Lời Nguyện Của Đức Thánh Cha Trước Mẹ Fatima

14 Tháng Năm 201710:48 SA(Xem: 2991)

Lời nguyện của Đức Thánh Cha trước Mẹ Fatima

blank

Lời nguyện của Đức Thánh Cha trước Mẹ Fatima

FATIMA. Trước tượng Đức Mẹ Fatima tại Nhà nguyện Hiện Ra, vào lúc quá 6 giờ rưỡi chiều ngày 12-5-2017, ĐTC quỳ cầu nguyện trong thinh lặng rồi xướng lên lời khẩn nguyện với sự đối đáp của cộng đoàn.

 Ngài nói:

 ”Lạy Nữ Vương, là Đức Trinh Nữ Fatima, là Mẹ Khiết Tâm, là nơi nương náu và là đường dẫn đến Thiên Chúa!

 Như người lữ hành theo Ánh sáng tỏa lan từ bàn tay Mẹ, con cảm tạ Chúa Cha, Đấng qua mọi nơi và mọi thời, vẫn hoạt động trong lịch sử nhân loại;

 Như người lữ hành của nền hòa bình mà Mẹ đã loan báo tại nơi này, con chúc tụng Chúa Kitô, là an bình của chúng con, và con cầu xin ơn hòa hợp giữa mọi dân nước trong thế giới này;

 Như người lữ hành của niềm hy vọng mà Chúa Thánh Linh khích lệ, con muốn là một ngôn sứ và là sứ giữa rửa chân cho mọi người, tại bàn ăn liên kết tất cả chúng con.

 Cộng đoàn hát điệp khúc:

 Kính chào Đấng nhân từ, kính chào Đấng yêu thương! Kính chào Nữ Vương Mân Côi Fatima. Kính chào Đức Trinh Nữ Maria từ nhân, yêu thương và dịu ngọt.

 Kính chào Mẹ Xót Thương, là Bà mặc áo trắng! Tại nơi này, cách đây 100 năm, Mẹ đã tỏ lộ cho tất cả chúng con kế hoạch thương xót của Thiên Chúa, con nhìn đến áo ánh sáng của Mẹ, và như một Giám Mục mặc áo trắng, con nhớ đến tất cả những người mặc áo trắng trong phép rửa tội, muốn sống trong Thiên Chúa và cầu nguyện các mầu nhiệm của Chúa Kitô để kiến tạo hòa bình.

 Cộng đoàn:

 Kính chào Đấng nhân từ, kính chào Đấng yêu thương! Kính chào Nữ Vương Mân Côi Fatima. Kính chào Đức Trinh Nữ Maria từ nhân, yêu thương và dịu ngọt.

 Đức Thánh Cha đọc tiếp:

 Kính chào Mẹ là sự sống và là sự dịu dàng của chúng con, kính chào Mẹ là niềm hy vọng của chúng con, là Nữ Vương hoàn vũ là Trinh Nữ Lữ Hành!

 Từ thẳm sâu con người của Mẹ, trong trái tim thanh khiết của Mẹ, Mẹ nhìn thấy niềm vui của con người, khi họ tiến bước về quê hương trên trời.

 Từ đáy lòng Mẹ, trong trái tim thanh khiết của Mẹ, Mẹ nhìn thấy những sầu muộn của gia đình nhân loại đang than khóc trong thung lũng nước mắt này.

 Từ sâu thẳm lòng Mẹ, trong trái tim thanh khiết của Mẹ, Mẹ trang điểm chúng con bằng những tia sáng chiếu tỏa từ mọi hạt ngọc nơi triều thiên của Mẹ và làm cho chúng con thành những người lữ hành như Mẹ đã từng là người lữ hành.

 Với nụ cười trinh khiết của Mẹ, xin củng cố niềm vui của Giáo Hội Chúa Kitô.

 Với cái nhìn dịu dàng của Mẹ, xin củng cố niềm hy vọng của các con cái Chúa.

 Với đôi tay nguyện cầu Mẹ giơ lên cao hướng về Chúa, xin liên kết tất cả chúng con trong một gia đình nhân loại.

 

 Cộng đoàn:

 Kính chào Đấng nhân từ, kính chào Đấng yêu thương! Kính chào Nữ Vương Mân Côi Fatima. Kính chào Đức Trinh Nữ Maria từ nhân, yêu thương và dịu ngọt.

 Tiếp tục kinh nguyện, ĐTC thưa:

 Lạy Đức Trinh Nữ Maria nhân từ, yêu thương và dịu dàng, Nữ Vương Mân Côi Fatima! Xin giúp chúng con noi gương chân phước Phanxicô và Giacinta và tất cả những người hiến thân cho sứ điệp Tin Mừng. Như thế chúng con sẽ tiến bước qua mọi nẻo đường, chúng con sẽ là những người lữ hành trên mọi nẻo đường, chúng con sẽ kéo đổ mọi bức tường, vượt lên mọi biên giới, đi đến mọi vùng ngoại ô, và biểu lộ công lý và hòa bình của Thiên Chúa tại đó. Trong niềm vui Phúc Âm, chúng con sẽ là một Giáo hội mặc áo trắng, các áo trắng được giặt trong máu Con Chiên, vẫn còn đổ ra trong mọi cuộc chiến tranh, phá hủy thế giới chúng con đang sống, hình ảnh của cột sáng soi chiếu những nẻo đường thế giới, tỏ cho mọi người thấy rằng Thiên Chúa hiện hữu, Thiên Chúa ở đây, Thiên Chúa cư ngụ giữa ngườki nghèo hôm qua, hôm nay và mãi mãi.

 Cộng đoàn:

 Kính chào Đấng nhân từ, kính chào Đấng yêu thương! Kính chào Nữ Vương Mân Côi Fatima. Kính chào Đức Trinh Nữ Maria từ nhân, yêu thương và dịu ngọt.

 ĐTC nói thêm rằng:

 Kính Chào Mẹ của Chúa, Đức Trinh Nữ Maria, Nữ Vương Mân Côi Fatima! Là người có phúc trong mọi người nữ, Mẹ là hình ảnh Giáo Hội mặc ánh sáng Phục Sinh, Mẹ là vinh dự của dân tộc chúng con, Mẹ là chiến thắng trên dấu vết sự ác. Mẹ là Lời Ngôn Sứ về tình yêu thương xót của Chúa Cha, là thày dạy Tin Mừng của Chúa Con, là dấu hiệu lửa cháy của Thánh Linh, xin dạy chúng con, trong thung lũng vui mừng và sầu muộn này, những chân lý ngàn đời mà Chúa Cha đã mạc khải choi những người bé mọn. Xin Mẹ tỏ cho chúng con sức mạnh áo choàng bảo vệ của Mẹ.

 Trong trái tim thanh khiết của Mẹ, xin hãy trở thành nơi nương náu của người tội lỗi và là con đường dẫn đến Thiên Chúa.

 Hiệp với các anh chị em con trong đức tin, con hiến thân cho Mẹ. Hiệp với các anh chị em con, con phó dâng bản thân cho Thiên Chúa, lạuy Đức Trinh Nữ Mân Côi Fatima.

 Và sau cùng, được bao bọc trong ánh sáng đến từ đôi bàn tay Mẹ, con sẽ chúc tụng vinh quang Chúa con đến muôn đời. Amen

 G. Trần Đức Anh OP

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
GNsP (04.03.2018) – Ngay từ khi tạo dựng nên con người, Thiên Chúa đã ban thiên chức là mẹ cho người phụ nữ, niềm yêu mến sâu xa dành cho người mẹ định cư trong đáy thâm sâu của trái tim con người khiến tất cả mọi hoạt động của loài người cách này cách khác đều bày tỏ lòng yêu mến và trân trọng dành cho người mẹ. Thánh Phanxico Assi đã cất cao lời ca tụng “Mẹ trái đất”, người Việt Nam gọi ba chữ “Mẹ tổ quốc” với tất cả lòng trìu mến yêu thương, Dòng Chúa Cứu Thế gọi “Mẹ nhà dòng” trong một bài thánh ca truyền thống.
Sự ra đời của mỗi một con người luôn mang đến niềm vui và hạnh phúc cho mỗi gia đình và toàn nhân loại. Hơn thế, sự hiện diện của một con người mới trên cõi đời như là dấu chỉ của hy vọng cho thế gian. Qua tình yêu, người cha và người mẹ đã cộng tác với Thiên Chúa trong công việc sáng tạo và vun đắp cho sự sống của con người. Mỗi người con sinh ra sẽ là những tia hy vọng cho cả Giáo hội và xã hội, vì qua những mảnh đời nhỏ bé ấy, tình yêu và bình an của Thiên Chúa được trao ban đến cho thế giới.
Ở lứa tuổi thanh niên, hầu hết ai trong chúng ta cũng gặp khủng hoảng về căn tính. Khi trí não phát triển đến một mức độ nhất định, con người thường đặt các câu hỏi liên quan tới căn tính của mình. Tôi là ai? Tôi sống để làm gì? Và tại sao con người phải chết?… Nói một cách khác, đây là lứa tuổi đi tìm ý nghĩa cuộc sống và nhiệm vụ cần phải giải quyết là nhận ra „vị trí của mình” trong thế giới này. Nét đẹp của tuổi thanh niên là sống có lý tưởng. Nhưng căn tính nơi người trẻ ở giai đoạn này chưa thực sự rõ ràng, cho nên các bạn có xu hướng đi tìm cho mình những hình mẫu nơi người nổi tiếng: như ca sĩ, diễn viên, cầu thủ bóng đá…. Có thể hiểu, các bạn trẻ thích chọn cho mình những thần tượng để diễn tả khao khát của mình.
Chào thầy! Thầy có thể giới thiệu về bản thân một chút với quý độc giả? Chào quý độc giả. Tôi là tu sĩ thuộc Dòng Mẹ Chúa Cứu Chuộc (trước đây gọi là dòng Đồng Công). Thầy thấy dịch bệnh lần hai tại Việt Nam lúc này như thế nào? Điều này chắc rất nhiều người biết rõ hơn tôi nếu thường xuyên theo dõi các phương tiện truyền thông. Số ca lây nhiễm đang ngày một gia tăng, nhiều người, nhiều khu vực đang phải cách ly, nhiều phương án đang được chính phủ đưa ra để phòng ngừa…. Điều ấy cho thấy tình hình dịch bệnh tại Việt Nam đang diễn biến phức tạp, khó lường.
Các đan sĩ có những bí mật đáng để chúng ta biết, và các bí mật này có thể vô giá trong thời đại dịch coronavirus buộc hàng triệu người trong chúng ta phải sống như đan tu. Vì Covid-19, hàng triệu người buộc phải ở nhà, làm việc ở nhà, giãn cách xã hội với mọi người trừ người trong nhà và có tiếp xúc xã hội tối thiểu với bên ngoài. Một cách nào đó, dù muốn dù không, điều này đã làm nhiều người trong chúng ta thành tu sĩ. Đâu là bí mật để phát triển mạnh điểm này?
Trong bài huấn dụ ngắn trước khi đọc Kinh Truyền Tin hôm Chúa Nhật 12/07, Đức Thánh Cha giải thích dụ ngôn người gieo giống trong bài Tin Mừng Chúa Nhật thứ XV mùa Thường Niên và mời gọi các tín hữu hãy biến tâm hồn mình thành mảnh đất tốt để hạt giống Lời Chúa đã được gieo vãi trong tâm hồn chúng ta lớn lên và sinh hoa trái cho chúng ta và cho tha nhân. Hồng Thủy - Vatican News Vào lúc 12 giờ trưa Chúa Nhật 12/07, như thường lệ, từ cửa sổ Dinh Tông Tòa, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chủ sự buổi đọc Kinh Truyền Tin với các tín hữu hiện diện tại quảng trường thánh Phê-rô. Dù trưa mùa hè ở Roma thật nóng, với ánh mặt trời chói chang và nóng đến trên 33 độ, và trong thời gian đề phòng virus corona, nhưng cũngcó vài trăm tín hữu tham dự buổi đọc kinh với Đức Thánh Cha. Trong bài huấn dụ, Đức Thánh Cha nói:
Có lẽ trong đời sống đức tin, phần đông tín hữu chúng ta ưa thích làm những việc của Chúa hơn quan tâm chọn Chúa làm trung tâm và cùng đích của đời mình. Tất nhiên, nói như vậy không có nghĩa là chúng ta phủ nhận tinh thần tích cực và lòng nhiệt thành của những ai thực thi những việc của Chúa, từ trong những lễ nghi thờ phượng cho đến những phục vụ trong sinh hoạt cộng đoàn Dân Chúa. Nhưng trên hết, đối tượng mà chúng ta chọn lựa ưu tiên trong đời sống đức tin vẫn luôn luôn là Chúa, Đấng là tất cả trong mọi sự.
“Phúc cho đầy tớ nào chủ gặp thấy còn tỉnh thức khi chủ trở về” (Lc 12,37). Đâu đâu trên thế giới người ta cũng đi tìm tình yêu, vì ai cũng tin rằng chỉ có tình yêu mới cứu được thế giới, chỉ có tình yêu mới làm cho cuộc đời có ý nghĩa và đáng sống. Nhưng rất ít người hiểu được tình yêu thực sự là gì và làm thế nào tình yêu nảy sinh trong tâm hồn con người. Tình yêu thường được đồng hoá với những tình cảm tốt đẹp của ta đối với người khác, hoặc là sự nhân hậu, không bạo động hay sẵn sàng phục vụ. Tuy nhiên, tất cả những tình cảm này tự chúng không phải là tình yêu.
Chúng ta được mời gọi nên thánh. “Hãy nên thánh, vì Ta là thánh” (Lv 11,44; 1Pr 1,16). Đó là đích nhắm và là thách đố cho mỗi người. Đích nhắm vì “anh em hãy nên hoàn thiện.” (Mt 5,43–48), vì nơi đó có bình an, hạnh phúc. Thách đố vì nên thánh là đi ngược lại với những mời gọi của thế trần, nơi đó luôn có nhiều hấp dẫn gọi mời. Mỗi người đều có con đường nên thánh rất riêng, tùy theo bậc sống và môi trường người ấy dấn thân. Chút chia sẻ dưới đây cho chúng ta thấy giáo dân có một con đường nên thánh rất đặc thù.
Thân phận con người là hữu hạn: “Hữu sinh, hữu tử”. Nghĩa là có sinh ắt phải có tử; nhưng ngày sinh thì biết, ngày tử thì không. Chết ở đâu, khi nào và chết bằng cách nào chúng ta không hề hay biết, chỉ biết rằng sinh ra trong cõi đời này, sống trong cõi tạm này và ngày nào đó ta sẽ phải buông bỏ tất cả để chấm dứt cuộc đời chóng qua này. Như thế, đời người được ví như một chuyến đi, một hành trình có khởi đầu và kết thúc như một “cuộc chơi” mà không ai thoát khỏi. ‘Sinh, lão, bệnh, tử’ đã trở thành quy luật của một đời người và là định mệnh của con người. Quan niệm ấy không chỉ đúng với Phật giáo nhưng còn đúng với nhiều người. Với Kitô giáo thì bệnh tật và tội lỗi là do con người. Bởi, hệ lụy này chính là sự đổ vỡ tương quan giữa Nguyên tổ với Thiên Chúa khi ông bà bất tuân lệnh Chúa truyền và họ phải chuốc lấy khổ đau, bệnh tật và sự chết (x. St 2, 7-8; 3, 1-7).
Bảo Trợ