Viết cho Người Nữ Tu!

07 Tháng Ba 20172:17 SA(Xem: 1985)

Viết cho Người Nữ Tu!

Sơ thân mến!blank

Trong những ngày này chúng ta dành nhiều lời chúc mừng đến người bà, người mẹ, người chị em. Ai cũng cầu mong cho họ luôn được nhiều sức khỏe, niềm vui và bình an trong cuộc sống. Ngày quốc tế phụ nữ hẳn là sơ cũng nhận được nhiều lời chúc mừng tuyệt vời như thế. Tuyệt vời vì sơ không chỉ là người phụ nữ như bao người nữ khác, nhưng sơ còn là người nữ tu của thầy Giêsu trong con đường dâng hiến mà sơ đang dấn bước!

Còn nhớ có lần Đức Thánh Cha Phanxicô chia sẻ rằng: “Điều gì sẽ xảy ra nếu không có các sơ? Không có các sơ trong bệnh viện, trong sứ mạng, trong các tổ chức thiện nguyện, trong môi trường giáo dục là điều mà ta không thể tưởng tượng được!” Thực vậy, nơi nào có tu sĩ, người ta thường bắt gặp hình ảnh những người nữ thuộc trọn về Chúa đang hăng hái cho sứ mạng Nước Trời. Tuy là người nữ chân yếu tay mềm nhưng một khi xác tín vào tiếng gọi của Thầy Giêsu, sơ đủ sức sống vui tươi trong đời dâng hiến, và hăng say trong sứ mạng Chúa trao.

Từ thời áo trắng mộng mơ, thuở nữ sinh đại học, sơ đã khao khát từ bỏ mọi sự để rẽ vào con đường dâng hiến. Thay vì đuổi theo tiếng gọi của tình yêu đôi lứa, sơ đã dấn thân theo tiếng gọi yêu thương của Thầy Giêsu. Cũng như các tu sĩ khác, sơ từ bỏ cuộc sống riêng tư, từ bỏ ước mơ xây dựng tổ ấm uyên ương để trọn đời khuôn mình theo chương trình của Thiên Chúa. Là nữ tu đơn sơ thánh thiện, sơ phấn khởi bước cùng Thầy Giêsu trên khắp nẻo đường sứ mạng. Rồi trên hành trình ấy, sơ không chỉ có một lịch sử huy hoàng để nhớ lại và tường thuật, mà sơ còn có một lịch sử oai hùng cần viết nên! Cùng với Giêsu, sơ có thể thực hiện những điều trọng đại hơn nữa. Ước mong người nữ tu của Thiên Chúa luôn là đóa hoa thơm mà Thiên Chúa muốn dành tặng cho đời, cho từng người mà sơ đồng hành gặp gỡ.

Sơ biết không, dẫu biết hành trình đi theo Giêsu còn lắm gian nan, trong cộng đoàn hay nơi sứ vụ còn nhiều thách đố, nhưng hy vọng sơ không chùn bước. Đôi khi sức nặng của thập giá khiến bờ vai người nữ được thánh hiến nặng chĩu quạnh đau, nhưng sơ may mắn có bờ vai Giêsu để nương tựa, cậy nhờ. Nhờ vào mối tình Giêsu, sơ có được cuộc sống hạnh phúc bình an trong đời dâng hiến. Với niềm vui thiêng liêng mà sơ nhận được từ Thiên Chúa, ước mong người nữ tu của Chúa có được nguồn sức mạnh tuyệt vời để lướt thắng những thách đố khó khăn, sơ nhỉ!

 Bên cạnh đó, nhờ tình yêu Đức Kitô thúc bách, sơ vui tươi sống ba lời khuyên Phúc âm. Thời khắc khấn hứa ấy cho sơ chính thức trở thành người nữ trọn đời chỉ thuộc về một mình Thiên Chúa mà thôi. Thay vì nên nghĩa vợ chồng với ai đó, sơ lại được thôi thúc để sống độc thân khiết tịnh vì Nước Trời. Thật cao thượng và trân quý biết bao! Trong đời tu, sơ chỉ còn yêu một mình Thiên Chúa – người tình duy nhất của sơ. Ai bảo các sơ không có người tình; ai đồn các sơ không biết yêu!? Thiết nghĩ các sơ cũng yêu say đắm và sống trọn vẹn cho mối tình với Giêsu đấy thôi! Là người nữ được thánh hiến, sơ không cần điểm trang lộng lẫy, không vòng vàng trang sức. Với sơ, những thứ ấy không đẹp bằng chiếc áo dòng xinh xắn, không quý bằng chiếc lúp đội trên đầu. Nhờ cuộc sống khó nghèo, khiết tịnh và vâng phục, sơ lúc nào cũng trở nên người nữ tu hiền hòa dễ mến, dịu dàng đạo hạnh trước Thiên Chúa và người ta.

Khi giữ mối tình chung thuỷ với Đấng mà sơ khấn hứa bước theo, người nữ tu của Thiên Chúa được tự do trước hấp lực của gấm vóc lụa là, của tiền tài danh vọng. Sơ can đảm chọn Chúa làm gia nghiệp cho mình. Nhờ vậy mà đời tu của sơ không sầu buồn như nhiều người nghĩ, không u ám như lắm người tưởng. Đúng là chỉ có ai yêu mến người tình Giêsu, họ mới nhận ra đời tu là con đường dệt bằng hoa hồng hạnh phúc, đan bằng chuỗi ngày dâng hiến say mê. Hy vọng lúc nào sơ cũng là người nữ thuộc về Giêsu! Ước mong sơ nhận được thật nhiều ân huệ của Thiên Chúa để trong cuộc sống tu trì, sơ là món quà mà Thiên Chúa dành cho Hội thánh và cho con người hôm nay!

Chúc mừng sơ trong bầu không khí của ngày quốc tế phụ nữ! Tặng sơ lời cầu nguyện tựa bông hoa tươi thắm! Nguyện xin Chúa Giêsu – người tình đặc biệt của sơ – tiếp tục thắp lên ngọn lửa tình của Ngài để sưởi ấm trái tim của sơ. Nhờ đó người nữ tu của Chúa có thể sống rạng ngời trong niềm tin yêu trông cậy. Nếu lúc nào đó tình yêu trong sơ vơi đi, sức hấp dẫn của đời tu yếu dần, xin Chúa mau đến và ở lại trong trái tim sơ. Ước mong từ đó người nữ tu của Chúa lại được hồi sinh và tiếp tục yêu hết mình và tu hết tình.

Cầu nguyện cho nhau, sơ nhé!

Giuse Phạm Đình Ngọc SJ

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trên cõi đời này, chắc hẳn không ai được sinh ra mà không do sự mang nặng đẻ đau của một bà Mẹ, người Mẹ thực sự là hiện thân của tình yêu thương, người Mẹ như là một tổ ấm, như là một cái nôi từ khi bào thai mới tượng hình trong lòng Mẹ./22 Tháng Tám 2013(Xem: 6491)/
Tôi lặng đứng trước ngôi mộ đơn sơ của một người thầy cũ, đúng ra là Linh mục Hiệu trưởng, nhưng bây giờ cái cảm tưởng một vị thầy, một vị Hiệu trưởng để lại ấn tượng trong lòng tôi nhiều hơn cả chức năng mục vụ Linh mục của thầy./10 Tháng Mười Một 2012(Xem: 4010)/
Lời nói “Ta yêu con” cứ vang mãi trong những bước chân nhịp nhàng đầy hy vọng. Hai bên đường những cánh đồng lúa chín vàng, mùa gặt đến! Hồn nhỏ với tâm tình yêu mến người chết trên giá gỗ, đã hòa nhập với dòng người lên đường gặt hái những vụ mùa trên đồng lúa bao la!/18 Tháng Tư 2014(Xem: 3873)/
Trong các cha xứ về ở làng Ba, Vinh Trung lâu nhất là Cha Phêrô Trần Đình Trọng, khoảng mười tám năm, từ năm 1967 cho đến khi ngài qua đời vào năm 1985. Lâu như vậy cũng có thể vì thời cuộc vào thời điểm đó, và cũng nhờ đó Cha Trần Đình Trọng đã để lại nhiều ký ức, nhiều kỷ niệm trong lòng giáo dân Vinh Trung cho đến tận bây giờ./05 Tháng Chín 2014(Xem: 5563) Đặng Xuân Hường/
Năm 1954, Duyên Anh di cư vào Nam. Để kiếm sống, ông đã làm mọi công việc của một thanh niên hè phố, chẳng có nghề ngỗng nào nhất định. Khi thì theo một nhóm sơn đông mãi võ, khi tháp tùng đoàn cải lương lưu diễn đây, mai đó./17 Tháng Năm 2012(Xem: 5357) Đoàn Thạch Hãn/
Nói đến ngôi trường làng, lớp trẻ bây giờ và có lẽ lớp tuổi trên dưới năm mươi ở Bình Giã mấy mươi năm trước, không ai là không một thời cắp sách đến ngôi trường làng. Cái tuổi hồn nhiên, ngây thơ được đến trường ê a học vài chữ thấy sao nhớ thương chi lạ! blank Có một bài hát ngắn của những năm đầu tiên đi học, chắc chẳng mấy ai quên : "A b c là ba chữ đầu. Ô ê kia đầu có nón che. Học cho chăm đừng có khóc nhè”! Cái thuở mà học trò cắp sách đến trường chỉ vỏn vẹn cuốn tập, lọ mực tím, cây bút. Cặp sách, bút pilot, alpha...hồi đó còn là một xa-xí phẩm đối với học trò. Cha mẹ lo cày cấy, thu hoạch chẳng được bao nhiêu, làm sao có thể có đủ tiền bạc để mua sắm những thứ tốn tiền đó. Có sách vở bút mực là đã tương đối đầy đủ rồi. Đi học trường Tiểu học, tay ôm mấy cuốn tập, tay xách lọ mực tím, và đi chân đất! Bây giờ mỗi lần nghe đến "mực tím" tưởng tượng thấy dễ thương, hồn nhiên và rất gợi nhớ tuổi học trò.
Tôi vừa đọc bài " Những đức tính Tốt và Xấu của người Việt " trên trang mạng tiengnoigiaodan.net của Ông Đào Văn Bình. Tôi rất vui và đắc ý vì ông Bình đã có cái nhìn " quy tư " về con Người chính mình và đồng bào mình./12 Tháng Năm 2012(Xem: 6195) Nguyễn Quang/
Mỗi lần về thăm quê cũ, tôi thường gặp lại những người quen với nhiều kỷ niệm xa xưa trong ký ức, trong quá khứ. Năm nay, trong chuyến về quê thêm một lần nữa, tôi chợt thấy xao động trong lòng khi gặp lại một người bạn thân quen từ hồi còn nhỏ xíu, nhưng cái kỷ niệm khó quên thuở ngày xưa vẫn nằm im trong tiềm thức tôi từ ngày ấy./18 Tháng Bảy 2012(Xem: 8720) /
Khi nói về lịch sử Việt Nam, người ta thường hay nhắc đến cụm từ “Việt Nam có bốn nghìn năm văn hiến” mà văn hiến là truyển thống văn hóa lâu đời. Người ta cũng nói đến hai chữ văn vật vốn là truyền thống văn hóa biểu hiện ở nhiều nhân tài và nhiều di tích lịch sử.../09 Tháng Sáu 20122:00 CH(Xem: 4568)/
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh ("Tây tiến", thơ Quang Dũng) Xa nhìn thấp thoáng trong mây muôn bóng quân Nam chập chùng... (1) Câu hát ấy, từ bao năm nay vẫn cứ theo tôi, theo tôi mãi. Câu chuyện bắt đầu tư những ngày xa xưa, thuở tôi còn là cậu học trò nhỏ vừa bước vào năm học đầu tiên của một trường trung học ở thành phố cao nguyên có cái biệt danh nghe buồn buồn là "Buồn-muôn-thuở". Cậu học trò ấy, vào mỗi sáng thứ Hai, cùng chúng bạn đứng xếp hàng ngay ngắn trước sân cờ nao nức chờ đợi phút giây được tham dự vào nghi thức thượng kỳ đầu tuần trong bầu không khí thật trang nghiêm giữa sân trường thuở ấy.
Bảo Trợ