Nghe hơi kỳ kỳ rồi đấy, đã bảo là Chúa gọi tôi rồi mà bây giờ còn hỏi lại tôi đi tu có phải là ý Chúa hay không. Cứ từ từ suy nghĩ, một vấn đề nghe có vẻ vô lý như vậy nhưng thực ra vẫn có cái lý của nó. Chúng ta biết rằng chữ “ơn gọi” ngày nay không còn được dùng để chỉ riêng cho đời sống dâng hiến nữa. Một người không đi tu thì họ có ơn gọi lập gia đình hoặc là ơn gọi độc thân.
Tiếp tục loạt bài giáo lý về cầu nguyện, trong buổi tiếp kiến chung trực tuyến vào sáng thứ Tư 05/05, Đức Thánh Cha Phanxicô đã trình bày về đề tài chiêm niệm. Theo ngài, không có đối nghịch giữa cầu nguyện và hành động. Trong Tin mừng chỉ có một tiếng gọi duy nhất, đó là theo Chúa trên con đường tình yêu. Bác ái và chiêm niệm đồng nghĩa với nhau. Hồng Thủy - Vatican News
Trong buổi tiếp kiến chung trực tuyến sáng ngày 14/4/2021, tiếp tục bài giáo lý về việc cầu nguyện của người Kitô hữu, Đức Thánh Cha Phanxicô giải thích rằng lời cầu nguyện thuộc về chính bản chất của Giáo hội;nếu thiếu cầu nguyện thì Giáo hội không thể thực hiện sứ mệnh truyền giáo và phục vụ người khác. Hồng Thủy - Vatican News Trong bài giáo lý tại buổi tiếp kiến chung trực tuyến sáng thứ Tư 14/04 Đức Thánh Cha suy tư về vai trò của Giáo hội như trường học tuyệt vời của việc cầu nguyện. Bắt đầu từ cha mẹ chúng ta, những người dạy chúng ta cầu nguyện, gieo vào tâm hồn chúng ta hạt giống được chín mùi qua đời sống của Ki-tô hữu. Bên cạnh đó, gương sáng của những tín hữu sống đức tin, việc tham dự vào đời sống của giáo xứ và Thánh lễ, giúp chúng ta không chỉ phát triển đời sống cầu nguyện ở mức độ cá nhân nhưng còn được đón nhận di sản cầu nguyện và tu đức phong phú của Giáo hội.
Chợt Ngài bỗng kêu lên một tiếng lớn rồi tắt thở! Thân xác Ngài rũ xuống, thập giá rung lên nhè nhẹ! Chiều đang dần tàn, cảnh hoàng hôn thật thê lương trong ráng chiều màu tím thẫm ảm đạm! Post 30 Tháng Ba 2013(Xem: 3284)/10 Tháng Tư 202011:00 SA(Xem: 4361)
Bảo Trợ