Con Trâu Hay Máy Cày?

12 Tháng Năm 20175:07 CH(Xem: 3763)
Con trâu đi trước cái cày theo sau
Con trâu đi trước cái cày theo sau

Thời bây giờ, xe máy cày, máy kéo xuất hiện trên các cánh đồng cũng không ít. Nhưng khi tôi trò chuyện với ông thợ cày Bốn Càn, quê Duy Xuyên, Quảng Nam, ông này là sở hữu chủ của hai chiếc Koibuta hàng phế thải của Nhật (nhưng nó lại thuộc dòng “khủng” trên các cánh đồng Việt Nam), sau một lúc trò chuyện thân thiết, ông này kết luận rằng ngành nông nghiệp Việt Nam cho đến bây giờ vẫn chưa thoát cảnh “con trâu đi trước cái bừa theo sau”. Và cách lý giải của ông cũng rất thâm thúy, chính xác chứ không phải cảm tính theo cách mà phần đông nông dân thường có.

Hỷ Long (HL): Thưa bác, nghe nói trước đây bác là người nuôi trâu giỏi nhất làng, sau này bán trâu mua máy cày. Như vậy có nghĩa là bác một bước tiến thẳng lên công nghiệp hóa nông nghiệp?

Ông Bốn Càn (ÔBC): Cậu hỏi nghe cứ như cán bộ tuyên huấn giảng bài không bằng! Nào là một bước tiến thẳng lên công nghiệp hóa nông nghiệp. Thế giờ tôi hỏi cậu là cậu đang chơi khăm, hỏi đía hay là đang hỏi nghiêm túc? Nếu hỏi nghiêm túc thì nên đặt câu hỏi lại. Tôi cho cậu một cơ hội nữa đó!

Con trâu đi trước cái bừa theo sau.
Con trâu đi trước cái bừa theo sau.

HL: Dạ, thực sự là cháu sợ bác cũng quen với giọng tuyên huấn nên hỏi kiểu này chứ hỏi vậy nghe trẹo họng khó hỏi lắm! Theo bác thì cái xe máy cày nó có giúp lợi ich gì cho người nông dân miền Trung mình không hả bác?

ÔBC: Không, câu trả lời là không.

HL: Vì sao?

ÔBC: Vì thực ra từ khi cái máy cày xuất hiện, người nông dân thêm phần khổ nhọc, khổ hơn rất nhiều, ở Việt Nam, với cái đà như hiện tại, máy cày xuất hiện càng nhiều thì nông dân bỏ ruộng càng nhiều và chủ máy cày phá sản cũng nhiều không kém.

HL: Bác giải thích rộng hơn một chút được không?

ÔBC: Được chứ, đơn giản, ở những nước phát triển, cái này tôi nghiên cứu trên internet, họ có những chính sách hỗ trợ nông dân rất tốt và không có tham nhũng. Mà tôi biết cậu sẽ hỏi tham nhũng liên quan gì đến máy cày và đám ruộng. Đây này, tham nhũng sẽ làm ngân sách nhà nước thâm thủng, trống rỗng, người ta sẽ tăng các loại thuế, trong đó giá xăng và dầu tăng liên tục, giá công cụ lao động như chiếc xe máy cày cũng tăng khủng khiếp, giá điện cũng tăng ồ ạt. Cuối cùng, nhà nông trả tiền cày ruộng, tiền các loại máy cao ngất ngưởng, hiếm có ai lấy lại vốn trên đồng ruộng. Hầu hết là làm kiếm nắm cám nuôi heo, nuôi con gà, lấy cái rơm nuôi con bò, con trâu, rồi bảo đảm không thiếu gạo, phòng khi trái gió trở trời, thời tiết mưa lụt… vậy thôi chứ chẳng có chi phát triển cả. Nếu không muốn nói là có cái xe máy cày về ruộng, nông dân phải cuống cuồng như con gà mắc đẻ.

Một người có nét rất giống ông Bốn Càn nhưng chưa có xe máy cày
Một người có nét rất giống ông Bốn Càn nhưng chưa có xe máy cày

HL: Vì sao lại cuống cuồng hả bác?

ÔBC: Ừ, chớ bộ cậu tưởng các hợp tác xã nông nghiệp người ta thực sự đóng cửa sao? Không, chúng chưa hề đóng cửa, nền kinh tế tập trung, bao cấp, nông nghiệp hợp tác xã giải thể từ những năm 1986 kia, nhưng thực ra thì nó vẫn được ướp xác đến bây giờ. Mà chi phí ướp xác lúc nào cũng cao hơn chi phí nuôi lúc nó sống. Cái này thì có nhiều kinh nghiệm rất điển hình.

HL: Ướp xác nghĩa là sao hả bác?

ÔBC:  Nghĩa là nó vẫn tồn tại, nó không được nông dân góp trâu bò, ruộng đồng cho nó như trước và cũng chẳng có ai phải làm theo đội, theo nhóm để được chấm công điểm, cuối vụ lên hợp tác xã nhận lúa, nhận dầu như trước đây. Nhưng nó lại kinh doanh dựa trên quyền lực hợp tác xã. Ban đầu là nó kinh doanh điện, sau này điện lực quản lý điện thì nó kinh doanh thuốc trừ sâu, cho thuê cơ sở của hợp tác xã và kinh doanh lúa giống, thủy lợi. Cách gì thì nó cũng lấy tiền của dân được. Mà đáng sợ nhất là cái thời người ta góp của vào hợp tác xã, đến khi giải thể, nó chẳng có trả cho ai một thứ gì. Rồi khi kinh doanh điện, dân phải tốn tiền mua dây điện, đồng hồ điện, trụ điện mà nó vẫn chưa tha, bắt mỗi người đóng 50 ngàn đồng, loại bạc cua xanh thời trước đó, bây giờ bỏ rồi. Hồi đó một chỉ vàng chỉ có 150 ngàn đồng, mình phải bán hơn ba phân vàng để đóng cho nó, nhà nào cũng vậy, gọi là tiền cược. Thế rồi hai mươi mấy năm sau, điện đã giao về cho điện lực mà 50 ngàn đồng của mình thì mất tiêu, bốc hơi luôn. Có như vậy mấy thằng chủ nhiệm hợp tác xã mới giàu được chứ! Còn bây giờ, khi mình sắm một chiếc máy cày, thằng hợp tác xã bắt đầu yêu sách, bảo mình phải đóng thuế cho nó nó mới điều tiết nước cho hợp lý mà cày. Thử hỏi, nó cung cấp nước cho dân là nó đang kinh doanh, nông dân là khách hàng, nó phải cung cấp hợp lý cho dân người ta cày bừa đúng vụ mà gieo sạ chứ. Đằng này không, nó thích thì cho nước xuống đồng. Máy cày thì cày quắn cày quíu cho kịp nước, nông dân thì tối mắt tối mũi làm bờ cỏ, kéo ghình (sống đất dô cao khi cày những chỗ khó). Nó thích thì xả nước, thích thì ngưng. Nông dân người ta nản bỏ ruộng nhiều lắm!

contrau-hay-maycay04

HL: Nông dân bỏ ruộng thì hợp tác xã hết đất sống, sao họ không điều chỉnh vừa phải để nông dân tiếp tục làm ruộng, mua nước của họ?

ÔBC: Cái này là cậu chưa biết bản chất của hợp tác xã rồi, cậu nên nhớ thằng chủ nhiệm hợp tác xã hắn có quyền lực đảng trong tay, hắn đồng thời là bí thư chi bộ đảng, hắn chỉ dưới bí thư đảng bộ cấp xã thôi. Hắn cũng đầy quyền lực đó! Hắn chỉ trông dân bỏ ruộng càng nhiều càng tốt, lúc đó hắn lại ngồi vẽ mô hình rồi xin chuyển loại hình đất để đấu giá bán xây dựng, bán cho các công ty. Mà mấy thằng cấp xã, cấp huyện, thậm chí cấp tỉnh chỉ mong có chừng đó thôi. Nghĩa là bọn chúng chỉ mong sao thằng chủ nhiệm hợp tác xã lên than “ruộng chỗ em bỏ nhiều quá, xin các anh chuyển loại hình để đấu giá!”. Có như vậy tụi nó mới bán đất, mỗi thằng chia một ít. Chính vì vậy mà hầu hết các đám ruộng nông dân bỏ đều thành miếng mồi béo của các hợp tác xã. Nói cho cùng thì chỉ có con trâu đi trước cái bừa theo sau là phù hợp với nông dân Việt Nam mình thôi.

HL: Lẽ nào một người nhà nông giỏi giang như bác cũng lắc đầu chào thua tình thế?

ÔBC: Chào thua là cái chắc, bởi cậu nên nhớ rằng người nông dân mình đóng đủ các thứ thuế trong hột lúa nên chẳng còn gì để sống đâu. Trong khi đó, những người cố làm cho nó sáng sủa hơn như dân cày ruộng chúng tôi thì càng muốn hiện đại bao nhiêu càng chết bấy nhiêu. Cậu không thấy vụ Đồng Tâm, Mỹ Đức sao? Rồi vụ Đoàn Văn Vươn, Văn Giang… Bây giờ có hàng ngàn vụ, nó chưa xì ra đó thôi! Tất cả đều là đất nông nghiệp. Thực sự là Việt Nam khó mà phát triển nông nghiệp được khi mà công nghiệp lấn quá nặng. Trong khi đó, công nghiệp của mình cũng chỉ lẹt đẹt theo sau người ta, chính sách công nghiệp Việt Nam là chính sách bán sức lao động, bán tài nguyên một cách rẻ rúng. Đất đai và con người bị vắt kiệt, như một cái bã mía vậy đó. Chẳng có chi hơn đâu! Suốt đời vẫn cứ con trâu đi trước cái bừa theo sau là ổn định. Nhưng mà cũng chẳng còn cơ hội ổn định nữa đâu! Đất mình cày kiếm cơm hằng ngày mà thằng này thằng khác dòm ngó cứ như nó là chủ đất còn mình là tá điền vậy. Thử hỏi sống sao cho nổi?!

HL: Cháu rất bất ngờ bởi cách nhìn nhận vấn đề rất chi là sâu sắc và chuẩn của bác!

ÔBC: Lại nữa! Vậy là các cậu xem thường nông dân chúng tôi quá rồi. Chúng tôi có thể ít chữ nghĩa. Nhưng mà chữ nghĩa của chúng tôi là chữ nghĩa thảnh thơi chứ không phải chữ nghĩa bận rộn!

Chiếc máy cày"khủng" thứ 2 của ông Bốn Càn
Chiếc máy cày”khủng” thứ 2 của ông Bốn Càn

HL: Nghĩa là sao hả bác? Khó hiểu quá!

ÔBC:  Chữ nghĩa các ông nhiều, nhưng các ông bận tâm nhiều thứ, trong đó việc bận tâm làm sao cho cấp trên vừa lòng, cho cô chân dài vừa ý không thôi cũng đã mất hết thời gian. Còn chúng tôi chỉ có ít chữ nhưng cũng chẳng có gì ngoài miếng đất làm hương hỏa mai sau, vừa kiếm sống nữa. Chính vì vậy mà chúng tôi suốt đời chỉ nghĩ đến đất, nghĩ đến ruộng, chúng tôi buộc phải tư duy cho sâu, bởi chúng tôi sống chết với nó.

HL: Nhưng đâu phải ai cũng tư duy được theo kiểu tư duy của một cựu sĩ quan, từng học trường Võ bị Đà Lạt như bác?!

ÔBC: Cái này cậu chỉ đúng một phần thôi, thực ra, nông dân bây giờ người ta sâu sắc lắm đó, bởi người ta đã trải qua quá nhiều mất mát và đau khổ, người ta cũng nhìn thấy cái giả dối, trơ tráo của kẻ nắm quyền. Chính vì vậy mà người ta phải tự biết mình phải làm gì, biết gì, đọc gì. Cậu thấy đó, người nghe RFA, RFI, đọc BBC, xem VOA bây giờ toàn nông dân với trí thức phản biện là chủ yếu chứ ai khác đâu!

HL: Dạ, cám ơn bác, kính chúc bác mạnh khỏe, an vui. Một cuộc trò chuyện rất thú vị mặc dù bên trong nó thì rất buồn và mệt mỏi, đúng không bác?

ÔBC: Cũng đúng có một phần, mệt mỏi bởi cái thời đại, cái xã hội nó làm mình mệt, nhưng thấy được cái mệt thì phẻ re (khỏe re)! Vậy nhá, tôi đi sửa cái máy bơm nước. Hẹn gặp cậu sau!

HL

Theo Baotreonline.com
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Hôm trước, trở trời, bị cúm nặng, ê mình. Thế là mình tự than thở: ôi, già tới nơi rồi! Nói nhỏ, nhõng nhẽo với bà xã một tí. Chúng ta, ai cũng già. Tôi cố tình bỏ đi chữ “sẽ”, vì đó là sự thật hiển nhiên không thể tránh khỏi. Một sự thật khác, hầu hết mọi người đều không thừa nhận…sự thật về tuổi già,
Nhiều người Việt Nam và Tàu (Trung Quốc) có cùng một suy nghĩ giống nhau: Đó là hay cười nhạo người Tây phương ngu ngốc, không hiểu chuyện đời, “não không có nếp nhăn, ” và bản thân họ lấy làm tự mãn. Vậy rốt cuộc thông minh theo kiểu người Việt Nam và Tàu Trung Quốc là như thế nào? (HN) (*) Tác giả bài này là một người đang sống trong nước cho nên quý vị đọc sẽ thấy nhiều chữ hơi “lạ”! (TVG)
Người Mễ tánh tình cởi mở và thân thiện, gặp là Como esta Senõr rối rít cả lên. Họ dù có giấy tờ hợp lệ hay không đều chịu khó làm những công việc vất vả nặng nhọc, mà các sắc dân khác không ai thèm làm kể cả người da đen. Tôi không thể tưởng tượng được nếu không có người Mễ thì xứ Mỹ này ra sao .....31 Tháng Năm 2012 (Xem: 4368) Tân Ngố
11 Tháng Sáu 2012 (Xem: 5279) Thứ Năm là Ngày Của Lá Cờ Mỹ, một ngày lễ không chính thức để đánh dấu việc chấp nhận lá cờ sao sọc làm cờ của quốc gia, mà ý nghĩa của nó vẫn còn nhiều người Mỹ chưa biết.
Nhân chuyến về Việt Nam, gặp cô em cũng về chơi. Tôi mua một Iphone7 giá 10 triệu đồng của cô em, con người cô ruột. Lúc đem về Mỹ, cháu tôi cầm chơi không biết sao đó, phone bị khóa. Tôi đem phone tới Apple Store, họ cho biết cần ID mới mở khóa được, hoặc nếu có số điện thoại sử dụng máy thì khả năng tìm ID là 50%. Nếu có receipt cũng được. Tôi liên lạc với cô em bán phone, mới hay rằng phone đó không phải của cô ta, mà cô ta mua lại của một người khác (người này lại là bạn của bạn cô ta.)
“Giữa trưa nghe vọng tiếng gà, Bỗng dưng nhớ quá quê nhà xa xôi.” (Khiếu Long) Maurice là tên một con gà trống đang sống trên một hòn đảo mang tên Oléron, ngoài khơi bờ biển phía Tây nước Pháp. Maurice bị ra trước “vành móng ngựa” vì tội cất tiếng gáy mỗi buổi sáng, làm phiền đến một đôi vợ chồng già mới dọn đến nghỉ hưu ở đây, nên họ đã đâm đơn “thưa kiện.” Corinne Fesseau, chủ của gà trống Maurice, đã trình bày tại phiên tòa rằng từ lâu nay, không một ai phàn nàn về tiếng gáy của con gà trên hòn đảo, trừ một đôi vợ chồng khó tính này. Nếu tòa ra phán quyết chống lại Maurice, chủ của con gà sẽ có 15 ngày để chuyển con gà trống đi nơi khác hoặc phải tìm cách làm cho nó im lặng. Chủ nhân đã làm đủ mọi cách để cho Maurice ngưng tiếng gáy, nhưng làm sao để cho một con gà trống thôi gáy khi mặt trời bắt đầu ló dạng ở phương Đông được?
Còn sống xứ người mà hồn ở Việt nam thì nên về bên sống. Không nên tận dụng cái ưu điểm nơi mình định cư rồi lại làm lợi cho nước... bỏ ra đi! Cuối đời, lại quay về tận dụng chính sách ưu đãi người già xứ người thì chẳng khác nào tự vả vào mặt mình. Hãy gắng sống chân thành bằng cái tâm của mình thì cuộc đời sẽ luôn mỉm cười với bạn.
Khi cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam Việt Nam được thành lập để che mắt quốc tế (1960), một quân đội đi kèm theo tổ chức khủng bố này cũng được hình thành. Về thực chất, đây chỉ là một tổ chức thân Cộng trá hình, có liên hệ chặt chẽ với chính quyền Cộng Sản miền Bắc. Để phân biệt, người ta gọi lính của quân đội miền Bắc là lính Bắc Việt
Thật sự không phải người Tàu nào đang sống dưới chế độ của Tàu cộng cũng đều ngu dốt, mù quáng và theo nịnh bợ, ủng hộ, ngưỡng mộ lãnh đạo của họ một cách điên cuồng. Rất nhiều giới trí thức nhìn ra sự hoang tưởng bá vương bá đạo của Tập Cập Bình và phe nhóm của ông ta, nhưng với sự độc ác, tàn bạo và sẵn sàng thủ tiêu mạng sống của bất cứ ai nói lên sự thật sai trái của lãnh đạo đất nước có 1.4 tỷ người này, nên họ đành phải “bó tay”, câm miêng cầu an.
SpaceX - tập đoàn vận chuyển không gian của Mỹ ... vừa phóng thành công tên lửa Falcon 9 mang theo 60 vệ tinh từ căn cứ không quân Cape Canaveral ở Florida tối thứ Năm, ngày 23/5 ... trong một chiến dịch vận chuyển khổng lồ của Mỹ - để đưa 12.000 vệ tinh lên vũ trụ ... tạo ra một mạng lưới intenet TỐC ĐỘ CAO, MẠNH HƠN CẢ 5G, phóng thẳng từ vũ trụ xuống .... phủ kín hành tinh !
Bảo Trợ