Ông Nguyễn Ái Quốc Chết Rũ Tù Ở Hồng Kông Năm 1931, Nếu ...

28 Tháng Năm 20171:54 SA(Xem: 1948)

ÔNG NGUYỄN ÁI QUỐC CHẾT RŨ TÙ Ở HỒNG KÔNG NĂM 1931, NẾU ...

Chuyện luật sư Loseby không tố cáo, mà bao che, giúp đỡ Nguyễn Ái Quốc ở Hồng Kông năm 1931 
 
Ls. Trần Hồng Phong
blank
Bào chữa là một trong những quyền cơ bản, cổ xưa và quan trọng nhất của con người. Pháp luật của tất cả các nước trên thế giới - trong đó có Việt Nam, Công ước quốc tế của Liên Hợp Quốc ghi nhận và tôn trọng quyền bào chữa của bị can, bị cáo. Không ai bị xem là có tội khi chưa có bản án có hiệu lực pháp luật, được xét xử bởi một phiên tòa công khai, nghiêm minh. Để thực hiện quyền bào chữa, từ lâu đã xuất hiện chế định luật sư. Luật sư là người có nghĩa vụ, xứ mệnh bào chữa, bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp cho thân chủ của mình. Nói một cách đơn giản, trách nhiệm của luật sư là gỡ tội, không được phép làm tăng nặng/xấu đi tình trạng pháp lý của nghi can, bị can, bị cáo.

Sách về vụ án Nguyễn Ái Quốc ở Hồng Kông năm 1931 được xuất bản rất nhiều tại Việt Nam (ảnh minh họa)

Điều này cũng giống như trách nhiệm của bác sỹ là chữa bệnh cho bệnh nhân, không phân biệt bệnh nhân là phe "ta" hay phe "địch", giàu hay nghèo, quan hay dân. Trong khi đó, trách nhiệm phát hiện và chứng minh tội phạm là của Nhà nước, của các cơ quan tiến hành tố tụng: như Công an, Viện kiểm sát và cả Tòa án (thông qua xét xử).



Từ trước đến nay, pháp luật Việt Nam cũng quy định như trên. Và điều đó là hợp lý, bảo đảm quyền bào chữa của bị can, bị cáo.

Thế nhưng, tại kỳ họp Quốc Hội đang diễn ra tháng 5/2017, dự thảo sửa đổi Bộ luật hình sự và một vài ý kiến của đại biểu Quốc Hội đã đề nghị sửa đổi Bộ luật hình sự hiện hành theo hướng buộc người luật sư phải tố giác hành vi có dấu hiệu phạm tội của thân chủ (đối với những tội danh liên quan đến an ninh quốc gia). Nói một cách đơn giản, là luật sư bị buộc phải đi tố cáo thân chủ!

Theo tôi, việc luật sư bị buộc (bởi luật) phải đi tố thân chủ của mình, là không hợp lý về mặt pháp luật, đạo đức và cả quyền con người. Vì lẽ:

- Trong khi nhận trách nhiệm bào chữa, giảm nhẹ cho thân chủ, luật sư lại đi tố cáo thân chủ của mình, tức làm xấu đi tình trạng pháp lý của thân chủ, chính là sự phản bội đối với khách hàng. Xét về mặt đạo đức, điều ấy thể hiện luật sư là một người hai vai, không đàng hoàng và không thể đàng hoàng.

- Không thể viện dẫn rằng những tội về an ninh quốc gia là nghiêm trọng, nên luật sư phải tố cáo thân chủ. Vì như đã nói, đây không phải là trách nhiệm của người luật sư. Vì luật sư là người bào chữa chứ không phải là người kết tội. Điều này là chân lý rõ ràng, không cần phải bàn cãi.

- Nếu luật sư đi tố cáo thân chủ, thì liệu có ai dám nhờ đến luật sư? Khi đó, quyền bào chữa của bị can bị cáo nghiễm nhiên bị hạn chế, ảnh hưởng, không được bảo đảm một cách chính đáng và thực chất.

Thiết nghĩ không cần thiết phải dài dòng về những vấn đề đã mang tính chân lý, là thành tựu của nhân loại, là bản chất tốt đẹp của loài người. Tôi chỉ muốn kể lại câu chuyện sau đây: câu chuyện về Nguyễn Ái Quốc (sau này là Chủ tịch Hồ Chí Minh, lãnh tụ của Đảng cộng sản Việt Nam), đã được luật sư Loseby và gia đình ông, che dấu, giúp đỡ trốn thoát khỏi Hồng Kông năm 1931.

Đây là một câu chuyện có thật 100%, rất nhiều sách, tài liệu, báo chí đã xuất bản. Ai cũng có thể  dễ dàng tìm đọc. Câu chuyện ấy như sau:

Nguồn: Vụ án Nguyễn Ái Quốc ở Hồng Kông năm 1931 (báo Nghệ An) Ghi chú: Danh từ "Người" chỉ Nguyễn Ái Quốc (Chủ tịch Hồ Chí Minh)
............

Ngày 6/6/1931,  Mật thám Pháp ở Đông Dương và mật thám Anh ở Hồng Kông đã bắt được Nguyễn Ái Quốc - một "trùm cộng sản" tại địa chỉ "186 Tam Lung - Hongkong. Tuy nhiên, trong toàn bộ diễn tiến của vụ án, Nguyễn Ái Quốc chỉ khai mình là Tống Văn Sơ - một nhà buôn. Chứ không thừa nhận mình là Nguyễn Ái Quốc.

Qua giới thiệu, Nguyễn Ái Quốc được Loseby, một luật sư nổi tiếng lúc đó, đang hành nghề ở Hồng Kông giúp đỡ. Tống Văn Sơ cảm ơn sự quan tâm của luật sư đối với mình, và tỏ ý băn khoăn vì không có tiền để trả công cho ông. Luật sư nói: "Tôi nhận giúp vì danh dự chứ không phải vì tiền. Tôi sẽ ra sức cứu giúp, mong người tù hãy tin tưởng và hãy nói, cung cấp cho luật sư những điều gì có thể giúp trong việc bênh vực… "

Vụ án này đã trải qua 9 phiên toà xét xử, từ ngày 31/7/1931 đến 19/9/1931. Bào chữa cho Tống Văn Sơ, tham gia tranh tụng tại phiên tòa có luật sư J.C Jenkin và luật sư Loseby. Cả hai luật sư đã hết lòng bào chữa cho Tống Văn Sơ.

Kết quả xét xử: Toà án Viện Cơ mật Hoàng Gia Anh tuyên trả tự do cho Tống Văn Sơ, bằng cách cho Người được tự do lựa chọn nơi mình đến. 

Ngày 28/12/1932, Tống Văn Sơ được tự do và đi đến Singapore. Nhưng ngay khi đi đến Singapore, Tống Văn Sơ lại bị buộc quay trở lại Hồng Kông, không được phép nhập cảnh.

Ngày 19/1/1933, Nguyễn Ái Quốc lại bị bắt giam tại Hồng Kông. Ngay khi ấy, Người đã kịp thời viết thư báo tin cho luật sư Loseby và nhờ ông giúp đỡ. Luật sư đã đề nghị Thống đốc HongKong can thiệp, và Thống đốc đã buộc phải ra lệnh thả Tống Văn Sơ và hạn trong ba ngày phải rời khỏi Hồng Kông.

Một lần nữa gia đình luật sư Loseby lại bênh vực và cứu Tống Văn Sơ ra khỏi nhà tù. Kế hoạch di chuyển và bí mật tổ chức cho Tống Văn Sơ trốn đã được vạch ra. Khi ở tạm thời trong Ký túc xá Hội Thanh niên Thiên chúa giáo Trung Hoa (YMCA), khi thì ở ngay trong nhà của luật sư Loseby, liên tục di chuyển chỗ ở 3-4 lần, cuối cùng ngày 22/1/1933, Nguyễn Ái Quốc đã cải trang thành một thương gia Trung Quốc giàu có, đi xuồng ra khơi bằng chính chiếc cano công vụ của Thống đốc Pin do ông bà Loseby bí mật bố trí.  

Ngày 25/1/1933, tàu cập bến Hạ Môn. Ở Hạ Môn một thời gian, Người lên Thượng Hải, và sau khi nhờ bà Tống Khánh Linh giúp đỡ, Nguyễn Ái Quốc bắt liên lạc được với Quốc tế Cộng sản và trở về Liên Xô an toàn sau đó.

Sau khi Tống Văn Sơ thoát khỏi Hương Cảng, luật sư Loseby vẫn chưa cảm thấy yên tâm, ông liền nghĩ ra một “diệu kế” là tung tin Tống Văn Sơ tức lãnh tụ An Nam Nguyễn Ái Quốc đã chết trong bệnh viện ở Hương Cảng. Báo chí bắt được tin đó đã nhanh chóng cho đăng tải ngay. 

30 năm sau, lúc này Nguyễn Ái Quốc đã là Chủ tịch Hồ Chí Minh và không quên ân nhân của mình. Ông đã mời gia đình luật sư Loseby đến thăm Hà Nội năm 1960. Thông tin chi tiết xem tại đây:  Bác Hồ đón tiếp gia đình luật sư Loseby qua lời kể của người phiên dịch

.....................

Qua câu chuyện trên cho thấy:

1. Luật sư Loseby và đồng nghiệp của mình không những không tố cáo, mà còn bao che, giúp đỡ Nguyễn Ái Quốc trốn thoát khỏi Hồng Kông. Ông đã làm điều đó vì thiên chức của người luật sư, chứ không phải vì tiền. Điều luật sư Loseby đã làm cũng không bị cấm chính quyền Hồng Kông cấm, dù việc Nguyễn Ái Quốc đến Hồng Kông cũng liên quan đến an ninh quốc gia ở xứ sở này.

2. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã biết ơn người luật sư đã bào chữa, che dấu cho mình. Thiết nghĩ đây là tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh, mà đảng viên nào cũng cần hiểu và học tập.

3. Nếu luật Hồng Kông quy định luật sư bị buộc phải tố cáo thân chủ, thì có lẽ câu chuyện vụ án Nguyễn Ái Quốc ở Hồng Kông sẽ có kết quả khác đi.
Nguồn: Blog Bình Luận Án.

-------------------

Luân Lê

Ông Hồ Chí Minh bị bắt giam ở Hồng Kông vì can tội gây nguy hiểm đến an ninh của quốc gia Pháp. Bà Nguyễn Thị Thuý quê ở Bắc Cạn, làm tiến sỹ, luật sư, được cử sang bên đó thay thế cho ông Loseby vì không tin tưởng luật sư ngoại quốc để bào chữa cho ông Nguyễn Ái Quốc, lúc đó có tên là Tống Văn Sơ.

Kết quả thế nào thì các vị biết rồi đấy. Ông Cụ chịu một lúc hai tội vì vừa bị đế quốc Pháp buộc tội là thành phần cộng sản nguy hiểm gây phương hại an ninh quốc gia, vừa chịu thêm một tội do bà luật sư kia tố giác với biện lý.

Thế là Cụ hết đường về Pác Pó.
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Không ít phụ huynh, giáo viên lo lắng về nội dung của những câu chuyện dân gian, ngụ ngôn đưa vào sách giáo khoa tiếng Việt lớp 1 hiện nay không thể hiện rõ tính giáo dục. Theo báo Người Lao Động, không chỉ gây tranh luận về chương trình giảng dạy vượt quá sức học sinh (HS), sách giáo khoa (SGK) Tiếng Việt lớp 1 ở một vài bộ sách mới, nhất là bộ sách Cánh Diều mắc rất nhiều sai sót khó có thể chấp nhận. Khi gà trống… bị gọi là thú dữ
Những ngày gần đây, câu chuyện về hình ảnh những chú bò tót gầy trơ xương trong dự án nghiên cứu khoa học “Khai thác và phát triển nguồn gen bò quý hiếm tại vùng rừng giáp ranh 3 tỉnh Ninh Thuận – Lâm Đồng – Khánh Hòa” được tiết lộ trên truyền thông đang khiến dư luận quan tâm. Dự án do Trung tâm Ứng dụng khoa học – công nghệ (KH&CN) tỉnh Lâm Đồng chủ trì do ông Lê Xuân Thám (nguyên giám đốc Sở KH&CN tỉnh Lâm Đồng) làm chủ nhiệm đề tài.
NGHỆ AN, Việt Nam (NV) – Một nhân viên bảo vệ già của trường tiểu học xã Hồng Thành, huyện Yên Thành đã hiếp dâm nhiều lần nữ sinh lớp 7, rồi quay video clip phát tán trên mạng xã hội. Xác nhận với báo Lao Động, hôm 23 Tháng Chín, Thượng Tá Phạm Ngọc Cảnh, trưởng Công An huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An, cho biết đang tạm giữ ông Bùi Đức Thuận (67 tuổi, trú xã Hồng Thành, huyện Yên Thành) để điều tra về tội “Hiếp dâm” rồi quay video phát tán trên mạng xã hội. Người thân đau lòng khi thấy clip quay cảnh cháu gái bị hiếp dâm lan truyền trên mạng xã hội. (Hình: Đình Nguyên/Lao Động)
Trần Đình Thu Cụ già quỳ ở trong phòng xử án này đã 79 tuổi và đã 20 năm đội đơn đi kiện. 28 năm trước cụ đã vét toàn bộ gia sản hàng tỷ đồng để đầu tư vào hồ nuôi cá thuê của một đơn vị nhà nước là Lâm trường Mã Đà ở Đồng Nai để rồi sau đó tài sản rơi vào tay bọn cướp ngày. Thật ra cụ còn may hơn nhiều người khác là không bị bọn chúng lập mưu đẩy vào tù để cướp như tình cảnh ông Trịnh Vĩnh Bình ở Bà Rịa - Vũng Tàu hay ông Lâm Hồng Sơn ở Long An. Nhưng cái bầm dập 20 năm uất ức cũng lớn lắm. Tuy vậy chắc chắn chúng còn ngâm vụ kiện của cụ cho đến khi cụ không còn đủ sức đi kiện và thế là chúng thắng. Công lý không có chỗ đứng ở đất nước này khi bọn cướp ngày tấn công dân lành. Luật sư Trần Đình Dũng cãi cho cụ ngậm ngùi nói nếu không có một phép màu nào đó thì cụ cầm chắc là thua. Công lý như cục đất sét trong tay bọn cướp ngày, nặn vuông hay nặn tròn là quyền của chúng. Nhưng chúng luôn nhân danh công lý để cướp. Đó là đặc tính
21h15 : Bà con Đồng Tâm đón cô chú, anh chị em trở về từ phiên toà oan nghiệt đã ra viếng mộ cụ Kình ngay trong đêm. Tiếng khóc oán than xé thấu trời xanh ... Luân Lê NGƯỜI ĐỒNG TÂM Ngay tối nay, những người dân ở Đồng Tâm đã đón người thân ông Kình về và ra thắp hương cho ông. Rất đông người khóc thương bên mộ ông. Cũng như năm 2017, ông nằm trên giường trở về với cái chân gãy, dân Đồng Tâm đón ông trong sự vui mừng và chật kín người. Ông là cường hào ác bá ư? Người dân chân chất thật thà chắc hẳn không có tình cảm sai bao giờ. ___________
Sau 9 tháng xảy ra chiến công trên, sĩ quan an ninh trực tiếp tiêu diệt Lê Đình Kình, "tên trùm phản động gian ác với dân Đồng Tâm” lại không được biểu dương và trình thành tích cho chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng tặng huân chương. Tại sao lại có sự bất công như vậy? Người tự rơi xuống hố như một tai nạn lại được chủ tịch nước thưởng huân chương chiến công trong khi đó "những người có chiến công thật sự" lại không được tuyên dương thành tích? Rất mong đại tướng Tô Lâm trả lời câu hỏi trên.
Vụ Đồng Tâm: LỜI KHAI CỤ HIỂU NGƯỢC HẲN KẾT LUẬN ĐIỀU TRA LỜI KHAI CỤ HIỂU NGƯỢC HẲN KẾT LUẬN ĐIỀU TRA Phạm Minh Vũ Theo bản Kết luận điều tra và bản Cáo trạng thì cụ Kình bị công an bắn hai phát từ phía sau lưng, cách chừng 2 – 2,5m, và đưa ra thêm vài chi tiết nói rằng cụ dùng dao tấn công làm cho cảnh sát bị thương, rồi trên tay cụ có lựu đạn nên buộc nổ súng tiêu diệt Cụ Kình là hợp pháp. Nhưng trên thực tế, ngày 03-09-2020, các luật sư bào chữa cho 21/29 bị can trong vụ án Đồng Tâm đã gửi một Đơn Kiến nghị đến tòa án, đặc biệt trong đó có nêu ra một số lời khai của ông Bùi Viết Hiểu khi gặp luật sư trong trại tạm giam. Ông Bùi Viết Hiểu nói với luật sư rằng: cụ Lê Đình Kình bị bắn ngay trước mặt ông “người bắn đứng trước cụ Kình khoảng 1m, nòng súng to như cổ tay, nhắm thẳng vào ngực cụ Kình. Cụ Kình ngã xuống, chết trước mặt tôi, sau đó chó nghiệp vụ vào kéo xác cụ Kình đi…”. Cũng theo lời khai của ông Bùi Viết Hiểu khi gặp luật sư trong trại tạm giam thì sa
Nguyễn Đình Trọng CẢM ƠN NƯỚC AUSTRALIA (ÚC) ĐÃ KỊP THỜI CHẶN ÂM MƯU THÂM ĐỘC CỦA TRUNG QUỐC Nước Úc (Australia) thu hồi sách dạy tiếng Trung có 'đường lưỡi bò' 23 đoạn ăn vào sát đất liền Việt Nam. Quyển sách dạy tiếng Trung này đã được sử dụng tại ít nhất 11 trường ở bang Victoria (Úc), bao gồm cả các trường tư thục danh tiếng. Điều đáng nói là tấm bản đồ này "siêu dị" khi có tới 23 đoạn thay vì 9 đoạn như thường thấy, trong đó có có những đoạn ăn sát vào đất liền Việt Nam và bao trùm đảo Đài Loan. Giáo sư Rory Medcalf - người đứng đầu trường Cao đẳng an ninh quốc gia thuộc Đại học Quốc gia Úc - nhận định: "Rất dễ gây hiểu lầm khi miêu tả đường 9 đoạn như một bản đồ hợp pháp của Trung Quốc và khu vực". Theo ông Medcalf, việc để tấm bản đồ như vậy xuất hiện trong sách giáo khoa Úc không chỉ đi ngư
Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh và Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị đồng chủ trì hoạt động kỷ niệm 20 năm ký Hiệp ước Biên giới và 10 năm triển khai văn kiện pháp lý về biên giới trên đất liền Việt Nam - Trung Quốc. Các hoạt động Kỷ niệm 20 năm Việt Nam-Trung Quốc ký Hiệp ước Biên giới trên đất liền qua ảnh
75 năm trước, vào 2h chiều ngày 23 - 08 - 1945, một nhóm người vũ trang đi xe o-tô ập vào ấp Hoa Đường trên bờ sông An Cựu, "mời" cụ Phạm Quỳnh đi gặp chính quyền Cách mạng Thừa Thiên-Huế. Cụ Phạm không bao giờ trở về nữa. Một thời gian dài có những lời biện bạch rằng cụ Phạm bị một nhóm dân quân manh động sát hại. May thay, 8 năm trước đại tá TS Nguyễn Văn Khoan đã viết ra sự thật trong sách do Nxb CAND in ấn: “Báo “Quyết Thắng”, cơ quan tuyên truyền và tranh đấu của Việt Minh Trung Bộ, số 11 ra ngày 9 - 12 - 1945 cho biết: “cả 3 tên Việt gian đại bợm (Ngô Đình Khôi, Phạm Quỳnh, Ngô Đình Huân) bị bắt ngay trong giờ cướp chính quyền, 2 giờ (chiều) ngày 23 - 8 và đã bị Uỷ ban khởi nghĩa kết án tử hình và đã thi hành ngay trong thời kỳ thiết quân luật”. Chủ tịch Uỷ ban Khởi nghĩa Thừa Thiên-Huế bấy giờ là Tố Hữu…”
Bảo Trợ