Formosa “Mới” Ở Đồng Bằng Sông Cửu Long: Nhà Máy Giấy Hậu Giang - Nhà Máy Giấy Lee & Man Hậu Giang - Một Thảm Họa Khôn Lường

05 Tháng Năm 201712:25 SA(Xem: 960)

Formosa “mới” ở Đồng bằng Sông Cửu Long: Nhà máy giấy Hậu Giang

blank
Ts. Mai Thanh Truyết (Danlambao) Đây là một nhà máy có lượng nước thải với 28.500 tấn Sodium Hydroxide (NaOH), đặc biệt có sự hiện diện của Dioxin trong nước thải phát sinh trong giai đoạn làm trắng bột giấy, và hiện tại nhà máy không có hệ thống thanh lọc nước thải, vấn đề bảo đảm việc ô nhiễm môi trường không được tuân thủ. Điều nầy trái ngược hoàn toàn với các Điều luật trong Bộ Luật Đầu tư và Luật Môi trường là phải có báo cáo nghiên cứu tác động môi trường và phải có dự án xây dựng nhà máy thanh lọc phế thải trước khi được cấp giấy phép xây cất...
*
Vào ngày 6 tháng 8 năm 2007, một nhà máy giấy ở Việt Nam xuất hiện. Dự án nhà máy với tổng mức đầu tư lên đến 1,2 tỷ Mỹ kim. Địa điểm xây dựng tại khu công nghiệp Phú Hữu A, huyện Châu thành, Hậu Giang với diện tích 200 mẫu. Dự án nhà máy đã được chấp thuận nhưng không qua thủ tục cần thiết ghi trong luật môi trường Việt Nam, nhất là việc nghiên cứu tác động môi trường trước khi dự án được duyệt xét.


Mặc dù mới được khởi công tháng 3/2015, nhưng dự án đã được UBND tỉnh Hậu Giang cấp giấy chứng nhận đầu tư từ ngày 27/6/2007 và lễ động thổ nhà máy đã diễn ra vào ngày 6/8/2007. Đây là một dự án làm bột giấy và sản xuất giấy lớn nhất Việt Nam hiện tại phỏng theo mô hình của tập đoàn Lee&Man Paper, Hong Kong, Trung Cộng. 


- Khu vực đặt nhà máy gọi là khu công nghiệp Cái Cui - Nam sông Hậu (Tỉnh Hậu Giang) thực chất là vùng cây ăn trái trù phú với những đặc sản bưởi, cam, sầu riêng, măng cụt, chôm chôm, nhãn, mận, ổi... và những hộ chuyên nuôi cá đồng, không thích hợp cho nhà máy vì vấn đề nước thải nhà máy quá lớn với 28.500 tấn Sodium Hydroxide (NaOH)đặc biệt có sự hiện diện của Dioxin trong nước thải phát sinh trong giai đoạn làm trắng bột giấy, và ô nhiễm môi trường cho cả một vùng trồng cây ăn trái rộng lớn; 


- Hiện tại, nhà máy không có hệ thống thanh lọc nước thải. Vì vậy, vấn đề bảo đảm việc ô nhiễm môi trường không được tuân thủ. Điều nầy trái ngược hoàn toàn với các Điều luật trong Bộ Luật Đầu tư và Luật Môi trường là phải có báo cáo nghiên cứu tác động môi trường và phải có dự án xây dựng nhà máy thanh lọc phế thải trước khi được cấp giấy phép xây cất. Nhưng hai sự việc trên không hề xảy ra! 


Tập đoàn Lee&Man Paper
Tập đoàn Lee&Man Paper được thành lập từ 1994 có trụ sở tại Quảng Đông và di dời về Hong Kong năm 1995. Đây là một đại công ty giấy lớn nhất Á Châu và có tầm vóc quốc tế, với cơ sở và thiết bị tối tân.


Nhà máy giấy đầu tiên bắt đầu được xây cất từ năm 1996 và đi vào hoạt động từ giữa năm 2005 trên một diện tích 80 mẫu tại Hongmei thuộc tỉnh Quảng Đông (Dongguan). Chi phí cho nhà máy là 461 triệu Mỹ kim với mức sản xuất 2 triệu tấn giấy/năm. Nhà máy này chỉ chiếm 1/3 vốn đầu tư và sản xuất gần gấp 4 lần so với nhà máy Hậu Giang!. Nhà máy còn có hệ thống thanh lọc nước thải và một nhà máy phát điện với công suất 0,2MW. Tập đoàn đã thành lập Cty Viet Nam Lee&Man Paper Manufacturing và đầu tư vào nhà máy Giấy Hậu Giang. Tính đến nay, Tập Đoàn Lee&Man Paper đã có 8 nhà máy đang hoạt động trong vùng Đông Nam Á và sản xuất 2,08 triệu tấn giấy/năm. Cty dự trù trong năm 2008, mức sản xuất hàng năm sẽ lên đến 4 triệu tấn.


Công ty giấy Hậu Giang
blank
1- Dự án không có nghiên cứu tác động môi trường do đó vi phạm Luật Môi trường và Luật Đầu tư, 
2- Nguồn nguyên liệu dự trù cho sản xuất quy hoạch rất mơ hồ, 
3- Phương án xử lý phế thải chỉ ghi chú trong vòng vài trang giấy trong hồ sơ dự án, không có kế hoạch và thiết kế chi tiết, cùng công tác xây dựng nhà máy “xử lý” cũng không được nêu ra.


Cũng trước đó, vì địa điểm xây dựng nhà máy lại nằm sát bờ Sông Hậu và nhà cửa dân chúng cho nên Hiệp hội chế biến và Xuất khẩu thủy sản Việt Nam (VASEP) đã đề nghị Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn (Bộ NN-PTNT) có ý kiến để các cơ quan nhà nước nghiên cứu kỹ vị trí của dự án nhà máy giấy và bột giấy Lee&Man nhằm không gây ảnh hưởng xấu đến chất lượng môi trường nước của vùng nuôi thuỷ sản ở ĐBSCL. 


Nhưng tất cả ý kiến trên đều không được lắng nghe vì tinh thần nô lệ và thuần phục của những kẻ bán đứng linh hồn cho Tàu cộng, và vì mãnh lực của kim tiền qua việc “bôi trơn dự án”!


Thảm họa môi trường dưới sự "lãnh đạo" của CSVN
Mặc dù Việt Nam vẫn còn phải nhập cảng 700 ngàn tấn giấy/năm (mức tiêu thụ giấy của Việt Nam hiện tại là 1,8 triệu tấn giấy cho năm 2006 (thời điểm của dự án), và đã tăng lên 5 triệu tấn cho năm 2015.


Qua kinh nghiệm lịch sử các nhà máy giấy nhất là kinh nghiệm nơi nhà máy Bãi Bằng, và một số nhà máy giấy rải rác từ Bắc chí Nam (xem bài viết Nhà máy giấy Bãi Bằng - Phần I) trải qua gần 40 năm hoạt động vẫn còn nhiều vấn nạn môi trường hầu như không giải quyết được và nguyên liệu cần phải nhập cảng đến 20%, mặc dù đã quy hoạch việc trồng rừng trên diện tích 1,2 triệu mẫu, nhà máy cũng vẫn chưa chạy hết công suất. 
Trong lúc đó, nhà máy Hậu Giang chỉ quy hoạch từng phần trong 200 mẫu rừng cho một công suất sản xuất gấp 10 lần hơn nhà máy Bãi Bằng. Điều nầy có nghĩa là việc quyết định thực hiện nhà máy Hậu Giang hoàn toàn không dựa theo một tiêu chuẩn nào cả.
blank
Vị trí ba căn cứ quân sự trá hình của Trung Quốc trên bản đồ.
Trong bài Báo động: Trung tâm Nhiệt điện Duyên Hải sắp trở thành căn cứ của Trung Quốc đăng trên VOA ngày 31/3/2016 và bài Trung Cộng lại sắp lập căn cứ ở Trung tâm Nhiệt điện Sông Hậu? trên VOA ngày 11/4/2016, đã cảnh báo dư luận về việc người TC đang núp bóng các công ty nước ngoài để âm mưu biến hai trung tâm nhiệt điện nằm ở những vị trí nhạy cảm về an ninh quốc phòng này thành những căn cứ quân sự lợi hại.


Điều trên chứng tỏ rằng:
- Lãnh đạo trung ương khi quyết định chấp thuận một dự án phát triển quốc gia hoàn toàn không nắm vững những thông tin kỹ thuật cũng như các ảnh hưởng lên mội trường khi xây dựng và khi nhà máy đi vào sản xuất;


- Lãnh đạo địa phương (nơi xây dựng nhà máy) tiếp nhận dự án đầu tư vào tỉnh nhà theo chỉ thị của cấp trên và cũng hoàn toàn không thông hiểu về quy trình sản xuất cùng những điều kiện địa phương có thích hợp với việc lấp đặt nhà máy hay không?

Đây là hai điều căn bản đã xảy ra trong suốt thời gian quản lý Đất và Nước từ sau 1975 trở đi. Hai điều căn bản trên tiếp tục được lập đi lập lại như một âm bản giống nhau như đúc mặc dù đất nước được lãnh đạo bởi nhiều thế hệ lãnh tụ khác nhau theo suốt chiều dài lịch sử kể từ khi CS Bắc Việt chiếm được miền Nam sau ngày 30-4-1975.


Đây mới chính là một nguy cơ "mãn tính" cho dòng tộc Việt trong công cuộc phát triển quốc gia của một nhóm cầm quyền “vô cảm”.


- Cao nguyên Trung phần Việt Nam đang CHẾT vì việc khai thác Bauxite.
- Biển ĐÔNG đang CHẾT vì Tàu cộng cố tình đầu độc nguồn nước đại dương.
- Đồng bằng sông Cửu Long đang CHẾT vì Tàu cộng kiểm soát dòng chảy của sông Mẹ Mêkong ở thượng nguồn.
Câu hỏi còn lại cho Tuổi Trẻ Việt Nam là còn con đường SỐNG nào cho dân tộc Việt Nam đây?
Hội Bảo vệ Môi trường Việt Nam (VEPS)
danlambaovn.blogspot.com

Nhà máy giấy Lee & Man Hậu Giang - Một thảm họa khôn lường

blank
Đồ Hiếm (Danlambao) - Cuối cùng sau gần 10 năm nằm ém, tên sát thủ môi trường mang tên “Nhà máy giấy Lee & Man” đã xuất đầu lộ diện bên bờ sông Hậu, huyện Châu Thành, Hậu Giang, trong sự bàng hoàng và lo lắng của người dân quanh vùng. Ta gọi tắt chúng là “Sát thủ Lee &Man (STLM)”.


Vào cuối tháng 3/2017, mới chỉ là thử nghiệm trong 20 ngày, nhưng người dân quanh vùng đã lâm vào cảnh dở sống dở chết, vì hàng loạt ô nhiễm nghiêm trọng như: Mùi hôi nồng nặc, tiếng ồn đinh tai, bụi bặm, khí thải từ nhà máy bốc ra đen kịt... thậm chí khi ngủ, dân chúng quanh vùng đều phải đeo khẩu trang mới chịu nỗi (1).


Một năm trước (6/2016), do đụng phải nhiều phản ứng gay gắt từ người dân, đặc biệt Hiệp hội Chế biến và Xuất khẩu Thủy sản Việt Nam (VASEP) đã cảnh báo STLM sẽ bức tử sông Hậu (2), nhưng trong bối cảnh cả nước đang sôi sục chống Formosa hồi 2016, STLM đành phải dùng thêm nhiều nén bạc đâm toạc tờ giấy (phép) đi đêm với Bộ Tài nguyên và Môi trường (TNMT), để đến đầu năm 2017 mới xuất đầu lộ diện.


Các chuyên gia khoa học thế giới không ngớt cảnh báo, sản xuất giấy là một trong những ngành gây ô nhiễm môi trường trầm trọng nhất trong công nghiệp. Vì sản xuất luôn gắn liền với sông ngòi, một khi STLM thực sự đi vào vận hành thì việc xả thải làm ô nhiễm cả nguồn nước sông Hậu, một dòng sông huyết mạch của Đồng Bằng Sông Cửu Long (ĐBSCL), bởi đây là vùng sản xuất lúa, cây ăn trái và vùng nuôi thủy sản của nhiều tỉnh thành trong vùng như Hậu Giang, Sóc Trăng, Vĩnh Long, Trà Vinh và Cần Thơ. Hơn nữa, sông Hậu cũng là nguồn nước chính cho hơn một triệu người dân Tây Đô (Cần Thơ, chỉ cách nhà máy hơn 13km) và các vùng lân cận. Theo như thông lệ, các quan đỏ địa phương thấy tiền là mờ mắt, cứ phớt lờ mọi lời kêu than của dân, vẫn cho tiến hành dự án, thậm chí, Bộ trưởng Trần Hồng Hà Bộ TNMT lại bịp bợm tuyên bố “Sau khi kiểm tra, giám sát chặc chẽ các hệ thống xả thải, các chỉ số quan trắc về khói bụi, nước thải mà STLM xả ra vẫn đạt chuẩn trong giới hạn an toàn cho phép!!!” (3)


Công nghệ lạc hậu và độc hại
Sơ lược về quá trình sản xuất giấy một cách đơn giản như sau: Đầu tiên phải chế biến từ nguyên liệu khô như gỗ hoặc giấy phế phẩm sang dạng bột giấy, qua các quy trình như: Tẩy mực, băm nhuyễn, tẩy trắng… Để thực hiện các công đoạn này phải sử dụng rất nhiều loại hóa chất có độc tính cao như chất tẩy Chlor (Cl), xút ăn da (NaOH), chất tẩy soda (Na2CO3), oxy già ( H2O2) và muối Natri Cyanure (NaCN, một loại muối rất dễ tan trong nước, nếu không kết hợp với kim loại, ion cyanure (CN) sẽ xuất hiện ở dạng ion trong nước thải, vốn là một chất cực độc, nó có thể làm hệ thống hô hấp của động vật mất chức năng tiêu thụ ôxy cấp kỳ).


Khi quá trình tẩy hàng loạt hoàn tất, các loại hóa chất độc hại kể trên, phẩm màu, xút, Chlor... cùng với nhiều thành phần kim loại nặng như đồng, chì, kẽm, chromium, cadmium không tan sẽ theo cùng nước thải đổ ra ngoài. Theo VASEP, công nghiệp giấy chủ yếu xả thải xút (NaOH), sau đó là cyanure và thạch tín (2).


Theo cách sản xuất lạc hậu của Trung Quốc để sản xuất ra một tấn giấy thành phẩm, các nhà máy phải sử dụng khoảng từ 100 đến 350 mét khối nước, trong khi các nhà máy giấy hiện đại của thế giới chỉ sử dụng 7 đến 15 mét khối. Sự lạc hậu này không chỉ gây lãng phí nguồn nước ngọt vốn đã khan hiếm tại ĐBSCL, mà còn làm ô nhiễm sông rạch qua sự xả nước thải hóa học khổng lồ. Thảm họa môi trường này sẽ ảnh hưởng trực tiếp và nặng nề lên vùng trọng điểm sản xuất ĐBSCL, với xuất cảng thủy sản, chiếm trên 70% diện tích thủy sản, 40% sản lượng nuôi trồng và 60% sản lượng xuất cảng của toàn VN.

Và để xử lý triệt để toàn bộ hóa chất trong dòng nước thải này thì vô cùng tốn kém, mà chỉ các nước tiên tiến tôn trọng môi trường mới bảo đảm được, còn các nhà máy của bọn TQ chỉ lo chạy theo lợi nhuận, sản xuất càng rẻ càng tốt, nên chắc chắn sẽ xả độc tố trực tiếp ra sông (Y hệt như vụ Formosa Vũng Áng). Các tài liệu về nước thải nhà máy giấy ra môi trường đều nhắc tới ảnh hưởng đến các loài thủy sinh và cả cây trồng. Con người ăn các loại thủy sản này có thể bị ngộ độc khẩn cấp, hoặc nhiễm độc dần dần dẫn đến nguy cơ vô sinh, ung thư, gây tử vong. Bên cạnh đó, nhà máy nhiệt điện hoặc lò hơi cung cấp hơi phục vụ cho việc sản xuất giấy cũng phát sinh khí thải, khiến gây ra hiện tượng mưa axíd rất nguy hại vô cùng cho đường hô hấp.


Sự dối trá và lừa bịp
Khi được hỏi về vấn đề bảo vệ môi trường, trùm sò Chung Wai Fu, giám đốc của STLM khẳng định sẽ không sử dụng chất xút ăn da trong quá trình sản xuất (4). Tuy nhiên, PGS. TS Lê Anh Tuấn (Đại học Cần Thơ, Phó viện trưởng Viện Nghiên cứu biến đổi khí hậu ĐBSCL) đã vạch trần sự dối trá của Lee & Man, ông cho biết thậm chí các quốc gia công nghệ tiên tiến trên thế giới vẫn phải sử dụng xút NaOH trong mọi quy trình tẩy trắng giấy, thì làm sao mà Lee & Man lại không dùng đến? Mà nếu Lee & Man khẳng định không sử dụng xút NaOH để tẩy trắng, đồng nghĩa nhà máy không có hệ thống xử lý chất độc này. Tức là ngay từ khi có ý định mở nhà máy tại Hậu Giang, Lee & Man đã có kế hoạch xả hoàn toàn nước thải xuống sông Hậu và không đầu tư cho hệ thống thanh lọc chất xút ăn da NaOH vô cùng độc hại này (5,8)!!! 


Đến nay việc xây dựng hệ thống nước thải đã không đúng như dự án, STLM chỉ mới giải quyết được 20.000 mét khối nước thải, trong khi mỗi ngày nhà máy phải xả ra đến 50.000 mét khối (dĩ nhiên xả thẳng ra sông Hậu). Nếu làm con tính chơi, một người dân xử dụng 100 lít/ngày, thì con số 50.000 mét khối tương đương số nước tiêu dùng cho nửa triệu người dân đã bị cướp đi để nhường cho Nhà máy Giấy dùng vào việc tẩy rửa. Nhưng STLM vẫn được phê duyệt để bắt tay vào vận hành theo đúng quy trình. Thêm nữa, do phản ứng mạnh mẽ từ phía dân Hậu Giang, Bộ Công Thương có dự kiến sẽ đề đạt lên tưởng thú Nguyễn Xuân Phúc cho đình chỉ vận hành Nhà máy Bột Giấy, nhưng vẫn giữ lại Nhà máy Giấy. Làm như thế thì hiểm họa không những không giảm thiểu được bao nhiêu, vì Nhà máy Bột Giấy với sản lượng 165.000 tấn/năm trong khi Nhà máy Giấy sản lượng lên tới 420.000 tấn/năm, thì hiểm họa vẫn không sao tránh khỏi.


Chưa hết, còn có nguy cơ STLM là đầu mối trung gian trá hình để tẩu tán chất độc từ bên TQ sang VN, vì STLM có tuyên bố sẽ nhập 80% nguyên liệu thô từ TQ vào (thay cho sản xuất bột giấy tại VN). Việc này không lạ gì với Formosa Vũng Áng, nơi bị khám phá ra hàng loạt các vụ chôn giấu bùn độc từ TQ tại Hà Tĩnh.


Rước quỷ vào nhà
Theo Quỹ Bảo vệ thiên nhiên quốc tế (WWF), STLM nằm trong danh sách các Tập đoàn không chịu minh bạch số liệu liên quan đến xả thải môi trường (6). Tại Trung Cộng, STLM thuộc top 5 tập đoàn sản xuất giấy lớn nhất thế giới, tuy nhiên ngay tại quê nhà TQ, nhà máy này đã dính vô nhiều tai tiếng và từng bị Bộ Bảo vệ Môi trường Trung Quốc yêu cầu ngưng sản xuất vì xả thải bất hợp pháp ra Dương Tử – con sông dài nhất Châu Á, gây ô nhiễm nguồn nước. Không được hoạt động tại quê nhà, STLM đã hạ cánh an toàn tại VN, vì đất đỏ thì ác điểu đậu! (5)


Năm 2007, hai dự án Nhà máy Giấy và Nhà máy Bột Giấy của Công ty Lee & Man do Tập đoàn Lee & Man Paper được nhà cầm quyền CSVN cấp cho giấy phép vào VN sản xuất giấy. STLM đã chi ra 1,2 tỉ USD để có giấy phép đầu tư và diện tích 80 ha tại tỉnh Hậu Giang, được xem là có quy mô lớn nhất VN và nằm trong số 5 nhà máy giấy lớn nhất thế giới. Bất chấp mọi phản đối của người dân Cần Thơ, Hậu Giang và các chuyên gia cảnh báo, các quan đỏ địa phương vẫn đón chào STLM như là “một nguồn tăng ngân sách thu nhập địa phương và góp phần phát triển kinh tế”.


Phải dừng ngay! Chỉ có dân lãnh hiểm họa
Đành rằng thu hút dự án đầu tư là tạo ra công ăn việc làm cho dân nghèo, nhưng đánh đổi môi trường sống, đánh đổi sức khỏe, tính mạng của người dân để có được dự án bằng mọi giá là điều vô lương tâm, chỉ có dưới chế độ cộng sản độc tài xem thường mạng dân như vậy. Trước tình hình hạn hán dai dẳng và ngập mặn nghiêm trọng tại ĐBSCL, giờ còn phải cam chịu thêm nước thải độc của STLM nữa thì cầm bằng lại thêm một Formosa thứ hai sẽ xảy ra nay mai, nhưng chắc chắn mức độ sẽ kinh hoàng hơn rất nhiều.


Formosa đã bức tử biển miền Trung, nay nổi thêm vụ Nhà máy Giấy Lee & Man tại Hậu Giang thì ngư dân lẫn nông dân coi như bị triệt hết đường sống. Chúng ta đừng chờ đến khi sông Hậu bị bức tử như Formosa giết biển miền Trung rồi mới lên tiếng, mà ngay từ bây giờ phải nắm chặt tay nhau đồng hành xuống đường, giương cao khẩu hiệu: Tống cổ cả hai “Formosa lẫn Lee & Man” ra khỏi Việt Nam càng sớm càng tốt. 


Hãy dậy mà đi, dân tôi ơi!!!
04.05.2017
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trước khi Michael Phương Minh Nguyễn, công dân Mỹ gốc Việt, phải ra tòa tại Thành phố HCM vào ngày 24/6 với cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”, gia đình ông ở California và những người quan tâm, trong đó có những dân biểu Mỹ, đã hy vọng rằng ông sẽ được trục xuất về Mỹ để đoàn tụ với gia đình ngay sau phiên tòa. Nhưng mọi hy vọng đã bị dập tắt ngay sau phiên tòa khi Michael Phương Minh Nguyễn bị tòa tuyên 12 năm tù và chỉ bị trục xuất sau khi đã thi hành án. Ngay sau phiên tòa, Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Việt Nam đã lên tiếng bày tỏ sự thất vọng và cho biết
“Một ngàn năm đô hộ giặc Tàu” mà người Việt không bị đồng hóa, nhưng chỉ có 70 năm mà đảng CSVN có khả năng diệt chủng dân tộc Việt Nam. “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” chỉ là khẩu hiệu lừa bịp nhân dân mà thôi. Các trí thức, văn nghệ sĩ và nhân dân đừng hy vọng được bọn thái thú địa phương lắng nghe và thực hiện theo ý dân.
Nhiều nhân vật bất đồng chính kiến, nhiều nhà hoạt động nhân quyền đã bị đưa ra xét xử trong những phiên tòa chóng vánh, kết án nặng nề mà luật sư bào chữa chỉ ra những sai phạm trong tiến trình tố tụng…......Trong một số vụ án hình sự xét xử đối với những tội danh về xâm phạm an ninh quốc gia mà tôi có dịp tham gia bào chữa với tư cách là luật sư, thì hồ sơ truy tố không có chứng cứ hoặc chứng cứ không thuyết phục. Nhưng tất cả đều dễ dàng được tòa án chấp nhận là chứng cứ hợp pháp để kết tội và tuyên hình phạt rất nặng.
Tính cách vua quan của những người cộng sản Việt Nam hiện nay đã lộ rõ ngay từ năm 1945-1946 kia chứ không phải đến bây giờ nhưng vì lúc ấy chưa cầm quyền, chưa giàu sang, dân cũng chưa có của ăn của để cho nên nó không bộc lộ. - Có những quan chức xây biệt phủ lộng lẫy, chi xài xa hoa, con cái đi học nước ngoài, vợ thì không có việc làm hoặc cũng chỉ là công chức trong bộ máy. Những trường hợp như vậy thì dân không bức xúc, không hoài nghi mới là lạ.
Thân nhân của tù nhân chính trị Trương Minh Đức công khai thư kêu cứu về tình trạng của những người đang phải tuyệt thực tại Trại Giam Số 6 Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Thư kêu cứu đề ngày 23 tháng 6 do Bà Nguyễn Thị Kim Thanh, vợ tù nhân chính trị Trương Minh Đức ký tên và gửi đến Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Nghệ An và Bộ trưởng Công an Tô Lâm. Nội dung thư nói rõ việc Phân trại K2, Trại Giam Số 6 đang bức hại, đàn áp tù nhân chính trị.
CÒN QUY HOẠCH CÁN BỘ THÌ KHÔNG THỂ CHỐNG CHẠY CHỨC CHẠY QUYỀN Nói đến Quy hoạch cán bộ thì hiểu ngay là có người được quyền Quy hoạch và có người được Quy hoạch. Được Quy hoạch là có cơ hội thăng tiến – nên cán bộ phải cố lên. Bởi vậy, còn Quy hoạch thì sẽ có chạy Quy hoạch. Ai chạy Quy hoạch? Người bị Quy hoạch sẽ chạy Quy hoạch. Chạy ai? Chạy người có quyền Quy hoạch.
Tôi nghĩ những ông như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng thì sách của ông ấy chỉ có đảng của ông ấy đọc, chứ chẳng ai đọc, có khi những đảng viên của ông ấy cũng chẳng đọc luôn, Bởi vì tôi cho rằng những kiến thức mà các ông viết ra không có ý nghĩa thực tế, nếu những kiến thức ấy có ý nghĩa thực tế thì đất nước Việt Nam đã phồn vinh rồi.”.- Lã Việt Dũng.....Do đó, việc xuất bản những quyển sách này chỉ làm tốn tiền dân, tốn giấy, mà không ai đọc.
Việt Nam từng ra báo từ rất lâu. Tuy nhiên theo nhận định ngay dưới thời bị Pháp đô hộ, báo chí lúc đó còn được những quyền tối thiểu mà nhiều cơ quan báo chí trong nước hiện nay không có được. Gia Định báo được cho là tờ báo tiếng Việt đầu tiên của Việt Nam được xuất bản vào ngày 15/4/1865.
Giáo sư Trần Phương:: “Thế bây giờ Chủ nghĩa xã hội của ông là cái gì đây? Thật ra mà nói, chúng ta nói và chúng ta biết là chúng ta bịp người khác. Đến tôi bây giờ, tôi cũng không biết cái Chủ nghĩa xã hội mà chúng ta sẽ đi là cái Chủ nghĩa xã hội gì đây?”./ Đại tá Phạm Đình Trọng: “Đảng CSVN đã đưa dân tộc Việt Nam vào cuộc thí nghiệm xây dựng Xã hội chủ nghĩa suốt gần nửa thế kỷ và nhân dân Việt Nam phải trả giá quá đắt.
“Trung Quốc có tình cảm với bất cứ ai đi chăng nữa nhưng lợi ích của họ không thay đổi. Việt Nam cũng phải hiểu điều đó. Hồi năm 2011 khi ông Nguyễn Phú Trọng mới đắc cử chức Tổng Bí thư thì ông sang Trung Quốc ký thỏa thuận chung về các nguyên tắc giải quyết tranh chấp trên biển. Năm 2011 xảy ra vụ (Trung Quốc) cắt cáp, năm 2012 cũng cắt cáp, rồi đến năm 2014 Trung Quốc đưa giàn khoan vào vùng thềm lục địa của Việt Nam chẳng hạn thì đường dây nóng giải quyết tranh chấp giữa hai bên theo nguyên tắc coi như là số 0.”
Bảo Trợ